Chương 19: Khép lại ký ức để mở ra một trang mới
Nhật Minh đứng nghiêng nên Đan không thấy rõ biểu cảm khuôn mặt cậu ấy. Thật ra, Đan không tính nghe cuộc trò chuyện của hai người, nhưng câu nói của Nhi đã vô tình lọt thẳng vào tai Tâm Đan. Kể cả câu trả lời “Tớ cũng có người tớ thích rồi!” của Nhật Minh cũng đã bị Đan nghe thấy. Bỗng cảm xúc của cô có chút lơ lửng, trái tim như lỡ một nhịp. Tâm Đan sợ Nhật Minh và Nhi nhìn thấy nên vội nép vào bức tường phía sau.
Bỗng trời đổ một cơn mưa ào, mặc dù mặt trời vẫn đang nắng gay gắt. Tiếng trò chuyện của Nhi và Minh đã bị tiếng mưa lấn át. Đan ngước nhìn những hạt mưa đang rơi lộp bộp ngoài sân. Cô nàng giơ tay hứng chúng. Sự mát lạnh của những hạt mưa khiến tay cô có chút lạnh. Tiếng thông báo tin nhắn vang lên, kéo tâm trí cô nàng quay lại thực tại, là tin nhắn của Minh: “Cậu xuống chưa?”
Đan gõ vài dòng trên điện thoại rồi gửi đi, cô nàng tiếp tục nhìn mưa đang rơi. Nhật Minh nhìn điện thoại thì có chút nhíu mày. Đan đã trả lời lại tin nhắn của anh: “Mình có việc đột xuất nên về trước, các cậu không cần đợi tớ đâu!”
Nhật Minh rời mắt khỏi điện thoại, ánh mắt vô tình liếc về phía hiên gần chỗ gửi xe, nhưng do anh không đeo kính nên không nhìn rõ, chỉ thấy một chiếc bóng mờ mờ. Đợi mưa tạnh thì Đan mới ra lấy xe và về nhà. Khi cô quay lại nhìn thì Nhật Minh đã không còn đứng ở đó. Sau này khi gặp lại Châu thì cô mới biết là hôm ấy cả bọn đã không đi ăn vì thiếu cô.
Cơn mưa hè hôm ấy cũng chính là dấu chấm cho cuộc gặp gỡ giữa Nhật Minh và Tâm Đan ở những năm tháng đẹp nhất ấy. Bởi sang tuần học mới thì cả lớp biết tin cô đã chuyển trường và không một ai có thể liên hệ được với cô, kể cả Châu, cô bạn thân nhất.
Đó là khi mà Đan thi xong về nhà, cô bước vào cửa thấy mẹ đang dọn đồ đạc, mẹ cô rất gấp, bà cầm lấy tay cô: “Đan, sức khoẻ của bà ngoại con đang có vấn đề, có lẽ mẹ con chúng ta phải rời khỏi đây và về quê sống. Mẹ đã liên hệ với phía trường để làm thủ tục chuyển trường cho con rồi!”
Tâm Đan và mẹ đã dọn đồ đạc rời khỏi và về quê ngoại ngay hôm đó. Cô tính sẽ nhắn tin báo lại cho Châu và mọi người nhưng không ngờ chiếc điện thoại của cô đã bị cô bỏ quên ở đây, khi về tới nhà ngoại thì phát hiện ra nó đã mất. Đan có liên hệ lại với phía chủ nhà nhưng không kiếm ra, nên cô đã mất liên lạc với mọi người từ đó.
Có lẽ chính cô cũng không ngờ, cơn mưa hè lúc ấy đã khoá lại ký ức tươi đẹp của cô.
Quay lại mùa hè 2025 ở thành phố Hưng Hoà. Tâm Đan đang được Nhật Minh che chắn phía trước để tránh mưa tạt vào người. Lời tỏ tình của anh đã kéo hồi ức năm lớp 10 đã được cô cất giấu cẩn thận một lần nữa được mở ra, tái hiện lại trong tâm trí Tâm Đan. Cô vẫn không đáp lại lời của anh, nhưng lại hỏi một câu không liên quan: “Cậu đùa gì đấy? Không phải cậu với Nhi khi ấy đã thành một đôi rồi à?”
Nhật Minh sững sờ trước câu hỏi đột ngột của Đan, anh khựng lại vài giây: “Người đứng dưới hiên hôm ấy là cậu?”
Tâm Đan vẫn im lặng, cô cầm chặt túi xách trong tay, cô sợ bí mật của mình bị anh nhìn thấu. Nhật Minh nhìn Tâm Đan vẫn đang cúi đầu: “Hôm đó, mình đã từ chối Nhi, mình không thích cậu ấy. Sau khi cậu chuyển trường, lên lớp 12, thì mình cũng đi du học!”
Minh tiếp tục quan sát cảm xúc của cô, có chút ngập ngừng rồi nói tiếp: “Sao hôm đó, cậu đột ngột rời đi thế, lúc tớ ghé nhà cậu thì cả nhà cậu đã không còn ở đó nữa!”
Nhật Minh còn nhớ rõ, hôm công bố kết quả cuộc thi cũng là lúc mà anh biết rằng Tâm Đan đã nghỉ học và chuyển trường. Chiều hôm đó, khi vừa tan trường, anh đã đạp xe đến trước nhà cô, nhưng hàng xóm ở đó đã bảo là nhà cô đã chuyển đi rồi. Thậm chí, tin nhắn mà anh gửi ở Facebook cũng không có phản hồi. Chàng thiếu niên cầm trong tay chiếc huy chương vàng đứng trước nhà cô gái hơn 30 phút rồi mới rời đi. Trong dòng chảy thời gian 30 phút đó, Nhật Minh đã hy vọng có thể may mắn gặp được cô hoặc nhận được bất kỳ một tin nhắn phản hồi nào từ cô gái.
Ký ức năm đó như dừng lại ở chính khoảnh khắc này: cô gái đó đang đứng đối diện anh, bằng da bằng thịt. Nhật Minh vẫn không rời mắt khỏi Tâm Đan, anh kiên nhẫn đợi chờ câu trả lời của cô. Tâm Đan lảng tránh câu hỏi của anh: “Trời tạnh rồi, tớ về trước đây!”
Chưa đợi phản ứng của Nhật Minh, Tâm Đan đã gỡ áo khoác ra định trả cho anh thì Nhật Minh vội cản lại: “Cậu mặc tiếp đi, khéo bị cảm, để tớ đưa cậu về, tiện đường!”
Nhật Minh theo hướng dẫn của Tâm Đan chở cô đến khu chung cư. Trước khi xuống xe, cô trả lại áo cho anh: “Cảm ơn cậu nhé!”
Nhật Minh nhận áo của cô và để ra phía ghế sau, rồi anh xuống xe mở cửa cho Tâm Đan. Lúc Tâm Đan định đi lên, Nhật Minh đưa cho Tâm Đan một lọ trà gừng: “Lát lên nhà, cậu nhớ pha cái này uống, phòng trường hợp bị cảm do dầm mưa lúc nãy!”
Tâm Đan nhận lọ trà của Nhật Minh: “Cảm ơn!”