Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

Sau khi hoàn tất việc ghi hình, Tâm Đan nhanh chóng chọn lọc những video cần thiết rồi gửi toàn bộ tư liệu về tòa soạn. Trong những tình huống thiên tai khẩn cấp, từng phút từng giây đều rất quan trọng. Tin tức càng được cập nhật sớm, người dân càng có thêm thông tin để chủ động ứng phó. Công việc kết thúc, nhưng cô và Khánh Vy vẫn chưa vội rời đi.

Bầu trời đã ngả sang màu xám đục, những cơn mưa nặng hạt cũng thưa dần. Trên bãi đất cao hiếm hoi giữa vùng ngập lụt, lực lượng cứu hộ vẫn tất bật chuyển từng thùng mì tôm, từng bao gạo và nước uống lên drone để kịp tiếp tế cho những hộ dân còn ngập trong nước lũ  trước khi trời tối. Tâm Đan và Khánh Vy cùng xắn tay vào phụ giúp để công tác vận chuyển được nhanh hơn. Người chuyển hàng, người kiểm tra danh sách. Khung cảnh tuy khẩn trương nhưng vô cùng trật tự.

Giữa lúc đó, Tâm Đan mới có dịp đứng gần Nhật Minh. Chỉ cách nhau vài bước chân, cô lặng lẽ quan sát anh. Thời gian quả thật có thể thay đổi một con người. Cậu thiếu niên năm nào với nụ cười rạng rỡ giờ đã trở thành một người đàn ông trưởng thành. Gương mặt góc cạnh hơn trước, ánh mắt cũng trầm tĩnh hơn. Chiếc mũ áo mưa bị gió hất xuống từ lúc nào, để lộ mái tóc đen đã ướt sũng. Những giọt nước mưa chảy dọc theo sống mũi rồi rơi xuống cổ áo, vậy mà anh dường như chẳng hề để tâm. Nhật Minh chăm chú nhìn màn hình điều khiển, thỉnh thoảng đưa mắt quan sát hướng gió rồi bình tĩnh điều chỉnh lộ trình bay cho từng chiếc drone. Từ đầu đến cuối, giọng nói của anh vẫn đều đều, dứt khoát.

Tâm Đan bất giác mỉm cười. Cậu ấy đã khác trước rất nhiều, trưởng thành rồi. 

Đến khi chiếc drone cuối cùng quay trở lại điểm tập kết, toàn bộ nhu yếu phẩm đã được chuyển đến tay người dân. Các kỹ sư bắt đầu thu dọn thiết bị. Lực lượng cứu hộ cũng lần lượt trở về sau nhiều giờ làm việc liên tục. Tâm Đan cùng Khánh Vy cất máy quay, chân máy và ba lô tác nghiệp lên xe của tòa soạn. Đúng lúc ấy, Nhật Minh cầm hai chai nước đi tới. Anh đưa một chai cho Khánh Vy, chai còn lại đưa về phía Tâm Đan: “Cho cậu”

“Cảm ơn”

Tâm Đan nhận lấy chai nước. Ánh mắt cô vô tình dừng lại trên mái tóc vẫn còn ướt đẫm của anh. Không suy nghĩ nhiều, cô lấy chiếc khăn khô trong ba lô rồi đưa sang: “Lau tóc đi. Đừng để bị cảm lạnh!”

Nhật Minh hơi ngẩn người. Anh nhìn chiếc khăn rồi nhìn cô. Khóe môi khẽ cong lên: “Cảm ơn cậu”

Thấy Khánh Vy đứng bên cạnh liên tục nhìn hai người với vẻ mặt đầy tò mò, Tâm Đan bật cười: “Bạn học cũ của tớ. Lâu rồi mới gặp”

“Ra vậy!”

Khánh Vy gật đầu, rất thức thời ôm máy quay lên xe trước.

Không gian bỗng trở nên yên tĩnh hơn. Chỉ còn tiếng gió và tiếng nước chảy. Nhật Minh vừa lau mái tóc còn đọng nước vừa hỏi: “Làm phóng viên, chắc vất vả lắm nhỉ?”

Tâm Đan mở nắp chai nước, uống một ngụm nhỏ rồi cười: “Lúc mới vào nghề thì tớ thấy mệt thật, nhiều khi cả tháng cũng chả thấy mặt tớ ở trung tâm thành phố nữa ấy chứ. Bây giờ chạy hiện trường nhiều cũng thành quen rồi!”

Cô nhìn anh: “Còn cậu? Về nước khi nào thế?”

“Một tuần trước,” Nhật Minh đáp.

Anh đưa mắt nhìn khu dân cư vẫn còn chìm trong nước: “Trưa nay công ty nhận được đề nghị hỗ trợ vận chuyển nhu yếu phẩm bằng drone nên bọn tớ đến đây. Không ngờ, người đầu tiên tớ gặp lại ở Đà Nẵng lại là cậu”

Tâm Đan khẽ sững lại. Đã nhiều năm trôi qua, cô từng nghĩ nếu có ngày gặp lại, có lẽ cả hai sẽ chỉ mỉm cười xã giao như những người bạn cũ. Thế nhưng, cảm giác lúc này lại khác. Không xa lạ. Cũng chẳng hề gượng gạo. Giống như khoảng thời gian xa cách chưa từng tồn tại. Đúng lúc ấy, điện thoại của Tâm Đan rung lên. Là cuộc gọi từ ban biên tập.

“Xin lỗi nhé, chờ tớ một chút.”

Cô bước sang một bên nghe máy. Nhật Minh đứng lặng nhìn theo bóng lưng cô. Dưới cơn mưa kéo dài nhiều giờ, mái tóc cô đã ướt quá nửa, nhưng cô vẫn bình tĩnh hoàn thành công việc của mình. Có lẽ...Thời gian đã khiến cả hai thay đổi rất nhiều.

Một lát sau, Tâm Đan quay trở lại.

“Ban biên tập muốn thực hiện một bài phỏng vấn chuyên sâu về việc ứng dụng drone trong cứu hộ thiên tai”

Cô hơi ngập ngừng.

“Tớ muốn mời cậu tham gia phỏng vấn. Không cần gấp đâu, cuối tuần này cũng được. Nếu cậu bận thì tớ sẽ báo lại để tòa soạn sắp xếp người khác”

Nhật Minh mở lịch làm việc trên điện thoại. Vài giây sau, anh ngẩng đầu: “Chiều thứ bảy tớ rảnh”

Anh mỉm cười: “Cậu cứ đến công ty tìm tớ”

Tâm Đan lưu lại địa chỉ rồi gật đầu: “Vậy cảm ơn cậu nhé!”

“Không có gì”

Xa xa, Khánh Vy hạ cửa kính xe xuống: “Đan! Mình về thôi!”

“Tớ ra ngay!”

Tâm Đan quay sang Nhật Minh: “Tớ phải về tòa soạn rồi”

“ Ừ”

Cô vừa mở cửa xe thì phía sau vang lên giọng nói quen thuộc.

“Đan!”

Tâm Đan quay lại. Nhật Minh đứng giữa ánh chiều đang dần tắt. Gió vẫn thổi mạnh làm mái tóc anh hơi rối. Anh khẽ mỉm cười: “Đi đường cẩn thận”

Tâm Đan cũng mỉm cười đáp lại: “Cậu cũng vậy”

“Hẹn gặp lại!”

Chiếc xe của tòa soạn từ từ rời khỏi khu vực cứu hộ. Qua gương chiếu hậu, bóng dáng Nhật Minh đứng giữa những chiếc drone và xe chuyên dụng mỗi lúc một xa. Cho đến khi hoàn toàn khuất sau màn mưa.

Tối hôm đó, Tâm Đan không trở về nhà. Theo lịch phân công, cô ở lại tòa soạn trực đêm. Mùa mưa bão luôn là khoảng thời gian các phóng viên thời sự bận rộn nhất. Chỉ cần có một cuộc gọi khẩn, cả ê-kíp sẽ lập tức lên đường đến hiện trường. Không gian trong phòng tin vẫn sáng đèn. Tiếng gõ bàn phím xen lẫn tiếng điện thoại, tiếng biên tập viên trao đổi nội dung tạo nên bầu không khí khẩn trương nhưng đã quá quen thuộc với những người làm báo.

Tâm Đan ngồi trước máy tính, chăm chú dựng lại những thước phim vừa ghi được trong buổi chiều. Thỉnh thoảng cô lại dừng hình, kiểm tra từng khung hình để bảo đảm chất lượng trước khi chuyển sang ban biên tập.

Bàn làm việc của Khánh Vy ngay bên cạnh. Vừa chỉnh sửa xong phần lời dẫn, Khánh Vy liền xoay ghế sang, chống cằm nhìn Tâm Đan với ánh mắt đầy tò mò.

“Này!”

Tâm Đan vẫn chăm chú nhìn màn hình: “Gì?”

“Người lúc chiều… có phải là người mà cậu từng thích không?”

Ngón tay đang gõ trên bàn phím của Tâm Đan bỗng khựng lại. Cô quay sang nhìn Khánh Vy, bật cười: “ Sao tự nhiên cậu lại hỏi vậy?”

“Vì nhìn là biết,” Khánh Vy nhướn mày.

“Hai người nói chuyện với nhau tự nhiên quá. Nhất là lúc cậu ấy nhìn cậu ấy, ánh mắt đó đâu giống lâu ngày gặp lại bạn học bình thường.”

Tâm Đan lắc đầu: “Cậu nghĩ nhiều rồi!”

“Không hề nhá,” Khánh Vy khoanh tay trước ngực.

“Là con gái, tớ nhìn không nhầm đâu”

Tâm Đan chỉ biết cười bất lực: “Bọn tớ từng học chung cấp ba. Sau khi tốt nghiệp thì không gặp nữa.”

“Chỉ vậy thôi?”

“Ừm, chỉ vậy thôi.” 

Khánh Vy nheo mắt nhìn cô vài giây rồi bĩu môi: “Tớ không tin.”

Tâm Đan bật cười thành tiếng: “Tin hay không thì tùy cậu.”

Khánh Vy đang định nói tiếp thì chợt nhớ ra điều gì: “À, mà cậu biết là giờ cậu ấy đang làm gì không?”

Tâm Đan hơi ngẩng đầu: “ Ý cậu là sao?”

“Lúc chiều tớ tranh thủ hỏi chuyện mấy anh kỹ sư đi cùng. Họ bảo Nhật Minh không chỉ là kỹ sư đâu!” Khánh Vy cố ý kéo dài giọng.

“Cậu ấy còn là phó giám đốc của công ty công nghệ gì đó nữa.”

Tâm Đan thoáng bất ngờ. Thật ra, lúc đứng ở hiện trường, nhìn cách Nhật Minh bình tĩnh phân công công việc và đưa ra chỉ đạo, cô cũng lờ mờ đoán được anh giữ một vị trí quan trọng. Chỉ là cô không nghĩ… Anh lại còn rất trẻ nữa. 

Khánh Vy chống cằm thở dài: “Đúng là người giỏi thì ở đâu cũng nổi bật. Tuổi còn trẻ, sự nghiệp ổn định, lại còn đẹp trai nữa”

Nói đến đây, cô nàng cười tinh nghịch: “Công nhận hai người đứng cạnh nhau cũng đẹp đôi đấy chứ!”

Tâm Đan lập tức cầm cuốn sổ trên bàn, gõ nhẹ vào vai bạn: “Thôi đi, cô nương!”

Khánh Vy ôm vai cười khúc khích: “Được rồi, không chọc cậu nữa.”

Nói xong, cô xoay ghế trở về chỗ ngồi, tiếp tục hoàn thành bài viết còn dang dở. Phòng tin dần trở nên yên tĩnh. Ngoài cửa kính, mưa vẫn rơi lộp bộp trên mái hiên. Tâm Đan đưa mắt nhìn màn hình máy tính. Đúng lúc đoạn video chuyển sang cảnh Nhật Minh đang điều khiển drone, cô vô thức nhấn tạm dừng. Khung hình dừng lại đúng khoảnh khắc anh quay đầu nhìn về phía ống kính. Ánh mắt ấy… Vẫn bình tĩnh như nhiều năm trước. Cô khẽ thở ra, tắt màn hình xem trước rồi tiếp tục dựng tin.

Biên tập được một chút, có hơi mỏi cổ nên cô ngước nhìn những hạt mưa liên tục đập vào ô kính rồi bất giác nhớ đến bóng dáng người đàn ông đứng giữa vùng ngập lụt chiều nay.

Nhiều năm rồi, cô chưa từng nghĩ sẽ có ngày gặp lại Nhật Minh. Tâm Đan khẽ mỉm cười. Có lẽ, đây chỉ là một cuộc gặp tình cờ. Nhưng sâu trong lòng cô, một điều gì đó đã lặng lẽ thay đổi từ khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau giữa màn mưa trắng xóa.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px