Chương 13 - Lời "mai mối" của dì
Theo dự định thì sáng nay dì sẽ cùng tôi qua nhà ba để tôi thắp nhang cho ông bà tổ tiên, hai bác cùng với mẹ và anh hai nhân dịp về quê sau bảy năm sinh sống ở miền ngoài. Đáng ra việc này tôi phải làm trước nhất, ngay khi tôi về thăm ba; nhưng ba đi vắng, mà tôi thì không có chìa khóa nhà nên hôm nay phải làm bù để tạ lỗi với tổ tiên dòng họ.
Vốn dĩ trước đây ba tôi thường xuyên đi vắng nên có giao chìa khóa cho chú thím và dì dượng tôi, nhờ hai gia đình thi thoảng lui tới thay ba coi sóc, ít nhiều cho nó đỡ hiu quạnh. Chứ hồi ba mới đi, không có để tâm gì chuyện đó, nhà bỏ hoang cả gần tám tháng trời, thiệt ta nói nó không khác gì cái thành phố trong mơ của lũ chuột với cú lợn luôn á mấy ông.
Nhớ hồi đó, ba tôi tạm ngưng việc tu tập ở chùa để về nhà ăn Tết và phụ giúp việc cúng kiếng cho ông bà tổ tiên với chú tôi. Thế là sau gần tám tháng, cánh cửa chính nhà ba tôi mới được mở ra lại. Mà chu cha ơi nó khủng khiếp gì đâu ớ kìa! Mùi ẩm mốc quyện với mùi của phân gián phân chuột, có cả mùi xác chết nữa chứ; chúng nó xộc ra làm cho ba tôi phải tạm lánh ở ngoài sân nguyên một buổi sáng, đợi cho gió lùa bớt đi thì ba mới dám vào trong để lau chùi dọn dẹp. Mà đâu, đâu có riêng mình ba thôi đâu, vì ba phải đi kêu cứu ngay trưa hôm đó đó chớ. Cuối cùng báo hại cả dì tôi, hai chị em thằng Khoai con Bắp nhà chú thím, ông Bo con bác hai, rồi tôi và con quỷ em tôi nữa; tất cả là bảy người, chiều hôm đó dọn xong, về nhà tắm rửa sạch sẽ rồi mà hổng ai buồn ăn cơm luôn thiệt. Nguyên nhân chính bởi có một con mèo nó nằm chết trong nhà bếp hình như vì bị điện giật hay trúng bã chi đó không rõ; nhưng đại loại là cái mùi của nó khiến mấy người tụi tôi ai cũng ngao ngán tới mức đau đầu, thậm chí con Bắp và quỷ em tôi, hai đứa nó đã phải ói mửa tới mấy bận, tiếp tục báo hại tôi với thằng Khoai đi dọn cả “bãi chiến trường” do hai đứa nó bày ra mới thảm chứ. Ờ, suốt mấy tiếng đồng hồ trên người chỉ toàn mùi không là mùi, giờ nhớ lại vẫn còn ám ảnh cái buổi chiều kinh dị của ngày hôm đó lắm luôn.
Bị một phen nhớ đời, tụi tôi mới năn nỉ mọi người mà chủ yếu là chú thím và cậu mợ khuyên ba tôi đừng đi tu nữa, cứ ở nhà để có người coi sóc nó, rồi thi thoảng anh em họ hàng hay bà con chòm xóm còn lui tới thăm nom ba, cho ba đỡ buồn. Chứ ba cứ đi hoài vậy, riết rồi nhà như cái nhà ma á. Mỗi lần giỗ chạp, lễ Tết cần phải cúng kiếng mà như vầy nữa thì mẹ với anh hai tôi sao dám về ở.
Ba tôi thấy cũng đúng, nhưng ba lại chưa muốn từ bỏ việc đi tu. Mặc dù ba không có xuống tóc, nhưng ba tu rất nghiêm túc và kiên định. Thành thử cuối cùng ba mới giao lại chìa khóa cho mọi người, mong mọi người giúp ba trông nom nhà cửa, để nếu dì dượng và chú thím tư có bận thì chí ít cũng để mỗi thứ Bảy hoặc Chủ nhật tôi với ông Bo lại về bên nhà quét dọn giùm ba. Sau một hồi bàn định, mọi người cũng đồng ý.
Vậy là kể từ đó, ba tôi xin rước bát nhang của ông bà tổ tiên cùng với hai bác tôi từ bên nhà chú thím về nhập chung vô thành từ đường. Bởi hồi thím tôi đi coi, nghe thầy bảo mặc dù theo phong tục (ở miền Nam) thì chú tôi đảm trách phần việc hương hỏa nhưng cửu huyền thất tổ lại đồng lòng chọn ba tôi làm người nối giữ thờ tự. Chú bảo cái này vì ba đi tu nên tổ tiên cũng muốn nương nhờ chút phước đức; chứ dòng họ tôi, nghe nói nghiệp dày phước mỏng, tới tận đời con cháu hôm nay nhìn chung còn phải trả nợ nhiều (?).
Và trong suốt bảy năm qua, nhà chú thím vẫn thường xuyên thay ba tôi coi sóc ban thờ cùng với nhà cửa rất đều đặn, lâu lâu có dì dượng tôi phụ giúp nữa. Cho nên khi hai dì cháu tôi tới nhà và mở cửa ra, mùi thơm của tinh dầu quế nó khiến tôi vừa thấy yên tâm lại vừa dễ chịu. Dòm đồng hồ lúc đó là gần 8 rưỡi, hai dì cháu tôi trước tiên sẽ quét tước, lau chùi ban thờ thêm một lần trước khi tôi thắp nhang, sau đó ghé qua nhà chào chú thím rồi tới trưa đi đón bé Chép là vừa.
- Nè, khăn với chổi lông gà dì để bên kia. Lâu lâu mới về thì dì nhường cho làm hết trên ban thờ luôn đó, còn lại sân vườn để dì tự xử.
- Dạ.
Tôi ra sân lấy thau nước để vào quét dọn lau chùi, xong thì xếp quà tôi mang từ Quảng Ninh cùng với trái cây hồi nãy hai dì cháu ghé chợ mua lên dĩa thay cho mấy hộp bánh quy, cẩn thận trưng lên từng bàn một.
Cả ban thờ có sáu bàn, sáu bát nhang; nhưng lại có tới bảy linh vị. Tính từ trên xuống dưới theo thứ tự là Phật Bà Quan Âm, thấp hơn là tổ tiên tôi từng có một đời làm tướng triều Tây Sơn, bốn đời làm quan triều Nguyễn, kế dưới là ông bà nội tôi thì làm việc cho chính quyền Sài Gòn, qua bàn dưới nữa là vợ chồng bác hai tôi thì phục vụ cho cả hai chế độ, phía bên này ngang với bàn của hai bác là mẹ tôi, tới bàn thấp nhất là anh hai tôi. Tất cả là sáu bát nhang như tôi vừa kể đó; chỉ duy có một vị trí nằm chung bàn và thấp hơn một chút so với tượng Phật Bà là một tấm bài vị làm bằng gỗ có ghi chữ Nho (giống tấm bài vị của tổ tiên bên dưới) mà không có bát nhang nào, cũng có dĩa bánh đặt ngay phía trước như các bàn thờ còn lại.
Tò mò, tôi ra hỏi dì coi sao thì dì bảo đó là thần chủ (bài vị) của Bác. Vốn dĩ ở đó có tấm hình mà ba tôi thờ Bác Hồ á, nhưng vừa rồi nó bị hư nên ba tôi phải bỏ nó đi. Tới bây giờ ba vẫn đang tìm chỗ làm tượng chân dung nhỏ của Bác mà chưa tìm được, thành thử mới phải để tấm bài vị ghi bằng chữ Nho ở đó để thay thế.
- Dạ, nhưng rồi sao ba con không thỉnh bát nhang luôn dì ha? Để nó trống không vậy thấy kỳ.
- Thì hồi dì cũng có hỏi, mà ba mày kêu là hổng có thỉnh được. Tại vì Bác là anh hùng dân tộc của cả đất nước mình rồi, Bác lại không có con cái nên chỉ có những nơi như đền miếu chùa chiền hay tượng đài của chung mọi người thì mới được thỉnh bát nhang rồi đặt ở đó thôi, chứ mình thờ riêng ở nhà thì hổng có được làm vậy.
À.
- Mà nói vậy chứ, có cái dĩa bánh dì để trước thần chủ của Bác là mày nhớ thay luôn đó nghe, đừng có để trống, rồi chừng nào xong thì kêu dì vô dì thắp nhang với mày.
- Dạ con xong rồi nè, dì vô luôn đi.
- Ời, để dì rửa tay cái đã.
Thế rồi hai dì cháu tôi mỗi người sáu cây nhang... Ủa, không, dì chỉ kêu tôi thắp nhang thôi, chứ dì đứng chờ để hướng dẫn cho tôi dâng nhang và xá ba xá lần lượt các bàn trong ban thờ từ vị trí cao nhất tới thấp nhất, xong mới kéo tôi đứng xích qua phía bàn thờ tổ tiên để vừa chắp tay vừa cầu khấn vầy:
- Nam-mô A-di-đà Phật, hôm nay là thứ Hai ngày mùng 5 tháng 3 năm 2012, nhằm ngày 13 tháng 2 năm Nhâm Thìn, hậu bối tằng tử tằng tôn con là Chu Thị Huyên, sanh năm Tân Hợi, tức dì kết nghĩa của thằng cháu chắt chút chít trong họ là Nguyễn Quốc Khánh, sanh năm Bính Dần, hiện tại nó cũng đang đứng bên cạnh con đây... Rồi, xá ba xá đi con.
Dì quay qua nhắc khẽ tôi, làm tôi cũng lật đật xá ba xá theo lời dì đang khấn.
- Dạ, hôm nay dì cháu tụi con xin chắp tay khấu đầu thưa lên anh linh tổ tiên họ Nguyễn, cũng như ông bà nội của cháu, cùng với hai bác, chị tư kết nghĩa của con tức là mẹ của nó, cả cháu Khang là anh hai của nó nữa; nhân dịp lần này, sau bảy năm ra Bắc tu nghiệp, cháu nó về thăm quê để phụ ba nó làm giỗ cho mẹ với anh hai, nó có chút quà mọn ở miền ngoài làm lễ vật dâng lên các bậc trưởng bối, đặng bày tỏ tấm lòng thành kính và tưởng nhớ ông bà tổ tiên, xin các bề trên chứng giám cho cháu nó được an ủi. Rồi cũng nhân đây, con là dì của nó, bởi vì nó tuổi trẻ dại khờ, còn ngờ nghệch hậu đậu, chưa biết đàng khấn vái nên con xin được mạo muội đứng ra kêu thay lạy đỡ giùm cho nó; mong ông bà tổ tiên, các bề trên trưởng bối rũ lòng xót thương, phù hộ độ trì cho cháu nó được dồi dào sức khỏe, công việc thăng tiến thuận lợi. Đặc biệt là chuyện tình duyên của nó, năm nay đã hai mươi bảy tuổi rồi mà vẫn cứ một thân một mình vậy, hoặc vì cháu nó đã có ý trung nhân nhưng chưa dám thổ lộ tình cảm với người ta chăng, thôi thì đều cùng chung một cảnh ngộ là nó vẫn còn chăn đơn gối chiếc; khiến cho ba nó, rồi chú thím, cậu mợ, cả dì dượng với cô dượng của nó, ai cũng lo lắng cho nó hết trơn. Thành thử hôm nay có nó về thăm quê nhà... Xá đi.
Tôi lại xá tiếp ba xá theo lời dì. Lúc ấy chẳng hiểu sao tự nhiên nghe lạnh sống lưng thoáng một cái luôn mấy ông!?
- Dạ, con xin ông bà tổ tiên, các bậc trưởng bối họ Nguyễn nhà mình, sống khôn thác thiêng đưa đường chỉ lối cho nó, xe duyên cho nó với một người phù hợp, mai mốt có thể trở thành dâu hiền vợ thảo, làm hậu phương vững chắc cho nó, đồng lòng chung tay xây dựng tổ ấm cho nó được yên bề gia thất; để rồi ba nó, cả anh em họ hàng, mọi người cũng được yên tâm. Dạ, có mấy lời khẩn thiết van lơn, con xin chắp tay kính cẩn khấu đầu, vạn lần đội ơn ông bà tổ tiên đã hoài tâm chiếu cố. Nam-mô A-di-đà Phật.
Khấn vái xong, tôi không ngờ dì lại quay qua bảo với tôi vầy:
- Nè, giờ đứng trước ban thờ có ông bà tổ tiên, có cả hai bác rồi mẹ với anh hai mày đó, mày nói cho dì nghe coi mày có thương đứa nào ở ngoải chưa, hay vẫn đang mình ên mà lâu nay mọi người hổng nghe mày thưa gởi hay thông báo cái gì hết; làm ai cũng nóng lòng cho mày lắm luôn.
Thiệt tình, chuyện là chuyện của tôi mà sao mọi người lại sốt ruột cho tôi làm cái gì chứ?
- Phải nói cho thiệt đó nghe, không có được cà-chớn trước mặt tổ tiên đâu à.
- Dạ, thì con vẫn đang mình ên mà dì. Chừng nào con có bạn gái rồi dắt người ta về ra mắt thì con sẽ báo, cái đó là tất nhiên thôi.
- Chừng nào là chừng nào? Năm nay hăm bảy rồi đó, để riết già như ông cố cho coi, ma nào nó thèm ngó tới nữa.
- Ủa đâu dì! Con mới hai sáu thôi chứ đâu ra hai bảy? Nãy nghe dì khấn, con cũng tính hỏi mà sợ vô lễ nên hổng có dám chen ngang... Ai da!
- Mày á! Người ta tính cả tuổi đẻ là hăm bảy rồi con ơi. Đi coi tuổi lấy vợ lấy chồng hổng có ai coi cho mày là hăm sáu hết trơn hết trọi.
Dì vừa nói vừa bóc một hộp bánh quy ở trên bàn, còn chỉ tay ra hiệu cho tôi ngồi xuống bên cạnh có lẽ để hai dì cháu nhâm nhi và nói chuyện thêm lúc nữa trước khi đi.
- Dạ rồi, thì hai bảy. Nhưng con thấy vẫn còn sớm mà; nhiều người ba mấy mới lấy vợ, đâu có sao đâu.
- Trời ơi trời! Ba mấy đâu ra? Thử hỏi ba mày rồi cậu mày, cả chú mày với mấy dượng của mày coi có ai quá hăm lăm mới lấy vợ không mà mày kêu mày còn sớm? Già cái đầu tới nơi rồi còn sớm với sủa cái gì nữa trời! Cỡ mày ớ, người ta hai tay hai đứa hết rồi đó nghe!
Thiệt dì làm tôi mắc cười.
- Nè, dì nói cho mà biết, hổng có cười trừ mà xong được với dì đâu nghe chưa. Làm gì làm cũng phải nghĩ tới tương lai cuộc đời mình nữa. Đàn ông con trai mà muốn trưởng thành thực sự á, thì phải lấy vợ, ờ, cái đó là bắt buộc, hiểu hông? Chứ mày mà cứ nhong nhong hoài vậy, dù có sống tới năm mươi hay sáu mươi tuổi cũng hổng có khác nào một thằng con nít đâu ớ con.
- Ủa rồi những bậc đại sư người ta đi tu từ nhỏ thì sao dì?
- Không. Những vị đó hổng tính, bởi vì người ta hổng có phải phàm phu giống như mày.
- À, vậy nếu giờ con đi tu thì sa... A ui da!
- Cái thằng này! Ai biểu đó? Trước mặt thánh thần với bề trên không có được ăn nói cà-chớn vậy đâu nghe!
- Dạ, con xin lỗi, con quên.
Ây da thiệt tình, tôi quên béng mất! Giỡn không đúng nơi rồi; thành thử tôi phải đứng ra trước ban thờ để cúi đầu xá ba xá, xin Phật Bà, Bác, ông bà tổ tiên, hai bác với mẹ tha tội, rồi ngồi xuống chỗ cũ theo lời dì để hình như dì còn có chuyện muốn hỏi:
- Mà nè, cái này dì hỏi thiệt. Hổng biết hay vì mày chưa quên được nó nên lâu nay mới không buồn ngó ngàng tới những đứa khác đúng không con?
Rồi, hết nhỏ Ánh, thằng Hoàng với con quỷ em, giờ lại đến lượt dì nhắc tới cái quá khứ chẳng hề tốt đẹp đó. Bộ mọi người không thấy là nó đáng quên lắm hở ta?
- Nè, dì đang hỏi mà sao im lặng?
- Dạ không. Con quên hết rồi dì.
- Quên rồi hả? Chắc không đó? Có ông bà tổ tiên mày đang làm chứng ớ nghen.
Nữa! Dì cứ mượn ông bà tổ tiên để gây sức ép tâm lý cho tôi vầy...
- Sao? Quay qua đây rồi dòm thẳng vô mắt dì nói chuyện coi.
- Con... Thì con nói thiệt mà. Cái chuyện này có gì đâu mà con phải xạo với dì chứ đúng không?
Vậy mà dì nhìn tôi như còn chưa tin tôi chứ kìa? Chừng mấy giây sau dì mới thở dài một cái, rồi chép miệng, ánh mắt mấy phần đăm chiêu. Nom biểu hiện kỳ lạ của dì, tôi cũng không hiểu là dì đang nghĩ cái gì mà lại như vậy nữa.
- Ời, nếu quên được rồi thì tốt. Nhưng dì cứ thắc mắc sao mày không lo kiếm đứa khác mà thương đi, tự nhiên bảy năm để cô đơn một mình uổng vậy. Bộ ở ngoải hổng có con gái hả?
- Dạ đâu, tất nhiên là có chứ; nhưng ở ngoải hiếm người cho con gái quen bạn trai ở xa lắm dì. Nếu quanh quanh mấy tỉnh Bắc Bộ thì còn có thể được; chứ đứa Nam đứa Bắc, xa quá người ta không muốn gả, nên cũng không cho quen để khỏi làm mất thời gian của nhau luôn.
- Ủa? Dì nghe cô út mày nói trong xóm chỗ vợ chồng cổ đang ở có con bé gì đó nó thích mày kìa, lúc hỏi chuyện thì ba mẹ nó cũng chịu gả con gái vô Nam mà giờ mày lại biểu vậy là sao?
Hừm, biết nói sao giờ.
- Thì tại con không thích thôi.
- Sao không thích? Bộ nó dữ dằn lắm hả? Hay là nó xấu quá?
- Dạ không phải. Nhỏ đó đẹp gái, dễ thương, nết na ý tứ lắm, học cũng giỏi nữa.
- Ờ! Vậy còn chê cái gì mà kêu không thích?
- Con không dám chê, ý là... con ngại. Ẻm toàn diện quá, lại là tiểu thư con nhà giàu; con không có so được nên con ngại.
- Ủa vậy rồi cái con bé bạn học đại học của mày hồi đó thì sao? Cô út mày kêu con bé đó nó thích mày á, mà hổng biết mày có thích nó không, cũng hổng biết hai đứa bây với nhau như nào mà có mấy lần thấy hai đứa bây đi chơi nhưng mày không có công khai cái gì cho ai biết hết.
- À... nhỏ đó... Thực ra tụi con chỉ là bạn bè bình thường thôi nên có gì đâu mà con công khai.
- Bạn bè bình thường hả? Tức là mày không thích nó chứ gì?
- Dạ.
- Thiệt tình! Mày á! Cô út mày kêu là hở, con bé đó nó không có phải đẹp gái gì lắm đâu nhưng càng dòm lại càng dễ mến, mà nó rất quan tâm mày, cũng lo lắng cho mày nữa, thậm chí sẵn sàng theo mày vô đây ra mắt nếu như mày muốn tiến tới với nó luôn. Cổ kể cho dì nghe về nó nhiều lắm. Ý là cổ với dượng mày, cả con bé Liên, ai cũng khen con bé đó rất là được. Vậy mà cuối cùng mày vẫn không có ưng nó là sao?
- Dì nữa, cái đó là góc nhìn của lý trí thôi, chứ còn tình cảm nó phải khác chứ.
- Ờ! Khác! Mày nói riết rồi cái đứa nào nó cũng thành ra góc nhìn lý trí của mày hết trơn. Bộ hổng lẽ cái góc nhìn tình cảm của mày chỉ có mỗi mình con bé đó?
Dì lại nhắc! Đúng chán ghê!
- Dì à, không có phải như vậy.
- Chứ sao? Hay vì mày kén quá, tiêu chí của mày phải như hoa khôi, á hậu Trái Đất thì mày mới chịu?
Trời ơi trời! Dì nói câu đó làm tôi mắc cười gì đâu.
- Dạ không, gì mà tới mức đó chớ. Con không có đòi hỏi cái gì nhiều; con chỉ cần vẻ ngoài dễ coi một chút là được rồi, mà quan trọng là tính cách người ta đừng có ngang ngược vô lễ, sống phải biết trên biết dưới, đặc biệt là phải một lòng một dạ với con, cái đó là cần nhất.
Rồi đột nhiên dì cười với tôi, còn khều tay tôi, biểu vầy chứ:
- Nè, thí dụ bây giờ... Là dì chỉ lấy thí dụ thôi nghe. Ờ, thí dụ bây giờ có một đứa đúng với ý mày: vẻ ngoài cũng cho là có đẹp gái đi, tính tình của nó thì hơi tưng tửng xíu thôi chứ nó hổng có phải thứ ngổ ngáo vô lễ, thậm chí nó còn rất là biết điều, lại được ba mẹ cho ăn học đàng hoàng nên biết cách đối nhân xử thế lắm, cũng tôn trọng mày hết mực luôn. Thì mày thấy sao?
Thấy sao á? Tự nhiên dì gợi ý vậy, làm tôi bỗng thấy có gì đó...
- Sao? Chê hả?
- Dạ không, nếu được vậy thì quá phước cho con rồi. Có cái...
- À quên! Đặc biệt là nó rất chung tình với mày nghe. Bảy năm rồi nó vẫn chờ mày mà bao nhiêu thằng ngỏ lời với nó nó đều từ chối hết đó. Vậy đã được chưa?
Trời mẹ! Dì vừa nói câu đó xong, tôi liền nghĩ ngay tới con quỷ em tôi chớ, bất giác tim tôi nó trật đi mất mấy nhịp luôn kìa.
- Sao? Vẫn chưa vừa lòng mày hả?
- Dạ...
Tiêu rồi! Biết trả lời sao đây? Nếu tôi đoán đúng thì té ra dì lại ngầm ủng hộ việc quỷ em nó tiến tới với tôi chứ không phải như cách dì vẫn thể hiện bên ngoài. Giờ mà từ chối một cái là chắc chắn dì sẽ tự ái, rất không hay. Kiểu vầy...
- Rô, sao im lặng? Dì đang hỏi mày đó.
- Dạ... Con không dám chê. Chỉ là...
Thôi, trước mắt tôi cứ phải tìm cách trì hoãn để tính đường lui cho mình đã:
- Dạ thực ra con nghĩ nó như vầy. Tiêu chí là một chuyện, quan trọng là con cũng muốn con với người ta có thời gian ở bên nhau để mình tìm hiểu, rồi mình... kiểu như mình... mình làm thân với nhau, coi cảm xúc nó như thế nào nữa á dì. Nếu mà ẻm với con cảm thấy hợp hợp á, con nghĩ là... chắc là cũng ổn thôi.
- Ờ, lúc đó là cưới được rồi ha?
- Dạ. Thì... Nếu mà thương nhau thì tất nhiên là phải làm đám cưới chứ dì, hổng lẽ thương xong để đó.
Tôi nói xong; dì vừa cười vừa đánh trêu lên tay tôi một cái, rồi không nói chuyện đó nữa, mà kêu tôi thu dọn mấy hộp bánh quy để mang theo qua nhà chú thím. Hừm, nom cái bộ này tôi càng thấy lo hơn, bởi nếu như dì hay có thể là cả dượng mà kỳ vọng vào mối duyên của hai đứa tôi, để rồi tích cực tác hợp và ủng hộ hai anh em tới với nhau bằng một đám cưới trong khi tôi lại không thể đáp lời thì e rằng tình cảm của ba người nhà dì dượng dành cho tôi về sau này sẽ không còn được như trước nữa, thậm chí tôi còn không dám gặp lại nhà dì dượng luôn kìa. Nếu chuyện đó mà xảy ra thiệt... Sao mà khó nghĩ ghê ấy chớ!
- Ủa? Đi con! Tự nhiên cứ ngồi đần cái mặt ra vậy?
- À, dạ. Chờ con xíu, con đi vệ sinh đã.
Chà! Căng dữ ta. Lần này thì đúng là tôi phải nghĩ cách từ chối sao cho thiệt khéo chứ không thể ẩu được, bởi tôi không muốn làm tổn thương tự trọng của nhà dì dượng tôi. Tôi còn nợ nhà dì dượng một ân tình rất nặng. Tôi phải có trách nhiệm đền đáp nó. Mà giờ thì cứ tạm gác đó tính sau, chứ hơn 10 giờ rồi. Tôi phải đi với dì thôi, để tới trưa còn kịp ghé qua trường đón bé Chép cho em nó khỏi phải ngóng đợi.
Có một điều hơi nản là khi tôi ra sau nhà để đi vệ sinh thì tình cờ bắt gặp một cảnh tượng không mấy hay ho cho lắm. Cái cây dừa được trồng phía bên hông gian bếp của nhà ba tôi, nó rụng mấy trái làm lủng nguyên mảng lớn trên mái tôn luôn ớ trời. Chưa dừng ở đó, tổng cộng là ba trái dừa nó rụng xuống trúng ngay cái kệ để chén đũa, ờ, làm bể tiếp mấy cái chén luôn. Cha ơi đúng thảm não ghê! Mái tôn gian bếp cũ quá rồi, hẳn là trong suốt ngần ấy năm nó đã thường xuyên phải hứng chịu áp lực đều đặn từ mấy trái dừa rụng, tới hôm nay thì nó chịu không nổi. Thiệt chứ, dòm mà thấy thương gì đâu.
- ... trời má! Qua đây dòm coi nè Rô nè! Còn nguyên hai quầy nữa lận!
- Ui trời đất ơi! Toàn mấy trái già ngắt không kìa!
- Í thôi né ra đi con! Rủi nó rụng trúng đầu cái là ăn Tết chung với ông bà ông vải sớm á!
Thế là tụi nó báo hại tôi và dì phải nán lại dọn dẹp thêm một chập mới có thể qua nhà chú thím. Mà khi dọn xong thì cũng 10 rưỡi luôn rồi.
Lúc chạy xe ra, tôi ngó lại một lần nữa cái xóm của nhà ba tôi. Má ơi là nó vắng! Xóm bên dì dượng tôi cũng vậy. Tầm giờ này thì mọi người đều đi làm, tối mới về lận; còn tụi nhỏ thì sáng đi học, chiều về, hoặc nhiều hôm buổi chiều tụi nó tiếp tục học phụ đạo với thể dục ở trên trường luôn, có khi học thêm nhà thầy cô nữa. Thành ra bây giờ xóm nào xóm nấy, ban ngày nó “Vắng tanh như chùa bà Đanh”. Hổng có bù cho ngày xưa tụi tôi còn nhỏ, sáng vắng vì tụi tôi đi học chứ chiều về là như cái hội chợ của xóm luôn ớ kìa. Giờ hồi tưởng lại, tự nhiên thấy lòng nghe nao nao, vừa buồn vừa tiếc lại vừa thấy nhớ cái thời vô tư đó quá.