Chương 15 - Nó hồi nhỏ trong ký ức nguệch ngoạc của tôi
Nói về cái phòng tắm này, đã từng không ít người thắc mắc: nhà dì dượng chỉ có bốn người thôi nhưng sao phải lên lầu và cần hai phòng vệ sinh kết hợp nhà tắm chi cho tốn kém, trong khi đất ở quê rất là rộng, hầu như người ta cứ trải đều các phòng ở trệt chứ không ai lên lầu như dì dượng tôi. Thì nguyên nhân bởi vì dượng tôi còn phải chừa mặt bằng để làm xưởng mộc nữa (đã vậy xưởng phải nằm tách biệt với nhà một khoảng rộng chừng năm mét để đề phòng không may cháy xưởng rồi cháy luôn cả nhà hoặc ngược lại); cho nên khi xây nhà mới, bắt buộc phải lên lầu để bố trí ba phòng ngủ không bị nối dài như toa xe lửa. Và cái lý do mà hồi đó nhà chỉ có bốn người nhưng có tới hai phòng tắm là vì mỗi dịp hè về, ba chị gái nhà cậu mợ tôi lại ra đây ở chơi suốt ba tháng hè luôn, nên một cái phòng tắm là không thể nào đủ được. Đó là chưa kể... tôi không hiểu sao mà chị em con gái mấy nàng lại có sở thích tắm lâu má ơi, mỗi lần đi tắm ít ra cũng nửa tiếng; làm tôi và dượng (cái hồi còn ở nhà gỗ) phải ra ngoài sân giếng tắm trần mỗi ngày luôn kìa.
Tới đầu năm 2001, khi tôi đang gấp rút ôn tập cho kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 thì dì dượng tích cóp đủ tiền để xây nhà mới, là nó cho tới bây giờ nè mấy ông. Kể từ đó thì hai dượng cháu không còn phải ra ngoài sân giếng tắm trần nữa, mà phòng ốc trong nhà cũng rộng rãi thoáng mát hơn, tha hồ cho mỗi dịp hè ba chị gái nhà cậu mợ tôi tới ở chơi cũng hổng phải lo chật chội hay bất tiện cái gì nữa hết.
Trải qua bao dịp hè cùng với bao cái Tết đông vui ấm cúng như vậy, tính ra cũng gần mười một năm rồi, mặc dù kiến trúc bên ngoài của nó không được như những ngôi nhà hiện đại mà ở quê tôi người ta đang chuộng, màu sơn lại cũ kỹ rêu phong; nhưng bên trong vẫn còn sáng bóng và sạch sẽ, khiến cho mình có cảm giác gần giống nhà mới vừa xây lắm nghe. Chắc vì dượng tôi cũng chăm quét sơn lại cho nó, còn ốp gạch men chân tường cao lên tầm vai để dễ lau chùi nên nhìn chung nhà dì dượng vẫn rất chi là ổn. Từ phòng khách, phòng bếp (kết hợp phòng ăn) cho tới phòng ngủ, cả nhà tắm (kết hợp phòng vệ sinh), không nơi nào tôi chê được. Cái này là nhờ tính của dượng sạch sẽ ngăn nắp nè, thêm dì tôi cũng giống dượng tôi luôn; chứ riêng con quỷ em tôi thì tôi không chắc. Nó không may mắn được thừa hưởng cái tính tốt này của dì dượng tôi.
À, nhắc tới tính cách của con quỷ em, tôi lại nhớ vài mẩu chuyện tréo ngoe của hai anh em hồi còn nhỏ.
Nói thiệt thì trong số mấy nét tính cách của nó, tôi chỉ không ưa mỗi cái thói quen ăn ở hơi bầy hầy. Chẳng biết bây giờ có còn giữ tật đó không; chứ hồi xưa nó lầy tới nỗi mà quần áo, mũ nón rồi cặp sách, cả viết tập, luôn cả truyện tranh, nó đi học về là nó quăng bừa hết lên cái giường của nó á, còn bài tập thì nó cũng nằm trườn trên đó để vừa làm vừa ăn vặt (toàn mấy thứ kiểu me xoài cóc ổi mà tôi hái được cho nó) trong khi cái bàn học thì để không, ủa đâu, quên, lộn, cái bàn học của nó cũng bừa bộn truyện tranh với báo Nhi Đồng hết luôn rồi, hổng còn chỗ nào cho nó ngồi học nữa.
Tới hồi mấy ông biết sao không? Tôi chính là cứu tinh của nó, hay chính xác hơn là cái phòng của tôi mới đúng. Đơn giản chỉ vì cái phòng của nó không còn một chỗ trống để tạm gọi là sạch sẽ và rộng rãi cho nó ngủ, nên nó mới qua bên phòng tôi đòi ngủ chung với tôi luôn. Má ơi! Thiệt tôi chỉ biết kêu trời! Báo hại tôi cả đêm phải trải áo mưa để nằm dưới đất, chu cha nó khó ngủ gì đâu. Bởi hồi đó dì dượng vẫn còn đang ở nhà gỗ, nền nhà nó lởm cha lởm chởm những cục đất nổi u lên nên cái lưng tôi không tài nào nằm yên được, đã vậy lại còn bị muỗi cắn nữa chứ. Cuối cùng, sau hai đêm cố gắng chịu đựng, đêm đó tôi đã phải mò trở lại giường có đầy đủ mền chiếu mùng quạt để xin nằm ké với nó ngay trên chính chiếc giường của tôi mới oái oăm ghê.
Mà chưa hết, nó có cái tật xấu khi ngủ là hay gác chân gác tay với hay nói mớ nữa, rồi lâu lâu hứng lên lại làm thêm quả mộng du mà lần đầu tiên tôi vô tình thức giấc nhìn thấy đã tưởng nó bị ma nhập mới “gọi đò” ba hồn bảy vía tôi chớ mấy ông. Thiệt chứ! Rất nhiều đêm nó hành tôi chỉ vì mấy cái tật xấu khi ngủ của nó, nên từ lâu tôi đã mong muốn được ngủ một mình để cứu lại cái giấc ngủ êm đềm bình thường của tôi rồi kìa. Ngặt vì thuở ấy dì dượng còn nghèo, mùa mưa trời se lạnh mà nhà cửa rồi mền chiếu hổng có đủ ấm, nó muốn tôi nằm ôm nó để sưởi ấm cho nó mỗi đêm. Tới mùa nắng cũng vậy, trời nực gần chết trong khi nhà hổng có quạt điện, nó đòi tôi ngủ chung để đêm nào cũng phải cầm quạt tay quạt mát và hát ru hoặc kể chuyện cho nó ngủ.
Về cái vụ ngủ chung này, nó vốn không phải là điều tự ý, mà bởi dì dượng đã sắp xếp từ đầu cho hai đứa tụi tôi.
Nhớ hồi tôi còn học tiểu học, kể từ khi nó được ba tuổi là dì dượng kêu nó qua ngủ với tôi cho rộng chỗ. Giờ nghĩ lại thì thấy hơi kỳ; chứ hồi đó còn nhỏ xíu, có biết ngại ngùng mắc cỡ là cái gì đâu. Suốt năm năm cứ như vậy, hai anh em đêm nào cũng nằm ôm nhau ngủ, hồn nhiên vô tư cho tới khi tôi lên lớp 8 thì dượng làm thêm một phòng nữa để nó tách ra ngủ riêng. Nó không chịu. Nó kêu nó sợ ma. Cuối cùng dượng tôi phải để hai anh em ngủ chung một phòng nhưng khác giường. Được thời gian, nó bầy hầy quá; tôi chịu không nổi, tôi mới xin dượng cho tôi qua ở phòng bên cạnh. Từ đó thì hai anh em ngủ riêng hẳn. Nhưng là trên danh nghĩa thôi, chứ hôm nào dì không vào phòng nó kiểm tra coi nó có để đồ đạc bừa bộn không là y như rằng đêm hôm đó nó lẻn qua phòng tôi ngủ nhờ chỉ vì phòng nó không còn chỗ cho nó ngủ.
Đúng thiệt bó tay.
Nói hổng ấy chớ, nhiều lúc nghĩ lại mà tôi cũng đến sợ với cái tuổi thơ quá ư lầy lội của con quỷ em ngược duyên ngược số này. Giờ tự nhiên thí dụ mà tôi phải lấy nó để báo đáp ơn nghĩa của dì dượng, áp lực công việc rồi nhà cửa con cái, dễ chừng tôi bạc tóc sớm vì mấy cái tật xấu đó của nó lắm luôn.
Nhưng khoan, nói đi cũng phải nói lại, như vậy mới công bằng. Mặc dù con quỷ em này của tôi nó có mấy cái xấu như trên, cũng là đứa chúa ngại việc nhà (tất nhiên nó vẫn phải làm vì dì luôn dùng roi để bắt buộc nó); nhưng nó có một điểm tốt mà tôi thấy nể là mỗi khi dì dượng gặp khó khăn, nó liền tỏ ra rất chịu thương chịu khó và sẵn sàng hy sinh những quyền lợi riêng để hỗ trợ hết mình cho dì dượng. Ờ, đáng nể mà cũng đáng khen thiệt.
Cụ thể là như vầy:
Tôi vẫn nhớ ngày xưa sau khi được ở nhà mới của dì dượng gần hai tháng hè, tôi chuyển vô học cấp III trong nội thành và ở nhà cậu mợ, nhờ vậy mới may mắn không phải trải qua những ngày tháng mà quỷ em nó phải vừa ngồi học vừa chịu đựng tiếng ồn do máy cưa máy bào từ dưới xưởng mộc của dượng vọng lên.
Hồi đó còn khó khăn lắm, dượng không thể chuyển máy móc đi đâu làm được hết, bởi không có tiền mướn thêm mặt bằng vì dồn hết vô nhà mới và tậu máy rồi, mà nếu chỉ làm bằng thủ công như trước đây để trả lại không gian yên tĩnh cho quỷ em nó học thì năng suất của dượng không hiệu quả, thu nhập từ đó cũng eo hẹp theo. Nói chung là khó đủ đường. Cuối cùng, quỷ em nó mới chấp nhận hy sinh. Là ban ngày nó sẽ qua nhà mấy đứa bạn ở trong xóm để mượn chỗ học ké, tới tối nó mới học ở trên phòng. Thậm chí có nhiều buổi tối dượng phải làm thêm để kịp xuất hàng cho khách, dượng nói với nó thông cảm cho dượng chạy máy; nó cũng không có kêu ca.
Về sau, việc nó cứ qua nhà trong xóm mượn chỗ học ké như vậy cũng gặp nhiều bất tiện, nó mới phải lang thang ngoài đường, ngoài bờ ruộng, hễ ở đâu có cây lớn che bóng mát là nó mượn chỗ đó để ngồi học. Mà nó học vẫn giỏi nghe, năm nào cũng được bầu làm lớp trưởng hết (đây cũng là lý do nó dễ dàng được bạn bè [nhất là con nhỏ Huyền] cho mượn truyện tranh và báo Nhi Đồng như một cách “hối lộ”, chứ nó không dám lấy tiền quà vặt mà dượng giấu dì cho nó để mua mấy món đó đâu). Cứ thế suốt gần ba tháng trời, dượng thấy nó chăm học mà phải chịu thiệt thòi vậy, thương nó quá; nên dượng làm cho nó một cái chòi nhỏ ở tuốt luốt dưới cuối vườn để nó xuống đó ngồi học. Bên trong có bàn ghế đầy đủ, cả giường luôn, đều là dượng tận dụng gỗ dư làm cho nó, nhưng vừa đẹp lại vừa chắc chắn.
Quả thực nghề mộc này, dượng tôi rất có hoa tay, nhờ đó mà dượng làm ăn dần khấm khá và mua được mặt bằng chỗ khác để mở xưởng, lại còn mướn thêm được nhân công phụ việc. Kể từ ấy, xưởng mộc ở nhà được dượng dùng làm kho cất gỗ nguyên liệu cùng với nông sản thô của dì đi thu mua rồi bỏ mối cho người ta thôi, không gian yên tĩnh lại trở về cho quỷ em nó học sau gần năm năm phải lết mông mòn ghế trong cái chòi đó.
Nhưng chưa hết, vừa thoát khỏi tiếng ồn từ máy cưa máy bào của dượng, quỷ em tôi nó phải tiếp tục hy sinh nhiều đêm ngủ ngon giấc để cứu lại sức khỏe cho dì tôi. Nguyên nhân bởi từ khi bé Chép được gần tuổi rưỡi, thể trạng dì tôi sa sút quá, mà con bé lại hay khóc đêm đòi sữa mẹ. Đợt đó dì phải đi viện cấp cứu hơn một tuần liền, quỷ em nó bất đắc dĩ làm vú nuôi cho em nó luôn. Cứ vậy, riết rồi nó cũng quen với vai trò mới. Sau khi dì được đưa về cho người nhà chăm nom bồi dưỡng, quỷ em tôi vẫn lo phần em nó thay dì tôi. Cho tới ngày tựu trường, nó chỉ còn phải trông em nó mỗi đêm thôi, bởi ban ngày nó đi học, tối về lại nằm ru cho em nó ngủ. Và hễ đêm nào em nó khóc quấy đòi sữa, nó lại mò dậy loay hoay pha sữa bình để dỗ cho em nó được no giấc.
- ... ời. Hồi đó dì cũng thương nó lắm, vất vả khổ cực vì em mà nó hổng có kêu ca cái gì. Thành thử ra có những khi nó làm biếng việc nhà, dì cũng không có nỡ la rầy nó.
- Dạ. Ơi mà giờ nó còn cái tật “bày đồ hàng” trong phòng nữa không dì ha?
- Nó hết rồi đó con. Từ hồi vô trỏng đi học, chắc ở chung với bạn bè, riết cũng tự biết mắc cỡ mà chừa cái tật đó đi thôi.
- À, dạ. Vậy mới tốt đó dì. Để hồi mai mốt nó lấy chồng cũng đỡ mang tiếng với người ta dì hơ.
Rồi không hiểu sao dì lại im lặng và hình như cứ ngồi nhìn tôi một chập, làm tôi đang lo chùi rửa cái van nước mà cũng phân tâm chứ. Chừng mấy giây sau tôi mới nghe dì cười, còn bảo tôi vầy:
- Thì đó, dì cũng biểu với nó rồi đó. Mai mốt muốn lấy chồng thì phải coi lại coi cái nết ăn nết ở của mình chút xíu, chớ để hồi người ta chê. Xong mày biết nó cãi sao hông?
- Dạ, sao dì?
- Ờ, nó kêu là hở, nó hổng cần, nó cũng hổng có sợ thằng nào chê nó hết, vì nó biết trên đời này tất cả những thằng con trai ngoại trừ anh Rô của nó ra, không có thằng nào mà bao dung được mấy cái tật xấu của nó hết trơn hết trọi. Cuối cùng nó kêu nó chỉ cần anh Rô của nó không chê nó là được rồi. Đó mày coi có chịu nổi nó không?
Trời mẹ, giờ mà bảo “không” thì có khác nào đi nói lời từ chối nó với dì đâu chứ.
- Dạ... tại con ở với em nó từ nhỏ... cái rồi... thì riết rồi nó cũng quen á dì.
Dì lại cười, còn đánh nhẹ một cái lên tay tôi.
- Ờ! Mày như vậy, hèn chi nó kêu anh Rô của nó hổng có chê nó là đúng rồi.
Thiệt tình tôi không biết có phải dì đang thăm dò ý tứ của tôi hay không, mà sao dì cứ liên tiếp dùng những câu hỏi kiểu đó làm tôi thấy rất là khó xử. Bởi vậy có lúc tôi chưa kịp nghĩ ra câu trả lời để trì hoãn với dì, dì đã thúc ép tôi khiến tôi bất đắc dĩ phải thừa nhận tôi đúng là người có thể bao dung được gần như tất cả tật xấu của nó, lại còn luôn nhường nhịn và chiều chuộng nó nữa. Thế là dì liền “ngửa bài” với tôi, rằng đó là điều thực tế mà ngay bản thân dì và kể cả dượng, thậm chí ba tôi, cậu mợ tôi, rồi chú thím, ai cũng biết tôi rất yêu thương chiều chuộng nó, cho nên khi nó nói tôi chính là chàng trai phù hợp nhất với nó thì mọi người cũng đồng tình với nó luôn.
- Ủa thiệt ha dì?
- Chứ hổng lẽ dì xạo? Mà cái vụ này là nó công khai chính thức với ba mày, cả cậu mợ mày hết rồi, là nó chỉ thương có mỗi mình mày thôi. Thậm chí ớ, chú thím tư với cô út mày cũng biết rồi đó nghe.
- Dạ. Nhưng mọi người không ai phản đối gì luôn hở dì?
- Ủa!? Mắc chi phản đối?
- Dạ thì... thì con là con nuôi của dì dượng...
- Mày khùng quá! Liên quan gì cái đó!
- Dạ nhưng mà... Ý là rủi như mọi người nghĩ con...
- Không! Rủi cái gì mà Rủi! Chậc! Mày á! Im từ từ, để dì biểu.
Kỳ thực tôi rất muốn tìm một cái cớ để trốn tránh, nhưng dì cứ gạt tay để cắt ngang lời tôi không cho tôi nói luôn.
- Để im dì nói mày nghe cái này nè. Dì dượng nuôi mày hổng có phải là vì cần một đứa con trai, mà dì dượng nuôi mày là vì hoàn cảnh ba mày hồi đó khó khăn quá mày hiểu hông? Với lại ớ, cái này là dì muốn trả ơn ông bà ngoại mày năm xưa cưu mang mấy anh chị em dì nên dì mới thay mẹ mày lo lắng săn sóc cho mày, hen, rồi dượng cũng muốn góp phần báo đáp những người như ba mày đã hy sinh thân thể vì nhiệm vụ quốc tế, mà cũng là nhiệm vụ bảo vệ đất nước mình nữa, hiểu chưa? Bởi vậy đâu có phải chỉ mình dì dượng thôi đâu, mà chú thím mày, cậu mợ mày, rồi cả cô dượng mày nữa, tất cả mọi người ai cũng muốn góp công góp của để nuôi mày ăn học đàng hoàng tử tế hết. Đó! Cho nên mày mang tiếng con nuôi của dì dượng là hình thức nó giống như vậy thôi chứ làm gì có giấy tờ nào xác nhận, thậm chí dì dượng cũng chưa một lần bắt mày phải kêu dì dượng bằng “ba mẹ” nữa kìa, đúng hông? Rồi còn nói về huyết thống thì hai đứa bây cũng đâu có liên quan cái gì đâu. Thành thử ra mọi người không có ai phản đối gì hết ớ.
Má ơi, vậy là coi như tôi mất đi một lý do có thể giúp cho lời từ chối của tôi có sức thuyết phục với dì dượng rồi. Một lý do mà ban sáng khi tôi vừa thoáng nghĩ tới, tôi đã tin nó sẽ hỗ trợ đắc lực cho tôi.
- Sao? Đang nghĩ cái gì đó?
- À, dạ không. Con... ý là... con không ngờ em nó lại thương con.
Tôi nói vậy, mà dì có vẻ không tin tôi chớ:
- Có thiệt là không ngờ không?
- Dạ, thiệt mà.
Rồi tự nhiên dì tức cười một cái:
- Nhưng dì lại nghĩ là mày phải biết rồi á, ờ. Mày phải biết là nó đã thích mày với thương mày từ hồi mày còn ở nhà rồi chứ không thể không biết được. Tại dì nhớ cái lần mà mày công khai với mọi người là mày thương con bé đó, hen, mày muốn mai mốt mày sẽ được lấy nó làm vợ; cái rồi con em nhà mình nó giận mày nguyên một tháng trời, còn đòi từ mặt mày luôn. Mày biết! Dì cá là mày phải hiểu tại sao nó giận mày, bởi vậy nên mày mới phải mò về đây dỗ nó. Ngặt cái là mày hứa hẹn với nó cái gì để nó hết giận thì dì không biết, chỉ biết cuối cùng mày vẫn đưa nó về... ý dì đang nói tới con bé đó đó, là mày vẫn đưa con bé đó về cho nó ăn giỗ mẹ với anh hai mày để rồi hai đứa bây thề thốt chuyện trầu cau...
- Dì dì dì, khoan, khoan đã. Con xin lỗi vì dám ngắt lời dì, nhưng mình đừng nhắc lại chuyện đó nữa được không? Đừng nhắc lại nữa.
- Ủa? Đã bảy năm rồi, chuyện qua lẩu lầu lâu rồi, mày cũng kêu mày quên nó rồi mà sao dì nhắc lại thì mày lại khó chịu?
- Con không muốn nhớ tới nó thôi.
Thiệt tình, lúc nào tôi cũng muốn quên; nhưng hình như mọi người lại cứ thích lôi nó ra để giày vò tâm trí tôi hay sao á? Không riêng dì, con quỷ em, rồi nhỏ Ánh và thằng Hoàng nhà dì hai Phụng bên xóm ba tôi đâu; mà trước đó đã mấy người hỏi tôi rồi. Thời gian tôi còn ở Hà Nội và Quảng Ninh, cô út tôi, con nhỏ em nhà cô dượng, cả ba tôi nữa; lâu lâu lại ẩn ý hỏi tôi có còn vương vấn gì với em không. Thiệt tôi không tài nào hiểu được, tại sao chuyện riêng của tôi mà mọi người lại cứ thích quan tâm một cách thái quá như vậy để làm cái gì chứ? Trong khi...
- Nè, có nghe dì không đó?
- Dạ?
- Tự nhiên cứ ngồi đờ ra, làm không làm, nói cũng không nói. Rồi coi cái mặt kìa, giận dì đó hả?
- Dạ không. Con không có.
- Thiệt hông?
- Dạ, thiệt mà.
- Ời, vậy thôi làm tiếp đi. Mà cho dì xin lỗi nghe. Ừm, dì cũng biết là mày tổn thương rất nhiều, chắc mày còn hận nó nên mày không có muốn nghe nhắc lại. Thôi, dì xin lỗi.
Tôi nghe giọng của dì hơi lạ. Hình như dì buồn cái gì hay sao đó, tôi không biết; nhưng rõ ràng chính dì cũng không vui vì tâm trạng này của tôi luôn.
- Dì ơi! Con không có giận dì đâu.
- Ời. Không sao hết. Cứ làm đi.
Dì đứng dậy rồi bỏ ra ngoài. Dòm thái độ của dì, ít nhiều tôi lại áy náy, chẳng biết dì nghĩ cái gì nữa. Mà thôi, cũng chưa thể bận tâm được. Hiện giờ điều khiến tôi phải lo nhất là việc dì có vẻ đang tỏ ra ủng hộ con quỷ em nó thương tôi, chỉ cần nghe cách dì kể về tình cảm của nó dành cho tôi là tôi cảm thấy đúng thêm được tới tám phần rồi. Đã vậy, lúc tôi nói tôi là con nuôi của dì dượng, dì còn nghiêm giọng bác bỏ với tôi chớ, có khác nào dì đang rất không bằng lòng khi nghe ai đó mượn quan niệm của luân thường đạo lý để ngăn cản hai đứa tôi tới với nhau đâu. Hừm, đúng khó nghĩ ghê chứ bộ.
Và sau khi dì bỏ đi, tôi tưởng dì đã xuống dưới để ngủ trưa hay làm mấy việc lặt vặt khác nhưng không phải. Dì ở ngoài sân thượng để chờ tôi.