Chương 22 - Ấm áp bữa cơm gia đình: lời hẹn tới hôm giỗ
- Thôi, được rồi, giỡn xí cho vui vậy thôi chứ giờ mình để im cho Rô nó còn ăn nữa nghe mấy đứa. Rô tranh thủ ăn đi con, ăn đi cho lớn, rồi mà lấy vợ.
- Ui trời, coi mẹ con quan tâm ảnh còn hơn cái thằng cục vàng của mẹ đang ngồi bên kia luôn hông.
- Ừa, mẹ mày vậy đó, ưng thì ưng, không ưng kệ chị em mày. Mà đó giờ mới được ăn lại đồ ăn ở quê thấy sao Rô? Có ngon không con?
- Dạ, ngon lắm thím, món nào cũng vừa miệng, ăn hổng có bị ngán, mà bày dĩa cũng đẹp mắt nữa, y chang nhà hàng luôn. Nay ai đứng bếp nhà mình đúng khéo tay ghê chứ bộ.
Rồi tự nhiên thím cười, trỏ qua chỗ con nhỏ ngồi phía bên kia để nói với tôi:
- Bé Len nhà thím nó chủ đạo hết đó, thím với chị Thương chỉ có phụ nó mấy cái râu ria thôi à.
Ủa vậy hở?
- Sao? Không tin hả?
- À... dạ, không phải. Con chỉ hơi bất ngờ thôi.
Lúc ấy thấy nhỏ có nhìn tôi bằng vẻ hời hợt, tôi tính khen lại lần nữa để thay lời cảm ơn nhỏ hôm nay đã cất công nấu một bữa ngon như vầy cho tôi được thưởng thức chung với mọi người. Nhưng tôi biết làm vậy sẽ khiến quỷ em nó không vui, thậm chí có thể chạnh lòng tủi thân bởi tay nghề đứng bếp của nó quả thực thua kém; nên cuối cùng tôi im lặng, chỉ cười xã giao với nhỏ, xong lập tức tảng lờ bằng cách hỏi thăm nguyên liệu thím mua ở chợ mình hay ở đâu mà tươi ngon quá trời. Thì hóa ra:
- Không phải mẹ em mua đâu anh Rô, đồ ở nhà hết á, chỉ có hải sản này là em mua thôi.
- Ời. Như vịt xiêm này chú thím nuôi bằng lúa với bèo nè; trắm ở ao nhà mình thì nuôi bằng cỏ rặt luôn, con này thả được cỡ bốn năm rưỡi gần năm năm rồi đó; còn ốc này thì ở bên nhà bé Len, nhà nó có trại nuôi ốc để nhập vô Sài Gòn cho mấy quán nhậu á, nên con nào con nấy mới bự đều như vậy; cả ếch nữa, cũng bên nhà nó đem qua; rau thì hái ngoài vườn nhà chú thím không à. Túm lại là toàn đồ tươi sạch nên mới ngon vậy đó; thành thử cô chú ba với mấy đứa, cả nhà mình cứ ăn nhiệt tình vô nghe, đừng để dư lại mà phải cất đi thành ra đồ cũ.
- Dạ.
- Hiếu kìa! Ăn đi con! Thương! Gắp nữa đi! Bé Chép với cô ba nữa, cả hai mẹ con ăn nhiệt tình vô nghen! Đừng có ai nhường nhau mà cuối cùng dư thiệt đó!
- Đừng lo mẹ ơi, nay có bốn chàng thanh niên lận mà. Nhất là anh Bo với anh Rô kìa mẹ, bụng hai ổng còn ăn hết cả “Niêu cơm Thạch Sanh” mà sao dư được chớ.
- Quỷ Bắp nói quá không mậy! Làm như tụi anh mày là heo không á!
- Chứ chi nữa! Thử hỏi cả nhà coi tại sao hồi xưa xóm mình ai cũng kêu anh là “Bo Heo”?
- Hời ơi! Đó là hồi xưa đói ăn nên gặp cái gì cũng cạp để bụng đỡ trống thôi chứ bản chất con người của anh mày nó hổng có cái nết ăn đó, hen. Mà nói tới lại thấy thương cho ngày xưa cực khổ ghê á chú thím với anh chị hơ! Dòm mâm cơm đầy ụ vầy, chẳng bù cho hồi đó thiếu thốn quá trời quá đất! Nỗi mà có bữa con đang nằm mơ được ăn cơm với dĩa mắm xong bị thím kêu dậy đi học mà ngồi trên lớp cứ tiếc ngẩn ngơ hoài thôi ớ cả nhà.
- Đúng! Bo nói phải nè. Chị cũng từng mơ kiểu y chang em luôn!
- Ời. Tự nhiên thằng Bo nó nói cái làm thím cũng thấy nhớ ghê. Công nhận giờ cuộc sống nó thoải mái, quần áo tươm tất, đồ ăn thì đủ đầy, thích thì ra vườn ra đồng lượm lặt cắt hái, hổng thích thì cưỡi xe quành ra chợ mua; hổng có bù cho ngày xưa cơ cực đói khổ dữ lắm chứ giỡn. Mà trong số mấy anh em tụi bây, chỉ có thằng Bo với thằng Khang nhà bác ba là phải nếm trải cái thời bao cấp đó nhiều nhất thôi, tới thằng Rô thì đỡ rồi, bắt đầu từ con quỷ Bắp trở đi chỉ có hơi thiếu một chút chứ không còn bị đói nữa.
- Ủa là sao hở bác tư? Bác kể cho con nghe đi, chứ ba mẹ con chưa có kể cho con nghe bao giờ.
Là câu thắc mắc của bé Chép. Quả nhiên nó vẫn luôn ham thích được nghe được thấy những điều mà nó cho rằng có thể giúp nó hiểu về cuộc sống giữa thế giới này rõ hơn. Vừa mỉm cười dịu dàng vừa xoa đầu nó một cái, thím tôi từ tốn kể lại cho nó nghe, mà thực ra là cho cả mấy anh chị em tụi tôi nữa. Chắc ý thím cũng muốn nhắc nhở tụi tôi phải luôn ghi nhớ những năm tháng khó quên của đất nước mình.
Trước tiên là nguyên nhân cùng với bối cảnh lịch sử, lý do tại sao nước mình thời đó lại lao đao tới mức vậy: cơ bản do mặt nam mình chiến tranh với Khmer Đỏ, mặt bắc thì Trung Quốc, suốt từ năm 1979 tới 1989, cỡ mười năm hay hơn gì đó, lại còn bị cả thế giới (trừ một số nước là bạn bè anh em) bao vây cấm vận.
Mà đứng đầu băng đảng chơi hùa bắt nạt dĩ nhiên là Huê Kỳ. Mẹ này thì mẻ được cái mỗi năm thủ khoa đều Văn Toán Lý Hóa Sinh nhưng Giáo dục công dân thì vẫn vô tư dưới điểm liệt, cho nên chẳng lạ gì khi mẻ nổi tiếng khắp ngôi trường Trái Đất là chuyên cậy thế con nhà giàu và “anh em tao đông” để ức hiếp mấy đứa học sinh nhà nghèo lại thân cô thế yếu. Thiệt ta nói nội quy nhà trường đối với mẻ đâu có khác nào mớ giấy lộn. Bởi vì mẻ là bồ cưng của ông thầy hiệu trưởng Liên Hợp Quốc nên nội quy không được phép áp dụng cho mẻ, ngược lại mẻ mới chính là nội quy, ờ. Đã vậy, đầu óc mẻ lại vừa thâm vừa đểu, cũng có phần hơi bị tiểu nhân, còn thêm quả mặt dày trơ trẽn thì thôi khỏi nói. Ư mà nhờ siêu giỏi Văn nên lời mẻ nói ra nghe rất chi là mượt tai, làm cả trường ai ai cũng tin mẻ là con nhà gia giáo đàng hoàng, là người thanh cao đức hạnh; còn những đứa dám chống lại mẻ, không cần biết đúng sai gì ráo, cứ làm mẻ ngứa mắt là đều biến thành con đầu đường xó chợ, là giang hồ khủng bố hết trơn.
Và chính nước mình thời đó bị mẻ công khai kể tội xâm lược Campuchia khiến đa số thành viên trong trường đòi nghỉ chơi cả về kinh tế, chính trị lẫn quân sự với mình đó chứ đâu. Mà duyên cớ của hành động ngang ngược đáng hổ thẹn này thì... Tất nhiên lý do lớn vẫn là kìm kẹp chủ nghĩa cộng sản ở Đông Nam Á. Còn lý do nhỏ có lẽ vì giai đoạn trước đó mẻ thua toàn diện cả về chính trị lẫn quân sự năm 1972 sau trận “rụng mỏ nhôm trên trời” ngoài Hải Phòng với Hà Nội, mẻ phải bỏ rơi cả đứa con rứt ruột đẻ đau là Việt Nam Cộng Hòa nên mẻ không cam tâm.
Thực tế là mẻ rất giỏi, rất mạnh, mẻ ở một đẳng cấp cao hơn so với phần còn lại của thế giới; trong khi tiềm lực vật chất và vị thế quốc tế của nước mình lại yếu hơn mẻ nhiều, còn bị chia đôi hai miền nữa. Nhưng vì tự tin thái quá, cũng quá coi thường sức mạnh con người của đối thủ nên cuối cùng mẻ phải chấp nhận chung mâm ngồi đàm phán ngang hàng với Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam còn non trẻ (chứ không phải với mấy “ông lớn” Liên Xô và Trung Quốc như trước đây), nghĩ sao có thể cam tâm cho được?
Thành thử, để vớt vát phần nào nỗi thất bại cay đắng ở Đông Dương, mẻ mới nhận lời “đi đêm” với cha Tàu hòng đánh gục Việt Nam mình á, kiểu “Nó mới quần nhau với thằng con tui xong nên yếu lắm rồi; nếu ông đã muốn dạy cho nó một bài học thì cứ dập nó ‘nhiệt’ vô, đừng ngại. Có gì để tui đầu tư thêm công nghệ với khoa học kỹ thuật giúp ông mạnh thiệt mạnh lên đặng ông dễ bề kìm kẹp nó, cho nó mãi chìm trong đói nghèo lạc hậu thấy mẹ nó đi! Chứ chỗ thân tình với nhau tui nói thiệt, nó đệ ruột của khứa Liên Xô đó, bắc nam ông ‘Lưỡng đầu thọ địch’, mốt để nó mạnh lên thì người thấy mẹ là ông chứ hổng phải nó đâu nghen!” (cái câu này vẫn là do đầu óc cà-chớn của tôi tự hình dung thôi nghe mấy ông, chứ không có phải nguyên văn lời thím tôi kể).
Và rồi đúng như mong muốn đê tiện của mẻ. Cha Tàu chả hậu thuẫn cho thằng em Khmer Đỏ đánh thọc sườn nước mình ở mạn nam, còn chả đích thân xua quân cỡ sáu mươi vạn phủ đầu mạn bắc; đưa nước mình lần nữa bước vào thời kỳ đen tối của chiến tranh sau chưa đầy năm năm hòa bình.
Lý do cha Tàu trở mặt thì nhiều lắm, mà chủ yếu bởi vì trước đó chả “có vẻ như” không muốn Việt Nam thống nhất nhưng Việt Nam không nghe lời. Việt Nam chọn cho mình hướng đi riêng, phải thống nhất hai miền để hoàn toàn độc lập tự chủ, tự lực tự cường sánh vai với cường quốc năm châu như lời Bác dặn. Đã vậy, trong mắt chả thì Việt Nam “giống như” coi Liên Xô là anh hai và thân với Liên Xô hơn (giữa giai đoạn Trung Quốc - Liên Xô đang đối đầu căng thẳng) nên sau đó đôi bên đã dần thay đổi thái độ ngoại giao với nhau theo hướng cực đoan: từ những mâu thuẫn về quan điểm chính trị, ngoại giao với quốc tế cho tới xung đột nhỏ lẻ của các lực lượng vũ trang biên phòng, thậm chí thù địch việc chả cướp quần đảo Hoàng Sa năm 1974 từ tay chánh quyền Sài Gòn mà chẳng mất một binh một tốt, cho tới vấn đề Hoa kiều ở Nam Bộ sau năm 1975, vv...
Bởi vậy cuối năm 1978, cha Tàu chả mới ngụy tạo một cái cớ đầy trơ trẽn, tố cáo Việt Nam nhiều lần xâm phạm biên giới để phát động cuộc “Phản kích tự vệ chống Việt Nam”, rồi công khai tuyên bố với thế giới rằng sẽ dạy cho “tiểu bá Việt Nam” một bài học về tội “vô ơn” để bắt Việt Nam phải tuân phục chả; bằng súng, pháo, xe tăng, bằng sinh mạng của hàng trăm ngàn người vô tội. Đỉnh điểm khốc liệt của cuộc chiến này diễn ra ngay từ năm khởi đầu là 1979 (kỳ thực mình đã nổ súng với Khmer Đỏ ở biên giới tây nam từ hạ tuần tháng 12 năm 1978 rồi), cứ thế kéo dài âm ỉ cho tới 1989 mới ngưng.
Nước mình của hồi đó, ngoài cái thiện chiến ra hổng có được cái gì ưu tú hết trơn hết trọi. Thiện chiến tới mức họa chăng chỉ có dùng tới mấy trái “Hiroshima và Nagasaki” hay phủ kín “thuốc diệt cỏ diệt luôn cả đoạn nhiễm sắc thể quy định tính trạng bình thường trên thân người qua nhiều thế hệ” lên từng mét vuông đất thì mới đánh bại nổi Việt Nam thôi chứ mẹ Huê Kỳ mẻ có dốc túi toàn bộ tiềm lực cùng với tay chân đệ tử quay lại xâm lược lần nữa cũng không bao giờ khuất phục được. Nguyên bởi mình vừa thắng mẻ và thống nhất đất nước xong, ba mươi năm kiên cường kháng chiến bền bỉ, trui rèn nên bản lĩnh với kinh nghiệm chiến trường, cả chiến lợi phẩm từ kho vũ khí mà mẻ để lại ở miền Nam nó giúp cho bộ đội mình đánh nhau cừ lắm. Bằng chứng là năm 1979 - 1980 ở chiến trường K, mình đánh cho quân Pôn Pốt chạy dài tới nỗi phải dạt qua tận Thái Lan để tị nạn (và chính mẹ Huê Kỳ mẻ ra lệnh cho ông em Thái Lan dung dưỡng tàn quân Khmer Đỏ liên tục quấy phá khiến mình phải đóng quân bên Campuchia trong gần mười năm để hỗ trợ người anh em này bảo vệ chính quyền còn non trẻ đó chứ), còn mặt bắc thì cha Tàu phải rút lui sau một tháng do tổn thất quá nặng nề mặc dù chỉ mới đối đầu với dân quân và bộ đội địa phương.
Nhưng bù lại, việc tiến quân sang Campuchia giúp người dân nước bạn thoát khỏi chế độ diệt chủng của Pôn Pốt lại trở thành cái cớ để mẹ Huê Kỳ mẻ làm văn kể tội xâm lược khủng bố và kêu gọi cả thế giới chung tay bao vây cấm vận; mặt khác, nó cùng với việc đóng quân phòng thủ trải dài dọc biên giới phía bắc cũng là gánh nặng to lớn cho nền kinh tế kiệt quệ vẫn chưa kịp phục hồi sau chiến tranh của Việt Nam.
Cho nên hồi đó nước mình nghèo, là nghèo và đói đúng nghĩa. Nỗi mà suốt một thời gian dài bị quốc tế cô lập, năng suất lao động quá thấp do thiếu vật tư, thiếu nguyên - nhiên - vật liệu, thiếu phân bón, thiếu nguồn giống cây con chất lượng cao, cái gì cũng thiếu, kỹ thuật nuôi trồng sản xuất thì lạc hậu, mà lương thực thực phẩm tự làm ra được bao nhiêu đều phải dành phần gửi đi hai tiền tuyến nuôi bộ đội với số quân khổng lồ trong suốt một thập kỷ nên người dân nhiều bữa cơm trắng cũng không có để ăn, nếu có thì cũng phải nấu trộn cùng với bo bo, khoai hoặc bắp để bới vô chén cơm cho được đầy. Chưa kể thuốc men, vải vóc, trang thiết bị y tế cùng nhiều đồ nhu yếu phẩm khác, toàn bộ là thiếu, thiếu nhiều, nên phải tiếp tục bao cấp để phân phối hợp lý giữa hậu phương với mặt trận. Trong khi cơ chế bao cấp càng năm lại càng bộc lộ rất nhiều yếu kém và tiêu cực khiến người ta bất bình, dần sinh lòng nghi kỵ nhau vì tình trạng bất công đầy rẫy; làm chia rẽ tình đoàn kết, dẫn tới hoạt động sản xuất, giao thương, đời sống sinh hoạt nói chung của xã hội đều đi thụt lùi.
Thành thử nó cứ quẩn quanh cái vòng bế tắc khốn khổ đó mãi cho tới những năm kết thúc chiến tranh, cùng với người bạn láng giềng Trung Quốc (thời điểm này - khi Liên Xô sụp đổ vào cuối năm 1991 - cũng đã thay đổi góc nhìn tích cực hơn về mối quan hệ với Việt Nam) chung tay hàn gắn tình hữu nghị bền vững và bắt đầu công cuộc đổi mới mở cửa, xóa bỏ hoàn toàn cơ chế bao cấp, hướng tới bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Hoa Kỳ thì đời sống của dân mình mới dần được cải thiện.
Tất cả những điều trên là sự thật không thể chối cãi, là giai đoạn lịch sử hiện đại rất khó quên của đất nước mình. Bất kỳ ai đã sinh ra từ nửa đầu thập niên 80 của thế kỷ trước lui lại đều biết. Như ông anh con bác hai của tôi nè, lý do tại sao mà từ ngày ổng qua ở với chú thím tôi, chú thím tôi lại đặt cho ổng cái tên Bo như vậy. Đơn giản chỉ bởi vì thời gian đó, nhờ được ăn hạt bo bo của Liên Xô viện trợ để cầm cự qua ngày qua tháng thì ổng mới còn sống tới bây giờ á, nên chú thím biết ơn cái hạt bo bo của nước bạn Liên Xô mà đặt tên để cho ổng suốt đời tri ân. Chứ khai sinh thì ổng là Kiên, Nguyễn Quốc Kiên. Về cái tên của ổng, nó còn một câu chuyện vừa thương vừa buồn liên quan tới nguyện vọng lúc trăng trối của ông nội tôi mà sau này nếu có dịp tôi sẽ kể. Còn bây giờ, tôi phải tiếp tục ưu tiên câu chuyện của thím tôi vẫn đang khiến cả nhà vừa ăn vừa say sưa lắng nghe.
- ... thì vậy mà. Hột bo bo bây giờ có cho người ta cũng hổng lấy; vì nó khó nấu, cũng rất khó nhai khó nuốt, so với khoai với bắp còn chưa bằng chứ đừng nói gì tới cơm. Nhưng bởi vì thời đó nước mình khó khăn, có bo bo để ăn cũng coi như là phước lắm rồi đó.
- Đó, bé Chép nghe chưa? Thời của ba mẹ, hai bác, rồi mấy cô chú anh chị thiệt thòi vậy đó, không có được sung sướng đầy đủ như Chép bây giờ đâu; nên đồ ăn thức uống ba mẹ mua cho hay làm cho con là con phải biết trân trọng, nếu ăn không hết thì phải cất lại để dành, đừng có bỏ uổng, nghe.
- Dạ, con nhớ rồi cô Thương.
- Ời. Nãy bác đang nói, sự tích cái tên Bo của chú Kiên là như vậy, còn chị Lương với anh Thiện thì được ăn bắp với khoai trộn cơm rồi, nên mới kêu là Bắp với Khoai để ghi nhớ từng giai đoạn cơ cực của riêng nhà bác mà cũng là của chung cả đất nước mình hồi đó nữa.
- Dạ.
- Cũng giống như thằng Rô này nè, trong đây chắc có thằng Hiếu là chưa biết thôi. Nhớ hồi xưa mới nhận nuôi nó, một lần cô đi làm ruộng, tình cờ gặp con cá rô ngoài đồng nó lội trên cạn để lần đường xuống mương á, từ tuốt luốt đầu ruộng nhà cô cho tới con mương xa chừng hơn trăm bước lận, dưới trời nắng gắt mà nó vẫn lội, cái mình nó dính đầy bụi đất với lá cỏ khô, nhưng nó vẫn không có nhụt chí, nó kiên trì lội cho kỳ được. Cô thương quá, hổng có nỡ lụm về ăn thịt, mà tính bắt nó mang thả xuống mương luôn, xong tự nhiên nghĩ lại mới thử đi theo coi nó khỏe tới mức nào, bởi bình thường cô chỉ thấy tụi nó lội khi trời mưa thôi chứ trời nắng thì chưa có thấy. Vậy mà cuối cùng nó cũng lội tới mương thiệt nghen, vượt qua bao nhiêu là bụi cỏ dày thiệt dày, cả ụ đất gập ghềnh chớ, đối với nó chắc cũng cỡ vách núi cheo leo của mình luôn chứ giỡn đâu. Ời, dòm mà thấy khâm phục nó quá, cô mới nghĩ tới thằng khỉ kia kìa, đó, cái mặt nó đó, mong nó mai mốt lớn lên cũng có được cái ý chí nghị lực như vậy; nên mới đặt cho nó là Rô.
- À! Con hiểu rồi.
- Mà đúng thiệt, trong mấy anh em tụi nó, thằng Rô là trắc trở nhất đó con, hơn cả thằng Bo nhà bác hai nữa. Nên là ráng làm sao cho nó đúng như kỳ vọng của dì mày, con nghe.
- Dạ, con sẽ ráng.
- Ừa. Mà cái cần phải ưu tiên nhất bây giờ là ráng làm sao kiếm người yêu rồi cưới liền trong năm nay đi. Đó mày coi. Thằng Bo thì vợ nó đây; thằng Hiếu thì vợ sắp cưới của nó đó; thằng Khoai thì thím chưa thể nói trước cái gì, nhưng chú mày đang đặt chỉ tiêu cho nó á, nếu Tết năm nay mà dắt con nhỏ về ra mắt được là chú thím sẽ thưởng nóng đám ruộng bên kênh để mai mốt hai vợ chồng tụi nó có chỗ cắm dùi mần ăn rồi đó nghen.
- Trời ơi! Chi mà thảm vậy thím?
- Chớ sao nữa! Có ruộng để mần là tốt lắm rồi đó! Ngày xưa chú thím phải “Đổ mồ hôi, sôi nước mắt” dữ lắm mới có được mấy đám ruộng đó á chớ phải giỡn đâu. Có đúng không Khoai?
- Dạ, đúng. Con cám ơn ba mẹ.
- Ờ, coi nó cám ơn mà cái mặt nó giống như đang sắp khóc tới nơi vậy bây.
- Đó. Túm lại là mấy anh em, đứa nào nó cũng coi như có bờ có bến xong xuôi hết trơn rồi, duy còn mỗi mình mày thôi đó nghe Rô. Cái này một là mày có rồi mà mày vẫn còn giấu, hai là mày “Lắm mối, tối nằm không” luôn. Chứ thím nói thiệt với mày nghen, ời, cái này thím nói thiệt, là thím không tài nào hiểu nổi tại sao bảy năm nay mày làm cái gì ở ngoải mà vẫn cứ mình ên nhởn nhơ vậy; trong khi hen, trong khi học vấn rồi công ăn việc làm cũng rất là đàng hoàng tử tế, dáng dấp thì cũng cao ráo, mặt mũi dòm cũng bảnh bao chứ bộ, mà sao hổng kiếm nổi một đứa để thương được chứ hở con?
- Dạ, thì như con nói với mọi người rồi đó. Ở ngoải người ta không có muốn gả con gái đi xa nên con đâu có dám quen ai đâu.
- Vậy cái vụ mà bé Bống nó vừa méc nãy là có hay không? Nói chắc một câu cho chú thím với dì dượng mày nghe coi nè.
- Dạ, con không có. Mấy người mà Bống vừa kể là do bé Liên nó chọc thôi chứ con không có thiệt.
- Ủa? Sao biết nhỏ Liên nói cho em hay dợ? Chắc là bị nó bắt thóp cái gì rồi đúng hông?
- Thôi mà, không có phải vậy. Anh cam đoan là anh không có. Dạ, thực ra là mấy người đó con có biết thôi, cũng có nói chuyện, nhưng hầu như là gặp mặt chung trong nhóm anh em bạn bè, rồi có bữa đi chơi với nhà cô dượng chứ không có phải tụi con đi riêng với nhau. Túm lại là mấy nhỏ đó không có tình cảm đặc biệt gì với con hết, mà con cũng không dám tăm tia dòm ngó gì mấy nhỏ; nên gặp nhau thì cũng biết nhau vậy thôi chứ chưa bao giờ tụi con hẹn hò hay yêu đương cặp bồ. Cái này con nói thiệt.
- Ờ, cháu nó đã nói vậy tức là nó không có gạt cái gì đâu, nên mình cũng đừng có nghi ngờ rồi hỏi tới hỏi lui nữa. Nó kỳ.
- Ời thì tui cũng chỉ đang lo cho nó thôi chứ hổng có ý gì hết. Tui là tui muốn chắc chắn coi nó có đang độc thân không, để tui tính làm mai nó với một bé cũng rất là được. Chứ bé Bống nhà cô chú ba chê nó mất tiêu rồi, giờ phải kiếm mối khác cho nó kịp chạy chỉ tiêu cuối năm lấy vợ thôi.
- Mẹ! Mẹ vừa kêu làm mai cho ảnh xong mà quỷ Bống nó đã chù ụ một đống rồi kìa thấy hông?
- Ủa sao vậy Bống?
- Dạ, con hổng sao.
- Ờ! Hổng sao mà cả nhà coi cái mặt nó kìa.
- Ha ha ha!
- Mà nói vậy chứ hổng biết có được không, tại con bé đó nó cũng hơi ít tuổi so với thằng Rô nhà mình. Nó sinh năm 93, mặt mũi hổng bằng bé Bống nhưng dòm được, có duyên, mà dáng người hơi mảnh khảnh, cũng cao lắm, chừng đâu mét bảy gì lận.
- Chu cha! Gái chi mà cao dữ trời!
- Ời. Thường thì tụi con gái nó hay ưng mấy thằng cao hơn nó ít ra phải nửa cái đầu kia; chứ đứng ngang tầm nó, nó hổng có hứng thú.
- Ủa Khánh cao nhiêu vậy em?
- Dạ, em có mét bảy mốt bảy hai gì thôi chị. Cũng hơi lùn.
- Đâu! Vậy là cao rồi. Ở lứa 80 như tụi mình thì con trai vậy là cao rồi đó. Anh Kiên nhà chị có mét sáu tám thôi mà chị đã thấy quá ổn rồi kìa. Chẳng qua tụi 90 được ăn uống đầy đủ hơn nên mới vậy thôi.
- Nhà có thằng Khoai là cao nhất á chị! Tại nó được ba mẹ cưng quá mà! Uống biết bao nhiêu là sữa, biểu sao chẳng cao.
- Trời ơi! Em hơn anh Rô được có chút xíííu thôi mà chị hai nói gì kỳ vậy. Với lại cái này là do tụi em hồi nhỏ hay đi bơi nên mới cao được cỡ đó á chớ cũng “đói” thấy mồ, có được bao nhiêu sữa đâu. Nếu mà nói được ăn uống đầy đủ thì phải kể tới cái tụi 96 97 ở trỏng kìa. Mới học cấp III thôi mà tụi nó đã cao ngang em rồi á, mai mốt tụi nó với tụi sau sau nữa là nguyên dàn mét tám luôn chứ như tụi em đã là gì.
- Hời! Mà cần gì phải cao lắm đâu Rô! Cứ miễn sao mày cao hơn bé Bống nhà cô chú ba là chú thấy đẹp rồi đó.
- Ý ba là đẹp đôi á hả?
- Ủa thì vợ thấp chồng cao, gia đạo êm ấm; xưa nay vẫn vậy, cần chi phải nói nữa!
- Ưưư! Bác tư với chị Bắp kỳ quớ ờ!
- Ủa, chi đâu kỳ? Cái đó là bác đang thí dụ nếu tương lai hai đứa bây mà có lấy nhau thiệt thì nó ứng với câu “Vợ thấp chồng cao, gia đạo êm ấm” thôi chứ bác đâu có ý gì chọc mày đâu con!
- Ba! Ba thực thà quá à! Nó ra vẻ vậy thôi chứ trong lòng đang thích thấy mồ ông cố nội luôn đó.
- Không! Không phải vậy! Em không có!
- Không có mà tự nhiên lại đỏ mặt là sao? Í í! Thấy chưa? Cả nhà coi Bống nó đang mắc cỡ kìa!
- Ha ha ha!
- Trờ quơ dòm Bống nó mắc cỡ đúng dễ thương thiệt chớ!
- Thôi! Đừng chọc em nó nữa mà tội em nó!
- Ủa có gì đâu tội hở mẹ! Càng chọc vậy bà chị dâu họ tương lai của con bả lại càng khoái á!
- Ha ha ha ha!
- Thôi!!! Thiệt tình mấy cái đứa này! Tụi bây làm em nó khóc bây giờ á đồ quỷ!
- Nhưng bả khoái tụi con kêu bằng chị dâu họ mà, đúng không chị Bống?
- Đó đó đang cười rồi kìa ha ha ha!
Thiệt tôi cũng đến sợ mấy anh chị em nhà này lắm luôn. Nhất là con nhỏ Bắp, lầy chi mà lầy dã man tàn bạo; làm quỷ em tôi mặt nó ửng lên như trái gấc chín, hết nhìn cả nhà lại nhìn qua tôi bằng ánh mắt đang cười nhưng đầy vẻ thẹn thùng, xong có lẽ vì mắc cỡ quá, nó mới vội úp cả hai bàn tay lên che mặt lại, rồi đứng dậy và bỏ chạy ra góc sân tối nằm khuất bên hông nhà chắc tính trốn mọi người luôn hay sao nữa đây.
- Thôi mà! Trời ơi được rồi! Bống ơi!
- Đó! Bây chọc sao chọc, cuối cùng làm em nó đang ăn mà phải trốn luôn rồi kìa thấy chưa?
- Ôi tía má ơi nó làm con đau ruột quá trời quá đất!
- Đúng lần đầu tiên con thấy có đứa mắc cỡ mà nó dễ thương tới cỡ vầy ớ nghe!
Dòm nó bị cả nhà chọc ghẹo cho mắc cỡ vậy, cũng thương; nên tôi mặc kệ mọi người nghĩ sao nghĩ, tôi phải ra đó để coi nó thế nào. Lúc ấy con nhỏ Bắp nó lại càng được nước chọc ác hơn, kêu tôi lo mà dỗ dành chị dâu họ tương lai của nó cho khéo vô nữa chứ. Thiệt tình.
- Bống ơi!
Nó dừng lại ở bên kia rồi, vậy mà vừa thấy tôi, nó liền đứng quay mặt đi chớ. Con nhỏ này?
- Nè, sao đó?
Tôi tới gần hỏi thăm nó coi sao. Nó không nói gì, chỉ đánh lên ngực tôi một cái khá mạnh. À, kiểu vầy là đang bức xúc với tôi cái gì đây. Có lẽ vì tôi mà nó phải rơi vào tình huống như thế này nên nó mới vậy, ừm, chắc thế.
- Được rồi, anh biết rồi. Để giờ anh ra đó anh nói con quỷ Bắp nó không có được chọc Bống nữa nghe. Thôi, đi ra với anh. Đi!
Nó chưa chịu, còn đẩy tay tôi ra, kêu tôi cứ mặc kệ nó.
- Thôi được rồi mà, đi với anh. Ra đó với mọi người, chứ hổng lẽ cả nhà đang ăn uống nói chuyện mà mình cứ đứng đây, nó kỳ cục lắm chớ, đúng không?
- Nhưng mọi người cứ chọc em hoài, em ngại lắm.
- Yên tâm, không sao hết, có anh ở đây rồi. Cứ đi với anh, có gì để anh nói mọi người cho. Đi!
Dỗ một hồi, nó cũng chịu để tôi ôm vai trở ra đó. Thế là cả nhà tiếp tục chọc hai đứa tôi thêm tập nữa, nhưng mức độ đã nhẹ nhàng hơn, chắc vì mọi người cũng không muốn trêu đùa quá trớn khiến quỷ em nó khó chịu.
- ... thì con chọc em nó cho vui thôi chứ Bống nhà cô chú ba dễ thương thiệt mà, hôm nay lại còn đẹp gái dữ nghe.
- Ời, không những đẹp gái mà còn nết na nữa chứ, cho nên hồi trước hai bác cứ mong bé Bống nó làm con dâu hai bác hoài á chớ. Tiếc cái là nhà mình hổng có phước để rước về thôi à.
- Đó, mày nghe gì chưa Rô? Là thằng Khoai nhà chú thím nó không có phước, hen, chứ như mày, mày ráng làm sao để đừng có bị như nó đi chứ.
- Dạ, con cũng... ý là... Bống nó chê con thôi chứ con đâu có dám chê em nó cái gì đâu chú.
- Ờ! Ít ra phải vậy!
- Ba! Từ từ! Phải hỏi ảnh cho rõ ràng cái đã! Anh Rô! Không dám chê là một chuyện, còn có thương người ta hay không lại là chuyện khác đó nghe!
- Ê! Đúng luôn! Bắp nó nói đúng á chú!
- Rô! Bé Bắp nó nói như vậy rồi ý mày sao, trả lời cho cả nhà nghe thử coi nè?
- Dạ...
- Ngắn gọn thôi, mày có thương bé Bống nhà cô chú ba không?
- Dạ có.
- Đó! Mọi người nghe chưa? Có là được rồi!
- Khoan đã ba! Anh Rô! Anh thương người ta rồi có muốn cưới người ta làm vợ không?
Thiệt tình cái con nhỏ Bắp luôn ớ.
- Cái này... Dạ, chú thím, dì dượng, cả mấy anh chị em; về chuyện này... Tại vì em chê con vậy, tức là con còn nhiều thiếu sót á, nên chắc chắn em chưa có chịu con đâu; thành thử mong muốn của con như nào thì nói ra bây giờ cũng không có kết quả, mà ở trước mặt mọi người vầy có khi còn làm cho em thêm áy náy. Bởi vậy... Dạ, hổng ấy mọi người cho con thời gian để con thay đổi coi con có xứng đáng với em không, tới lúc đó hai đứa tụi con sẽ lựa dịp nói chuyện nghiêm túc với nhau trước, xong có gì rồi con thưa lại với ba con và mọi người sau. Có được không cả nhà?
- Ừa, Rô nó nói cũng có lý đó chớ. Phải cho nó thời gian cua bé Bống cái đã, chứ nãy Bống nó vừa chê xong đó còn gì.
- Ờ, cũng đúng. Nhưng mà chú biểu nè, chú chỉ hạn cho mày một thời gian thôi, chứ lâu quá mày lại cứ khất lần thì ba mày với mọi người, ai cũng nôn muốn chết.
- Hạn cho ảnh tới cuối tuần đi ba! Cuối tuần mình làm bữa nữa rồi hỏi lại coi như nào, chứ con cũng nôn quá trời luôn ớ.
- Thôi, không, cuối tuần gấp quá, ép chỉ tiêu vầy sợ áp lực cho nó cũng tội. Có cái, để lâu quá cũng không được, vì năm nay cả hai đứa bây đứa nào cũng đẹp tuổi, cơ hội rất là tốt, mà giỗ xong là mày lại ra ngoải mất tiêu rồi; nên chú hạn cho mày tới giỗ mẹ với anh hai mày... À, để coi... Chừng hơn hai tuần nữa, ờ, không quá lâu mà cũng không quá gấp, hôm đó lại có đầy đủ cả ba mày rồi cậu mợ mày luôn; nên chắc là được con ha.
Hơn hai tuần... Thôi cũng được, ít nhất vẫn còn thời gian cho mình suy nghĩ.
- Dạ, được chú.
- Rồi, ráng làm sao cua được em nó đi. Tới lúc đó không riêng gì ba mày, mà chú thím mày cũng sẽ có quà đặc biệt cho hai đứa bây nữa đó nghen.
- Dạ.
- Ời, thống nhất vậy là được rồi đó. Giờ mình ăn tiếp đi cả nhà! Ăn cho hết luôn nghe! Hôm nay mà ăn không hết là phụ công người nấu dữ lắm á!
- Đúng đúng đúng! Cô chú ba với mấy anh chị em mình ăn nhiệt tình vô! Ăn lẹ xong mình lập sòng oánh bài quỳ cho vui hén!
- Ế! Được nè! Hợp lý! Lâu lắm rồi tụi mình hổng có dịp! Ăn đi ăn đi! Sắp 8 giờ tới nơi rồi, tốc hành tốc hành!