Chập hồi, con bé nó cũng từ phòng của dì dượng quay ra. Nó mang theo một xấp ảnh chụp gia đình hồi tôi còn đi học để so sánh với tôi của hiện tại. Tiện thể giúp nó, tôi mới lựa thử vài tấm gần với tôi của hiện tại nhất cho nó coi. Nhưng trong số này chỉ toàn những tấm khi tôi mới học cấp I cấp II thôi, chí ít phải thời cấp III mới có thể thấy giống được. Đáng tiếc là hồi cấp III của tôi lại không có tấm nào ở đây hết. Tôi nhớ có mấy tấm tôi chụp với quỷ em khi đi chơi Tết nè; của năm lớp 10, 11, cả 12 luôn, năm nào cũng có tấm hai anh em tôi chụp riêng với nhau mà không có dì dượng...

- Sao? Có chịu nhận ra anh chưa hở bà cố nội?

Thiệt chứ nghe tiếng dì vọng lên từ dưới nhà bếp mà tôi cũng thấy mắc cười nữa.

- Đúng con bé này nó kỹ ghê luôn dì nghe. Vẫn chưa tin con đâu ớ kìa.

Bất ngờ lúc ấy, nó kéo tay tôi, kêu tôi lên lầu cùng với nó. Không biết nó còn tính làm cái gì, hoặc là ở trên phòng làm việc của dượng còn thứ gì đó giúp cho nó kiểm chứng thân phận của tôi chăng? À, không phải, té ra là phòng của chị hai nó.

- Anh vô đây cho em coi.

- Ủa? Em coi cái gì ở trong đó?

- Thì anh cứ vô đây đi.

Tôi hơi ngại, bởi vì đây là phòng riêng của quỷ em tôi. Ừ thì biết là đêm qua tôi có vô rồi, nhưng lúc đó tối thui, tôi không thấy gì hết, vả chăng quỷ em nó cho phép tôi; chứ bây giờ, lỡ đâu có gì bất tiện mà tôi tự ý thì không nên lắm.

- Dì ơi! Con vô phòng Bống có được không? Bé Chép nó đòi con vô cho nó coi cái gì á?

- Ời! Cứ vô đi! Đứa khác thì quỷ Bống nó hổng cho đâu chứ riêng mày thì nó cho mà!

Hơ, tự nhiên cảm giác được trao cho cái đặc quyền đó cũng thấy mình có giá ghê chứ bộ.

- Rồi, em tính coi cái gì đâu nói anh nghe?

Con bé nó liền chỉ cho tôi coi một khung hình nhỏ được dán bằng keo hai mặt (loại nổi) lên trên đầu kệ sách chỗ bàn học của chị hai nó, rồi hỏi tôi có biết đó là ai chụp chung với chị hai nó không. Hờ, tất nhiên là tôi rồi. Và bây giờ tôi mới biết, té ra tất cả những tấm mà tôi chụp chung với quỷ em hồi tôi học cấp III đều được nó gom lại để cất hết trên đây như thể đồ riêng của nó...

- Vậy anh có biết mấy tấm hình này chụp ở đâu hông?

- À, biết chứ. Tấm này ở nhà ba anh tức là dượng tư Hưng lấy dì tư Thơ của em nè, còn tấm này chụp ở nhà cậu mợ anh tức là dì ba Loan lấy dượng ba Tuấn của em đó, còn tấm này ở nhà cái anh Thiện mà hồi chị hai kêu qua chơi xong giả làm anh để gạt em đó nhớ không. Ờ, đây, còn tấm này là vườn rau nhà mình nè: cái cây ổi hồi đó tự nhiên nó ra bông trái mùa, đẹp má ơi, đẹp hơn cây mai ba trồng đằng trước sân nữa. Mà giờ cây ổi đó còn không ta? Anh chưa kịp xuống vườn để coi nên không biết.

- Dạ, nó bị ba chặt để làm xưởng rồi á.

Hời, tiếc dữ bây. Dượng tôi vốn là thợ mộc, hồi đó dượng làm cái xưởng gỗ ở phía bên hông nhà, cũng vì giữ cây ổi đó nên diện tích xưởng mới bị giới hạn. Sau này chắc vì công việc của dượng tiến triển thuận lợi hơn, cần nhiều không gian hơn để cất gỗ nguyên liệu cùng với thành phẩm nên dượng phải chặt bỏ nó để mở rộng xưởng sâu xuống đó.

- Mà giờ sao? Có tin anh đúng là anh Rô chưa? Hay cần kiểm tra thêm cái gì không thì lôi hết ra đây để anh làm luôn một lần cho rảnh nè.

Nó mím môi, làm mặt dễ thương rồi lắc đầu lia lịa, còn cười híp mắt như mắc cỡ vì lỡ nghi ngờ tôi quá đáng chớ. Mèn ơi! Dòm nó mà thấy cưng quá đi! Lúc đó tôi mới xoa đầu, véo mũi nó, nhân tiện giải thích cho nó nghe lý do tôi chưa thể mua quà cho nó là vì tôi không biết nó thích cái gì, nên bây giờ phải hỏi nó để chiều hoặc tối nay tôi sẽ đưa nó đi chơi rồi mua cho nó luôn.

- Dạ, em thích con chuột Jerry nhồi bông á, mà ba mua cho em ồi.

- Vậy em còn thích cái gì nữa không?

- Em còn thích kẹo sô-cô-la, nhưng mẹ kêu em hổng có nên ăn cái đó nhiều, nó hổng tốt, nó sẽ làm mình bị mập như vầy nè, y chang con heo luôn, xấu lắm ớ anh.

Ờ! Thiệt tình!

- Rồi, vậy còn gì nữa? Cứ nói anh nghe, anh chở Chép đi mua nè.

Nó ấn ngón trỏ lên cằm, ngước mặt ra bộ suy nghĩ. Cái điệu này là nó học của chị hai nó chứ ai.

- Dạ hết ời.

- Vậy hả? Hay giờ anh mua cho Chép sô-cô-la hen? Bao lâu rồi Chép chưa ăn sô-cô-la lại?

Nó có vẻ ngập ngừng, hình như đang phân vân cái gì đó.

- Dạ thôi, em hổng ăn sô-cô-la nữa đâu. Hổng ấy anh Rô mua cho em con Jerry nhồi bông bự hơn con kia được hông? Kia kìa.

- Đâu?

À, nó nằm trên giường ngay phía sau lưng tôi. Con chuột Jerry nhồi bông đó chỉ bằng đứa bé sơ sinh chắc là dượng mua cho nó từ lâu rồi, giờ nó lớn hơn nên ôm không còn đã tay như trước. Xời! Chuyện nhỏ!

- Vậy chiều học bài xong anh chở Chép đi mua nghe, còn bây giờ anh em mình xuống phụ mẹ làm cơm đã hén.

- Dạ! Thích anh Rô quá đi!

Nó cười tít mắt, liền chạy ra sau ôm chầm lấy lưng tôi, đòi cõng. Nghĩ thấy hài chớ, hai chị em đúng y chang nhau ở cái trò này. Rồi, thì lên đây.

- Sao? Chịu nhận ra anh chưa?

- Đúng anh Rô thứ thiệt của con rồi mẹ ơi! Hổng có phải hàng nhái như hồi chị hai chơi xấu đi kêu anh Thiện!

- Đó! Mẹ biểu mà hổng nghe! Mày thấy chưa Rô? Nó mong mày về lắm đó! Nhiều khi dì tưởng nó ngóng mày còn hơn con quỷ Bống nữa, đúng bó tay với hai chị em nó luôn.

- Dạ. Phước cho con ghê! Được hai nhỏ em quý quá trời. Để chiều rảnh rảnh con chở em nó đi chơi rồi mua cho nó con thú nhồi bông được không dì ha?

- Ời. Hai anh em cứ đi đi. Mà ăn cơm xong nhớ ngủ trưa xí đã, không thôi chiều là nó ngủ trên xe mày luôn đó.

- Dạ! Ăn thôi ăn thôi!

- Chưa! Cơm đã chín đâu mà đòi ăn? Bày chén ra cho mẹ đi cái đã nè.

Trưa đó, tôi phụ dì nấu cơm, xong thì ba người cùng ăn uống trò chuyện.

Phải công nhận con bé em này nó nói nhiều, chắc cỡ cỡ quỷ em tôi luôn. À, nhưng hai chị em nó hơi khác nhau chút xíu. Bởi quỷ em tôi thì nó vừa kể chuyện lại vừa hỏi những câu hỏi như đánh đố tôi và bắt tôi phải trả lời đúng theo ý nó; còn con bé út này thì nó cũng hỏi nhiều, nhưng là vì nó tò mò, nó muốn biết, nó muốn hiểu những thứ mà nó được nghe được thấy tại sao lại như vậy thôi.

Dòm cái cách nó quan tâm tới câu trả lời, tôi nghĩ nó là đứa thích tư duy, lại ham học hỏi, thành thử dì tôi bảo nó thông minh cũng đúng. Chỉ hơi đáng thương cho nó là... dường như ở nhà không ai đủ kiên nhẫn để ngồi giải đáp tất cả những câu hỏi của nó trong suốt bữa ăn, hay mỗi khi nó ngồi coi ti-vi cùng ba mẹ, rồi mỗi tối nó học bài bên cạnh chị hai nó; nên nếu bị mẹ hoặc chị hai ngăn lại, bảo nó đừng có hỏi nữa mà làm cho mẹ và chị hai đau đầu thì nó cũng ngoan ngoãn nghe theo, để rồi nó cứ âm thầm giữ cái nỗi thắc mắc đó mà không biết hỏi ai nữa hết.

Mãi cho tới hôm nay khi tôi về thăm nhà, nó mới đem ra hỏi tôi; lại được tôi nhiệt tình giải đáp tường tận, thế là nó vui lắm. Nó bảo tôi đúng là người anh tuyệt vời giống như lời chị hai nó kể. Và chiều nay sau giấc ngủ trưa, nó muốn tôi lên phòng để dạy cho nó học. Ờ, bây giờ lỡ mang tiếng là người anh tuyệt vời rồi thì phải hết nước hết cái mà chiều nó thôi, giống như hồi xưa tôi vẫn thường hay chiều con quỷ em tôi bất chấp luôn vậy đó.

Ăn cơm xong, tôi tưởng bé Chép sẽ tót lên lầu trước; nhưng không, nó ở lại phụ tôi và dì lau chùi dọn dẹp. Hờ, cứ ngỡ con út thì sẽ được ba mẹ cưng chiều lắm chứ, ai dè nó được dì rèn cho từ rất sớm là phải biết phụ mẹ việc nhà để sau này không có hậu đậu như chị hai. Nó cũng không có tỏ ra khó chịu hay làm nư làm nũng, mà mẹ sai làm cái gì là làm cái đó. Ngoan thiệt chứ giỡn.

- Được rồi, xong hết rồi. Thôi hai anh em lên ngủ trưa đi, nhớ đặt báo thức để dậy đó nghe út.

- Dạ! Con biết ời!

Tôi cũng tính lên ngủ luôn, mà vì cơm dì nấu ngon quá, tôi ăn hơi nhiều, giờ vẫn chưa thể nằm ngay được. Thành thử, nhân khi chờ xuôi bụng, tôi tranh thủ đi lắp cái vòi sen cho phòng tắm trên lầu để chiều còn kịp đưa bé Chép đi chơi.

- Ủa là giờ mày mang lên trển lắp luôn đó hả?

- Dạ. Mà mình có cái khăn nào để lau chùi không dì ha? Con chùi cái khớp nối ở đầu van mở nước á.

- Ời, lên trước đi, dì mang lên đó rồi coi có phụ mày được cái gì hông.

- Dạ.

Nói về cái phòng tắm này, đã từng không ít người thắc mắc: nhà dì dượng chỉ có bốn người thôi nhưng sao phải lên lầu và cần hai phòng vệ sinh kết hợp nhà tắm chi cho tốn kém, trong khi đất ở quê rất là rộng, hầu như người ta cứ trải đều các phòng ở trệt chứ không ai lên lầu như dì dượng tôi. Thì nguyên nhân bởi vì dượng tôi còn phải chừa mặt bằng để làm xưởng mộc nữa (đã vậy xưởng phải nằm tách biệt với nhà một khoảng rộng chừng năm mét để đề phòng không may cháy xưởng rồi cháy luôn cả nhà hoặc ngược lại); cho nên khi xây nhà mới, bắt buộc phải lên lầu để bố trí ba phòng ngủ không bị nối dài như toa xe lửa. Và cái lý do mà hồi đó nhà chỉ có bốn người nhưng có tới hai phòng tắm là vì mỗi dịp hè về, ba chị gái nhà cậu mợ tôi lại ra đây ở chơi suốt ba tháng hè luôn, nên một cái phòng tắm là không thể nào đủ được. Đó là chưa kể... tôi không hiểu sao mà chị em con gái mấy nàng lại có sở thích tắm lâu má ơi, mỗi lần đi tắm ít ra cũng nửa tiếng; làm tôi và dượng (cái hồi còn ở nhà gỗ) phải ra ngoài sân giếng tắm trần mỗi ngày luôn kìa.

Tới đầu năm 2001, khi tôi đang gấp rút ôn tập cho kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 thì dì dượng tích cóp đủ tiền để xây nhà mới, là nó cho tới bây giờ nè mấy ông. Kể từ đó thì hai dượng cháu không còn phải ra ngoài sân giếng tắm trần nữa, mà phòng ốc trong nhà cũng rộng rãi thoáng mát hơn, tha hồ cho mỗi dịp hè ba chị gái nhà cậu mợ tôi tới ở chơi cũng hổng phải lo chật chội hay bất tiện cái gì nữa hết.

Trải qua bao dịp hè cùng với bao cái Tết đông vui ấm cúng như vậy, tính ra cũng gần mười một năm rồi, mặc dù kiến trúc bên ngoài của nó không được như những ngôi nhà hiện đại mà ở quê tôi người ta đang chuộng, màu sơn lại cũ kỹ rêu phong; nhưng bên trong vẫn còn sáng bóng và sạch sẽ, khiến cho mình có cảm giác gần giống nhà mới vừa xây lắm nghe. Chắc vì dượng tôi cũng chăm quét sơn lại cho nó, còn ốp gạch men chân tường cao lên tầm vai để dễ lau chùi nên nhìn chung nhà dì dượng vẫn rất chi là ổn. Từ phòng khách, phòng bếp (kết hợp phòng ăn) cho tới phòng ngủ, cả nhà tắm (kết hợp phòng vệ sinh), không nơi nào tôi chê được. Cái này là nhờ tính của dượng sạch sẽ ngăn nắp nè, thêm dì tôi cũng giống dượng tôi luôn; chứ riêng con quỷ em tôi thì tôi không chắc. Nó không may mắn được thừa hưởng cái tính tốt này của dì dượng tôi.

À, nhắc tới tính cách của con quỷ em, tôi lại nhớ vài mẩu chuyện tréo ngoe của hai anh em hồi còn nhỏ.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px