Chương 8
Một tuần sau lễ khai giảng, cuộc sống của Tâm Đan dần đi vào quỹ đạo. Ban ngày, cô học ở trường. Buổi tối, lịch học gần như kín mít bởi mẹ đã đăng ký cho cô một lớp bồi dưỡng toán tại trung tâm nằm cách trường không xa. Nếu Văn luôn là môn học khiến Tâm Đan tự tin thì Toán lại là "khắc tinh" lớn nhất của cô. Đặc biệt là hình học. Chỉ cần nhìn những đường thẳng, góc, tam giác hay hình tròn là đầu cô đã bắt đầu đau. Nghe một người quen giới thiệu, mẹ cô tìm được một trung tâm chuyên dạy từ kiến thức nền đến nâng cao, đồng thời có lộ trình ôn thi đại học cho học sinh từ lớp 10. Sau khi tìm hiểu, bà quyết định đăng ký ngay cho con gái. Tâm Đan vốn không thích học thêm. Nhưng nghĩ đến vẻ mặt đầy kỳ vọng của mẹ, cô vẫn ngoan ngoãn đến lớp đúng giờ.
Buổi học đầu tiên. Trung tâm nằm trên tầng ba của một tòa nhà nhỏ. Khi Tâm Đan bước vào, lớp học gần như đã kín chỗ. Học sinh đến từ nhiều trường khác nhau nên hầu hết đều là những gương mặt xa lạ. Cô khẽ đưa mắt quan sát rồi chọn chiếc bàn gần cuối, sát cửa ra vào. Vừa đặt cặp xuống, thầy giáo đã bước tới: "Em là học sinh mới phải không?"
"Dạ."
Thầy đưa cho cô một tờ đề: "Đây là bài kiểm tra đầu vào. Em cứ làm bình thường để thầy biết trình độ hiện tại."
Tâm Đan lễ phép nhận lấy: "Vâng ạ."
Lớp học nhanh chóng chìm vào yên tĩnh. Cô chăm chú đọc đề. Những câu đại số đầu tiên không quá khó. Tâm Đan cẩn thận trình bày từng bước. Nhưng đến phần hình học thì cô khẽ thở dài. Lại là những đoạn chứng minh quen thuộc khiến cô đau đầu.
Tâm Đan chống cằm suy nghĩ. Chiếc bút trong tay xoay qua xoay lại. Đúng lúc ấy, chiếc ghế bên cạnh khẽ được kéo ra. Có người ngồi xuống.
"Cậu là học sinh mới à?"
Giọng nói quen thuộc khiến Tâm Đan vô thức quay sang: "Cậu..."
Đôi mắt cô mở to: "Nhật Minh?"
Khóe môi Nhật Minh khẽ cong lên: "Hình như mỗi lần gặp nhau, biểu cảm đầu tiên của cậu đều giống hệt nhau."
Tâm Đan chớp mắt vài cái rồi bật cười: "Cậu cũng học ở đây?"
Nhật Minh đặt cặp xuống: "Mình học ở đây từ cấp hai. Hôm nay chỉ đến sớm hơn bình thường một chút."
Cậu nhìn chiếc bàn phía sau vẫn còn trống: "Thật ra, bình thường là mình ngồi bàn cuối. Nhưng gần đây, độ cận của mình tăng. Ngồi xa quá thì nhìn bảng hơi khó."
Tâm Đan lúc này mới để ý. Hôm nay Nhật Minh đeo một cặp kính gọng tròn màu đen. Khác với vẻ chững chạc thường ngày, chiếc kính khiến cậu trông giống một học sinh ngoan hiền hơn.
"Cậu bị cận nặng lắm à?"
"Hơn bốn độ."
"Không đeo kính thì chỉ nhìn rõ người đứng cạnh."
Tâm Đan khẽ gật đầu.
"Vậy thì ngồi đây cũng hợp lý."
Hai người không nói thêm. Tiếng phấn viết trên bảng lại vang lên. Tâm Đan tiếp tục giải bài. Nhưng đến câu Hình học cuối cùng thì cô đã hoàn toàn bế tắc. Chiếc bút dừng lại hồi lâu.
Đúng lúc ấy, một tờ giấy nháp được nhẹ nhàng đặt sang phía cô. Không phải bài giải hoàn chỉnh. Chỉ là vài dòng gợi ý ngắn gọn. Cùng một hình vẽ khác với trong đề. Tâm Đan quay sang. Nhật Minh vẫn chăm chú chép bài như chưa hề làm gì. Chỉ khẽ nói: "Đó là một cách nghĩ khác. Nếu thấy phù hợp thì cậu thử xem."
Tâm Đan nhìn tờ giấy. Rồi nhìn sang cậu.
"Nhưng… Mình đâu thể chép."
Nhật Minh bật cười: "Mình cũng không định cho cậu chép. Cậu chỉ cần hiểu vì sao phải làm như vậy. Nếu hiểu rồi thì tự giải."
Tâm Đan cúi xuống nhìn lại đề. Lần này, cô thử làm theo hướng gợi ý. Quả nhiên, bài toán vốn rối rắm bỗng trở nên sáng rõ hơn. Khóe môi cô bất giác cong lên: "Ra là vậy…"
Khoảng hai mươi phút sau. Thầy giáo thu bài. Chỉ ít phút chấm nhanh, thầy đã trả lại tờ đề của Tâm Đan. Con số “6” đỏ nổi bật giữa trang giấy trắng. Thầy nhìn Nhật Minh: "Minh, em hướng dẫn bạn làm lại những câu thầy đã đánh dấu nhé!"
"Dạ."
Sau khi thầy đi lên bục giảng, Tâm Đan chống cằm nhìn bài kiểm tra rồi khẽ thở dài: "Đúng là Hình học với mình không đội trời chung."
Nhật Minh cầm lấy tờ đề: "Cũng không đến mức đó. Cậu chỉ quên vài kiến thức nền thôi."
Nói rồi, cậu mở tờ đề, đánh dấu từng chỗ cô sai. Thỉnh thoảng còn viết thêm một dòng ngắn.
“Ở đây nên nghĩ theo chiều ngược lại.”
“Đừng vội chứng minh.”
“Thử nối thêm đoạn này.”
Từng nét chữ đều ngay ngắn và dứt khoát.
Tâm Đan chống cằm nhìn. Không biết từ lúc nào, ánh mắt cô không còn dừng trên đề bài nữa, mà lại dõi theo bàn tay đang cầm bút của Nhật Minh. Đôi tay cậu ấy thon dài, sạch sẽ. Mỗi lần viết đều rất chắc chắn. Như thể không có bài toán nào có thể làm khó được cậu.
"Cậu hiểu chưa?"
Giọng Nhật Minh kéo cô trở về thực tại.
Tâm Đan giật mình: "Hả?"
Nhật Minh nhìn cô, nhịn cười: "Cậu vừa nhìn lời giải...Hay nhìn tay mình vậy?"
Hai má Tâm Đan lập tức nóng bừng: "Mình… Mình đang nghĩ."
"Ừ."
Nhật Minh gật đầu rất nghiêm túc.
Bỗng, Nhật Minh bật cười. Tiếng cười rất khẽ. Nhưng đủ để Tâm Đan nhận ra...
Ngoài cửa sổ, gió đầu thu khe khẽ thổi qua.
Buổi học Toán đầu tiên ấy là thứ khiến Tâm Đan nhớ mãi về sau.
Cậu bạn ngồi bên cạnh đã kiên nhẫn giải thích từng bước cho cô.