Chương 18 - Giờ tôi mới biết nó là Tom, còn em nó là Jerry
- Hế-lô anh Rô! Chèn đét ơi! Lâu lắm rồi mới gặp lại, bữa nay đeo kiếng vô cái mém nữa em hổng nhận ra luôn.
Ờ, anh cám ơn, tính ra mày còn nhận ra anh là anh cám ơn lắm rồi đó thằng khỉ. Thế là tụi nó vỗ lưng vỗ vai nhau cười đùa cái gì tôi không biết, xong vòng xe lại để qua chỗ hai anh em tôi nói chuyện. Mà chu cha! Bảy năm rồi mới gặp lại, thằng khỉ này càng lớn càng bảnh bao ghê mậy! Nó đẹp trai là nhờ gen của thím tôi á, chứ không có phải chú tôi đâu. Ư mà dòm nó sao cứ thấy giống giống con gái vậy kìa? Má... hổng có vẻ gì là nam tính hết vậy bây!
- ... ha ha ha! Bởi có lần em mới kêu ổng thử mượn cây son của chị Bắp nè, xong bận thêm cái áo chống nắng của em rồi trùm cái nón lên che hết tóc đi coi ổng cưa trai đổ hông. Dè đâu khối thằng đổ luôn á chớ ha ha ha ha!
- Gì trời??? Nó nói vậy mà mày làm thiệt luôn hả?
- Có đâu! Anh đừng có tin bả. Bả xạo á... Ái da!
- Xạo cái gì? Tui kêu ông giỡn chơi thôi, ai dè ông làm thiệt. Cái tới hồi anh biết sao hông? Thằng Quý học chung lớp đại học của em nó xin kết bạn Yahoo! để làm quen với ổng chớ, rồi hai thằng đực rựa nói chuyện với nhau cái gì em hổng biết, chỉ biết là nó mê ông này luôn, còn hẹn hò đi chơi, xong đòi ổng dắt về ra mắt bác tư mới ghê chứ kìa! Ờ, thế là rồi, ông này ổng phải thú nhận; làm thằng Quý nó nổi điên lên, nó mắng vốn em với nguyên cái xóm trọ chỗ em chứ. Cuối cùng nó đòi em phải làm người yêu nó để bù đắp tổn thương tinh thần thay cho cái đồ khỉ gió đáng bị oánh đòn này nè anh biết hông? Biết hông!!!
- Ui daaa!!!
- Thôi! Thôi được rồi! Cũng tại Bống đầu têu cho nó chứ ai vô đây nữa mà giờ còn đi trách nó. Quả báo đó em.
- Đúng ồi, tại chị hai xúi anh Thiện chứ bộ.
- Ê con quỷ! Ai mướn mày chõ mỏ vô chuyện của chị mày đó? A à! Lại còn dám ôm anh Rô của chị mày nữa hả? Đi! Qua đây với anh Thiện! Trả anh Rô lại cho chị mày! Lẹ lên!
- U hu hu! Hổng chịu! Anh Rô của em mờờờ!
- Không có nói nhiều! Đi! Lẹ!
- Hổng chịu đâu! Anh Rô ơơơi!
- Rồi rồi, được rồi, thì hai chị em lên anh chở.
- Không! Anh để nó qua với ông Thiện đi!
- Hôôông!
- Ưi!!! Bực mình với con quỷ này quá!!! Đi qua với anh Thiện đi!!!
- Hông chẹo!!!
- Mééé!!! Đưa kem đây!
- Aaa!!! Kem của em mààà!!!
- Trời ơi trời! Bả cạp có miếng mà hết nửa cây kem của em nó luôn ớ trời ơi!
- U hu hu hu! Hông biết đâu! Chị hai đền cho em đi!
Thiệt tình hai cái con nhỏ này.
- Được rồi được rồi, để giờ mình đi tiếp rồi anh mua bù cho Chép cây khác bự hơn nghe. Đi!
Mà ủa? Khoan khoan.
- Từ từ, quên, không được. Anh đang đưa bé Chép đi chơi á; còn hai đứa bây về có chuyện gì không? Sao tự nhiên...
- À, quên chớ, nãy giờ em quên nói. Nay anh mới về nên ba mẹ em mời cả nhà cô chú ba qua ăn cơm á, cái em tiện đường chở Nguyệt về tắm rửa thay đồ rồi tới chào anh luôn. Mà nãy ba mẹ cũng có kêu vợ chồng anh Bo với thêm chị Bắp nữa, để hôm nay mấy anh em chú cháu nhà mình sum họp với nhau một bữa nè; chứ bảy năm rồi hổng có dịp, mọi người mong anh quá trời quá đất.
- Í í! Vậy mình qua anh Thiện chơi luôn đi anh Rô! Khỏi cần vô chợ nữa! Đi luôn đi luuuôn!
- Đúng á! Chép hiểu ý anh ghê! Dia cái nè!
- Diiia!!!
Coi kìa, con bé này nó ham vui y chang chị hai nó thiệt chớ. Ờ mà khi nghe thằng Khoai nó nói vậy, tự nhiên tôi cũng thấy háo hức ghê chứ mấy ông.
- Được rồi, đi. Anh cũng đang muốn qua thăm chú thím mà sáng chú thím vô trỏng khám bệnh mất tiêu. Nhưng mà... có cần tụi anh qua đó phụ luôn không?
- Dạ, không cần đâu anh, nay nhà có nhiều tay phụ lắm, yên tâm. Giờ anh với hai chị em Nguyệt cứ về tắm rửa xong qua chơi ăn uống cho thoải mái, tới lúc đó nếu còn cái gì thì phụ luôn cũng được, không có sao; chứ hồi mắc công ba anh em lại phải vòng về tắm nữa. Nhất là bà Nguyệt nè. Nay trời nực, bả đang thèm tắm dữ lắm á anh.
- Ừm. Nhưng mà nè, chị dâu mình tên gì ớ mậy? Má, lâu rồi anh không có nhớ, giờ phải hỏi lại chứ không tới hồi gặp nhau mà hổng biết chị dâu tên gì cái ông Bo ổng quở anh chết luôn á mày.
- Ờ! Đó thấy chưa! Tui nói với ông rồi mà, cái ông này ổng vô tâm cỡ đó đó!
Nữa!
- Thương, chỉ tên Thương á anh Rô.
- Đúng ời đúng ời. Chán ghê! Hồi cô út có nói mà anh không nhớ ra thiệt mày ơi.
- Vậy thôi, Nguyệt đi với anh Rô rồi có gì nói ảnh cái vụ kia giùm Thiện hen. Dạ, để giờ em về phụ với mọi người đã. Nay ba quây lưới quyết tâm bắt cho kỳ được con cá bự nhất ao để đãi anh đó nghen.
- Cha! Vậy luôn?
- Thì ba biểu vậy mà. Thôi, em đi đã. Bái bai! Nhớ qua sớm đó!
- Yên tâm! Tắm xong anh qua liền!
- Dạ!
Lại vì tò mò nên tôi mới hỏi quỷ em cái vụ “kia” là vụ gì. Thì té ra...
- Dạ, em nghe ổng nói là anh Bo ảnh chưa biết anh về đâu, ảnh cứ nghĩ hôm nay hai bác tư làm cơm đãi dượng tư mới đi Lâm Đồng về thôi à. Cái vụ này là chị Bắp chỉ bày ra để gài anh Bo thử coi lúc anh bất ngờ xuất hiện thì phản ứng của ảnh ra sao á. Thành thử lát nữa tụi mình qua tới nơi, anh khoan hẵng vô trỏng, để em vô báo cho hai chị em ổng trước, có gì chị em ổng sắp xếp rồi mình chơi ú òa với anh Bo một chuyến cho vui.
À! Thiệt tình, tôi không ngờ con nhỏ Bắp này nó cũng lắm trò dữ ớ nghe.
- Hiểu rồi. Vậy hai chị em bám chắc vô nghen, để giờ anh đi...
- A từ từ! Để giùm em cái ba-lô ra trước đã anh, cả áo khoác nữa. Nãy giờ đi đường bí quá, mồ hôi nó ra nhiều, khó chịu dữ.
- Chù ui! Chị hai ngồi xích ra đi! Người hôi rình à!
- Im!!! Chị mày đá một cái là bay xuống ruộng bây giờ á tin hông?
Đó mấy ông coi. Thiệt tôi cũng đến thua với hai chị em nhà này. Mới giáp mặt nhau là tụi nó đã như mèo với chó, đúng bó tay.
Vì lúc thằng Khoai nó báo tin là đã hơn 4 giờ 50 sắp 5 giờ, không được sớm cho lắm; nên thay vì chạy xe thung dung như lúc đầu đưa bé Chép đi chơi, lần này tôi tăng ga chạy lẹ để chở hai chị em về nhà cho tụi nó còn kịp tắm rửa. Ây cha! Cũng hên một cái là con đường Xuân Thới Sơn 1 này (về sau [đầu năm 2016] được đặt tên lại là Nguyễn Thị Đành á) nó băng qua cánh đồng diều, nguyên một quãng hơn nửa cây số vắng tanh chỉ toàn vườn với ruộng, trên cao lại có gió mát đang cuốn qua mấy cây lớn mọc rải rác ở hai bên đường, chạy xe nó đã chi mà đã; làm hai chị em nó hú hét um sùm vì cảm giác lâng lâng thích thú, đúng mắc cười gì đâu.
Khi ba anh em tôi về tới sân thì tiếng xe của dượng cũng chạy vào từ phía ngoài cổng. Chú thím tôi vừa gọi điện cho dượng là dượng thu xếp công việc để về đi cùng cả nhà, còn mua thêm thùng bia với khô mực mang qua góp vui luôn. Lúc ấy bé Chép nó chạy ù ra sau vườn kêu dì lên sửa soạn. Cũng hên dì mới chỉ hái rau thơm và đu đủ để chuẩn bị làm món nộm, chưa cắm cơm gì hết. Thế là cả nhà chia nhau hai cái phòng tắm, cố gắng tranh thủ qua sớm để tôi có thời gian ở chơi với mọi người nhiều hơn, cũng để mấy anh em tôi có thể phụ chân phụ tay thêm cái gì đó nữa, chứ mình con cháu mà chờ tới lúc ăn mới vác mặt qua thì không coi được chút nào.
- Tắm lẹ lên nghe Bống! Cho anh nó còn tắm nữa đó!
- Dạ, con biết ồi!
- Ủa Chép ơi! Vô chị hai tắm cho kìa!
- Dạ thôi! Con hổng thích tắm với chị hai đâu! Con thích tắm với mẹ!
- Xộ ôi! Gớm! Mày có vô đây chị mày cũng đá mày ra thôi à!
Hờ, nhà có một đứa con gái thì không sao, chứ từ khi có hai đứa là tự nhiên thấy nó xôm dữ. Mà nhân lúc đang chờ quỷ em, tôi tranh thủ lấy quần áo và chuẩn bị mấy món quà mang theo từ Quảng Ninh để lát nữa biếu chú thím và vợ chồng ông anh tôi mỗi gia đình một phần. Chà, để coi. Còn lại có ba tôi, nhà cậu mợ, vợ chồng chị Thanh - con gái đầu của cậu mợ nè, vợ chồng chị Nhàn - con gái thứ hai của cậu mợ nữa. Riêng chị út Mai, mặc dù chỉ đang còn ở chung với cậu mợ nhưng tôi vẫn tặng thêm cho chỉ một chai nước hoa giống quỷ em tôi, chỉ bởi tình thân giữa hai chị em trong suốt ba năm tôi học cấp III và ở nhà cậu mợ nó cũng cần một chút khác biệt cho tương xứng.
Chập hồi, bé Chép xong trước nhất, sau đó tới dì, mà chờ thêm hồi nữa vẫn chưa thấy quỷ em nó trở ra. Tôi nom cái bộ này e phải chờ dài cổ; nên thay vì để nó bị dì nôn nóng thúc giục, tôi xuống mượn chai dầu gội của dượng để ra ngoài sân giếng tắm trần luôn. Đã lâu lắm rồi hổng tắm kiểu này, tự nhiên thấy ngài ngại. Nhưng ít nhiều nó lại làm tôi nhớ cái hồi dì dượng còn ở nhà gỗ á chớ. Vừa ngại mà vừa lâng lâng hoài niệm, cảm giác nó khó tả ghê nơi!
Vì tắm trần, lại về chiều tối, nếu để lâu sẽ nhiễm gió không tốt nên tôi lo tắm cho lẹ, chừng năm bảy phút là xong. Ê! Vậy mà quỷ em nó vẫn còn đang tắm hay sao á? À, không, cứ tưởng chứ. Nó đang sấy tóc bên phòng làm việc của dượng.
- Được chưa mấy đứa? Ba mẹ xong hết rồi nè!
- Dạ chờ con xí! Con đang sấy tóc! Sắp xong ời!
- Mẹ ơi! Cái đầm màu vàng của con đâu ồi mẹ?
- Bữa mẹ để trên phòng cho tự cất rồi đó.
- Sao con hổng thấy?
- Ai biết! Đồ của con, con phải tự quản đi chớ lớn rồi sao để mẹ quản hoài cho được? Giờ không thấy thì lấy cái khác đi! Lẹ lên! Không thôi mẹ cho ở nhà bây giờ á!
- Hu hu! Chờ con xí đã!
- Mà thôi khỏi! Xuống đây mẹ lấy cho cái đầm đỏ đang cất dưới tủ ba mẹ nè! Chép ơi!
- Dạ! Hí hí! Con nghe ồi!
Thiệt tình, coi hai chị em tụi nó kìa, có phải đi chơi Tết đâu mà chuẩn bị kỹ quá. Váy áo rồi giày vớ, cả túi xách, khăn giấy luôn, đủ thể loại. Hơ! Lại còn xịt nước hoa, uốn tóc với tô son nữa chớ. Con gái đúng cầu kỳ ghê.
- Nè, đừng có cười, anh nên làm quen dần đi. Này là em còn sơ sài á, chứ mai mốt có những khi anh phải chờ rất là lâu thì anh cũng phải ráng mà chờ. Bởi vì sao? Bởi vì em đẹp là để cho anh được nở mày nở mặt với người ta, hen, để anh được hãnh diện với thiên hạ, chứ có phải em đẹp là để cho mình em thôi đâu.
Đó, anh em nghe gì chưa? Nói vậy cũng nói được!? Đúng chỉ có mình nó thôi đó.
- Rồi, thì anh chờ mà. Nhưng giờ đã đi được chưa chị hai? 5 giờ 25 gần rưỡi rồi nè.
- Dạ, xong ời. Đi đi đi!
Nó cất vội cây son vào túi xách, đóng cửa phòng lại và ôm tay tôi, kéo tôi xuống lầu rồi hớn hở khoe với dì dượng:
- Ba! Mẹ! Dòm thử coi hai đứa tụi con vầy có được hông?
Dượng cười, xong chỉ đáp lời nó đúng hai tiếng “Ừ, đẹp”; còn dì thì giống như đang soi cái gì trên người nó hay sao mà...
- Hơi ngắn đó nghe!
À.
- Ủa trời! Thì mẹ nghĩ sao? Trời nực gần chết mà hổng lẽ bắt con bận mấy bộ quần áo dài thướt tha đó?
- Thì cũng phải coi sao cho được chứ mậy! Qua bển đâu phải chỉ có ba với anh Rô mày thôi đâu, còn có thằng Khoai rồi bác tư nữa chứ, cả thằng Bo chắc nó cũng về luôn kìa.
- Dạ, con biết mà mẹ, nên con mới lựa cái này nó hổng có bị xòe mà cũng hổng lo bị gió lùa...
- Không! Không cần biết xòe hay ôm gì hết. Giờ lên bận lại cái khác dài hơn xí nữa, ít ra cũng phải tới đầu gối đi rồi mẹ cho đi. Đi đi!
- Nhưng thời buổi giờ người ta hiện đại...
- Đi!!!
- Thiệt luôn ớ! Mẹ khó quá ààà!!!
Dòm nó giậm chân giậm cẳng, vùng vằng bỏ lên lầu; tự nhiên tôi lại muốn giúp nó chớ. Bởi tôi biết hẳn là nó đang rất thích cái vẻ ngoài lúc này của nó, trong khi tôi thấy cũng đâu tới nỗi buông thả hở hang; vậy mà dì lại...
- Dì, hay thôi cứ cho em nó bận vậy đi. Lát có gì bất tiện thì để em nó lấy áo khoác của con xong quây lại là ổn mà.
- Ừm, mình cứ để anh em nó tự xử. Giờ đi đi chớ không thôi trễ rồi nè.
Thế là nó liền đứng quay xuống, khép chặt hai chân và mím môi nhìn dì bằng ánh mắt đầy hy vọng, hai tay còn cố gắng ép sát mép váy chỉ ngắn ngang cặp đùi của nó như để ra vẻ là nó cũng biết ý tứ, đặng mong dì sẽ du di cho. Nhưng ánh mắt của dì thì...
- Nè, cái này là mẹ giữ tình cảm cho mày với thằng chồng tương lai của mày ớ nghe. Mà mày hổng muốn thì thôi, tùy.
Nó liền quay qua hỏi tôi:
- Anh! Anh thấy em bận vầy có được hông? Dòm vậy thôi chứ nó kín lắm á, mấy bộ của em hổng có bộ nào hớ hênh đâu! Thiệt đó!
- Ừ được mà. Anh thấy đẹp, cũng dễ thương. Thôi, mình đi không trễ.
- Dạ!
Chắc là nó vui lắm, mặt tươi rói luôn kìa, vừa cười vừa chạy xuống ôm tay tôi để cùng tôi ra ngoài theo dì dượng, miệng không ngừng ca ngợi tôi vẫn luôn là người yêu chiều bênh vực và tâm lý cho nó mỗi khi nó bị mẹ ngăn cấm những điều khắt khe. Dì nghe được, tiếp tục lặp lại ý hồi nãy rằng dì chỉ muốn tốt cho nó và cho thằng chồng tương lai của nó. Nó liền nói lý với dì rằng nó cảm thấy thoải mái và chồng tương lai của nó chắc chắn sẽ không khó khăn với nó mấy chuyện như thế này đâu. Thế rồi đột nhiên dì bảo:
- Nhưng mẹ biểu cho mà biết nè. Con gái á, thì nên rèn giũa cái tánh cái nết của mình cho nhiều vô, phải biết ăn nói với cư xử cho dịu dàng khéo léo, phải chịu khó đảm đang việc nhà, phải biết chăm lo xây dựng tổ ấm; chứ đừng có mải mê son phấn quần áo nhiều quá làm gì, hổng có lợi đâu. Ông bà xưa dạy rồi, “Hồng nhan [thì] bạc phận”, đẹp nó cũng nên có chừng có mực thôi, miễn sao để người ta dễ coi là được; chứ đẹp tới mức mà hễ ra đường là đàn ông con trai nó phải nuốt nước miếng dòm theo thì trước sau gì cũng rước lấy tủi cực. Còn Rô nghe dì biểu nữa nè, “Vợ đẹp là vợ người ta”, có nghe chưa? Ý là vợ đẹp thì dễ bị dòm ngó, lúc nào mình cũng phải quan tâm lo lắng để giữ vợ trước những thằng khác; bởi nó là cái danh dự, cái tự trọng của một thằng đàn ông mà, rất là mắc công với mệt mỏi, hơi sức đâu mà lo kiếm tiền nữa đúng không? Có câu “Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm”; kiếm tiền chăm lo cho vợ con đó là trách nhiệm mình bắt buộc phải đảm đương, hen, cái đó là bắt buộc, giờ lại còn phải lo mà giữ vợ nữa thì mệt mỏi áp lực lắm chớ! Chưa kể á, con vợ mình nó ý thức được là nó đẹp, nó được nhiều thằng để ý, chắc chắn sẽ có ngày nó muốn ngoại tình để thử cái cảm giác được tụi đàn ông săn đón, được tụi đàn ông chiều chuộng, theo đuổi, thành ra đang từ vợ mình mà biến thành vợ người ta luôn; chỉ trừ khi nó là đứa có đức hạnh thì nó sẽ không có làm như vậy. Cho nên mới nói “Vợ đẹp là vợ người ta” để mình biết đàng ưu tiên kiếm cái đứa mà nó đẹp hồn đẹp nết chứ đừng kiếm cái đứa chỉ biết lụa là son phấn dụ trai. Có hiểu chưa?
Tôi chỉ cười và “Dạ.” một tiếng để đáp lời dì, bởi tôi biết ngụ ý của dì đang răn dạy cả hai anh em chứ chẳng riêng gì nó. Nhưng quỷ em tôi nó lập tức phản bác:
- Mẹ!!! Con đâu có phải thứ con gái như vậy đâu mà mẹ biểu! Anh! Anh đừng có nghe mẹ em nói! Em hổng có phải kiểu lẳng lơ suốt ngày chỉ biết son phấn quần áo để quyến rũ hết thằng này tới thằng kia đâu! Em được ăn học đàng hoàng tử tế, em biết cái gì là “Công - dung - ngôn - hạnh” lắm chứ bộ, mà em cũng biết cái gì là “Nữ công gia chánh” để tương lai đủ sức làm hậu phương vững chắc cho chồng em lắm chứ giỡn đâu!
Má ơi! Nó vừa nói câu đó xong, dì dượng tôi đang mở kệ lấy giày lấy dép cũng phải buông ra để quay mặt phì cười với nó luôn chớ. Đúng thiệt tình!
- Ủa cái gì dợ? Tự nhiên ba mẹ... Đó! Lại cả anh nữa!
- Ây! Không! Anh có cười đâu!
- Ghét ghê! Con đang nghiêm túc mà ai cũng cười con là sao?
- Không! Không phải! Đó! Tại mình làm tui cười á! Nè! Tại ba mày cười mới làm mẹ mày cười theo ớ nghe!
- Tại mẹ hết ớ! Lúc nào mẹ cũng nói xấu con trước mặt anh Rô làm ảnh hiểu lầm con không mà mẹ biểu!
- Thôi được rồi, thì mẹ xin lỗi. Mẹ chọc xíu cho vui thôi, làm gì căng dữ vậy. Ở đây có ai mà hổng biết gái rượu của ba nó vừa ngoan vừa đẹp gái lại đảm đang việc nhà đâu chớ, đúng hông ba nó?
- Ừa, khắp cái huyện này hổng có đứa con gái nào so được với Bống của ba hết.
- Đó. Như hôm nay nè, dòm hổng có chê vô đâu được luôn, y chang bông bìm bịp nó đang tỏa nắng sáng trưng cả cái phòng khách, thiệt đúng gu thằng cháu mình ớ nghen. Hèn chi nãy giờ nó cứ vừa cười vừa dòm hổng có rời mắt luôn kìa.
- Mẹ ààà!!!
Dì dượng đã vậy rồi; lại được thêm con bé Chép lúc ấy nó đang đứng chờ ở ngoài xe, chẳng biết nó có theo dõi diễn biến từ đầu hay không mà cái mỏ thì cứ trề ra rõ là dài, còn đưa tay che trên tầm mắt và ngước nhìn bâng quơ để cất cái giọng ỏn ẻn như đang bóng gió chị hai nó vầy chớ:
- Chộ ôôôi! Ông mặt trời ổng đi ngủ rồi mà sao nắng ở đâu chói quááá! Thiệt là chói quá điii!
Làm chị hai nó...
- Mày vừa nói gì đó con quỷ? Có tin chị mày lia cái dép này trúng ngay mỏ mày hông?
- Aaa! Em có làm gì chị hai đâu mà tự nhiên đòi oánh em dợ?
- Cãi nữa hả? Đứng lại!
- Mẹ ơi! Ba ơi! Anh Rô ơơơi!
- Thôi hai đứa! Có đi không hay ở nhà nè?
- Mẹ ơi! Ái da! Hu hu hu!
- Trờ quơ nó đang xỏ giày mà cũng phải bỏ ra để dí em nó cho kỳ được thì thôi chớ. Bó tay!
Hờ hờ, tới bây giờ tôi mới bắt đầu hiểu ra tại sao quỷ em tôi nó hay cộc với con bé út này rồi đó nghe. Rõ ràng lúc nó ở nhà với tôi và dì, nó rất là ngoan, mà từ khi chạm mặt chị hai nó một cái là... Đúng sợ thiệt. Dòm y chang con mèo Tom đang vờn nhau với con chuột Jerry luôn ớ trời.
- Được rồi không có quậy nữa! Đi lẹ chứ không trễ bây giờ nè!
- Bống ơi! Đi em!
- Coi chừng chị mày đó nghe chưa con quỷ! Mà ủa!? Qua kia ngồi xe ba đi! Chỗ đó của chị mày mà!!!
- Chép qua đây ngồi với ba nè, để anh Rô chở chị hai. Đi! Qua đây rồi ba thương.
- Ừ, đi đi. Qua với ba mẹ đi rồi mai anh chở Chép đi học, nghe. Đi!
- Xí! Em giỡn thôi chứ em hổng thích ngồi chung với chị hai đâu.
- Hớ hơ! Chắc chị mày thèm!
- Thiệt tình hai chị em bây á! Nhây chi mà nó nhây! Thôi ba nó đi trước đi, hai anh em lát đi sau nhớ khóa cổng lại đó nghen.
- Dạ.