Chương 12
- Hi hi! Dạ đúng ồi. Nãy anh kêu dòm em thấy quen, em cứ tưởng anh sẽ nhớ ra được con em gái kết nghĩa này chớ, ai dè...
Tôi cười trừ, biết nói làm sao. Trong nhóm thì con nhỏ này rất hay cười và dễ tính nhất, giọng nói cũng nhỏ nhẹ và dễ thương nữa.
Lúc đó nghe nhỏ cùng với quỷ em tôi thay nhau kể lại câu chuyện cũ thì tôi mới nhớ. Có lần nhỏ bị mấy thằng con trai lớp trên giở trò bắt nạt, quỷ em tôi thương bạn nó quá, về nhà mà khóc giùm nhỏ luôn. Thế là bữa sau tôi đi rước quỷ em tôi về, nhưng cố tình đi theo nhỏ để canh chừng đám đó. Và rồi y chang, đúng như dự tính. Tôi chạy tới túm được một thằng, nạt cho quần nó ướt sũng. Nó khóc lóc xin tha tội. Tôi đe nó một chập rồi cũng thả nó. Chắc nó về thuật lại với đám kia nên sau này nhỏ cũng được yên thân. Nhỏ cảm ơn tôi rối rít, từ đó xin nhận tôi làm anh kết nghĩa để tôi bảo kê cho nhỏ, đổi lại nhỏ sẽ giúp hai anh em tôi tha hồ được đọc ké truyện tranh ở cửa hàng cho thuê truyện của người bác trong thị trấn mà không phải mất một xu nào.
Nói thiệt thì thuở ấy tâm hồn con nít của tụi mình chỉ cần nhiêu đó thôi là đủ, truyện tranh với hoạt hình, đứa nào cũng mê tít. Bởi vậy nên cái kho truyện “miễn phí” ở nhà người bác của nhỏ nó giống như thiên đường của hai anh em tôi luôn á mấy ông. Anh em nào sinh cùng lứa với tụi tôi vào thập niên 80 hay nửa đầu 90 của thế kỷ trước chắc cũng biết. Nào Đôrêmon nè, Dũng sĩ Hesman với 7 viên ngọc rồng nữa nè, rồi Dấu ấn rồng thiêng, Vua trò chơi, Cô tiên xanh, Đường dẫn đến khung thành, Subasa, Bác sĩ quái dị, Ninja loạn thị, Siêu quậy Teppi, cả Thám tử lừng danh Conan hay Những cuộc phiêu lưu của Lucky Luke với Một nửa Ranma nữa,... nhiều lắm. Thành thử có thời gian hễ tới Chủ nhật là tôi lại chở quỷ em tới rủ nhỏ đi đọc truyện ké. Ừ thì đôi khi cũng thấy lương tâm hơi cắn rứt vì mình coi cọp; nhưng thôi, tiền quà vặt của hai anh em tôi chỉ đủ cho quỷ em nó ăn hàng mỗi cuối tuần, thêm nữa ở đó có nhiều truyện hay quá nên tôi mặc kệ, coi cọp chút xíu có chết ai đâu.
- ... đó, chuyện nó như vậy đó, mà giờ chắc ảnh quên béng luôn rồi ớ bây.
- Hời ơi! Ngay tới chuyện với con quỷ... Í í! Quên! Quên nữa! Ngay tới chuyện với cái đứa quan trọng nhất ở đây mà ảnh còn không nhớ thì đòi gì ảnh nhớ tới mày!
Nghe mấy đứa tụi nó cứ nhắc hoài làm tôi cũng bắt đầu thấy tò mò ghê chứ bộ. Cuối cùng tôi lại phải dày mặt để gặng hỏi lần nữa nhỏ đó là ai, mà mấy ẻm vẫn không chịu nói.
- Thôi nghen! Cái mặt ba là dễ phụ bạc người ta lắm á! Nhớ hồi ba gặp tai nạn thập tử nhất sinh, ngoài con quỷ Nguyệt này với chị Lương ra còn có nó tới ngủ lại trong viện để trông chừng cho ba luôn đó! Vậy mà lâu nay ba đâu có thèm đoái hoài gì tới nó đâu!
Ủa có nữa hả? Lần tôi gặp tai nạn thập tử nhất sinh? Tôi nhớ vụ đó chứ, cái hố đen trong bước ngoặt cuộc đời tôi luôn mà. Nhưng ngoài nhỏ Bắp nhà chú thím và con quỷ em tôi ra thì đúng là tôi không hề biết lại còn có nhỏ bạn nào của nó cũng tới trông nom săn sóc cho tôi thiệt.
- Nè, là nhỏ nào á, sao hồi đó không ai nói gì cho anh biết hết trơn vậy?
Tôi quay qua hỏi nó; thì nó nhéo hờn tôi một cái, trả lời kiểu đánh đố với tôi vầy:
- Trời! Nghĩ sao? Anh tự hỏi anh đi chứ! Lúc đó cái đầu anh ngoài chỉ ra anh còn biết tới ai nữa đâu mà nói! Ngay tới em là đứa thức đêm thức hôm vì anh nhiều nhất nè; anh còn không thèm một lời cám ơn, vừa ra viện cái là bỏ vô Sài Gòn, được chừng nửa tháng anh liền ra Hà Nội, cũng không thèm về ăn Tết, chỉ gọi điện chúc tào lao mấy câu với mọi người xong từ đó mất dạng luôn thì ai mà kịp nói cái gì nữa!
Vậy hở? Đúng là tôi không biết. Hừm, giờ tự nhiên biết rồi, lòng tôi lại thấy áy náy làm sao; bởi người ta tốt với mình mà mình vô tâm không màng tới, cũng không một lời cảm ơn, giờ thì như thế này. Cho dù tôi không chắc mấy đứa tụi nó nói thiệt hay giỡn, rằng con nhỏ đó nhớ mong tôi trong khi tôi thì ngược lại; nhưng tôi nghĩ mình nên xin lỗi và cảm ơn cho nó tử tế một chút, chứ còn cứ trơ cái mặt ra vậy cũng khó coi.
- Hay như vầy đi. Tụi em gửi lời cám ơn với xin lỗi của anh tới ẻm...
- Không nghe! Cái đó anh tự đi mà giải quyết!
- Đúng ồi! Anh con trai mà chơi gì chơi kỳ dợ? Phải lo mà nhớ tới người ta, rồi đi kiếm người ta, xong cám ơn với xin lỗi đàng hoàng mới đáng mặt chớ.
- Phải đó! Anh làm vậy thì nó mới thành tâm được.
Ừm, mấy nhỏ nói cũng đúng. Nhưng khó cái là giờ tôi có biết nhỏ đó là đứa nào đâu. Tôi hỏi tụi nó mà tụi nó không nói, hỏi tới con quỷ em tôi thì nó cũng im luôn.
- Thôi bây giờ nghe, anh nhớ ra được cái con quỷ kia đi, tự khắc anh nhớ ra được nó á.
- Ủa vậy hả?
- Ờ đúng đúng! Còn cái con này anh chưa đoán nè.
- Ây! Như vậy là nhỏ Quyên đúng không? Vì nhỏ Diệp đây rồi thì còn lại là...
- Không! Chi dễ dị ba! Quỷ Quyên nó đi lấy chồng rồi, đâu ra mà còn ngồi đây cho ba tán dóc với nó nữa. Con quỷ này khác á, nãy ba còn chưa có nhớ ra được tên nó đâu.
Ầy, làm tôi cứ tưởng. Thế là tôi nhìn sang con nhỏ. Nhỏ cũng chống tay lên bàn và kê cằm nhìn tôi lại, cái mặt tỉnh queo rõ hài hước chớ. Hồi nãy lúc tôi nhìn con nhỏ Sa và Huyền, hai đứa nó có vẻ mắc cỡ với tôi, cả con nhỏ Diệp cũng vậy; mà riêng con nhỏ này là nó chẳng có thẹn thùng hay xấu hổ chi hết ráo, ờ. Đó, nhỏ còn nghiêng đầu nghiêng mặt, mỉm môi nháy mắt rồi kê cằm lên bàn tay để tạo dáng làm duyên nữa chứ. Càng lúc nhỏ càng tỏ ra dạn dĩ và tự tin khi đối diện với tôi nghe.
- Trời ơi bây ơi! Coi nó đang làm cái trò quỷ gì đó hở bây ơi?
- Nó mà! Đam mê khó bỏ còn nói chi nữa.
- Nè, cơ hội cuối cùng cho anh đó, nên phải ráng mà tận dụng đi biết chưa chàng.
Thiệt tình, cơ hội gì thì cơ hội chớ, tôi nom kiểu này là không nhớ ra được con nhỏ ngồi bển là ai luôn chứ đừng nói tới chuyện sau đó nhớ tiếp được cái đứa mà tụi nó đang đòi tôi phải nhớ.
- Rồi, coi bộ ảnh không nhớ nổi rồi.
- Thì ai biểu con quỷ này nó dậy thì xong biến hình dữ quá chi.
- A! Khoan khoan! Mày lột mắt kiếng đi đã, rồi phải búi cái tóc của mày lên thành cái nùi giẻ cho nó lúa lúa giống như hồi xưa nè, đó, thì họa chăng ảnh mới nhớ ra được.
- Ráng lên anh! Nhớ được con quỷ này là anh nhớ ra quỷ kia luôn đó.
Ủa thiệt hả ta? Nhưng tôi nghe nhỏ Huyền nó nói mà thấy mông lung quá, vì tôi vẫn không nhớ ra được con nhỏ này là nhỏ nào.
- Anh chịu. Đúng là anh không nhớ ra được thiệt.
Tôi vừa nói xong, nhỏ liền giở bài:
- Thôi! Nãy giờ tụi nó giỡn chơi á, chứ em bạn mới của tụi nó mà. Anh không biết em đâu, làm sao anh nhớ em là ai được. Mà em cũng hổng có biết anh luôn, hôm nay em mới gặp anh lần đầu thôi đó.
- À! Hèn chi!
Vậy mà nãy giờ mấy đứa tụi nó cứ thách đố tôi không, làm tôi...
- Nhưng em mới kết bạn với con quỷ Nguyệt nhà anh hồi anh đi Hà Nội tính lui lại sáu năm thôi à. Hồi đó tới nhà nó chơi với học nhóm, em có gặp ông anh bà con kết nghĩa của nó rồi. Ổng hơn tụi em năm tuổi, mồ côi mẹ, mất cả anh hai, ba lên chùa ở nên ổng phải ở với dì dượng. Tính ổng tốt lắm, trí nhớ cũng tốt nữa, lại thông minh nên ổng học giỏi; mắc cái ham chơi, cũng rất là quậy, nhất là giỏi bày trò với đám bạn của ổng để phá mấy đứa tụi em nè. Còn bề ngoài ớ hở, bề ngoài thì dòm ổng ngố ngố mà kiểu hai lúa chân chất sao á, chứ hổng có phải lãng tử đãng trí hay quên như anh đâu. Ủa nhưng anh ơi, bảy năm anh ra ngoải ăn cái gì mà bữa nay anh đẹp trai quá dợ? Dòm anh y chang cái anh người yêu ở thì tương lai gần của em luôn ớ anh!
Má ơi! Nhỏ làm một tràng tới đó, cả đám tụi nó ghé vai nhau che miệng cười khinh khích mới khó đỡ ghê ấy chớ.
- Mé con quỷ này! Bớt bớt lại giùm coi! Ảnh đẹp trai thì cũng là của tao á nghe chưa!
- Thiệt chứ! Ôm cua gì khét lẹt dị má! Ôm cua xong đòi cua con trai nhà người ta luôn hông!
- Ha ha ha! Cái tật đó giờ hổng có chịu chừa mà!
- Đúng ồi á! Tém tém lại Phương ơi! Mày... Í chết! Quên!
Ây! Đúng rồi! Y chang tôi vừa nghĩ tới!
- Trời ơi trời! Ai biểu mày đó?
- Đúng thiệt cái con quỷ Sa ớ nghe! Nãy giờ làm lộ tên hai đứa rồi á!
- Chứng tỏ là nó cố tình! Lát nữa để nó tính tiền cho hai đứa tao luôn đi!
Hờ, nhìn nhỏ Sa đang rối rít thanh minh và hối lỗi với tụi nó mà tôi cũng thấy tội; nên mới gỡ gạc lại cho ẻm chút xíu, rằng kỳ thực không cần ẻm nói thì tôi cũng nhận ra rồi, vì trong mấy đứa tụi nó chỉ có mình con nhỏ Phương mới dám đi trêu đám con trai tụi tôi bằng cái giọng đó thôi.
- ... thì hồi đó nè, thằng Cường bạn anh bị nhỏ Phương chọc quê cho một trận mà nó phát ngại đỏ mặt luôn ấy chớ. Hồi đầu thấy nhỏ Phương cũng dễ thương, nó tính làm quen để cưa cẩm thiệt; cái rồi mấy thằng biểu nhau, cứ tưởng con nhỏ mới lớp 7 còn rụt rè, dễ ăn lắm chứ, dè đâu, từ đó nó chừa luôn.
- Hơ hơ! Quỷ Phương coi vậy mà dữ dằn quá mậy.
- Ê! Ảnh kể chưa hết đâu nghe tụi bây! Chính ảnh bày trò á! Ảnh kêu cái đám bạn “Trời đánh thánh đâm” của ảnh tới phá tao trước đó chớ! Tao biết mà tao niệm tình con quỷ Nguyệt nó hay chỉ bài cho tao thôi nghe, chứ hông thôi là ảnh xong với tao ời. Vậy mà ớ hở, ảnh chưa có chịu biết điều cái gì hết, ảnh còn im im bày đủ trò phá tao tiếp chớ, chắc tính rửa hận cho mấy ông bạn của ảnh hay gì không bằng. Nè! Tụi bây thử nghĩ coi ảnh chơi vầy có chịu nổi hông? Có lần tao với tụi quỷ Hương đi làm cỏ lúa về ngang qua khúc kênh chỗ đám con trai đang tắm, lúc đó tao hổng biết cái mặt ảnh cũng đang ở đó đâu, nếu biết là tao chẳng ngu gì mà đứng lại kiếm chỗ rửa chân rồi. Thế là đùng một cái, ảnh từ đâu lao tới ôm tao nhảy ùm xuống kênh làm người tao ướt hết trơn luôn bây. Mà hôm đó trời nực nên tao hổng có bận... ấy. Thiệt tao ngại má ơi! Mà ảnh kéo tao xuống xong là lặn ra chỗ khác chớ, tụi quỷ Hương nó méc rồi vẫn cứ chối phăng cho được. Cuối cùng ảnh cũng phải đưa tao mượn áo để tao quây lại cho đỡ ngại á. Ơi mà chưa hết. Ảnh còn... Đó! Kìa! Bây coi cái mặt ảnh kìa! Còn cười nữa chứ! Coi có dễ quạu hông?
- Không! Không! Anh xin lỗi! Tại em kể chuyện nghe nó hài thôi... A! A! Đau!