Chương 35
Kỳ thực tôi rất muốn tìm một cái cớ để trốn tránh, nhưng dì cứ gạt tay để cắt ngang lời tôi không cho tôi nói luôn.
- Để im dì nói mày nghe cái này nè. Dì dượng nuôi mày hổng có phải là vì cần một đứa con trai, mà dì dượng nuôi mày là vì hoàn cảnh ba mày hồi đó khó khăn quá mày hiểu hông? Với lại ớ, cái này là dì muốn trả ơn ông bà ngoại mày năm xưa cưu mang mấy anh chị em dì nên dì mới thay mẹ mày lo lắng săn sóc cho mày, hen, rồi dượng cũng muốn góp phần báo đáp những người như ba mày đã hy sinh thân thể vì nhiệm vụ quốc tế, mà cũng là nhiệm vụ bảo vệ đất nước mình nữa, hiểu chưa? Bởi vậy đâu có phải chỉ mình dì dượng thôi đâu, mà chú thím mày, cậu mợ mày, rồi cả cô dượng mày nữa, tất cả mọi người ai cũng muốn góp công góp của để nuôi mày ăn học đàng hoàng tử tế hết. Đó! Cho nên mày mang tiếng con nuôi của dì dượng là hình thức nó giống như vậy thôi chứ làm gì có giấy tờ nào xác nhận, thậm chí dì dượng cũng chưa một lần bắt mày phải kêu dì dượng bằng “ba mẹ” nữa kìa, đúng hông? Rồi còn nói về huyết thống thì hai đứa bây cũng đâu có liên quan cái gì đâu. Thành thử ra mọi người không có ai phản đối gì hết ớ.
Má ơi, vậy là coi như tôi mất đi một lý do có thể giúp cho lời từ chối của tôi có sức thuyết phục với dì dượng rồi. Một lý do mà ban sáng khi tôi vừa thoáng nghĩ tới, tôi đã tin nó sẽ hỗ trợ đắc lực cho tôi.
- Sao? Đang nghĩ cái gì đó?
- À, dạ không. Con... ý là... con không ngờ em nó lại thương con.
Tôi nói vậy, mà dì có vẻ không tin tôi chớ:
- Có thiệt là không ngờ không?
- Dạ, thiệt mà.
Rồi tự nhiên dì tức cười một cái:
- Nhưng dì lại nghĩ là mày phải biết rồi á, ờ. Mày phải biết là nó đã thích mày với thương mày từ hồi mày còn ở nhà rồi chứ không thể không biết được. Tại dì nhớ cái lần mà mày công khai với mọi người là mày thương con bé đó, hen, mày muốn mai mốt mày sẽ được lấy nó làm vợ; cái rồi con em nhà mình nó giận mày nguyên một tháng trời, còn đòi từ mặt mày luôn. Mày biết! Dì cá là mày phải hiểu tại sao nó giận mày, bởi vậy nên mày mới phải mò về đây dỗ nó. Ngặt cái là mày hứa hẹn với nó cái gì để nó hết giận thì dì không biết, chỉ biết cuối cùng mày vẫn đưa nó về... ý dì đang nói tới con bé đó đó, là mày vẫn đưa con bé đó về cho nó ăn giỗ mẹ với anh hai mày để rồi hai đứa bây thề thốt chuyện trầu cau...
- Dì dì dì, khoan, khoan đã. Con xin lỗi vì dám ngắt lời dì, nhưng mình đừng nhắc lại chuyện đó nữa được không? Đừng nhắc lại nữa.
- Ủa? Đã bảy năm rồi, chuyện qua lẩu lầu lâu rồi, mày cũng kêu mày quên nó rồi mà sao dì nhắc lại thì mày lại khó chịu?
- Con không muốn nhớ tới nó thôi.
Thiệt tình, lúc nào tôi cũng muốn quên; nhưng hình như mọi người lại cứ thích lôi nó ra để giày vò tâm trí tôi hay sao á? Không riêng dì, con quỷ em, rồi nhỏ Ánh và thằng Hoàng nhà dì hai Phụng bên xóm ba tôi đâu; mà trước đó đã mấy người hỏi tôi rồi. Thời gian tôi còn ở Hà Nội và Quảng Ninh, cô út tôi, con nhỏ em nhà cô dượng, cả ba tôi nữa; lâu lâu lại ẩn ý hỏi tôi có còn vương vấn gì với em không. Thiệt tôi không tài nào hiểu được, tại sao chuyện riêng của tôi mà mọi người lại cứ thích quan tâm một cách thái quá như vậy để làm cái gì chứ? Trong khi...
- Nè, có nghe dì không đó?
- Dạ?
- Tự nhiên cứ ngồi đờ ra, làm không làm, nói cũng không nói. Rồi coi cái mặt kìa, giận dì đó hả?
- Dạ không. Con không có.
- Thiệt hông?
- Dạ, thiệt mà.
- Ời, vậy thôi làm tiếp đi. Mà cho dì xin lỗi nghe. Ừm, dì cũng biết là mày tổn thương rất nhiều, chắc mày còn hận nó nên mày không có muốn nghe nhắc lại. Thôi, dì xin lỗi.
Tôi nghe giọng của dì hơi lạ. Hình như dì buồn cái gì hay sao đó, tôi không biết; nhưng rõ ràng chính dì cũng không vui vì tâm trạng này của tôi luôn.
- Dì ơi! Con không có giận dì đâu.
- Ời. Không sao hết. Cứ làm đi.
Dì đứng dậy rồi bỏ ra ngoài. Dòm thái độ của dì, ít nhiều tôi lại áy náy, chẳng biết dì nghĩ cái gì nữa. Mà thôi, cũng chưa thể bận tâm được. Hiện giờ điều khiến tôi phải lo nhất là việc dì có vẻ đang tỏ ra ủng hộ con quỷ em nó thương tôi, chỉ cần nghe cách dì kể về tình cảm của nó dành cho tôi là tôi cảm thấy đúng thêm được tới tám phần rồi. Đã vậy, lúc tôi nói tôi là con nuôi của dì dượng, dì còn nghiêm giọng bác bỏ với tôi chớ, có khác nào dì đang rất không bằng lòng khi nghe ai đó mượn quan niệm của luân thường đạo lý để ngăn cản hai đứa tôi tới với nhau đâu. Hừm, đúng khó nghĩ ghê chứ bộ.
Và sau khi dì bỏ đi, tôi tưởng dì đã xuống dưới để ngủ trưa hay làm mấy việc lặt vặt khác nhưng không phải. Dì ở ngoài sân thượng để chờ tôi.
Lúc ấy vừa lắp xong vòi sen cho phòng tắm, tôi quay ra ngoài, trèo lên chỗ đặt téc nước để mở khóa van thì thấy dì đang đứng dựa người vào lan can của sân thượng, một tay chống lên thành lan can, kê cằm nhìn xa xăm như đang suy tư điều gì đó. Tôi dòm trời thấy mát dịu, có tảng mây dày đang thong dong cản nắng, chắc dì cũng muốn nán lại trên đây để hóng gió thư giãn thôi. Nghĩ vậy, tôi tính quay vào ngủ trưa nhưng ngay lập tức bị dì gọi ở lại để cùng dì nói chuyện. Dạ rồi, thì con khoan đi ngủ đã. Dì nói, con nghe.
- Ời, giờ dì muốn hỏi mày cái này nè. Mày cứ trả lời chân tình cho dì biết, đừng có ngại.
- Dạ.
- Mày thấy nhà dì dượng sao?
Ủa? Sao là sao mới được chứ? Dì hỏi vậy làm tôi...
- Ý là dì dượng với các em ăn ở với mày sao á?
À.
- Dạ, dì dượng rất là thương con, con cảm giác dì dượng như ba mẹ của con vậy. Còn hai đứa em thì... Bống cũng thương con luôn, trong khi bé Chép thì quý con. Nói túm lại, nhà dì dượng đối với con rất là tốt, thiệt con mang ơn nhà dì dượng rất nhiều.
Đột nhiên dì cười, nhưng nét cười lại không hề vui như lẽ ra nó phải có:
- Ờ! Mày còn biết được như vậy là dì dượng cám ơn mày rồi đó con.
Rồi chẳng hiểu sao dì không nói thêm nữa, chỉ đứng đó nhìn vẩn vơ xuống những nếp nhà, xuống từng hàng cây, thửa ruộng; làm tôi càng thêm bận lòng suy nghĩ về câu nói đó của dì hơn.
Chừng mấy phút sau tôi mới nghe tiếng dì thở dài. Lúc này dì lại nói với tôi rằng dì thấy nhớ cái ngày xưa xửa xừa xưa thời hai đứa tôi còn nhỏ xíu quá. Hồi đó cuộc sống khó khăn bộn bề, được cái cũng có hai đứa làm động lực. Dì và cả dượng, hai người, ai cũng bảo nhau phải luôn nỗ lực phấn đấu để lo lắng cho tương lai của anh em tôi: trước mắt là cái ăn, cái mặc, rồi tới con chữ, không thể để cho anh em tôi phải chịu cảnh thiếu thốn. Ư mà thiếu thì vẫn cứ thiếu, nhưng anh em tôi có bao giờ than vãn hay kêu ca cái gì đâu. Chắc cũng vì xung quanh trong xóm, cả bạn bè trên lớp tụi tôi nữa; cuộc sống ở quê nhìn chung không có dư dả, nói thẳng ra là nghèo, hầu như mọi nhà đều như vậy hết (có điều, dượng tôi hẳn vì rất thương quỷ em nên hồi đó vẫn lén dúi tiền làm thêm của dượng cho hai anh em [kỳ thực là cho nó] cuối mỗi tuần lại được ăn quà vặt, mặc kệ những bộ quần áo giày nón của dượng đã bị sờn rách cũ kỹ). Thành thử anh em tôi không có so sánh phân bì, ít nhiều dì dượng cũng đỡ bị áp lực.
- ... ừa, hồi đó nghèo mà vui chứ bộ. Hai đứa bây cứ vô tư hồn nhiên vậy, suốt ngày chỉ biết ăn, biết chơi với biết học, hổng có biết lo biết nghĩ cái gì hết trơn. Vậy mà hay á chớ.
Thiệt tình, nghe dì nói mà tự nhiên tôi thấy đúng ghê. Quả thực hồi nhỏ còn con nít, chưa biết gì, tâm hồn giống như những bức tranh hay những dòng chữ được viết và được vẽ bằng một đầu que nhỏ lên mặt sân, mặt đường, kể cả mặt ruộng - những nơi mà đám nhóc tụi tôi hằng ngày vẫn tụ tập để bày trò chơi và đùa nghịch với nhau, chỉ cần một trận mưa rào là sẽ xóa tan đi hết, hoặc chăng nếu hình vẽ hay dòng chữ nào khắc hơi sâu thì qua mấy hôm vẫn còn thấy vết hằn lưu lại. Vậy mà sau này lớn lên, tâm hồn sao thích ôm đồm nhiều thứ quá; cái gì cũng lo, cái gì cũng nghĩ, giữ lâu khắc sâu biết bao điều, thậm chí những thứ chưa chắc có liên quan tới mình cũng cứ “Ôm rơm vào bụng”; để rồi tâm trí mình lúc nào cũng bội thực vì quá khứ, hiện tại, vị lai... của mình, của cả người khác.
- ... thì biết là vậy, nhưng không lo cũng đâu có được đâu con. Tại vì mày chưa có lập gia đình, chưa có sinh con nên mày chưa có hiểu. Ở đời này sẽ có rất nhiều cái mày phải ôm đồm, nhiều cái mày phải lo nghĩ giùm cho người khác, những cái mà chừng nào mày cưới vợ sinh con đi rồi mày sẽ được trải nghiệm, để mày thấm thía, mày hiểu cho nỗi lo của dì.
- Dạ.
- Mày biết hông, cái hồi mà dì còn nhỏ, dì cũng vô tư lắm chứ. Nhưng từ ngày dì biết mình phải lập gia đình, phải sinh con, phải chăm lo cho nó là dì không có còn vô tư được nữa. Mãi cho tới bây giờ, chưa khi nào mà dì được phép vô tư. Từ khi hai đứa bây còn nhỏ, dì phải lo lắng từng bữa ăn, giấc ngủ, từng cây viết, cuốn sách hay cuốn tập, cả đôi dép bị hư dì cũng phải lấy dây khâu bao đốt chảy ra nhựa để hàn lại cho tụi bây đi học. Tới khi bây lớn lên, tụi bây không còn vô tư hồn nhiên như cái thời úp tô lên đầu để hớt tóc đó nữa, tụi bây bắt đầu biết lo cho tương lai của tụi bây, học đại học hay học nghề; dì cũng trằn trọc nhiều đêm để tính giúp. Rồi bây cũng nghĩ tới chuyện yêu đương, thương đứa này đứa nọ, tính đường tương lai lâu dài, mỗi đứa rồi cũng phải tìm kiếm cho mình một bến bờ để xây dựng tổ ấm riêng của tụi bây; lúc đó dì lại càng thêm thao thức vì hổng biết bây gặp có đúng người không, bây thương người ta liệu có phải chịu thiệt thòi, liệu bây đã dành tình cảm cho người thực sự xứng đáng. Rất rất nhiều cái mà dì phải lo phải nghĩ, vì hai đứa bây, chứ chẳng phải cho dì. Bởi dì thương hai anh em bây, dì coi hai anh em bây như một phần cuộc sống của dì á, không lo không được, không nghĩ cũng không đành. Mà bây càng lớn thì dì lại càng phải lo nhiều hơn theo cái nỗi niềm của bây. Thành thử ra ớ, công việc, rồi tình duyên của hai anh em bây, không cái nào là dì vô tâm, dì mặc kệ được hết. Công việc thì không nói làm gì, vì tụi bây coi như ổn; nhưng còn tình duyên của hai anh em bây, dì chưa một ngày thôi nghĩ ngợi. Mày thì như vậy đó, giờ dì không có nhắc lại nữa kẻo mày lại giận dì; nhưng lúc nào dì cũng muốn mày được hạnh phúc hết ớ mày có biết hông. Dì mong cái đứa con gái đó nó tới với mày là vì nó thương mày hết lòng hết dạ, đặc biệt là nó chung tình với mày để mày không bao giờ phải đau khổ vì nó. Còn con em nhà mình, dì mong nó gặp được một người có thể làm chỗ dựa vững chắc cho nó, một thằng con trai đáng tin cậy, không này kia thì ít ra cũng phải được như mày, như cảm giác tin tưởng mà lâu nay dì dượng vẫn thấy ở mày mà chưa thể thấy được ở thằng nào khác. Mày có hiểu ý dì không?
Nhìn ánh mắt dì đang hướng về phía tôi, tôi biết là dì đang nhắm tới điều gì ẩn sau những lời nói như gan ruột mà dì vừa tâm sự.
- Dạ. Con hiểu.
- Ừm.