Chương 7
Một tháng sau kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, kết quả chính thức được công bố. Tâm Đan và Ngọc Châu đều đỗ vào Trường Trung học Phổ thông Hòa Khánh với số điểm như mong đợi. Cả hai cùng đăng ký vào Ban Khoa học Xã hội nên đều hy vọng sẽ tiếp tục học chung lớp như những năm cấp hai.
Chiều hôm trước, Ngọc Châu gọi điện hẹn cô.
"Sáng mai 8 giờ ra trường xem danh sách lớp nhé."
"Biết đâu chị em mình lại chung lớp!”
Sáng hôm sau, bầu trời Đà Nẵng trong xanh sau cơn mưa đêm. Những cơn gió đầu thu bắt đầu len lỏi qua từng hàng cây ven đường, mang theo chút mát mẻ hiếm hoi sau một mùa hè oi bức. Đúng 8 giờ, tiếng còi xe Cub quen thuộc vang lên trước cổng nhà. Tâm Đan vừa bước ra đã thấy Ngọc Châu đang ngồi trên chiếc Cub màu vàng mới tinh.
Cô tròn mắt: "Xe mới luôn à?"
Ngọc Châu chống tay lên ghi-đông, vẻ mặt đầy đắc ý: "Quà lên cấp 3 của tao đó!"
"Từ hôm nay, tỷ sẽ chịu trách nhiệm đưa muội đi học."
Tâm Đan đội mũ bảo hiểm rồi leo lên xe: "Đa tạ tỷ tỷ. Công ơn này, muội suốt đời ghi nhớ."
Hai cô gái nhìn nhau rồi cùng bật cười. Chiếc Cub chầm chậm lăn bánh dưới những hàng cây đang ngả màu xanh thẫm. Suốt quãng đường, hai người không ngừng bàn tán về ngôi trường mới, thầy cô mới và cả viễn cảnh được học chung lớp thêm ba năm nữa.
Chẳng mấy chốc, cổng Trường Trung học Phổ thông Hòa Khánh đã hiện ra trước mắt. Sân trường đông nghịt học sinh và phụ huynh. Trước bảng thông báo danh sách lớp, từng tốp học sinh chen nhau tìm tên mình.
Ngọc Châu kéo tay Tâm Đan: "Mày đứng đây nhé. Tao chen vào xem trước."
Chưa đầy một phút sau, từ giữa đám đông đã vang lên tiếng cô: "Đan! Tao ở lớp A3. Mày tìm xem tụi mình có học chung không?"
Tâm Đan khẽ gật đầu rồi cũng len vào phía trước. Cô chăm chú dò từng hàng tên trên bảng thông báo. Phía sau bỗng có một dòng người chen lên. Không gian vốn đã chật hẹp càng trở nên đông đúc hơn. Theo phản xạ, Tâm Đan lùi sát vào bảng thông báo. Một bóng người cao lớn cũng bị dòng người phía sau đẩy tới. Khoảng cách giữa hai người bỗng thu hẹp lại.
Người kia nhanh tay chống một cánh tay lên mép bảng thông báo để giữ thăng bằng, vô tình tạo thành khoảng chắn giữa cô và dòng người phía sau. Hơi thở của người ấy rất gần.
Tâm Đan khẽ nhíu mày: "Cậu..."
Câu nói còn chưa kịp thốt ra thì cô đã ngẩng đầu. Đôi mắt cô bất giác mở to: "Là cậu?"
Nhật Minh cũng hơi sững người. Rõ ràng cậu không ngờ người đứng trước mặt mình lại là cô gái đã gặp ở nhà sách và trong phòng thi. Hai người nhìn nhau vài giây.
Đến khi dòng người phía sau bớt chen lấn, Nhật Minh mới lập tức lùi lại một bước: "Xin lỗi, vừa rồi mọi người đẩy mạnh quá. Mình không cố ý."
Đúng lúc ấy, Ngọc Châu từ phía bên kia chạy tới. Khuôn mặt cô rạng rỡ vì phấn khích: "Đan! Tao tìm thấy tên mày rồi. Hai đứa mình học chung lớp A3. Tao biết ngay mà!"
Nói xong, cô kéo luôn tay Tâm Đan ra khỏi đám đông. Tâm Đan chỉ kịp quay đầu nhìn Nhật Minh một cái rồi bị Ngọc Châu kéo đi.
Nhật Minh đứng yên nhìn theo bóng hai cô gái. Khóe môi bất giác cong lên. Đúng lúc đó, một cánh tay bất ngờ vòng qua vai cậu.
"Lại nhìn ai thế?"
Hoàng từ phía sau bước tới. Thấy Nhật Minh vẫn nhìn theo hướng cũ, cậu cũng tò mò nhìn theo: "Có người quen à?"
Nhật Minh thu hồi ánh mắt: "Ừ. Một người... từng gặp vài lần."
Hoàng nhướng mày: " Có duyên thế à?”
Nhật Minh chỉ cười, không giải thích thêm. Hai người cùng bước về phía dãy phòng học.
"Tao vừa xem rồi, lớp A1. Ba năm tới tao với mày lại chung lớp. Đúng là nghiệt duyên." Hoàng thở dài.
Ngày 5 tháng 9 năm 2015.
Buổi sáng đầu thu, bầu trời trong xanh hiếm thấy. Những tia nắng dịu nhẹ len qua tán phượng trước cổng Trường Trung học Phổ thông Hòa Khánh, báo hiệu một năm học mới chính thức bắt đầu. Ngay từ sáng sớm, sân trường đã rộn ràng tiếng nói cười. Học sinh trong những bộ đồng phục mới tinh tụm năm tụm ba chụp ảnh, trò chuyện. Tiếng loa phát thanh phát những bản nhạc quen thuộc của ngày khai giảng khiến không khí càng thêm náo nhiệt.
Hôm nay, Tâm Đan mặc tà áo dài trắng đầu tiên của đời học sinh cấp ba. Chiếc áo được mẹ đưa đi may từ nhiều ngày trước, vừa vặn ôm lấy dáng người mảnh mai của cô. Mái tóc dài được buộc gọn phía sau bằng dây ruy băng trắng, để lộ khuôn mặt thanh tú cùng đôi má lúm đồng tiền mỗi khi mỉm cười.
Tiếng còi xe quen thuộc vang lên ngoài cổng. Ngọc Châu vừa dựng xe đã cuống quýt chạy vào sân.
"Đan! Chết rồi! Tao ngủ quên!"
Tâm Đan nhìn đồng hồ rồi bất lực lắc đầu: "Tao biết ngay mà."
"Từ cấp hai tới giờ chưa năm nào mày đúng giờ."
Ngọc Châu chắp hai tay: "Xin lỗi."
Tâm Đan bật cười, kéo tay bạn: "Đi thôi. Nếu không thì khai giảng xong luôn bây giờ."
Khi hai người chạy tới sân trường, toàn bộ học sinh đã xếp hàng ngay ngắn theo lớp. Một thầy giáo phụ trách nhanh chóng bước tới: "Hai em lớp nào?"
"Dạ... A3."
Thầy nhìn đồng hồ rồi chỉ xuống cuối hàng: "Đứng tạm ở cuối hàng nữ trước đã. Lát nữa về đúng lớp."
Hai cô gái ngoan ngoãn gật đầu. Vị trí cuối hàng lại vừa khéo đứng phía sau lớp A1. Ngọc Châu vừa đứng vào hàng đã khẽ thở dài: "Ngày đầu tiên mà đã đi trễ. Mất mặt thật."
Tâm Đan khẽ cười: "Ít ra vẫn còn được vào trường. Lần sau mà ngủ quên nữa thì chỉ còn nước phát huy năng lực leo rào của tao với mày thôi!"
Ngọc Châu bật cười thành tiếng: "Mày nói nghe đáng sợ quá."
Đúng lúc ấy, cậu học sinh đứng ở hàng nam bên cạnh quay đầu nhìn sang. Đó là Hoàng.
Thấy hai gương mặt lạ, cậu tò mò hỏi nhỏ: "Hai cậu học lớp nào vậy?"
Ngọc Châu vẫn còn tiếc vì đi trễ nên đáp ngay: "Hỏi làm gì?"
Hoàng hơi ngượng: "Mình chỉ hỏi thôi. Vì trước giờ chưa thấy hai cậu."
Ngọc Châu bĩu môi: "Tụi mình lớp A3."
Hoàng cười: "À. Chào hai bạn nhé. Mình là Hoàng."
Ngọc Châu khẽ gật đầu xem như đáp lại.
Phía trước, Nhật Minh nghe thấy tiếng nói chuyện phía sau nên khẽ quay đầu. Ánh mắt cậu dừng lại. Giữa hàng nữ cuối cùng, Tâm Đan đang đứng dưới ánh nắng đầu thu. Tà áo dài trắng khẽ lay động theo làn gió. Vài sợi tóc mai rơi xuống trước trán. Trên tay cô vẫn cầm chiếc kính gọng nâu quen thuộc. Có lẽ vì đứng ngoài trời nên cô chưa đeo kính, chỉ vừa nghe Ngọc Châu nói vừa cười. Nụ cười ấy làm chiếc má lúm đồng tiền hiện lên rõ ràng. Nhật Minh hơi sững người. Trong ký ức của cậu, cô gái ấy vẫn là người mặc áo phông trắng ở nhà sách, rồi cô nữ sinh đeo kính trong phòng thi. Đến hôm nay, lần đầu tiên cậu nhìn thấy cô trong tà áo dài trắng. Bỗng nhiên, cậu thấy...Rất đẹp. Một vẻ đẹp rất yên bình. Giống như cơn gió đầu thu vừa khẽ đi ngang qua.
Đúng lúc ấy, Tâm Đan cũng ngẩng đầu. Hai ánh mắt vô tình gặp nhau giữa sân trường đông người. Cô hơi ngẩn ra. Nhật Minh mỉm cười. Lần này, cậu không lên tiếng. Chỉ khẽ mấp máy môi: "Lại gặp cậu rồi."
Tâm Đan nhìn khẩu hình ấy. Khóe môi cô cũng bất giác cong lên. Không hiểu sao, mỗi lần gặp cậu, đều là vào những thời điểm rất đặc biệt.
Lần đầu là cơn mưa mùa hè. Lần thứ hai là phòng thi chuyển cấp. Lần thứ ba là bảng danh sách lớp. Và hôm nay, là ngày khai giảng đầu tiên của tuổi mười sáu.
Tiếng trống khai trường bất ngờ vang lên. Âm thanh ngân dài khắp sân trường. Tất cả học sinh đồng loạt hướng mắt lên lễ đài.