Chương 34
Nói thiệt thì trong số mấy nét tính cách của nó, tôi chỉ không ưa mỗi cái thói quen ăn ở hơi bầy hầy. Chẳng biết bây giờ có còn giữ tật đó không; chứ hồi xưa nó lầy tới nỗi mà quần áo, mũ nón rồi cặp sách, cả viết tập, luôn cả truyện tranh, nó đi học về là nó quăng bừa hết lên cái giường của nó á, còn bài tập thì nó cũng nằm trườn trên đó để vừa làm vừa ăn vặt (toàn mấy thứ kiểu me xoài cóc ổi mà tôi hái được cho nó) trong khi cái bàn học thì để không, ủa đâu, quên, lộn, cái bàn học của nó cũng bừa bộn truyện tranh với báo Nhi Đồng hết luôn rồi, hổng còn chỗ nào cho nó ngồi học nữa.
Tới hồi mấy ông biết sao không? Tôi chính là cứu tinh của nó, hay chính xác hơn là cái phòng của tôi mới đúng. Đơn giản chỉ vì cái phòng của nó không còn một chỗ trống để tạm gọi là sạch sẽ và rộng rãi cho nó ngủ, nên nó mới qua bên phòng tôi đòi ngủ chung với tôi luôn. Má ơi! Thiệt tôi chỉ biết kêu trời! Báo hại tôi cả đêm phải trải áo mưa để nằm dưới đất, chu cha nó khó ngủ gì đâu. Bởi hồi đó dì dượng vẫn còn đang ở nhà gỗ, nền nhà nó lởm cha lởm chởm những cục đất nổi u lên nên cái lưng tôi không tài nào nằm yên được, đã vậy lại còn bị muỗi cắn nữa chứ. Cuối cùng, sau hai đêm cố gắng chịu đựng, đêm đó tôi đã phải mò trở lại giường có đầy đủ mền chiếu mùng quạt để xin nằm ké với nó ngay trên chính chiếc giường của tôi mới oái oăm ghê.
Mà chưa hết, nó có cái tật xấu khi ngủ là hay gác chân gác tay với hay nói mớ nữa, rồi lâu lâu hứng lên lại làm thêm quả mộng du mà lần đầu tiên tôi vô tình thức giấc nhìn thấy đã tưởng nó bị ma nhập mới “gọi đò” ba hồn bảy vía tôi chớ mấy ông. Thiệt chứ! Rất nhiều đêm nó hành tôi chỉ vì mấy cái tật xấu khi ngủ của nó, nên từ lâu tôi đã mong muốn được ngủ một mình để cứu lại cái giấc ngủ êm đềm bình thường của tôi rồi kìa. Ngặt vì thuở ấy dì dượng còn nghèo, mùa mưa trời se lạnh mà nhà cửa rồi mền chiếu hổng có đủ ấm, nó muốn tôi nằm ôm nó để sưởi ấm cho nó mỗi đêm. Tới mùa nắng cũng vậy, trời nực gần chết trong khi nhà hổng có quạt điện, nó đòi tôi ngủ chung để đêm nào cũng phải cầm quạt tay quạt mát và hát ru hoặc kể chuyện cho nó ngủ.
Về cái vụ ngủ chung này, nó vốn không phải là điều tự ý, mà bởi dì dượng đã sắp xếp từ đầu cho hai đứa tụi tôi.
Nhớ hồi tôi còn học tiểu học, kể từ khi nó được ba tuổi là dì dượng kêu nó qua ngủ với tôi cho rộng chỗ. Giờ nghĩ lại thì thấy hơi kỳ; chứ hồi đó còn nhỏ xíu, có biết ngại ngùng mắc cỡ là cái gì đâu. Suốt năm năm cứ như vậy, hai anh em đêm nào cũng nằm ôm nhau ngủ, hồn nhiên vô tư cho tới khi tôi lên lớp 8 thì dượng làm thêm một phòng nữa để nó tách ra ngủ riêng. Nó không chịu. Nó kêu nó sợ ma. Cuối cùng dượng tôi phải để hai anh em ngủ chung một phòng nhưng khác giường. Được thời gian, nó bầy hầy quá; tôi chịu không nổi, tôi mới xin dượng cho tôi qua ở phòng bên cạnh. Từ đó thì hai anh em ngủ riêng hẳn. Nhưng là trên danh nghĩa thôi, chứ hôm nào dì không vào phòng nó kiểm tra coi nó có để đồ đạc bừa bộn không là y như rằng đêm hôm đó nó lẻn qua phòng tôi ngủ nhờ chỉ vì phòng nó không còn chỗ cho nó ngủ.
Đúng thiệt bó tay.
Nói hổng ấy chớ, nhiều lúc nghĩ lại mà tôi cũng đến sợ với cái tuổi thơ quá ư lầy lội của con quỷ em ngược duyên ngược số này. Giờ tự nhiên thí dụ mà tôi phải lấy nó để báo đáp ơn nghĩa của dì dượng, áp lực công việc rồi nhà cửa con cái, dễ chừng tôi bạc tóc sớm vì mấy cái tật xấu đó của nó lắm luôn.
Nhưng khoan, nói đi cũng phải nói lại, như vậy mới công bằng. Mặc dù con quỷ em này của tôi nó có mấy cái xấu như trên, cũng là đứa chúa ngại việc nhà (tất nhiên nó vẫn phải làm vì dì luôn dùng roi để bắt buộc nó); nhưng nó có một điểm tốt mà tôi thấy nể là mỗi khi dì dượng gặp khó khăn, nó liền tỏ ra rất chịu thương chịu khó và sẵn sàng hy sinh những quyền lợi riêng để hỗ trợ hết mình cho dì dượng. Ờ, đáng nể mà cũng đáng khen thiệt.
Cụ thể là như vầy:
Tôi vẫn nhớ ngày xưa sau khi được ở nhà mới của dì dượng gần hai tháng hè, tôi chuyển vô học cấp III trong nội thành và ở nhà cậu mợ, nhờ vậy mới may mắn không phải trải qua những ngày tháng mà quỷ em nó phải vừa ngồi học vừa chịu đựng tiếng ồn do máy cưa máy bào từ dưới xưởng mộc của dượng vọng lên.
Hồi đó còn khó khăn lắm, dượng không thể chuyển máy móc đi đâu làm được hết, bởi không có tiền mướn thêm mặt bằng vì dồn hết vô nhà mới và tậu máy rồi, mà nếu chỉ làm bằng thủ công như trước đây để trả lại không gian yên tĩnh cho quỷ em nó học thì năng suất của dượng không hiệu quả, thu nhập từ đó cũng eo hẹp theo. Nói chung là khó đủ đường. Cuối cùng, quỷ em nó mới chấp nhận hy sinh. Là ban ngày nó sẽ qua nhà mấy đứa bạn ở trong xóm để mượn chỗ học ké, tới tối nó mới học ở trên phòng. Thậm chí có nhiều buổi tối dượng phải làm thêm để kịp xuất hàng cho khách, dượng nói với nó thông cảm cho dượng chạy máy; nó cũng không có kêu ca.
Về sau, việc nó cứ qua nhà trong xóm mượn chỗ học ké như vậy cũng gặp nhiều bất tiện, nó mới phải lang thang ngoài đường, ngoài bờ ruộng, hễ ở đâu có cây lớn che bóng mát là nó mượn chỗ đó để ngồi học. Mà nó học vẫn giỏi nghe, năm nào cũng được bầu làm lớp trưởng hết (đây cũng là lý do nó dễ dàng được bạn bè [nhất là con nhỏ Huyền] cho mượn truyện tranh và báo Nhi Đồng như một cách “hối lộ”, chứ nó không dám lấy tiền quà vặt mà dượng giấu dì cho nó để mua mấy món đó đâu). Cứ thế suốt gần ba tháng trời, dượng thấy nó chăm học mà phải chịu thiệt thòi vậy, thương nó quá; nên dượng làm cho nó một cái chòi nhỏ ở tuốt luốt dưới cuối vườn để nó xuống đó ngồi học. Bên trong có bàn ghế đầy đủ, cả giường luôn, đều là dượng tận dụng gỗ dư làm cho nó, nhưng vừa đẹp lại vừa chắc chắn.
Quả thực nghề mộc này, dượng tôi rất có hoa tay, nhờ đó mà dượng làm ăn dần khấm khá và mua được mặt bằng chỗ khác để mở xưởng, lại còn mướn thêm được nhân công phụ việc. Kể từ ấy, xưởng mộc ở nhà được dượng dùng làm kho cất gỗ nguyên liệu cùng với nông sản thô của dì đi thu mua rồi bỏ mối cho người ta thôi, không gian yên tĩnh lại trở về cho quỷ em nó học sau gần năm năm phải lết mông mòn ghế trong cái chòi đó.
Nhưng chưa hết, vừa thoát khỏi tiếng ồn từ máy cưa máy bào của dượng, quỷ em tôi nó phải tiếp tục hy sinh nhiều đêm ngủ ngon giấc để cứu lại sức khỏe cho dì tôi. Nguyên nhân bởi từ khi bé Chép được gần tuổi rưỡi, thể trạng dì tôi sa sút quá, mà con bé lại hay khóc đêm đòi sữa mẹ. Đợt đó dì phải đi viện cấp cứu hơn một tuần liền, quỷ em nó bất đắc dĩ làm vú nuôi cho em nó luôn. Cứ vậy, riết rồi nó cũng quen với vai trò mới. Sau khi dì được đưa về cho người nhà chăm nom bồi dưỡng, quỷ em tôi vẫn lo phần em nó thay dì tôi. Cho tới ngày tựu trường, nó chỉ còn phải trông em nó mỗi đêm thôi, bởi ban ngày nó đi học, tối về lại nằm ru cho em nó ngủ. Và hễ đêm nào em nó khóc quấy đòi sữa, nó lại mò dậy loay hoay pha sữa bình để dỗ cho em nó được no giấc.
- ... ời. Hồi đó dì cũng thương nó lắm, vất vả khổ cực vì em mà nó hổng có kêu ca cái gì. Thành thử ra có những khi nó làm biếng việc nhà, dì cũng không có nỡ la rầy nó.
- Dạ. Ơi mà giờ nó còn cái tật “bày đồ hàng” trong phòng nữa không dì ha?
- Nó hết rồi đó con. Từ hồi vô trỏng đi học, chắc ở chung với bạn bè, riết cũng tự biết mắc cỡ mà chừa cái tật đó đi thôi.
- À, dạ. Vậy mới tốt đó dì. Để hồi mai mốt nó lấy chồng cũng đỡ mang tiếng với người ta dì hơ.
Rồi không hiểu sao dì lại im lặng và hình như cứ ngồi nhìn tôi một chập, làm tôi đang lo chùi rửa cái van nước mà cũng phân tâm chứ. Chừng mấy giây sau tôi mới nghe dì cười, còn bảo tôi vầy:
- Thì đó, dì cũng biểu với nó rồi đó. Mai mốt muốn lấy chồng thì phải coi lại coi cái nết ăn nết ở của mình chút xíu, chớ để hồi người ta chê. Xong mày biết nó cãi sao hông?
- Dạ, sao dì?
- Ờ, nó kêu là hở, nó hổng cần, nó cũng hổng có sợ thằng nào chê nó hết, vì nó biết trên đời này tất cả những thằng con trai ngoại trừ anh Rô của nó ra, không có thằng nào mà bao dung được mấy cái tật xấu của nó hết trơn hết trọi. Cuối cùng nó kêu nó chỉ cần anh Rô của nó không chê nó là được rồi. Đó mày coi có chịu nổi nó không?
Trời mẹ, giờ mà bảo “không” thì có khác nào đi nói lời từ chối nó với dì đâu chứ.
- Dạ... tại con ở với em nó từ nhỏ... cái rồi... thì riết rồi nó cũng quen á dì.
Dì lại cười, còn đánh nhẹ một cái lên tay tôi.
- Ờ! Mày như vậy, hèn chi nó kêu anh Rô của nó hổng có chê nó là đúng rồi.
Thiệt tình tôi không biết có phải dì đang thăm dò ý tứ của tôi hay không, mà sao dì cứ liên tiếp dùng những câu hỏi kiểu đó làm tôi thấy rất là khó xử. Bởi vậy có lúc tôi chưa kịp nghĩ ra câu trả lời để trì hoãn với dì, dì đã thúc ép tôi khiến tôi bất đắc dĩ phải thừa nhận tôi đúng là người có thể bao dung được gần như tất cả tật xấu của nó, lại còn luôn nhường nhịn và chiều chuộng nó nữa. Thế là dì liền “ngửa bài” với tôi, rằng đó là điều thực tế mà ngay bản thân dì và kể cả dượng, thậm chí ba tôi, cậu mợ tôi, rồi chú thím, ai cũng biết tôi rất yêu thương chiều chuộng nó, cho nên khi nó nói tôi chính là chàng trai phù hợp nhất với nó thì mọi người cũng đồng tình với nó luôn.
- Ủa thiệt ha dì?
- Chứ hổng lẽ dì xạo? Mà cái vụ này là nó công khai chính thức với ba mày, cả cậu mợ mày hết rồi, là nó chỉ thương có mỗi mình mày thôi. Thậm chí ớ, chú thím tư với cô út mày cũng biết rồi đó nghe.
- Dạ. Nhưng mọi người không ai phản đối gì luôn hở dì?
- Ủa!? Mắc chi phản đối?
- Dạ thì... thì con là con nuôi của dì dượng...
- Mày khùng quá! Liên quan gì cái đó!
- Dạ nhưng mà... Ý là lỡ mọi người nghĩ con...
- Không! Lỡ cái gì mà lỡ! Chậc! Mày á! Im từ từ, để dì biểu.