Chương 26 - Rượu nồng làm tôi say nó, say cả tương lai của hai đứa tôi
Và đúng như tôi nghĩ, khi năm người tụi tôi về tới nơi, vừa dòm vô đã thấy nó đang quỳ trong phòng khách, xung quanh còn có... Ủa? Trời mẹ! Gần nguyên cái sòng quỳ chung luôn chớ có phải mình nó thôi đâu, ngoại trừ bé Chép với con nhỏ Len là không phải quỳ. Má ơi khiếp thiệt! Nói hổng chừng con nhỏ Len này nó vừa tới trắng hoặc cho cả sòng bị cóng bài thì mới như vầy thôi ớ nghe. Chứng tỏ con nhỏ đỏ bài mà cũng oánh cừ thiệt chứ đâu có giỡn.
- ... tao không biết! Mày xuống bài rồi! Bỏ con Heo đó xuống liền cho tao!
- Không phải! Tao đang cầm mà lỡ làm rớt nó xuống thôi chứ bộ!
- Không có nói nhiều! Bỏ xuống!
- Ha ha ha! Dòm cái mặt nó đúng tội ghê á chớ!
- Bống! Bỏ xuống đi! Anh cũng thấy mày thả nó xuống rõ ràng!
- Hu hu không phải mà! Anh ơi! Cứu eeem!
- Sao rồi sao rồi? Sao mà quỳ hết lên vậy? Chắc cả nhà vừa bị Len nó cho cóng bài đúng không?
- Có đâu, bé Chép nó vừa tới trắng á anh Rô.
Ế!
- Chu cha dữ vậy hả? Ủa nhưng sao bé Len được ngồi kìa?
- Thì tại nó vừa chặt Heo của con quỷ Bống đó chớ, mà nó mới rút bài ra còn chưa kịp chặt xuống là quỷ Bống nó đã chộp lấy con Heo lên xong kêu lỡ tay làm rớt chứ mậy.
- Hu hu! Nhưng em làm rớt thiệt mà!
- Thôi được rồi. Cứ bỏ xuống đi Bống, anh chịu phạt cái đó cho.
Tôi vừa nói xong, cả sòng cùng ồ lên:
- Đừng! Đừng anh Rô ơi!
- Mày mà chịu thay nó là mày tiêu đời thiệt luôn đó!
- Ủa sao vậy? Bộ hổng lẽ...
- Thì nãy bé Chép nó bị quỳ hai ván với một ván nó thúi Heo là coi như anh bị phạt ba ly rồi nghe, nếu giờ anh chịu thêm phần con quỷ Bống tám ly nữa thì tất cả là mười một ly lận.
Cái gì??? Tám ly???
- Đó ha ha ha! Coi cái mặt ảnh đang dòm hai chị em tụi nó kìa!
- Trờ quơ! Đúng tội thiệt luôn ấy chớ!
Má ơi! Vầy chắc chết! Nãy tôi uống đủ lâng lâng rồi, giờ mà thêm mười một ly nữa thì thôi, chắc ngủ lại đây luôn chứ sức nào mà về dì dượng được nữa.
- Ủa nhưng Bống nó chơi cái kiểu gì mà...
- Nè! Từ sau cái ván mày đi á, là nó bị quỳ thiệt ớ nghe! Chính con quỷ Len này dựng nó lên chứ ai. Rồi, qua tới mấy ván sau là một lần nó chặt Heo thằng Hiếu, xong bị thằng Khoai nó chặt đè, bị phạt một ly; tiếp một lần anh mày chặt Heo của con quỷ Len, xong tới thằng Hiếu đè tứ quý, nó hăng quá đè luôn bốn đôi thông, cuối cùng bị quỷ Len nó đè bốn đôi thông nữa, vậy là bị phạt thêm ba ly; tới lần kế, nó thấy Heo bị chặt hoài, nó ớn quá, hổng dám ra Heo luôn nên để thúi nguyên cặp Heo đỏ chót, thêm hai ly nữa; lần kế nữa nó lại sợ thúi Heo nên nó oánh liều, bị chặt tiếp, thêm một ly... Im! Mấy đứa để anh mày nói tiếp coi! Má! Nó làm anh mắc cười thiệt chớ bộ!
- Ha ha ha ha!
- Nhất là cái khúc mà nó bị bé Len đè bốn đôi thông á, chị muốn đau ruột với nó luôn ớ trời ơi!
- Đúng bó tay với hai bả thiệt chớ! Bạn thân cái kiểu gì mà hở ra cái là sát phạt nhau tới bến hổng có miếng nào dung thứ được luôn kìa.
- Ư hừm! Từ từ để em kể tiếp cái vụ quỷ Bống nó bị phạt cho anh nghe nè anh Rô. Tới lần vừa rồi nó bị bé Chép cho cóng bài là thêm ly thứ tám á, còn ly thứ chín là nó vừa bị con quỷ Len chặt Heo mà nó đang ăn gian đòi rút bài lên đây nè. Cho nên nếu anh mà chịu thay cho nó thì tất cả là mười hai ly lận đó nghe.
- Anh ơi! Em xin lỗi, tại bài em nó đen á, chứ hổng có phải tại em muốn vậy đâu.
- Trời ơi! Dòm cái mặt nó đúng đáng thương gì đâu ớ chèn!
- Thôi đừng có than thở làm cái gì nữa Bống! Mày đỏ tình thì phải đen bạc thôi em ơi!
- Đúng ời! Chấp nhận đi!
- Nè mấy đứa! Chơi xong chưa? Nghỉ sớm để mai còn có công chuyện nữa đó.
- Ủa vụ gì á mẹ?
- Sáng mai mấy anh em chú cháu phải qua nhà bác ba để sửa nhà cho bác á, nên là... Ời, chắc mình nghỉ sớm thôi ha, nghỉ sớm để mai dậy cho nó khỏe. Mà thằng Bo ra ngoài cho chú có việc muốn bàn xí, đi đi con.
- À, dạ.
- Vậy mình tạm dừng nghen. Hẹn bữa sau đám giỗ bác ba gái với anh Khang lại làm chầu nữa hén.
- Ời, cũng được.
Thôi, cuộc vui của tối nay coi như kết thúc tại đây. Nhưng trước khi về, tôi phải nán lại để con nhỏ Bắp nó rót rượu phạt cho tôi đã. Cũng hên vì tôi có lý do ngày mai mắc công việc nên mới được nó du di cho nợ sáu ly đó chứ, còn trước mắt tôi chỉ ráng thêm được đúng sáu ly. Khá bất ngờ là thằng Hiếu bạn thân tôi bỗng nhiên đứng ra gánh giúp sáu ly kia cho tôi được xóa nợ, nó bảo đêm nay nó ngủ lại với thằng Khoai nên chẳng vấn đề gì. Hờ hờ, thằng khỉ này coi vậy mà chơi được ghê chứ giỡn.
Mà nhắc tới nó, hôm nay hai thằng tôi vẫn chưa có khoảng riêng để trò chuyện bao nhiêu. Nhưng không sao, thời gian còn nhiều mà. Thành thử tôi hẹn nó mai mốt rủ thêm mấy thằng trong nhóm ngày xưa tụ họp với nhau một buổi. Thích đá banh, ra quán uống nước hay nhậu nhẹt gì cũng được. Miễn tụi nó đông đủ là vui rồi, chỉ sợ có thằng này lại vắng mất thằng kia thôi.
- Yên tâm, cứ để tao sắp xếp. Ờ mà đưa tao số mày đã, có gì tao gọi cho.
- Rồi, chờ xíu.
Tôi đọc số cho nó gọi qua, xong thì hai thằng cùng lưu lại. Lúc ấy bé Chép nó buồn ngủ rồi, đang ngồi trên xe với ba để hối mẹ nó. Còn con quỷ em thì... À, nó với con nhỏ Bắp đi lấy tỏi, mang ra chia cho dì và chị Thương mỗi người cầm một ít. Nghe bảo cái đó là mẹo dân gian, phòng cho chị em con gái, cả mấy đứa nhỏ mỗi khi đi đêm tối ngoài đường thì có thể tránh được tà ma vong vía nó ám theo làm hại.
- ... rồi, mà thằng Bo có chạy được không hay để Thương nó chở cho.
- Dạ, con chở được mà chú.
- À quên nữa, quà Hạ Long cho anh Bo với chị Thương nè. Hồi chiều mắc chơi ú òa với anh nên tụi em phải giấu quà của anh Rô mang về á.
- Ờ! Mấy đứa bây đó he! Hôm nay anh mày ghim tới chết luôn cho tụi bây biết!
- Hi hi hi!
- Ủa mà cái này là cái gì dợ?
- Dạ, một cái là chả mực, một cái là sá sùng. Chả mực thì mình ăn kèm với cơm, bún, phở, hủ tíu hay kẹp bánh mì gì cũng được, tùy. Còn cái con sá sùng này nè, mình có thể nướng lên nhắm rượu nhắm bia nhưng ngon nhất vẫn là nấu nước lèo chung với xương để ăn phở, bún hay hủ tíu á chị nha. Nó vừa thơm vừa ngọt mà đậm đà dư vị lắm á chị.
- À, sá sùng, nghe ngộ quá ha. Nhưng em ăn rồi hả? Hay sao mà rành quá vậy?
- Dạ hông, em nghe anh Rô biểu. Nãy mới cậy quỷ Len sáng mai nấu cho cả nhà ăn coi ngon cỡ nào, chứ nghe anh Rô ảnh quảng cáo dữ quá làm tụi em bắt thèm luôn.
- Ê! Hổng ấy sáng mai anh vô đây sớm, mày nấu cho anh một phần được không Len? Ăn uống xong anh đi với chú thím tư qua bển làm luôn cho vui.
- Dạ được anh.
- Đó, anh Rô kìa, có muốn thưởng thức tay nghề đầu bếp năm sao hông? Để qủy Len nó nấu luôn cho, ăn xong đi chung với mọi người cũng được.
- À thôi, anh cám ơn. Ở nhà có Bống nấu cho anh ăn rồi.
Tôi nói vậy, tự nhiên cả nhà tranh nhau cười ồ, làm quỷ em tôi nó bị một phen mắc cỡ luôn chứ.
- Ha ha ha!
- Được! Được á! Mày nói câu đó là chú thấy yên tâm rồi đó con!
- Bống mày nghe chưa? Cơm đầu bếp cũng không có bằng được cơm mày nấu là mày phải hiểu nó trân trọng mày như nào rồi đó em.
- Dạạạ! Trong bụng ảnh mà nghĩ được vậy thì em cũng cám ơn! Chỉ có cái là hổng biết đã nói câu đó với chị Vy, chị Ban, chị Hiền rồi chị Lan với nhỏ Ngoan hay chưa thôi à.
- Đó đó, nhắc nữa kìa.
- Rồi, kiểu vầy là từ đây nó sẽ còn nhắc hoài mấy cái tên Vy, Ban với Hiền đó cho tới ngày hửi nhang thay cơm chung với ông bà ông vải luôn cho coi.
- Hời ơi có khi mốt nó ráng đẻ nguyên bộ sưu tập ngũ long công chúa để đặt tên cho khỏi quên luôn á chứ giỡn.
- Ha ha ha ha!
Thiệt tình, nhớ chi mà nhớ dai dữ vậy không biết.
- Ôi tía má ơi! Cười đau bụng quá.
- Lâu lắm rồi cả nhà mình mới được bữa sum họp đông đủ như vầy đúng vui ghê chứ bộ!
- Thì cũng nhờ có thằng Rô nó về đây nè.
- Mà công nhận hồi nhỏ mỗi lần ảnh qua chơi là con chỉ có cười no bụng với ảnh thôi ớ nghe. Bảy năm ảnh ra ngoải cái tự nhiên thấy thiếu thiếu; mãi hôm nay ảnh về lại, đúng thiệt cười muốn điên với ảnh.
- Ý là thiếu cái người để cho mày chọc đó hả Bắp?
- Chính xác! Ba hiểu con gái ba ghê! Hi hi hi!
- Không, nhưng mẹ thấy đúng là có thằng Rô về cái mọi người vui thiệt mà.
- Vậy là Khánh nó cũng có duyên ngầm đó chớ.
- Chị Thương biết sao hông? Do tên ảnh là Khánh á. Khánh là lễ mừng, trong đó nó thể hiện niềm vui với tiếng ca hoan nữa; dượng tư đặt cái tên đó để mong ảnh mang niềm vui tới cho mọi người á. Nếu kèm với tên lót của ảnh thì nó thành Quốc Khánh, ý là “dịp lễ mà cả đất nước cùng hân hoan trong niềm vui” luôn.
- À à, ra vậy.
- Đó cả nhà thấy chưa? Học sinh chuyên Văn có khác ha.
- Ê! Bống! Vậy mày thử lựa cho anh chị một cái tên ý nghĩa để mai mốt anh chị làm khai sinh cho đứa nhỏ coi.
- Dạ, nhưng anh chị có mong muốn hay mơ ước gì cho đứa nhỏ hông? Để em biết đường em lựa tên cho.
- Ờ thì... ý là anh chị cũng mong cho nó có cuộc sống vui vẻ, no ấm với khỏe mạnh là được rồi.
- Ờm... vậy thôi em cứ nói thử rồi anh chị coi có ưng không nghe. Nếu con gái thì mình có tên Hân là nói về niềm vui nè, nó ẩn chứa trong đó cả tinh thần lạc quan với yêu đời nữa, ý nghĩa cũng khá hay; rồi có tên Ngân là bạc, vừa nghĩa đầy đủ về vật chất, cũng có nghĩa là che chở, bảo hộ, bởi vì từ ngày xưa bạc đã được ông bà ta dùng làm vật trừ tà với phòng gió độc, rất là hiệu quả, nếu kèm với tên lót Kim là vàng để thành Kim Ngân nữa thì tên này gồm thêm cả cái nghĩa vinh hoa phú quý luôn. Còn nếu con trai thì cũng cứ nên lấy tên Quốc Thịnh hay Quốc Minh cũng được, giống như nguyện vọng của ông nội mấy anh em là mong muốn đất nước mình ngày càng văn minh giàu đẹp vậy đó. Trong mấy chữ kiên, cường, trung, dũng, hưng, vượng, an, khang, bảo, khánh, minh, thịnh; chữ nào cũng đẹp, cũng ý nghĩa hết trơn.
- À.
- Mà nhà mình thì Kiên là tên anh Bo rồi nè, Cường là tên bác hai, Bảo là tên ông cố, Trung là tên ông nội, Dũng là tên ông chú, Hưng là tên bác ba, Vượng là tên ba, Khang là tên anh hai nhà bác ba, Khánh là tên anh Rô... Hết rồi, còn lại những tên nào chưa đặt ta?
- Giờ còn tên Thịnh với Minh nữa thôi.
- Tên An nữa.
- Ế! Vậy mai mốt em mà có con trai, em đặt tên cho nó là Quốc An cũng được đó chứ.
- Thôi, ông lấy tên Minh hay tên Thịnh đi kìa, hai cái tên đó hay hơn. Để coi anh Bo ảnh lấy tên nào xong rồi ông lấy tên còn lại cũng được; chứ giờ ông còn chưa dắt người ta về ra mắt nữa mà, chi đâu gấp.
- Nhưng Thiện thích cái tên An mờ.
- Cái thằng thiệt tình! Mày hổng có hiểu ý nó gì trơn! Cái tên Quốc An là nó để dành cho con nó rồi đó.
- Ủa vậy hả?
- Aaa! Chị Bắp kỳ quá ààà!!!
- Ha ha ha ha!
- Ờ đúng luôn! Hèn chi nãy nó tư vấn cho anh mày có hai cái tên Minh với Thịnh thôi chớ.
- Ha ha ha!
- Í thôi! Chị giỡn thôi mà con quỷ! Á! Á!
- Ai biểu cái tội! Suốt từ buổi giờ cứ chọc em nó hoài chi!
- Được rồi Bống! Hôm nay vậy là vui hết cỡ rồi đó! Để dành bữa sau đám giỗ dì tư với anh Khang rồi vui tiếp cũng được, chứ giờ mình phải về cho nhà hai bác còn nghỉ ngơi nữa.
- Ời, hẹn tới đám giỗ mình lại sum vầy bữa nữa hén.
- Dạ, vậy tụi em chào anh chị tư với mấy đứa nghen.
- Ừa. Cô chú ba với sắp nhỏ đi cẩn thận.
- Dạ, tụi con về luôn nghe chú thím! Anh chị về nghe mấy đứa ơi!
- Dạ, cô chú ba với anh chị đi thong thả.
- Mà thằng Rô có chạy xe được không con? Hay để Bống nó chở cho kìa.
- Dạ, chắc để Bống chở thôi chứ con đang thấy có tới bốn chú thím lận nên con cũng hơi ớn.
- Ờ, chú nghe mà cũng thấy ớn giùm mày luôn ớ.
- Rồi, hai đứa đi cẩn thận con nghe.
- Dạ. Bái bai hai bác với mấy anh chị em, tụi con về.
- Trờ quơ coi ông anh tui kìa! Ngồi sát sát vô! Mà cái tay ôm chắc vô nghe! Chứ hông thôi mắc công bà chị dâu họ tương lai của em bả làm rớt giữa đàng là mệt thiệt luôn á!
- Yên tâm đi! Em hổng có làm rớt đâu mà sợ! Nghĩ sao ảnh còn nợ em buổi đi chơi mà ngu chi để rớt được chớ!
- Ời! Mà mai mốt ảnh có tỏ tình thì ráng rộng lòng nhận lời ảnh giùm chị với nghe Bống! Kẻo chuyến này nhắm chừng ảnh ế thiệt á Bống ơi!
- Ha ha ha!
Thiệt tình, tôi cũng đến thua với con nhỏ Bắp nhà chú thím tôi. Qua hết màn chào tạm biệt dài hơi rồi, cuối cùng cũng thoát được cái vía trâu đỉa thích cù nhây của nó.
- Anh, nói vậy mà ngại em thiệt hả? Hay là người em hổng có được thơm tho nên anh mới ngồi xa dữ vậy, cũng hổng dám ôm em luôn?
- Có đâu. Anh ngại người anh có mùi rượu làm Bống khó chịu thôi.
- Hời ơi! Nghĩ gì đâu không à! Làm em tưởng anh ngại em không chớ!
Thế rồi đi tới con đường vắng dọc bờ kênh cắt qua đồng ruộng, đột nhiên nó dừng xe lại và đòi tôi phải ngồi sát vô người nó hơn, còn kéo cả hai cánh tay tôi vòng ra trước ôm lấy eo nó, kẻo nó sợ tôi ngủ gật trên đường sẽ rất nguy hiểm.
- Nhưng anh ôm vầy có ổn không?
- Trờ quơ! Chán với chàng ghê! Hồi nhỏ ôm người ta ngủ hoài mà giờ còn ngại cái gì hổng biết!
Ờ, không dưng nó đi nhắc lại mới làm tôi ngại á.
- Đó, đúng rồi. Ôm cho chắc vô, để giờ em đi nghe.
- Ừ, đi đi.
Xong chẳng biết nó cười cái gì đó, vặn ga tiếp tục lên đường.
- Mà nè, cho em hỏi cái này được hông?
- Ừm.
- Dạ, nãy tự nhiên dượng nói chuyện với bác tư xong bác tư kêu anh qua bển chi dợ?
- Ờ thì... ba anh nói là hồi trưa ba mới nằm mơ thấy tổ tiên anh ưng cái người con gái anh dắt về ra mắt á, nên tổ tiên muốn rước ẻm về làm chít dâu, còn biểu là trong năm nay sẽ làm đám cưới, hình như vô ngày đông chí hay lập hạ gì đó anh hổng có nhớ nữa. Cái rồi ba bàn bạc với chú sửa sang nhà cửa làm sao để tới hồi lo đại sự nó còn coi cho được. Ờ, nhân tiện cái gian bếp ở bển nó bị lủng mái tôn nên chú qua coi thử coi, đặng ngày mai làm luôn chớ chú kêu nhà thờ mà để liều như vậy là có lỗi với tổ tiên dữ lắm.
- À, dạ. Mà rồi anh thấy sao? Cái vụ mà tổ tiên báo mộng năm nay có đám cưới đó.
- Sao hả? Nói thiệt thì cái vụ này anh hổng có chắc; nhưng mà ba với chú anh biểu là tổ tiên nhà anh thiêng, hầu như báo mộng cho ba lần nào là trúng lần đó nên... Ừm, thì anh cũng cứ nghe lời thôi.
- Nhưng mà nghe lời là nghe lời như nào mới được chứ?
- Thì... tới lúc đó làm đám cưới chứ còn như nào nữa.
- Nhưng mà anh cưới ai?
Cái này tôi chịu, tôi không biết. Mặc dù lúc đó tôi cũng nghĩ có thể chính là nó; ư mà chuyện tương lai không ai chắc chắn được, chưa kể là hiện giờ tôi với nó vẫn chưa thành người yêu của nhau, tôi cũng chưa ngỏ lời cầu hôn nó lần nào hết; nên nếu tôi nói ra sớm như vậy e hơi sỗ sàng.
- Anh! Đang nghĩ cái gì đó? Sao không nói? Anh tính cưới ai? Hay là anh có ai ở ngoải rồi mà anh cứ giấu đúng hông?
- Không, anh không có.
- Không có mà sao lại biểu là nghe lời tổ tiên để làm đám cưới?
Nghe giọng nó đang tỏ ra hoang mang và lo lắng, tự nhiên cũng thấy thương. Nếu tôi im lặng hoặc tránh né vụ này, chắc đêm nay về nó sẽ mất ngủ luôn quá; thành thử...
- Tại vì anh biết có một người lâu nay vẫn chờ anh á; nên anh nghĩ nếu ông bà tổ tiên ưng thuận, hay là duyên phận nó tác hợp thì anh cũng hết lòng yêu thương người ta thôi.
- Ủa là ai nữa dợ?
Thoạt đầu tôi cũng tính nói toạc móng heo cho nó biết; nhưng tình cờ sao đúng lúc nhìn thấy bóng trăng treo trên đầu gợn mây đang gập ghềnh phản chiếu qua gương xe, trong khoảnh khắc chợt liên tưởng, tôi mới gõ ngón tay lên đó để thử phản ứng đầu óc của nó:
- Nay 13 âm lịch, sắp rằm rồi; trăng chưa tròn mà đã đẹp ghê ha.
Nó cũng nhìn vào gương một thoáng, xong tính ngoái đầu nhìn phía sau mà chắc vì mắc lái xe nên cuối cùng phải giữ hướng mặt phía trước để dòm đường. Tôi không biết nó có hiểu ý tôi không mà nom vẻ mặt cô nàng hình như hơi căng thì phải, chừng mấy giây cứ chần chừ như muốn hỏi nhưng vẫn im lặng. Rồi đột nhiên nó liếc nhìn tôi qua gương, còn cười tủm tỉm như đang mắc cỡ chứ; làm nét mặt của nó bỗng rạng lên giữa ánh sáng mờ mờ tán xạ từ đèn xe, khiến tôi tự nhiên cũng thấy lúc này nó xinh thiệt. Ừm, công nhận hôm nay nó rất xinh. Mặc dù nó có dùng một chút son nhưng nhìn chung không khác buổi tối hôm qua khi cả nhà đi dạo là mấy. Vậy mà chẳng hiểu sao lúc ngồi chơi nói chuyện với đám bạn của nó, tôi gần như không có cảm giác gì đặc biệt; cho mãi hôm nay khi ăn cơm tối với mọi người ở nhà chú thím và có nó ngồi bên, tôi mới nhận ra càng lúc tôi càng bị rung động trước vẻ thanh khiết tươi tắn của nó, đến tận bây giờ màu son trên môi nó đã phai đi rồi thì tôi vẫn...
- Anh nè.
- Hả? Ờ, anh nghe.
- Nãy giờ sao cứ dòm em hông dợ?
- Đâu có. Anh dòm trăng trong gương mà.
Tôi nói vậy, nó liền đưa tay che miệng cười khúc khích.
- Chồ ôi! Nay tự nhiên có tâm hồn thi sĩ dữ ba?
- Tại trăng đẹp nên ưng ngắm thôi, có gì đâu thi sĩ.
- À, vậy hả? Mà có thiệt là trăng hôm nay đẹp hông?
- Ừm, đẹp. Đẹp hơn hôm qua nhiều, cũng hơn bảy năm trước một trời một vực luôn.
Chắc là nó thích lời khen đó của tôi lắm; nên cười híp cả mắt lại, còn hỏi tôi sao bữa nay bỗng nhiên nổi hứng lãng mạn văn chương. Tôi bảo vì ánh trăng cho tôi cảm hứng, thêm ông thần men ổng thổi hồn cho tôi nên mới vậy. Thế rồi đột nhiên cái mặt nó xị ra, ẩn ý bóng gió:
- Xùy! Nói vậy chắc lâu nay ở ngoải cũng có cái ánh trăng nào nó khơi gợi cảm hứng, xong gặp hôm có ông thần men ổng thổi hồn cho thuộc bài nên bây giờ mới lôi ra bày đặt văn vở với em chứ gì?
- Không có. Trăng ở ngoải bình thường mà, không có gì đặc biệt; chỉ hôm nay được thấy lại trăng ở quê mình thì anh mới có hứng thôi. Nên là tối mai hay tối bữa nào đó mà Bống rảnh á, Bống đi chơi với anh nghe? Anh muốn ngắm trăng nữa.
Nó lại híp mắt và mím môi cười tươi rói, làm tôi cũng khó kìm lòng với nó ghê mấy ông ơi.
- Rồi, là ngắm thôi đó nghen, hổng có được làm gì nữa đâu đó.
Hở?
- Ủa chứ “làm gì” là làm gì?
- Ai biết! Trong đầu anh nghĩ cái gì sao em biết được.
Ờ.
- Không biết mà chưa chi đã đòi rào trước với anh?
- Ủa cái đó là kiến thức căn bản mà con gái tụi em đứa nào cũng phải trang bị để phòng thân thôi! Chớ nghĩ sao? Đàn ông con trai mấy anh có ông nào mà hổng háo sắc?
- Thì đúng rồi, vậy mới là con trai. Chứ giờ hổng lẽ Bống muốn anh là con gái? À thôi, hay để anh làm chị gái của Bống đi ha, tại chị thấy hai chị em mình...
- Không! Đừng! Không có giỡn! Em thích anh là con trai cơ! Anh không được biến thành con gái! Ai sao kệ! Em hổng cần biết! Riêng anh là phải giữ nguyên bản chất con trai cho em!
- Rồi, thì không biến thành con gái nữa. Vậy tới lúc đó anh có làm gì cũng đừng trách anh nghen, vì anh là con trai mà.
Nó cười nhăn nhó, chắc vì đuối lý với tôi nên mới nhéo tay tôi một cái để bắt đền.
- Hư ghê! Hổng thấy giống anh Rô của em xí nào trơn dị.
Quả thực, dòm nó lúc này sao mà dễ thương quá trời quá đất.
- Thôi, anh giỡn á, anh chỉ hư ngầm thôi chứ hổng có hư lộ. Tới lúc đó cùng lắm anh lựa dịp Bống không chú ý rồi anh hun một miếng thôi à, chứ Bống muốn sao anh cũng chiều Bống hết, chỉ cần Bống chịu đi chơi với anh là anh vui rồi. Mà phải bữa nào sớm sớm lên, tại anh đang có hứng, với lại cuối tuần anh còn phải vô nội thành thăm cậu mợ nữa.
Nó buông tay trái khỏi xe, thu về để cùng với bàn tay phải của tôi đan vào nhau rồi siết chặt lại, vẻ mặt như đang háo hức mong chờ khi liếc nhìn qua gương và nói với tôi:
- Em thì tối nào cũng được. Ngày em học, tới cuối chiều em lại về với anh thôi, nên ngày mai mình triển luôn chắc được á. Có cái, nếu đã rủ em đi chơi thì không có được rủ ai nữa đâu nghe, chỉ có hai đứa mình thôi đó. Kể cả con quỷ ma-lanh kia nó đòi mấy đòi, kệ, cũng cứ phải để nó ở nhà cho em.
- Cái đó tất nhiên mà. Nhưng Bống muốn đi chơi ở đâu để anh còn chuẩn bị?
- Hì, em dễ lắm, đi đâu cũng được.
- Vậy hả? Vậy đi dạo ra ruộng chơi thì có được không?
Tôi tính trêu nó cho vui, vì tôi nghĩ nó muốn tôi chở nó vô nội thành dạo phố ăn hàng, hay chí ít cũng phải ra mấy quán nước ngoài quốc lộ để nhâm nhi trò chuyện và ngắm bầu trời ngoại ô buổi tối. Thế nhưng không ngờ là nó chịu. Nó bảo chỉ cần được ở bên tôi thì đi đâu nó cũng chịu hết, quan trọng là nó muốn tôi dành nhiều thời gian cho nó hơn, chỉ duy nhất nó, không thêm ai nữa.
- Dạ rồi, mình thống nhất vậy đi ha. Mai em sẽ tranh thủ về sớm, tắm rửa ăn cơm xong mình đi chơi.
- À, nhưng có thể mai anh phải về trễ, tại anh phụ làm bên nhà ba anh á. Thành thử nếu anh về trễ thì Bống ráng chờ anh nghe.
- Dạ, hổng sao, miễn tối mình vẫn có thời gian bên nhau là được ời.
- Ừm. Mà giờ Bống chạy lẹ lẹ được không, chứ anh muốn nằm quá.
- Hời ơi! Chắc chàng xỉn rồi chứ gì?
- Ờ, chắc vậy á.
- Ê! Vậy nãy giờ là anh nói hay ông thần men ổng nói dợ?
Thiệt tình.
- Anh chứ ông thần men nào ở đây. Anh xỉn là mệt với buồn ngủ thôi chứ anh vẫn biết anh đang nói chuyện với ai, anh nói cái gì mà.
- Nhớ cái miệng anh đó nghe, đừng để tới hồi làm bộ ngơ ngác “Ủa? Anh nói hồi nào ta?” là coi chừng với em á!
- Yên tâm, anh cam đoan với Bống nãy giờ anh nói thiệt. Nếu anh mà nói láo, đêm nay anh ngủ bị sập giường cho Bống coi.
Thế là nó cười:
- Trờ quơ! Thề thốt cái kiểu gì lãng xẹt dữ dị trời! Rủi mà ứng nghiệm một cái có phải là ba em vừa tốn công vừa tốn của đi đóng lại cái giường khác không?
Ờ, cũng đúng.
- Nói còn cười nữa chớ. Thôi được rồi, ôm chắc vô nghe, em tăng tốc đó.
Nó lên ga chạy lẹ về nhà, làm tôi phải nhắm mắt và cúi người úp mặt xuống bờ vai nhỏ nhắn của nó để tránh mái tóc nó đang không ngừng tung bay trêu đùa hai mắt tôi. Nó tưởng tôi ngủ gật. Tôi bảo không, cũng trêu nó rằng tôi thích mùi hương trên người nó nên úp mặt ngửi thôi chứ không có gì. Nó cười thích thú, bảo tôi hôm nay sao khác hôm qua. Tôi hỏi nó khác chỗ nào. Nó nói tôi đang khiến cho nó có nhiều cảm xúc mới mẻ. Bởi nó để ý được rằng hôm nay tôi không còn kêu nó bằng cái tiếng “mày” đã từ lâu làm nó luôn cảm thấy khó chịu; cả cách đối xử của tôi dành cho nó qua lời nói, cử chỉ, hành động cũng đang dần trở nên ngọt ngào muồi mẫn hơn; đặc biệt là ngay lúc này, nó rất thích khi được tôi ôm từ phía sau và thì thầm bên tai để cùng nó nói chuyện. Nó bảo tôi đang cho nó có cảm giác được an toàn và che chở, tôi giống như chỗ dựa vững chắc cho nó khiến nó sẵn sàng chạy xe ngang qua bất kỳ bãi tha ma nào ngay bây giờ mà không hề thấy sợ. Nói thiệt thì hơi men trong người đang làm tôi cao hứng dữ lắm; tôi không kìm lòng được, mới siết vòng tay ôm và úp mặt xuống bên tai nó để mở lời cho nó biết, rằng chỉ cần nó thích thì tôi chẳng ngại đồng hành với nó theo cách như vầy qua hàng ngàn bãi tha ma cho tới ngày hai đứa cùng già đi, dù cuộc đời còn nhiều gian nan vất vả, tôi vẫn sẽ luôn ở bên nó, tôi sẽ tự tay khoác lên mình nó bộ áo cưới truyền thống của cô dâu người Tày, trước mặt quan viên hai họ, tôi hứa với mọi người sẽ một lòng một dạ yêu thương nó, bảo vệ che chở cho nó, quan tâm săn sóc nó từ những ngày đầu nó mới “chập chững” làm mẹ còn lắm nỗi khó khăn. Tôi nói vậy; bỗng dưng nó cười, xong hỏi tôi có phải những lời đó tôi đã từng hứa với ai rồi đúng không. Lúc ấy chẳng hiểu sao tôi lại “Ừ.” với nó mới ngu ghê chứ! Tôi biết tôi ngu, đúng ngu thiệt. Nhưng dường như có một áp lực vô hình bắt tôi phải thú nhận, rằng đó là lời thề năm xưa tôi từng ước hẹn với em. Thế rồi nó nổi giận, đánh tôi mấy cái, còn chửi tôi là đồ mặt dày trơ trẽn. Tôi giật mình chới với, cảm giác muốn té nhào xuống đường. Bấy giờ tỉnh dậy mới biết quỷ em nó đang cuống quýt gọi tôi, xe vừa về tới nhà và nó phải ôm cổ tôi để giúp tôi ngồi cho vững.
- ... đó em nghi rồi mà! Hỏi hai ba lần hổng thèm trả lời gì hết! Hên vừa về tới nhà đó!
- Ủa anh ngủ từ lúc nào vậy?
- Thì nãy anh đang hứa quá trời hứa, xong tự nhiên ú ớ cái gì rồi im luôn, còn buông tay khỏi người em làm em quíu thiệt chứ bộ!
- Má ơi! Tại anh buồn ngủ quá.
- Vậy thôi anh lên trển đi, để em cất xe với khóa cửa cổng cho. Mà có lên nổi hông dợ?
- Ờ... để anh ngồi nghỉ xíu đã.
- Rồi, vầy là xỉn thiệt rồi đây. Thôi ngồi chờ em xí nghe, để xong rồi em dìu lên trển.
Ừ thì chờ nó vậy. Tôi bò lên hiên, tính dựa lưng vào chân tường ngồi nghỉ một lát, ngờ đâu gặp cái nền hiên nó mát quá nên tôi nằm xuống luôn. Chu cha sao mà đã quá vậy nè! Hổng ấy tranh thủ chợp mắt lúc đã, chứ thèm ngủ quá trời quá đất. Vậy mà chưa kịp lựa một tư thế nằm cho thoải mái thì quỷ em nó đã đét một cái vào chân tôi, đòi tôi phải ngồi dậy. Rồi, thì dậy thôi, chứ để hồi nó ca cẩm làm dì dượng phải ra coi chuyện gì lại càng mệt nữa.