Chương 11 - Học phương ngữ hóa ra chỉ là cái cớ
Nghe nó nói vậy, tôi không khỏi thắc mắc.
- Ủa chi?
- Em muốn xin việc ở ngoải.
Gì chứ?
- Nhưng sao lại phải xin việc ở ngoải? Bộ Sài Gòn hổng có chỗ cho mày xin việc hả?
- Dạ có, nhưng em thích làm ở ngoải hơn. Mà nãy giờ nghe anh nói xong cái tự nhiên em lại càng muốn ra ngoải thiệt á.
- Khùng! Ở đây có nhà có cửa đàng hoàng, lại còn gần gũi ba mẹ mà hổng thích, tự nhiên đi đòi ra ngoải ở thuê ở mướn với anh chi?
- Hổng phải, tại em muốn được trải nghiệm á anh. Biết là ở đây cuộc sống nó dễ, cũng nhiều cơ hội; nhưng em muốn được ra ngoải làm việc cho đài truyền hình quốc gia giống như chị Hoài Anh vậy đó, để góp phần lan tỏa hơi thở với vẻ đẹp của quê mình nói riêng và Nam Bộ nói chung ra khắp cả nước luôn. Biên tập viên thời sự hay phóng viên cũng được. Em thích được đi nhiều nơi để làm tin tức, giao lưu với tìm hiểu phong tục tập quán rồi đời sống văn hóa của mỗi vùng miền. Mà hồi nói chuyện với nhỏ Liên nhà cô dượng anh á, nghe nhỏ kể hoài, riết làm em bắt ham. Thành thử ngoài tiếng Miên với tiếng Hoa ra, em đang tính tự học thêm tiếng của mấy đồng bào thiểu số nữa; đặng mai mốt nếu có điều kiện ra ngoải thì cơ hội xin việc của em chắc nó cũng dễ dàng hơn. Đó, là em tính vậy.
- À! Ý tưởng coi bộ hay nè. Ờm... anh học ở ngoải cũng có mấy đứa bạn người Mông, Tày với Thái á, tụi nó từng dạy anh mấy câu căn bản, mày muốn học luôn không, anh chỉ cho mày làm quen trước coi ưng tiếng nào thì học tiếng đó, ha?
- Í! Được á! Vậy giờ nói tiếng... ờ... dạy em tiếng Mông đi, coi sao.
- Ừm, để anh coi đã. Tiếng Mông anh biết không có nhiều đâu, chỉ sơ sơ mấy câu như chào hỏi với xưng hô thôi à. Thí dụ mình gặp người ta xong mình chào thì nói là “Nyob zoo!” (Nhó dông! [d phát âm kiểu Bắc Bộ]), hoặc “Nyob zoo txhua leej!” (Nhó dông chua lềnh!) tức là chào cả nhà, chào mọi người. Câu này thường là người lạ khách sáo, lịch sự thì chào vậy thôi chứ khi gần gũi, thân quen thì không ai chào vậy, mà người ta cũng thay lời chào bằng tiếng hỏi thăm kiểu như “A? Tij laug Tuam! Hnub no koj nyob tsev los?” (A? Tì làu Tủa! Nú no cò nhó trế lò?) ý là “Ủa? Anh Tủa! Hôm nay anh ở nhà hả?” hoặc “Tij laug Tuam! Hnub no koj puas mus ua teb os?” (Tì làu Tủa! Nú no cò pùa mù ua tế ò?) tức là “Anh Tủa! Nay có lên nương không anh?”. Trong đó hnub no là hôm nay; koj là ngôi thứ hai, đối lập với kuv (cú) là ngôi thứ nhất, tương tự như I với you trong tiếng Anh, ngo5 với nei5 trong tiếng Quảng Đông á, khi giao tiếp rất cần ngữ cảnh để phân biệt, thì ngữ cảnh trong câu này là người nói đang hỏi thăm anh Tủa, ha; mà Tuam là tên người; tij laug là anh, để kêu một người nam hơn tuổi mình hoặc trỏ anh trai ruột thịt của mình luôn; rồi puas ở trong câu nghi vấn thì nó là cấu trúc “... có... không?” của tiếng Việt; nyob là sinh sống, ở; tsev là nhà; mus là đi; ua là làm; teb có nhiều nghĩa, nhưng khi đi với cụm từ mus ua thì nó là nương/rẫy, ghép ba từ lại thì hiểu là “lên nương” (đi làm nương); còn os với los là tình thái từ, mục đích chỉ để câu nói được tự nhiên với thêm thân mật gần gũi hơn thôi.
- Dạ, em hiểu ời.
- Ờ, đó là khi mình quen biết người ta; chớ nếu mới làm quen với nhau thì mình xưng tên bằng câu “Kuv npe yog...” (Cún pê giò... [gi phát âm kiểu Nam Bộ]), vì phụ âm kép np đứng kế sau nên kuv (cú) phát âm nối thành kuv-n (cún), câu này có nghĩa “Tôi tên là...”, Rô hay Bống gì gì đó chẳng hạn. Rồi sau đó hỏi tên người ta thì “Koj npe hu li cas?” (Còn pê hu li [*]à?), bạn/anh/chị/em tên là gì; mà cas có phụ âm đầu phát âm hơi khó, trong tiếng Việt không có phụ âm tương đương, để phát âm được nó thì mình phải ép mặt lưỡi lên sát vòm miệng, xong bật hơi ra, như vầy nè... ha. Rồi tiếp nữa. Khi mình muốn cám ơn người ta thì nói là “Ua tsaug!” (Ua tràu!), hay chào tạm biệt thì “Sib ntsib dua” (Sín trí đua). Dụ vậy.
- Dạ rồi, nghe cũng hay hay. Nhưng anh có biết viết chữ của người ta hông? Như nãy anh có nói cái gì mà phụ âm kép np gì đó, rồi phụ âm gì mà không có trong tiếng Việt, làm em tò mò muốn coi nó sao.
- Ờ, cũng biết chút xíu. Đưa anh mượn cây viết anh viết cho.
- Dạ, nè.
Chà, cũng khá lâu rồi nên tôi không chắc lắm, ư mà kệ, cứ ráng giúp nó đi. Về mặt chữ cái thì người Mông cũng dùng ký tự La-tinh như tiếng Việt, nhưng số phụ âm thì nhiều hơn tiếng Việt nhiều. Thanh điệu cũng nhiều hơn, tôi nhớ có tới tám thanh lận, được biểu thị bằng một phụ âm đơn ngay sau âm tiết. Thí dụ như v tương đương thanh “sắc”; m tương đương thanh “hỏi”, có nơi thì nó là thanh “nặng”; g gần giống thanh “huyền” nhưng chìm hơn chút xíu; s cũng gần giống thanh “huyền” mà nhẹ hơn thanh g; d thì tương đương thanh “ngã”; j và b lại hơi đặc biệt một chút, j thì nửa đầu cao, nửa sau chìm xuống như thanh “huyền”, trong khi b thì nửa đầu là thanh “ngang”, nửa sau hơi đi lên chút xíu nhưng thấp hơn thanh “sắc”; còn thanh “ngang” thì không ghi phụ âm nào hết.
- Hừm... Coi bộ cũng không có đơn giản ha.
- Ờ, nhưng anh thấy vẫn dễ học hơn tiếng Anh á. Chí ít là từ vựng của người ta cũng đơn âm tiết, lại không có kiểu bất quy tắc rồi chia thì này thì nọ, chỉ có nhiều kiểu câu người ta đảo cú pháp so với tiếng Việt thôi. Thí dụ như “Mẹ tui đi chợ rồi”, tiếng Mông là “Kuv niam mus tom khw lawm” (Cú nỉa mù tỏ khư lởư), trong đó thì tom khw là chợ, lawm là rồi, vị ngữ vẫn xuôi giống tiếng Việt nhưng chủ ngữ thì khác. Niam là mẹ, kuv niam là tui mẹ tương đương với mẹ tui trong tiếng Việt, nó đảo ngược đó thấy không?
- À à, em hiểu rồi. Y chang tiếng Quảng Đông của nhà ngoại em, mẹ tui là ngo5 aa3 maa1 (ngộ a má), cũng đảo ngược so với tiếng Việt. Mấy cái này đối với em nó hổng có gì khó khăn nên hổng đáng ngại. Có cái, niam trong tiếng Mông là mẹ thì ba là gì hở anh? Rồi anh chị em trong gia đình nữa?
- Ba hả? Ba là cái gì ta? Từ từ để anh nhớ. Cái gì mà... Txiv! Đúng rồi, txiv (chí) là ba, còn anh chị em trong gia đình thì anh trai như nãy anh vừa nói đó, là tij laug (tì làu), chị hay em gái đều là muam (mủa), em trai là kwv (cứ), ông là yawg (giờư), bà là pog (pò).
- Dạ rồi. Vậy còn vợ chồng thì sao anh?
- Vợ chồng... Thì vợ là tus poj niam (tù pò nỉa), còn chồng là tus txiv (tù chí).
- Ừm hứm. Vậy thí dụ gia đình mình yêu thương nhau thì “thương” nói sao anh ha?
- Thì nói là hlub (lú), yêu hay thương đều xài từ này được hết, mà tùy theo ngữ cảnh để mình hiểu thôi. Thí dụ như đôi lứa nói với nhau thì nó là yêu đương nam nữ, còn con cháu nói với ông bà cha mẹ thì nó là tình cảm gia đình, hay mình nói về quê hương đất nước dân tộc thì nó là tình yêu thiêng liêng cao cả.
- Ò, dạ. Vậy chứ giờ giả dụ “Mẹ thương con nhiều lắm!” thì nói sao nè?
- Ờ... “Kuv hlub koj heev kawg!” (Cú lú cò hếnh cờư!).
- Đâu từ từ, anh vừa nói vừa ghi ra cho em coi đi.
Ừ thì tôi cũng chiều nó, ghi ra cho nó coi, xong cắt nghĩa cho nó luôn: kuv hlub koj là mẹ thương con, heev kawg là nhiều lắm, rất nhiều.
- Dạ rồi, vậy nếu con đáp lại “Con cũng thương mẹ nhiều lắm luôn á!” thì...?
- Thì nói là “Kuv los hlub koj heev kawg li thiab!” (Cú lò lú cò hếnh cờư li thía!). Trong đó cấu trúc “... los... thiab!” tương đương “... cũng... mà/á/ớ!”; heev kawg là rất nhiều, thêm li là cực kỳ vô để tăng mức độ và cảm xúc hơn nữa thì tương đương cách nói “... nhiều lắm luôn!” của miền trong mình đó, cuối cùng đem kết hợp với “... los... thiab!” thì nó thành “... cũng... nhiều lắm luôn á!”. Hiểu không nàng?
- Ỏ ò. Vậy hỏ? Vậy giờ thí dụ chồng nói với vợ là “Vợ yêu ơi! Anh thương em nhiều lắm!” thì sao anh?
- “Vợ yêu ơi” á hả? À, bình thường thì tus poj niam là người vợ, tus txiv là người chồng, còn niam là mẹ, txiv là ba; nhưng khi chỉ có hai vợ chồng nói chuyện với nhau thì người ta thường kêu ngắn gọn txiv với niam cho nó thân mật tình cảm. Tức là vợ kêu chồng là txiv, chồng sẽ kêu vợ là niam; hai người đều hiểu là vợ chồng gọi nhau chứ hổng phải đang gọi ba mẹ. Còn khi nói chuyện với ai khác mà nhắc về chồng hoặc vợ mình thì phải dùng hai từ đầy đủ của nó để cho khỏi hiểu lầm. Ở đây anh thí dụ chỉ có hai vợ chồng với nhau thôi nghe, thì câu này mình sẽ kêu là “Niam hlub aw! Kuv hlub koj heev kawg!”; trong đó aw là tiếng kêu ơi, còn niam hlub để chỉ vợ yêu của mình...
Ủa khoan, từ từ... Cái đồ quỷ này sao nó cứ ngồi chống tay lên bàn để kê cằm dòm tôi rồi cười tủm tỉm bằng cái vẻ gì nom láu cá vậy ta?
- Nè, đang nghĩ chi đó?
- Dạ chi đâu.
- Rồi mắc gì mày dòm anh xong mày cười?
- Tại nghe anh nói cái em thấy vui nên em cười thôi.
Gì trời?
- Nè, tửng nó vừa thôi nghe. Tự nhiên nghe anh nói cái thấy vui rồi cười là sao? Bộ giọng anh nó giống tiếng chim kêu vượn hú lắm hay sao mà mày vui rồi cười?
- Ư hừm! Được rồi, giờ anh nói lại đi rồi em chỉ cho coi tại sao. Đó, lại câu này nè, mà cảm xúc lên xí.
- Câu này hả? Niam hlub aw! Kuv hlub koj heev kawg!
Tôi vừa nói xong, đột nhiên nó vươn sang ôm vai tôi cười như khoái chí chớ.
- Dạạạ! Kuv txiv hlub aw! Kuv los hlub koj heev kawg li thiiiab! (Chồng yêu của em ơi! Em cũng thương anh nhiều lắm luôn ááá!). Hi hi hi hi!
Má ơi! Té ra là vậy! Thiệt tình, tôi không ngờ nó lầy tới cỡ này luôn. Dòm cái kiểu nó đang úp mặt vào vai tôi để cười khinh khích mà muốn ký vô đầu nó mấy cái ghê ớ trời!
- Ủa sao dợ? Hở? Tự nhiên quơ đâu được đứa học sinh 10 điểm xuất sắc cỡ vầy mà hổng có thấy thầy tự hào xí nào hết ta? Coi kìa! Dòm cái mặt đần thúi đúng mắc cười quá à!
Ờ! Vui quá hơ! Tính ra suốt từ lúc tôi về thăm nhà tới giờ là nó cứ lấp lửng đòi tôi làm người yêu với làm chồng nó hoài luôn ớ. Không có chơi vậy.
- Thôi, mày cà-chớn với anh. Gì chứ riêng chuyện này là anh không có thích đem ra cà rỡn.
- À vậy hả? Vậy giờ em đem ra nói chuyện nghiêm túc nghe?
Gì?
- Dạ, thực ra em đang thích một anh ở miền ngoài, tụi em quen nhau trên Facebook á. Ảnh cũng người ở quê lên Hà Nội học đại học thôi, cũng mồ côi sớm, xong được anh em bà con cưu mang giúp đỡ; nói chung là hoàn cảnh của ảnh rất là tội, mà ảnh có chí cầu tiến, thông minh, học giỏi, cũng trường Nhân văn, khoa Ngôn ngữ như em nên em rất là thương. Dạ, cái này em nói thiệt. Em thương ảnh lắm. Mà giờ hổng biết ảnh có thương em hông, nên em muốn gây ấn tượng với ảnh bằng một câu tiếng Mông thử coi thái độ ảnh như nào, thì... Thí dụ giờ em muốn nói câu “Anh ơi! Bảy năm ở ngoải anh có nhớ em được ngày nào hông dợ?” bằng tiếng Mông thì nói sao hở anh?
Đó! Thiệt chứ! Đã vậy tôi đi ngủ quách cho rồi.
- Ê ê ê! Thôi! Thôi được rồi! Được rồi mà! Trời ơi em giỡn! Em giỡn!
Hừ, nhây chi mà nó nhây.
- Vậy giờ học hành cho nghiêm túc vô nghe chưa, cà-chớn nữa là anh qua giường anh ngủ thiệt đó.
- Dạ, được rồi, em hứa danh dự với anh luôn. Nhưng mà khoan, em hỏi đã nè. Tiếng Mông đâu có liên quan gì tới công việc của anh đâu mà sao anh rành quá dị? Hay là anh đang thương chị nào người Mông ở ngoải nên mới học tiếng của người ta để cưa cẩm người ta đúng hông?
Trời mẹ, vậy cũng nghĩ ra được nữa.
- Mày tưởng tượng hơi nhiều rồi đó. Cái này là tại vì có mấy bận anh lên bản Mông nhà thằng bạn anh chơi, hen, xong nhân tiện anh học lỏm được mấy câu để giao lưu cho vui thôi chứ có tăm tia cưa cẩm ai đâu mà phải kỳ công vậy.
- Ai biết! Lỡ có mà anh giấu thì sao?
- Không! Cái này anh nói thiệt! Đơn giản là vì anh thấy nó thú vị, anh cũng muốn hòa nhập với người ta chút xíu, kiểu như người Kinh tụi anh có câu “Nhập gia tùy tục” vậy đó. Mình là khách, mình ráng sao tới địa phương làng bản của người ta thì ngoài cái phong tục, nếp sống, mình cũng phải biết nói một vài câu bằng tiếng nói của người ta nữa, để chi, để đáp lại lòng mến khách của người ta với thể hiện thái độ tôn trọng người ta chứ đúng không? Ờ, đó. Cho nên đâu có riêng gì tiếng Mông đâu, anh lên bản Thái hay bản Dao, bản Tày thì cũng ráng học tiếng của người ta một vài câu căn bản để giao tiếp cho nó thân tình, gần gũi; chứ không có phải vì anh đang thương chị nào người Mông ở ngoải nên mới học tiếng Mông hết, nghen.
- Ủa nói vậy là anh cũng biết tiếng Dao với tiếng Tày nữa hả?
- Ừm, trong đó tiếng Tày anh thấy dễ học nhất nên có biết kha khá. Đúng là tiếng Tày dễ học thiệt, vì nó gần với tiếng Việt cả về cú pháp lẫn từ vựng luôn.
- Dạ, vậy giờ chỉ em tiếng Tày đi, được hông?
- Ờ, tiếng Tày thì...
- Thôi, khỏi cần giới thiệu, em chỉ cần hỏi mấy câu căn bản là được rồi. Giờ thí dụ mình nói câu “Anh ơi! Em thương anh nhiều lắm á!” trong tiếng Tày thì nói sao anh?
Gì vậy trời!? Đúng hoài luôn ớ! Sao có mỗi câu này mà nó cứ...
- Ủa sao cái mặt vừa cười vừa mếu dợ? Hay anh hổng biết mà xạo em đúng hông?
- Biết chứ sao không biết! Nghe nè: “Chài ới! Noọng điếp chài lai lai ớ!”.
- Rồi cắt nghĩa em coi?
- Ừa, nghe cho kỹ ha. Trong tiếng Tày, đại từ xưng hô nó khác tiếng Mông và giống tiếng Việt ở chỗ có sự phân biệt. Anh, em, tôi, tao, chú, bác, ba, mẹ,... đều có một từ riêng để đại diện hết, chứ không có kiểu gộp chung I - you rồi kuv - koj hay ngo5 - nei5 đâu. Trong câu này thì chài là anh; noọng là em; điếp là yêu, chỉ tình yêu nam nữ, nó tương đương tiếng thương ở miền trong mình á. Chứ trong tiếng Tày nó cũng có từ slương để nói về tình thương, lòng nhân ái, hoặc nó là cấp độ cao hơn của yêu, y chang từ thương trong hệ thống từ Hán Việt luôn. Bởi nó cũng là từ mượn tiếng Hán, nôm na là từ Hán Tày; cho nên nếu đôi lứa yêu nhau đã thắm thiết, chân tình, có sự thấu hiểu, hy sinh và cho đi mà không đòi hỏi thì mình phải nói là “Noọng slương chài lai lai ớ!”, như vậy nó mới lột tả được hết bản chất của mối quan hệ tình cảm đó, ha. Mà từ slương này muốn phát âm được thì bật hơi s nặng thiệt nặng lên là ra phụ âm đầu sl, thậm chí nó nặng tới mức có vùng phát âm gần như th luôn... Đó, đúng rồi, tiếp thu cũng lẹ quá há chị hai.
- Xời! Em mà! Chuyện nhỏ!
- Ờ, tiếp nữa nè. Ới là ơi trong tiếng Việt, mà kỳ thực tiếng Việt và tiếng Tày xài chung của nhau hơi bị nhiều, do hai dân tộc đã cộng cư với nhau cả mấy ngàn năm rồi nên ơi hay ới nó chỉ là một trong rất nhiều từ mà người Việt và người Tày xài chung của nhau thôi, thành thử khi kêu ai đó thì xài từ nào cũng đều được hết. Cuối cùng là từ lai, thì nó nghĩa là nhiều, quá, lắm, khi láy nó lên thành từ có hai tiếng thì nghĩa là nhiều lắm, rất là nhiều, nhiều lắm luôn. Còn ớ là một dạng tình thái từ, nếu hiểu theo cách nói của miền ngoài thì “... lai lai ớ!” tức là “... nhiều lắm í/đấy!”, còn cách nói của miền trong là “... nhiều lắm á/ớ/đó!”, vậy thôi.
- À, dạ. Vậy thí dụ giờ có hai vợ chồng xong chồng khen vợ xinh đẹp, đảm đang thì nói sao anh?
Nữa! Lại vợ với chồng?
- Rồi, nhưng anh phải nói trước là chỉ thí dụ thôi đó nghen, hổng có phải anh nói với mày đâu đó.
- Xùy! Yên tâm! Cái mặt anh thì ai người ta thèm đâu mà cứ nói hoài!
- Ờ. Nếu là vợ chồng với nhau thì cũng xưng hô chài với noọng bình thường thôi, nhưng vẫn có thể xài từ mìa hoặc mjề tùy vùng để gọi vợ, rồi phua để gọi chồng. Còn xinh đẹp là... Cái gì ta? Từ từ để anh nhớ... À! Xinh đẹp thì có mấy từ: đây slướng là đẹp người, đây slao là đẹp gái, mjạc mjào là xinh xắn đẹp đẽ, xài từ nào cũng được. Đảm đang là... thàng fiệc rườn, tức là giỏi gánh vác công việc nhà cửa; trong đó thì rườn có nơi phát âm lườn tức là nhà, fiệc là việc, thàng là từ Hán Tày tương đương với đáng/đang/đương trong từ Hán Việt, nghĩa là sức chịu đựng hoặc khả năng gánh vác, cho nên ba từ thàng fiệc rườn phải đi liền với nhau mới ra nghĩa đảm đang. Vậy túm lại khi chồng khen vợ đảm đang xinh đẹp thì người ta có thể nói “Á lối! Mjề cúa chài ngòi pện tọ di đây slao di thàng fiệc rườn pây lẹo ní!”, ý là “Ây cha! Vợ anh coi vậy mà vừa đẹp gái lại vừa đảm đang ghê á chớ!”. Trong đó cúa là của, mjề cúa chài là vợ của anh; ngòi là coi, nhìn, dòm, ngó, trông, nom; pện là vậy, như vậy; tọ là nhưng/mà/song; vế sau của vị ngữ lại có cấu trúc “... di... di...” tương đương quan hệ qua lại “... vừa... [lại] vừa...”; còn pây lẹo là ra phết, ra trò, tương đương với cách nói ở Nam Bộ là từ ghê hay được xài trong lời khen á; tới ní là tình thái từ, xài trong mấy câu khi người ta tỏ ý ngạc nhiên về một điều gì đó bất ngờ, thành thử “... pây lẹo ní!” có thể hiểu là “... phết í chứ!” của miền ngoài hoặc “... ghê á chớ!” của miền trong.
- Dạ rồi. Vậy thí dụ chồng nói với vợ là “Vợ yêu của anh ơi! Anh nhớ em quá à! Nhớ em muốn chết luôn ớ vợ ơi!” thì nói sao anh?
Chậc! Thiệt tình chứ, nghĩ mà khó đỡ ghê với đồ quỷ em này. Bộ nó không còn câu nào khác để yêu cầu ví dụ hở ta?
- Sao? Có nói được hông? Hay có khi nãy giờ anh chỉ toàn quăng lựu đạn với em không thì có!
- Giỡn mậy! Anh mà thèm quăng lựu đạn? Đây! Dỏng cái tai lên mà nghe nè: “Mjề báo đông cúa chài ơi! Chài kẹt noọng lai lai lẳm! Nắm tán kẹt nhằng lao noọng bặng lao slưa ớ noọng ơi!”. (Vợ đười ươi của anh ơi! Anh ghét em thấy mồ ông cố nội! Không những ghét mà còn sợ em như sợ cọp luôn á nàng ơi!)
- Cái gì??? Sao lại báo đông với kẹt noọng ở đây? Lại còn lao noọng bặng lao slưa nữa chớ!?
Ây! Ủa!? Hình như nó biết kìa?
- Không! Thì báo đông nó gớm... ủa lộn, nó cũng dễ thương... A! A!
- Báo đông nè! Dễ thương nè! Bộ tưởng em không biết mấy cái này hả? Ba em gốc Tày đó nghe chưa? Ông nội em còn đang nói tiếng Tày đó!
- Ủa gì? Ui da! Không phải! Bên nhà dượng gốc Thổ chứ Tày gì má?
- Thì đúng ời! Ngày xưa người ta kêu Tày là Thổ đó biết hông? Vậy mà nãy giờ coi thường em xong đòi giỡn mặt e... Bỏ cái tay ra... Dám giỡn mặt em nè!
- Á! Không phải! Anh không có!
- Lại còn chống chế nữa! Nghĩ sao cái mặt người ta như vầy mà đi ví với con đười ươi? Hả? Rồi người ta làm gì anh mà anh sợ như sợ cọp? Nói coi! Giờ thích đười ươi với cọp hông? Thích hông?
- Ui da đau! Thôi! Thôi! Anh giỡn! Anh giỡn thôi mà!
- Giỡn!? Suốt từ lúc anh về là mấy cái giỡn rồi? Đã vậy nãy còn bày đặt cảnh cáo người ta phải học hành cho nghiêm túc vô nữa chứ! A ngon! Nay còn dám trả đòn với em luôn?
- Nè! Anh là anh... không có thèm... sợ mày... Á! Á chu cha!
- Anh to gan lớn mật lắm rồi đó! Bảy năm ra ngoải học ở đâu cái thói dám trả đòn với em vậy hả? Cho anh chít! Chít! Đỡ nè! Đỡ! Đỡ! Đưa cái tay đâ... Ái da!
Ha ha ha! Mày hả bưởi! Má ơi! Đúng là tôi sợ mấy cái ngón tay của nó quá trời quá đất! Giờ thì... Ủa mà khoan... Nó làm sao vậy kìa?
- Nè! Bống?
Ê từ từ, hình như nãy tôi lỡ đạp nó té đập đầu vô cạnh bàn hay sao mà nó nằm ôm đầu không nhúc nhích vậy ta?
- Chết rồi Bống ơi! Bống ơi! Có làm sao không em?
Tía má ơi! Tự nhiên nó làm tôi lo quá! Không biết hay nó lại bắt chước tôi bày trò quỷ để hù dọa nữa đây? Thôi, tôi cứ phải tới đỡ nó dậy coi sao, chứ còn...
- Nè! Thiệt hay giỡn vậy? Đừng có làm anh sợ nghe!
Iii! Nó không có giỡn, vì trên đầu nó đã u một cục bự chà bá luôn rồi, thế mà tôi còn nghi nó bày trò để dọa tôi. Ôi mà cũng may, may sao nó chỉ tấy đỏ lên thôi chứ không có chảy máu. Thiệt tình, nghĩ thấy ân hận gì đâu á mấy ông ơi! Nói thiệt là tôi rất sợ làm nó phải chịu đau vì mấy kiểu như này, bởi một lỡ lầm tai hại xảy ra hồi nhỏ đã khiến tôi luôn ám ảnh và tự hứa rằng không bao giờ được phép gây thêm cho nó bất kỳ tổn thương nào về thể xác lẫn tinh thần nữa. Vậy mà giờ, cho dù không nghiêm trọng nhưng những pha đập đầu như vừa rồi rất nguy hiểm, nghĩ lại mình đúng là ẩu ghê!
- Thôi thôi thôi! Anh biết là đau rồi! Anh xin lỗi! Anh xin lỗi mà!
- Ư hư hư!... Tại anh hết ớ!...
- Được rồi được rồi! Không sao không sao không sao! Không sao hết! Không có chảy máu. Đừng sợ, đừng có lo nghen! Ngồi im để anh thổi cho bớt đau nè.
Nhìn thấy thương chi mà thương! Chắc là nó đang đau lắm, nhưng vẫn ráng cắn răng chịu đựng để không khóc thành tiếng. Thôi, anh xin lỗi quỷ em bé bỏng của anh! Anh biết anh chơi ngu rồi, anh sẽ không có như vậy nữa! Lúc đó nghe tiếng nó thở nghẹn, tôi vội ôm đầu nó ấp vào lòng, cẩn thận lau nước mắt cho nó, vỗ về xoa dịu mong nó nguôi ngoai.
- Thôi! Đừng khóc! Anh thương! Anh thương mà! Nín nín nín! Ừ! Anh thương! Anh thương Bống của anh lắm luôn!
Ui da! Tự nhiên nó cấu hờn vào chân tôi một cái mới giật mình chứ.
- Có thiệt là anh thương em hông?
- Thiệt chớ sao không! Lúc nào anh cũng thương Bống của anh hết! Thôi, cho anh xin lỗi nghe! Anh hứa không có chơi ngu như vậy nữa! Anh hứa danh dự á!
- Xạo cái mặt anh!... Hồi nhỏ anh cũng hứa một lần rồi... mà giờ vẫn làm em đau đó thôi.
- Không! Lỡ, là lỡ thôi chứ anh đâu có muốn để Bống của anh bị như này đâu. Anh lỡ, anh lỡ thôi mà. Anh hứa là từ giờ anh không có trả đòn với Bống nữa, anh chỉ lo chịu trận hoặc là bỏ chạy thôi, nghe. Được rồi được rồi! Không có khóc, anh thương mà! Nín đi nín đi! Trời ơi thương gì đâu á! Anh thương Bống nhất trên đời luôn!
Nghe nó nguôi rồi, tôi cũng bớt lo, nhưng vẫn cứ ôm đầu nó như thế để tiếp tục dỗ dành xoa dịu. Bất ngờ nó vươn tay ôm lấy người tôi, lại co chân để ngồi sát vào thêm một chút, còn ghé đầu lên vai tôi và dúi mặt vào cổ tôi làm nũng. Kiểu nó cứ như vầy... Tôi liền ngó xuống coi thì thấy nó đang đỏ mặt chắc vì mắc cỡ, còn thì thầm gọi hai tiếng “Anh ơi!” như thiết tha điều gì đó, nhưng tôi hỏi thì nó không trả lời. Trong vài phút im lặng, vòng tay ôm mỗi lúc một thêm siết chặt của nó, cả hơi thở như đang hồi hộp của nó ở bên tai tôi làm tôi bất giác lo ngại. Hình như nó đang khóc, khi tôi nghe cái câu “Nhớ anh!” mà nó vừa thổn thức nghẹn ngào trong cổ họng. Rồi cứ thế, nó dúi mặt vào người tôi, sát rạt. Nom cái biểu hiện này của nó mà tôi thấy bất an ghê. Bởi hồi nhỏ khi nó sà vào lòng tôi mỗi lần như này thì nó chỉ muốn được tôi che chở trước mấy đứa lớn tuổi hơn đang giở trò bắt nạt nó thôi, hay mỗi lần nó bị dì la vì lỡ bày trò nghịch ngợm làm đồ đạc hư hỏng; chứ bây giờ nó đã lớn, tâm tư nó đã khác, thậm chí nó đã nhiều lần nửa chơi nửa thiệt chuyện nó đem lòng nhớ thương tôi. Nên tôi chẳng biết được là...
- Anh nè.
- Hả? Ừ, anh nghe.
Nó gọi tôi, tôi đáp liền, mà đợi thêm chập nữa nó mới chịu nói:
- Anh nói thương em, vậy giờ anh tính làm sao?
Tính sao là tính sao? Chẳng lẽ nó...
- À, hay Bống của anh thích cái gì nữa thì nói anh nghe, anh mua đền bù cho Bống hén?
- Dạ hông, cái này hổng có tiền nào mua được đâu.
- Là cái gì?
Nó lại im lặng, một hồi mới lên tiếng:
- Nãy anh vừa kêu em bằng “mìa” đúng hông?
Hừm, cái đồ quỷ này. Tôi không biết nó sẽ còn tiếp tục lấp lửng với tôi bao lâu nữa, nhưng tôi cứ phải tìm cách né tránh nó thôi chứ không thể tung hứng cùng với nó được.
- Không, lúc đó anh giỡn á, chứ Bống là em của anh mà. Bống le noọng a cúa chài né.
- Nhưng em không muốn làm noọng a của anh.
Gì? Ủa vậy chứ...
- Chứ Bống... Bống muốn làm gì?
Rồi hình như nó vừa hôn lên cổ tôi hay sao đó tôi không biết.
- Cần pằng dạu pây luôm boỏng tơi. Đảy mí? (Người bạn đi chung đường đời. Có được hông?)
Bạn đời á? Có thiệt không đây?
- Bống teo xang chài chư mí? (Bống lại cợt anh đúng không?)
- Bấu! Bấu chư náu! Noọng bấu xang chài náu vẩy! Noọng ái muột tơi nẩy dú đuổi chài, tằng chài slưởng khỏ mì căn, noọng phuối chăn né! Tứ pưa tỉ noọng vận tán ái tằng chài chầy, bấu ái tằng cần hâư chạy. (Không! Không phải đâu! Em hổng có cợt anh đâu mà! Em muốn cả đời này ở với anh, cùng anh sướng khổ có nhau, em nói thiệt đó! Thuở nào giờ em vẫn chỉ muốn cùng với anh thôi, hổng muốn cùng với ai hết)
Thôi dở rồi, lần này coi bộ nó nói thiệt luôn chứ không còn đùa cợt nữa.
- Tọ vảng chài lèo bôn ba rèo công trình dú noọc tỉ puộn tơi le răng? (Nhưng nếu anh phải bôn ba theo công trình ở ngoải cả đời thì sao?)
- Pện le chài ơi! Chài mì chắc pú da đía slon lăng mí? Cạ nộc mì rằng, mạy mì cốc, nặm mì bó, đạ le tua cần le cần hâư tố lèo mì chỏ chông. Mái chắc dú tầư tố le nặm ti lầu, tọ dú nẩy chắng le ti sleng chài, chắng le ti chài mả, mì pú da chựa chòi cúa chài, mì po me cúa chài, mì pi nhi cúa chài, pi noọng tằng pằng dạu cúa chài them, đặc biệt mì cần puộn chết pi vận ết slim ết slẩy thả chài sle tằng chài hết rườn chin á. Mẳn noọng phuối ái oóc Hà Nội dú le phuối nhạu chầy; nhằng cà này le noọng phuối chăn, noọng bấu mì liển chài náu! Tinh noọng, dá pây lớ, mừa rườn, nớ! Nẩy chắng le rườn cúa chài nè, Hóc Môn nẩy chắng le ti dom hẩư chài né. Chết pi quây rườn pện nẩy le đo hâng lai lố, bại cần chăn chứ chài, cần hâư tố ngầư chài mừa lẹo. Ết le noọng. Cừn hâư pây nòn noọng tố ngạy thâng chài, tố xày chứ chài lẹo ớ. Tằng ca ngầư chài bặng cốp ngầư phân, bặng nà khấư ngoòng mau nặm mừa ớ chài chắc mí? Pây! Mừa đuổi noọng, dá lầu tằng hết rườn chin. Dác tằng dác, ím tằng ím; chàu luôm minh chàu, khỏ luôm minh khỏ; mái puồn dung rụ fằng slính, lầu xày vai căn pày ỉ; bặng pưa nhằng eng lầu quá xảng căn pện né, chứ mí chài?
(Vậy thì anh ơi! Anh có biết ông bà xưa dạy cái gì hông? Là chim có tổ, cây có cội, nước có nguồn, đã là con người thì ai cũng phải có tổ tông. Dẫu biết ở đâu cũng là đất nước mình, nhưng ở đây mới là nơi sinh ra anh, mới là nơi anh lớn lên, có ông bà tổ tiên của anh, cả ba mẹ của anh, rồi anh hai anh, bà con họ hàng với bạn bè của anh nữa, đặc biệt có một người suốt bảy năm vẫn một lòng một dạ đợi anh để cùng anh xây dựng tổ ấm á. Nãy em nói muốn ra miền ngoài ở là nói giỡn thôi; chứ còn bây giờ là em nói thiệt, em hổng có xạo anh đâu! Nghe em, đừng đi nữa, về nhà đi, nghe! Đây mới là nhà của anh nè, Hóc Môn này mới là nơi dành cho anh đó. Bảy năm xa quê như vậy là đủ lâu lắm rồi, mọi người rất nhớ anh, ai cũng mong anh về quê hết. Nhất là em. Đêm nào đi ngủ em cũng nghĩ tới anh, cũng đều nhớ tới anh hết ớ. Tới nỗi mà mong anh như ếch mong mưa, như ruộng khô trông mùa nước đổ luôn á anh biết hông? Đi! Về nhà với em, rồi tụi mình cùng xây tổ ấm. Đói cùng đói, no cùng no; giàu chung cảnh giàu, mà nghèo chung phận nghèo; dù buồn vui hay mừng giận, mình đều sớt chia nhau từng chút; giống như hồi nhỏ tụi mình đã từng trải qua bên nhau vậy đó, có nhớ không anh?)
Hừm, biết trả lời sao đây?
- Pây chài! No? Mừa đuổi noọng, dá na khươi slam cúa noọng le khủ nhi cúa chài né, na khươi pây teo quảng, na khươi phuối hạy chài mừa le na khươi xẹ xo fiệc hẩư chài. Vạ cẩn diếu le pi nẩy sloong tua lầu xày hạp minh, hang mau phân nhằng đảy vằn đây bươn mjạc them ớ, lầu hết đảm lẩu nớ! Thâng pưa tỉ, noọng xẹ sleng hẩư chài kỉ tua lục chăn quai loáng, báo slao lăng noọng tố sleng hẩư chài lẹo. Vằn lầu pây hết, cẳm mừa tò xày hung khẩu chin khẩu, dá tả lỉ lục, hết fiệc rườn, cảng cỏ slim châư, tằng kèng tinh căn mốc slẩy puồn dung. Cử pện chầy, sloong tua luôm càm luôm tàng xảng căn thâng ké. Tơi tán cẩn pện le tang chúng ý ước ngầư a, đảy mí chài hớ?
(Đi anh! Nha? Về với em, rồi dượng ba của em tức là cậu hai của anh đó, dượng quen biết rộng, dượng kêu nếu anh về thì dượng sẽ xin việc cho anh. Mà quan trọng là năm nay hai đứa mình đều đẹp tuổi, cuối mùa mưa lại được ngày lành tháng tốt nữa á, mình làm đám cưới hén! Tới lúc đó em sẽ sinh cho anh mấy đứa nhóc thiệt là dễ thương, nếp tẻ gì em cũng sinh cho anh hết. Ngày mình đi làm, tối về lại cùng nhau nấu cơm ăn cơm, rồi chăm con, làm việc nhà, chuyện trò tâm sự, cùng lắng nghe nhau nỗi buồn niềm vui. Cứ vậy thôi, hai đứa đồng hành bên nhau cho tới khi già. Cuộc đời chỉ cần vậy là coi như mãn nguyện rồi, có được không anh hơ?)
Kỳ thực tôi không chắc mình hiểu có chính xác những gì nó vừa nói không, bởi tiếng Tày cũng nhiều phương ngữ và thổ âm không kém gì tiếng Việt; nhưng tôi cảm giác như nó muốn lấy tôi thiệt chứ không có giỡn. Bởi giọng nói muồi mẫn thiết tha của nó cùng với cái viễn cảnh tương lai mà nó vừa vẽ ra cho tôi coi, hẳn nó đã ấp ủ trong lòng chuyện này một cách nghiêm túc từ rất lâu rồi chứ không phải nhân phút bồng bột bông đùa mà nó buông lời cẩu thả. Như vầy thì không ổn. Đúng hơn là không thể được. Lúc đó tôi định đáp lời nó bằng câu “Boong lầu bấu au căn đảy náo” (Tụi mình không lấy nhau được đâu), nhưng sau cùng tôi lại im lặng. Tôi chưa biết nên từ chối nó thế nào, và liệu rồi sau khi tôi từ chối nó thì hai anh em tôi có thể tiếp tục ở bên nhau để cùng đi chơi hay cùng nói chuyện cười đùa vô tư như trước kia được nữa không. Chắc là không đâu. Mà tôi cũng không thể nhận lời lấy nó được. Tôi không muốn làm chồng nó, bởi tại...
- Chài ới! Răng chài bấu cảng lăng đuổi noọng chạy? (Anh ơi! Sao anh hổng nói gì với em hết?)
Đúng là khó xử ghê. Nghe nó giục hỏi như mong chờ mà tôi thấy khó xử quá. Hay là... hay cứ giả ngu đi nhỉ? Ừm, cứ giả ngu đi.
- Ờ... Thực ra nãy giờ Bống nói cái gì anh không hiểu. Anh chỉ biết le que mấy từ để nổ với Bống thôi mà Bống cứ làm như anh là người Tày thứ thiệt không bằng á.
- Ủa vậy hả?
- Ừm.
Tới đây, nó im lặng. Rồi bỗng nhiên tôi nghe cảm giác nóng ran đang tỏa ra từ mặt nó. Hình như tôi vừa khiến cho nó phải ê chề trong nỗi xấu hổ và hụt hẫng khi những lời gan ruột thầm kín mà nó đã lấy hết can đảm để thổ lộ với tôi, mong tôi có thể lắng nghe, thấu hiểu và đón nhận lại thành ra tiếng gió vi vu ngoài cửa sổ, trôi đi vô ích. Hẳn là nó đang bị như vậy; nên nó mới ngồi im trong lòng tôi, ôm chặt lấy tôi mà không nói với tôi thêm một câu nào nữa. Thiệt tình tôi thấy áy náy quá. Nhưng tôi chẳng thể làm khác, tôi cũng vì bất đắc dĩ thôi. Có điều, nghĩ mà thương nó; tôi mới vuốt tóc xoa đầu, rồi hôn lên trán nó một cái hôn thiệt trìu mến để nói cho nó biết rằng tôi không hề muốn nó bị tổn thương:
- Anh xin lỗi. Đừng buồn anh nghe. Anh xin lỗi Bống. Mặc dù anh không hiểu nhưng anh biết Bống vừa chia sẻ chuyện gì đó rất là quan trọng, bằng những lời rất là chân tình, rất là tha thiết, đong đầy rất nhiều mến thương; cho nên anh vẫn cảm nhận được tâm tư của Bống á. Có cái... anh không biết ý của Bống... ờ... ý là Bống...
- Vậy để bây giờ em nói bằng tiếng phổ thông cho anh nghe lại nghen?
- Thôi! Từ từ!
- Sao dợ?
- Để dành đi, ừ. Để dành đó bữa sau rồi nói.
- Sao lại phải để dành?
- Thì... giống như hồi xưa hay coi mấy bộ phim dài tập đó, tạm ngưng ngay cái khúc gay cấn để hôm sau còn có cái mà háo hức chờ đợi, kiểu vậy. Thấy anh nói hợp lý không?
- À!
Rồi nó mím môi và híp mắt cười tủm tỉm, lại dúi mặt vào cổ tôi.
- Dạ, cũng được.
- Ờ, đúng là Bống của anh ngoan ghê. Vậy để dành đó bữa sau anh đưa Bống đi chơi rồi Bống nói anh nghe ha, còn giờ đi ngủ thôi nè, chứ mai còn phải dậy đi học nữa đó. Đi! Để anh dìu Bống dậy qua phòng...
- Ứ đâu! Anh bế em sang đấy mới chịu cơ!
Má ơi! Lại còn giở cái giọng nũng nịu đó của miền ngoài mới khiếp chớ. Được rồi, thì cứ chiều nó đi cho xong chuyện thôi chứ biết sao giờ. Ơi nhưng mà... Trời mẹ! Nó nặng quá trời quá đất! Ây cha! Lên nè! A từ từ...
- Quàng cả tay kia lên ôm cổ anh đi, anh bồng cho dễ.
- Hì, dạ.
Rồi, đi. Hổng ấy chứ cỡ nó dòm chắc chỉ bốn lăm năm mươi ký đổ lại thôi mà sao bồng thấy khó khăn dữ bây. Chu cha chu cha! Ráng lên nào! Ráng lên nào! Chút xíu nữa. Mà phòng nó tối thui à, cái giường của nó bên nào ta? À kia! Bên kia!
- Ổi dồ! Phua mừa nả cúa noọng ngòi pện tọ lèng pây lẹo no! Hứn lai hứn lai! (Í dà! Chồng tương lai của em coi vậy mà khỏe thiệt chứ bộ! Ưng ghê ưng ghê!)
Ờ! Anh cám ơn! Khỏe mấy thì khỏe chứ để chiều được mày chắc phải khỏe cỡ Sôn Gô-ku may ra mới trụ nổi quá. Thế là khi tới nơi, tôi cẩn thận đặt nó xuống giường. Nhưng nó vẫn ôm cổ tôi không cho tôi đứng thẳng dậy, còn kéo tôi nằm xuống với nó luôn mới lầy thiệt chứ nè.
- Đừng. Anh phải về phòng rồi.
Nó chưa chịu, càng ôm ghì lấy tôi, bắt tôi phải nằm hẳn xuống giường. Bỗng lúc ấy tôi nghe hơi thở nóng ấm của nó đang hồi hộp, cả tiếng lòng nó đang thổn thức, áp rõ từng nhịp lên ngực tôi; tự nhiên cũng thấy căng thẳng theo nó chứ. Rõ ràng tình huống này không nên xảy ra một chút nào, tôi ý thức được tôi và nó vốn không phải anh em họ. Một thoáng liên tưởng trong đầu, mùi nước hoa quyến rũ trên tóc nó, cả mùi hương nữ tính trên người nó đang mơn man mê hoặc khiến tôi e mình sẽ không kìm được mà làm điều có lỗi với nó mất; nên sau khoảnh khắc chần chừ, tôi phải dứt khoát rời khỏi vòng tay ôm của nó. Vậy mà nó vẫn không chịu buông, còn nhéo tôi một cái, đòi tôi ở đây với nó cho nó khỏi sợ khi phải ở trong bóng tối một mình. Nhưng quả thực...
- Thôi nè, không có nhây nữa. Giờ Bống phải ngủ để mai còn đi học mà. 1 giờ hơn, gần rưỡi rồi đó. Với lại lâu nay Bống vẫn ngủ một mình có sao đâu.
Cái giọng nũng nịu của nó liền thỏ thẻ:
- Nhưng em nhớ anh!
Đúng là khó đỡ ghê.
- Thì để hôm nào anh đưa Bống đi chơi rồi anh bù cho Bống, nghe?
- Hông! Em muốn bây giờ.
- Bây giờ trễ rồi, anh bù kiểu gì được?
- Ở đây với em. Chỉ ôm nhau ngủ thôi, như hồi nhỏ tụi mình vẫn ngủ chung vậy đó.
Thiệt tình.
- Thôi mà, giỡn hoài. Nhỏ không sao chứ giờ là có sao á, mà rủi để dì dượng biết được một cái là tèo cả hai đứa luôn cho coi.
- Thì anh về bển tắt đèn đi, xong qua đây mình chốt cửa lại, mà nhớ đóng cửa bên đó luôn. Em cam đoan ba mẹ hổng biết được đâu.
- Rồi rủi đêm nay anh làm gì Bống thì sao? Bống có sợ không?
Tôi nói vậy, nó im lặng ngập ngừng. Nghe cái điệu này, tôi biết là nó đang lo lắng, và với tính cách của nó, hẳn nó rất sợ. Cho nên tôi phải tiếp tục đánh đòn tâm lý với nó để nó chịu nghe tôi:
- Anh nói Bống nghe nè. Anh không có phải thầy tu, nếu Bống mà cứ tạo điều kiện cho anh như vầy là anh lấy đời con gái của Bống thiệt á. Rồi Bống chưa lấy chồng mà Bống có bầu một cái có phải mang tiếng cho Bống với dì dượng không? Ừ thì chắc chắn là anh phải chịu trách nhiệm với Bống rồi, nhưng làm sao mà ngày cưới lại đẹp mặt cho cả hai bên gia đình được, đúng không?
Nó không đáp, nhưng vòng tay của nó đang ôm tôi không còn chặt như lúc đầu.
- Thôi, anh biểu. Giờ anh phải về, có gì để bữa sau anh đưa Bống đi chơi rồi anh bù cho Bống thiệt là nhiều, ha. Bống muốn sao anh cũng chiều Bống hết. Còn bây giờ trễ lắm rồi, nếu không ngủ là mai dậy không có nổi đâu. Nghe!
Nó vẫn im lặng. Lần này tôi phải kiên quyết gỡ tay nó ra, xong mới dịu dàng ôm đầu nó và hôn lên trán để bù đắp như cách ngày xưa tôi đã từng dỗ dành nó. Cuối cùng nó cũng chịu để tôi đi, nhưng khi tôi vừa ra tới cửa thì nghe tiếng nó gọi lại:
- Anh ơi!
Tôi ngoái vô coi, mặc dù ánh sáng ngoài hành lang hắt ra từ phòng làm việc của dượng chẳng thể giúp tôi nhìn thấy nó ở trong đó đang thế nào.
- Ngủ ngon anh nghe! Thương anh!
- Ừ. Ngoan, ngủ đi. Mà ngày mai không cần dậy sớm nấu phở cho anh đâu, cứ ngủ thêm xíu nữa cho bù giấc chứ không đi học lại mệt đó. Bái bai.
Tôi cẩn thận đóng cửa lại cho nó, bước nhẹ nhàng để quay về phòng mà trong dạ thấy lo làm sao. Tôi lo vì không ngờ nó lại đem lòng thương tôi thiệt, trong khi tôi chẳng thể đáp lại tình cảm của nó như những gì nó vừa đòi ước hẹn cùng với tôi. Hừm, cứ tưởng về quê chơi và thăm mọi người thì đầu óc sẽ được thư giãn, mà nào có phải vậy. Chưa chi đã thêm một mối lo vì con quỷ em ngược duyên ngược số này rồi. Giờ phải làm sao đây?
... phải làm sao đây?