- Thôi, giờ em chưa có nói được. Nhưng em cam đoan là anh sẽ thích lắm đó.

- Thì là cái gì mới được chứ? Cứ nói anh biết đi!

- Không! Em đã biểu là chưa nói được mà.

- Nhưng Bống không nói thì làm sao anh có động lực oánh thắng ổng được chứ đúng không? Bống phải nói ra cho anh coi nó là...

- Í thôi thôi, tới nhà hai bác rồi kìa! Dừng lại đưa xe cho em! Dừng dừng dừng!

- Nhưng Bống...

- Thôi mà, không có nói cái đó nữa. Giờ anh đứng đây chờ xí, để em vô trỏng em báo cho hai chị em ông Thiện đã nghen.

- Ây nè! Vậy nếu anh mà thắng ổng là Bống phải giữ lời với anh đó nghe!

- Dạ, yên tâm, em hứa.

Hừm, mặc dù chưa biết nó sẽ cho tôi cái gì; ư mà nghe nó mồi thưởng vậy, tự nhiên cũng muốn thắng ổng ván cờ ghê. Được rồi, đấu thì đấu.

- Dạ! Con chào bác tư! Em chào anh Bo! Chúc bác với anh nhiều sức khỏe!

- Ừa! Vô nhà đi con! Bác gái với mấy chị em tụi nó đang ở trỏng á.

- Dạ. Mà anh Bo lại luyện cờ với bác tư nữa hả? Chăm chỉ dữ ha!

- Tất nhiên! Mai mốt chờ thằng khỉ kia về là anh mày phải cho nó mất mấy chầu nhậu luôn á chứ giỡn!

- Ha ha ha! Đúng họ Nguyễn nhà mình có mỗi hai anh em nhà ổng là thù dai cỡ đó thôi đó đúng không bác tư?

- Ừa! Hên thằng Khoai nhà bác nó hổng có giống hai cái thằng khỉ này đâu ớ con. Đúng bó tay với hai thằng nó.

Hờ, lúc dì dượng với bé Chép vô thì chưa có sao, mà nó vừa vô là cả cái sân nhà chú thím tôi rôm rả thấy rõ luôn ớ, tới nỗi đứng xa cả mấy chục bước tận ngoài này vẫn còn nghe tiếng nói chuyện của nó nữa.

Vì để chiều theo cái ý tưởng nghịch ngợm của mấy đứa nó mà tôi phải chấp nhận đứng lánh bên bụi chuối ngoài này cho bầy muỗi đói tha hồ được bữa tối no nê luôn. Chập sau, con quỷ em tôi cùng với thằng Khoai ra ngoài mang theo mấy món gì đó mà tôi không biết là...

- Ủa cái gì vậy?

- Nè nè, anh bận cái này vô đi, xong chờ xí nữa tụi em quay vô trỏng nhá máy thì anh hẵng vô nghe.

- Dạ, ý là bây giờ anh giả bộ giao cái bịch hải sản này tới, xong nán lại nói chuyện với đứng lượn lờ trước mặt ảnh coi ảnh có nhận ra không. Ảnh đang ngồi oánh cờ với ba em ở trước sân á.

- Hiểu rồi. Nhưng tụi bây bắt anh bận cái gì đây? Áo chống nắng hả? Cái này cỡ dáng cho con gái mà sao anh bận được!

- Thì cứ bận đại đi! Chứ để người không vầy, cái dáng của anh nó lộ liễu quá, hổng có vui. Mà đưa nón bảo hiểm đây em cầm cho đỡ vướng.

- Nguyệt giúp ảnh bận vô đi Nguyệt, đưa nón đây Thiện cầm cho, lẹ lên. Mà nè, đeo cái kiếng râm này của em vô nữa, cả khẩu trang luôn, cho chắc.

Thiệt tình mấy cái đứa này, bày trò chi mà rườm rà hết sức; làm tôi phát ngại với mấy người trong xóm đang bắt đầu chú ý tới đây có lẽ vì vẻ ngoài kỳ cục của tôi... ủa khoan, mà có khi cả thằng khỉ này luôn á chớ. Tự nhiên mới giờ này nó đi bận cái bộ pyjama làm gì sớm vậy kìa?

- Rồi chưa?

- Ô-kê con dê!

- Triển thôi!

Thế là tôi lại tiếp tục đứng đây giao lưu sinh học với bầy muỗi để chờ tụi nó. Chừng khi có tiếng chuông điện thoại, tôi mới xách theo bịch hải sản bước vô và chào chú tôi, cả dượng tôi cùng với ông Bo để gọi con nhỏ Bắp ra nhận hàng. Lúc đó ngoài dượng ra, hình như chú tôi cũng có biết trước rồi hay sao á, nên chú chỉ cười tươi đáp lại. Còn ông Bo, tất nhiên ổng chẳng hề hay biết gì, chỉ ngoái đầu nhìn thoáng qua tôi sau tiếng “Ờ.” gọn lỏn của ổng. Ủa? Đâu. Ổng có dòm tôi bằng ánh mắt tò mò thêm một chập, chắc vì thấy vẻ ngoài kỳ cục của tôi nên ổng cười tôi nữa kìa. Mé! Tôi cũng đến thua mấy đứa nó luôn ớ! Mà chắc là do con nhỏ Bắp đầu têu ra trò quỷ này thôi; làm tôi bị một trận quê với ổng thiệt chứ. Đó! Oánh cờ thì lo tập trung oánh đi! Cười cái gì mà cười hoài không biết nữa!

- Nè! Dòm gì? Kệ người ta. Chú lên Pháo rồi đó.

- Ủa? À, dạ. Nhưng mà chú tính nhường con con Xe này luôn hở chú?

- Ê! Từ từ! Quên chớ! Má, trời sắp tối nên mắt nó quáng gà hay sao ớ bây ơi? Từ từ cho chú đi lại nghen.

Rồi, nom cái kiểu này chắc là ông Bo ổng lại chấp chú tôi hai quân Mã nữa đây. Hừm, để coi, thế cờ của ổng đang khá là nhàn, trong khi chú tôi thì hơi bí. Có điều, muốn cân bằng lại thì cũng không phải không được, cái khó ở đây là chú tôi có nhìn ra nước đi của nó hay không thôi.

- Dạ! Nhiêu á anh? Cho em gởi.

À, con nhỏ Bắp nó vừa ra. Nhưng mà...

- Ờ...

- Ba trăm rưỡi đúng hông anh?

- Đúng đúng! Ba trăm rưỡi.

- Ây da! Chờ em xí, em mang thiếu tiền rồi. Thôi cứ ngồi đó chơi chờ em xí nghen, ra liền đó.

Rồi, thì chờ. Mà nói vậy chứ, chắc nó muốn gợi ý cho tôi ngồi xuống tiếp cận ông Bo để trêu ổng chơi. Cũng được, tiện thể tôi cứu nguy cho chú tôi đã nào, chứ dượng tôi vốn không thích xen vô bày nước khi coi người ta đấu, mà để hồi cái ông Bo này ổng gáy quá, nghe câu nào là ngứa nách câu đó thiệt chớ bây.

- Coi chừng Mã kìa chú.

- Hả? Mã làm sao?

Thế là đột nhiên ổng ngước mặt lên nhìn tôi kiểu hơi khó chịu:

- Ủa chưa về sao chú em?

- Dạ, em đang chờ nhỏ em nó lấy tiền đã.

Dòm mặt ổng mà thấy mắc cười. Cũng hên đúng lúc chú tôi khều tay giục hỏi nên tôi mới tạm quên được cái vẻ mặt ngố tàu của ổng:

- Nè từ từ, con Mã làm sao nói chú nghe coi?

- À, dạ. Nếu ảnh mà lên Xe dí Pháo chú, chú chạy Pháo qua cho Mã kèm; ảnh qua Tốt tháo ngòi cho Pháo chiếu Tướng, lúc đó chú lui Tướng vô không được vì Pháo kia ảnh đang chực chiếu sẵn rồi, mà Pháo mình thì đang bị Xe ảnh dí nên bay qua bít ngòi Pháo này của ảnh lại càng chết nữa, thành thử chú bắt buộc phải chống Sĩ lên đỡ, vậy là hở sườn con Mã này nè; tới lúc đó ảnh đá Xe qua ăn ngon ơ thôi.

- Ờ he! Vậy mà mày dòm ra được hay thiệt đó chớ!

- Ê! Chú em kỳ quá nghe! Chơi mà nhắc cờ là sao vậy?

- Ủa thì nó nhắc chú có chút xíu mà mày làm thấy ghê vậy mậy?

- Nhưng mà con nhường chú nhiều rồi chứ bộ!

- Thì mày nhường thêm con Mã này chú cũng có chiếu hết cờ mày đâu!

- Đúng rồi, nhường chú xíu đi anh. Chấp hai Mã, giờ nhường thêm con Mã đã là gì đâu nè.

- Chính xác!

Bó tay thiệt với cái lão già này! Lão quên mất giọng tôi luôn rồi mấy ông ơi! Nói chuyện tới cỡ đó rồi mà coi cái mặt lão dòm tôi kìa! Má! Mắc cười quá mà tôi phải ráng kìm dữ lắm mới không làm bay cái khẩu trang ra khỏi mặt ớ nghe.

- Đó, giờ chú lên Mã, mày ngon mày đi đâu đi chú coi.

- Hời ơi chuyện nhỏ! Chú có hai con Mã lận mà!

- Ủa tới nữa hả?

- Đây nè! Tới chứ sao hổng tới!

- Ây da! Mình quên! Xe mình lui về là biếu không con Pháo bên Sông cho nó á chớ!

- Chú, cứ kệ con Mã đó, ảnh hù thăm dò thôi. Giờ lấy Pháo bên Sông của mình bít ngòi Pháo đôi của ảnh nè chú nè. Xong nếu ảnh mà ăn Mã thì mình đẩy Xe qua vừa dí Pháo ảnh vừa hiệp đồng với con Pháo đó chiếu Tướng bắt Xe là thế cờ ảnh tèo thôi, lo chi.

- Ờ! Mày hay! Nó giỏi oánh Xe với Pháo đôi mà phá được thế sở trường của nó là nó hổng có mần ăn gì với chú mày được hết ớ ha ha ha!

- Mááá! Bắp!!! Bắp ơi!!!

Ui trời ơi trời!

- Dạạạ!!!

- Mày làm gì đó? Trả tiền lẹ cho thằng em này nó về đi kìa! Làm cái gì để nó chờ nãy giờ mà anh mày cũng thấy gấp giùm luôn á Bắp ơi!!!

Ha ha ha! Đúng lão làm ba người tụi tôi mắc cười quá trời quá đất!

- Ủa đâu! Mày gấp thôi chứ nó đâu có gấp đâu đúng không con?

- Dạ, con đang rảnh á chú. Con ngồi đây chơi tới khuya cũng được nữa.

- Bắp!!! Trả tiền cho người ta về lẹ đi!

- Dạ! Em ra liền ra liền!

Thế là không riêng gì con nhỏ Bắp, té ra cả thằng Khoai và con quỷ em tôi nãy giờ cũng đang rình ở phía trong; tụi nó cùng ra coi mà vẫn chưa hết cười với ổng.

- Dạ, của anh ba trăm rưỡi, đủ nghen.

- Ờ, anh cám ơn.

- Rồi, chú em về được chưa?

- Thôi! Không! Mày ở đây làm quân sư cho chú, nay nhà chú có bữa nhậu, lát ở lại làm mấy ly với nhà chú cho vui.

- Dạ, nhưng mà hình như ảnh không có muốn con ở lại...

- Chậc! Mày nghĩ cái gì vậy? Nhà của chú mà sao nó có tiếng nói ở đây được chớ! Ngồi xuống đây!

- Dạ, là chú cho em ngồi đó nghe.

Tới lúc này dòm ổng có vẻ muốn quạu rồi, làm cả đám mấy người tụi tôi cũng thấy tội cho ổng ghê.

- Được! Vậy chú em mày ngon thì vô chơi thay ổng luôn đi! Coi như ván này anh chấp mày hai Mã đó! Chú! Chú nhường nó chơi với con ván này nghe chú!

- Chơi luôn! Vô! Vô đi con! Thằng này nó được cái gáy thôi chứ nó hổng có mạnh đâu, đừng sợ!

Xời! Chơi thì chơi! Tưởng đâu bảy năm qua ổng lên trình cỡ nào chứ cỡ này thì nhằm nhò gì với tôi đâu chớ.

- Dạ, cũng được. Nhưng ván này anh với chú có bắt kèo cái gì không vậy?

- Ờ, nó mà thua là bữa sau nó mời chú vô trỏng một chầu, còn chú thua thì chú phải trả nó tiền bia bữa hôm mấy anh em chú cháu đi coi đá banh á.

- Dạ, vậy bữa sau cho con đi ké với chú chầu đó được không chú?

- Được luôn!

- Ê! Gáy quá nghe! Mày chưa thắng anh mà mày làm như sắp được đi ăn chùa thiệt luôn vậy mậy?

- Thì em cứ xin trước vậy, lỡ lát hồi quên.

- Thôi nói nhiều quá! Oánh lẹ đi! Ủa mà trời nực gần chết sao mày cứ “đóng hộp” kín bưng vậy em trai? Dòm mày mà anh cũng thấy nực giùm luôn á!

- À, tại nay em mới thua độ với người ta ớ anh, nên em mới phải ăn bận cho giống con gái như vầy.

- Ý là mày trốn người ta đó hả?

- Dạ không, cái này là hình phạt á. Mai em còn phải bận đầm đi mần nữa kìa.

- Cha! Cũng biết giữ chữ tín quá ha.

- Dạ, nên nhỏ em nhà anh nó mới mua hàng của em hoài luôn đó.

- Ờ, nhưng ít ra cũng phải lột cái khẩu trang hay mắt kiếng cho nó lịch sự xí chớ đúng không? Chứ mày vô nhà ngồi chơi với mọi người mà dòm mày y chang mấy đứa trốn nợ thiệt luôn ớ.

- Vậy giờ muốn em lột ra không? Oánh thắng em đi rồi em lột.

- Hơ! Thằng này coi vậy mà khẩu khí quá ta! Anh khoái mày rồi đó! Vô!

Vô thì vô. Thiệt cái kiểu của ổng làm mấy người tụi tôi, nhất là ba đứa nó cứ đứng vừa coi vừa ghé vai nhau cười rúc rích, nghĩ đúng hài. Nhưng nó vẫn chưa hài bằng cái vẻ mặt cùng với điệu bộ của ổng trong suốt thời gian còn lại cho tới khi ván cờ kết thúc. Ổng thua tôi, mà thua theo kiểu tôi vừa đi cờ vừa ẩn ý bày nước cho ổng mới đau á chớ. Má, chắc đau thiệt, nên dòm cái mặt ổng đúng đáng thương luôn.

- ... rồi! Xong rồi! Vầy là hết cờ rồi!

- Chưa! Từ từ!

- Sao? Anh có muốn đi lại hai nước không?

- Không! Để im anh mày tính!

- Dạ. Mà cái này là anh đòi chấp hai Mã đó nghen, chứ em hổng có xin xỏ đâu đó.

- Khỏi nhắc! Chống Sĩ nè!

Thiệt tình, cố chấp dữ bây. Nếu cứ nhây kiểu này thì bốn nước nữa là ổng hết cờ rồi, với trình của ổng hẳn nhiên ổng phải biết á; nhưng có vẻ như ổng chưa cam tâm nên mới ráng đi thôi. Hừm, đã vậy tôi dồn Tướng qua chiếu bí luôn cho ổng...

- Thôi! Chơi lại ván khác! Lần này anh đấu ngang với mày! Không có chấp chiếc cái gì nữa hết! Xếp cờ đi!

- Ha ha ha! Gáy nè con!

- Đó em biểu mà! Núi cao ắt phải có núi cao hơn! Suốt ngày gáy! Gáy ác hơn con gà trống tía cưng của ba em nữa! Cứ kêu trình của anh phải chấp anh Rô hai con Xe, giờ mới chấp hai con Mã thôi đã te tua rồi chứ ở đó mà nổ!

Con nhỏ Bắp nó vừa nói xong, cái mặt ổng hình như...

- Ủa cái gì??? Mày vừa nói gì nói lại anh nghe coi?

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px