Con quỷ em ngược duyên ngược số

Chương 8


- Tao! Tao! Để tao!

À, là con nhỏ ngồi ngay kế bên tôi.

- Từ từ, chờ em xí. Để em cột lại tóc với chùi bớt son đi đã, chứ để vầy khác xưa quá sợ anh dòm em tới mai cũng chưa chắc nhớ ra em luôn.

Chuẩn bị xong, nhỏ ngồi im cho tôi nhìn... ủa, là tôi và nhỏ cùng ngồi im để nhìn nhau mới đúng. Má ơi! Cái bộ này thấy nó khó đỡ gì đâu á kìa; làm không riêng gì hai đứa tôi, mà cả đám tụi nó cũng phải mắc cười luôn chứ.

- Tụi mày im hết coi! Nhất là con quỷ Diệp á! Cái mặt mày dòm đã mắc cười rồi thì đừng có...

- Trời ơi trời! Cái mỏ mày làm lộ nó mất tiêu rồi còn đâu!

- Thiệt tình ấy chớ! Tự nhiên giựt mất cơ hội ăn chùa của tao! Mé mày!

- Í í! Quên! Quên! Xin lỗi!

A! Nhờ con nhỏ này mà lộ một đứa, ngon!

- Không biết đâu! Đền cho tao đi! Không lát nữa mày tính tiền cho tao á!

- Ư hư hư! Tao quên thiệt! Quen miệng nên lỡ thôi! Tao cam đoan từ giờ sẽ im lặng, hổng có kêu đứa nào nữa hết. Được chưa?

- Thôi cái đó lát tính sau đi, giờ làm lại cho anh Khánh đoán tiếp chứ ảnh đang chờ kìa.

Kỳ thực cũng không cần phải làm lại, vì tôi đã ngờ ngợ ra con nhỏ này là ai rồi.

- Em là Sương hay Sa nè, đúng không?

Nhỏ cười hi hi:

- Cha! Anh nhận đúng mặt rồi đó; nhưng hoặc Sương hoặc Sa thôi nghe, làm sao em có hai tên được.

- À ừ... vậy là...

- Từ từ, đừng gấp, dòm em rồi nhớ cho thiệt kỹ đi. Sương hay Sa nè?

- Ê! Không có được nhép miệng để nhắc bồ đâu nha mậy!

- Ủa người ta liếm môi thôi, làm gì căng dữ dị trời.

- Lát nữa liếm, giờ cứ khép cái mỏ mày lại cho tụi tao.

- Khép hẳn luôn đi, đó, đúng ồi.

Hừm, tôi cũng muốn giúp nhỏ lắm, mà kiểu này không biết có giúp được không. Thôi thì...

- Sương hả?

- Hụ! Trật rồi chàng ơi! Thiệt đúng nhà có mỗi hai chị em mà cái đầu của chàng lúc nào cũng nghĩ tới bả hết ớ, biểu sao chàng nói trật tên tui!

Trời ơi trời.

- Có đâu! Anh đoán đại á, chứ anh không phân biệt được.

Vậy mà con nhỏ nó không chịu cho tôi đâu kìa:

- Thôi thôi! Lại xạo nữa ồi nè! Không phân biệt được mà sao hồi đó suốt ngày chàng tia chị tui ác quá, hổng có trật qua tui được miếng nào hết trơn! Thiệt tao nói bây nghe chứ ngoại trừ mấy hôm đầu mới gặp kể từ lần tụi tao đi thăm con quỷ Nguyệt nó bị bệnh, còn lại về sau tao để ý hổng có lần nào mà ảnh tia trật bà Sương qua tao hết luôn bây. Tao không biết tại sao ảnh có thể dòm ra được hai chị em tao khác nhau chỗ nào, bất kể là tao chơi kiểu tóc giống y chang bả, bận quần áo của bả, còn đi quả dép Hello Kitty cùng với bả luôn nhưng ảnh vẫn biết đứa nào chị đứa nào em mới tài thiệt chứ. Tới mức mà tao chỉ có thể tự hiểu là do ảnh thích bả nên ảnh mới có thể tia trúng bả một cách thần kỳ tới cỡ đó thôi.

- Í! Vậy là hồi đó anh Khánh có thích quỷ Sương thiệt hả?

- Gì chứ? Sao anh lại thích nó mà hổng chịu thích em?

- A! A! Đau anh!

- Im! Im! Cứ bình tĩnh! Đây để tao kể bây nghe cái vụ này của ảnh, giờ nhớ lại vẫn còn thấy nó hài gì đâu ớ chèn.

- Rồi rồi! Kể đi kể đi!

- Ời nghe! Lần đó gặp hôm trời mưa lớn, đường lầy với trơn nên hai chị em tao phải dắt bộ xe về nhà chứ hổng đứa nào dám chở; xong chắc là ảnh đi rước con quỷ Nguyệt rồi thấy tụi tao vậy, hồi sau ảnh rượt theo kêu tao tự đạp xe, còn ảnh chở bả để cùng về cho lẹ. Tụi tao ngại phiền ảnh nên tính từ chối, nhưng chưa kịp thì ảnh đã bồng bả lên xe ảnh rồi. Mà ảnh bồng đúng người chớ, cho dù là hai đứa tao đang trùm áo mưa gần kín mặt nghe bây. Thiệt ảnh làm tao thấy nể á! Tao vẫn không hiểu tại sao mà ảnh có thể nhận ra được bả bất chấp vậy luôn kìa. Cái rồi bây biết sao hông? Ảnh kêu tao để ảnh đi trước dò đường cho tao đi sau khỏi bị lầm phải chỗ trơn trợt. Tao mới kêu là tao quen đường hơn nên để tao đi trước. Ảnh không chịu, cứ vừa đi vừa ngoái đầu dòm tao như kiểu sợ tao bị té vậy ớ; làm bà Sương bả thấy bất an sao đó nên cứ ngồi sau nhắc ảnh lo dòm đường đi. Ảnh tự tin nói với tụi tao ảnh là tay lái lụa số một ở cái huyện này, dù có bịt mắt lại thì ảnh vẫn chạy ngon lành như ăn kẹo, quan trọng là ảnh sợ tao bị té thôi, ha. Xong cái hai đứa tao nghe mà lo chớ, thiệt tụi tao lo lắm luôn! Vì đường về nhà tụi tao mùa mưa nó y chang mặt ruộng đang bừa dở á, đã vậy còn men theo bờ kênh với bờ ruộng nữa, tụi bây dư sức biết rồi, sẩy tay sẩy chân một cái là làm bạn với cua cá cóc nhái như chơi chứ giỡn đâu. Thành thử khi ba đứa tao mò về tới bờ kênh là bà Sương bả ngồi sau nhắc miết nhưng ảnh không có chịu nghe, còn ra vẻ với tụi tao là ảnh chạy xe rất đỉnh, xong lạng lách thể hiện với tụi tao chớ. Ờ, rồi chuyện gì tới nó cũng tới thôi. Xe ảnh trợt bánh lao xuống kênh thiệt, làm người ngợm sách tập của bà Sương ướt mèm luôn mới thảm chứ. Cuối cùng tao phải...

- Ha ha ha!

- Tao cũng nghi cái kết quả đó rồi mà!

Thiệt tình cái con nhỏ này. Nhắc chuyện gì không nhắc lại đi nhắc cái chuyện đáng xấu hổ đó ra làm tôi ngại má ơi.

- Vậy đó. Tao dòm ảnh với bả lao xuống mà tao giựt mình mém nữa té theo chứ bây. Cuối cùng tao phải mò xuống phụ ảnh nhấc cái xe để kéo bả lên, chớ bả bị kẹt chân dưới sình nom mà thương quá trời quá đất.

- Tao nhớ rồi! Hồi đó con quỷ Sa-tăng nó kể cho nguyên đám mười mấy đứa nghe luôn mà thiếu ba đứa này với tụi quỷ Trâm quỷ Bông thôi.

- Coi bộ vui quá ha! Giá mà tụi mình được chứng kiến cái cảnh đó của ảnh thì hay biết mấy!

- Ủa nhưng tao thấy anh Khánh đỉnh thiệt mờ. Ở trong hoàn cảnh đó đâu mấy ai dám làm như ảnh đâu, đúng hông?

- Ờ! Đỉnh vậy mà anh Khánh hơ!

- Đúng ời! Cái đó là người ta chỉ đang chuyển làn xe từ đường bộ xuống đường thủy thôi, hai chị em bây hổng có hiểu ý gì trơn trọi.

- Ha ha ha!

- Trờ quơ, chuyển làn kiểu đó thì ngay tới cái đứa thương ảnh nhất trên đời cũng muốn tế sống ảnh nữa. Nghĩ sao? Ảnh thì khỏe như trâu mộng rồi, lại chỉ ướt quần áo thôi nên hổng sao hết. Còn bà Sương mới cực kìa. Bà vốn yếu nên về nhà một cái là bệnh đo giường cả tuần phải nghỉ học, đã vậy còn báo hại tao phải lo đốt củi hong khô sách tập cho bả mất hai ngày mà vẫn không có cứu được mấy cuốn tập đáng thương của bả, thành ra tao phải mua tập mới rồi giúp bả chép lại bài muốn liệt cái tay tao luôn ớ. Đó! Nên từ cái vụ đó mà hai chị em tao ghim ảnh tới bây giờ luôn đó.

- Hơ hơ! Cho chừa cái tội! Ai biểu làm hổng được mà cứ ham lấy le với gái chi không biết nữa!

- Mà nghĩ thấy tội bả chớ. Hồi đó tụi mình mới học lớp 4 thôi nghe; ảnh thích bả, bả biết á; mà chắc bả cũng thích ảnh nên hổng có bắt đền hay trách móc cái gì hết, chỉ im im tự chịu một mình. Cũng được cái là ảnh có tâm, chịu tới tận nhà thăm nom xong đền cho bả mấy cuốn tập với mấy cây kẹo kéo nên tao hổng có nói cho mẹ quỷ Nguyệt biết. Chứ thử không vậy coi, tao chơi tới bến với ảnh luôn cho ảnh chừa.

Hờ, tôi nghe cái giọng này thì đúng là con nhỏ Sa thiệt rồi. Hai chị em nó sinh đôi giống nhau nhưng chỉ ở ngoại hình thôi, chứ tính tình thì khác hẳn. Nhỏ Sương mềm mỏng có phần hơi yếu đuối, còn nhỏ này thì cứng cỏi và tinh quái hơn.

- ... cái đó cũng bình thường mà. Như con quỷ này nè, hồi mới lớp 2 nó đã thích cái thằng gì ngồi kế bên nó đó, mà tới hồi lên lớp 3 tụi nó ngồi khác chỗ là hết thích thôi.

À, mấy nhỏ đang nói cái vụ tôi và con nhỏ Sương thích nhau trong khi một đứa mới lớp 4 còn một đứa thì lớp 9. Thực ra cái này nó mơ hồ lắm. Tôi không chắc con nhỏ Sương nó có thích tôi không, và thích là thích theo nghĩa như thế nào; nhưng ít nhiều tôi cũng cảm nhận được là nhỏ có quý mến tôi thiệt. Ừm. Hồi đó tôi học lớp 9, cảm xúc của tôi đã hơi hơi chín rồi, nên tôi thừa nhận là có thích nhỏ vì cái nét dễ thương và dịu dàng của nhỏ. Ư mà thích vui vậy thôi chứ không có gì đặc biệt. Thì bởi nhỏ còn bé xíu mà, những biểu hiện của nhỏ chưa đủ nữ tính để hấp dẫn tôi giống như mấy đứa con gái lớn hơn ở trong xóm hay tụi học cùng lớp với tôi chẳng hạn. Thành thử hồi đó tôi không có thể hiện gì quá trớn với nhỏ hết, tôi chỉ hay cho nhỏ me xoài cóc ổi mà tụi tôi hái trộm được và làm cái này cái kia để bù đắp cho nhỏ những khi nhỏ bị nhỏ Sa này ăn hiếp thôi à.

- ... thôi mày ơi, hổng dám đâu, nhỏ xíu mà biết cái gì trời.

- Ờ, đúng thiệt.

- Ủa mà Sa nè, chị Sương hôm nay mắc làm cái gì nên không đi với em hả?

- Dạ. Bả đang có nguy cơ bị nợ môn nên phải ở nhà cày cuốc cho nghiêm túc lại ớ anh, bởi tại bả cũng sắp thi cuối kỳ ời.

À à, nghe qua thì tôi cũng đoán mấy nhỏ vẫn đang tiếp tục theo đuổi cấp học cao hơn ở trong thành phố, nên hỏi thăm coi sao. Ừm, tôi mừng vì mấy ẻm đều đang học đại học hoặc cao đẳng, lại đúng ngành yêu thích, nó sẽ giúp ích cho tương lai của mấy ẻm nhiều hơn về sau này. Chứ ở quê tôi, con gái mà tốt nghiệp phổ thông xong nghỉ học thì đa số là lấy chồng rồi ở nhà làm vườn hay làm ruộng thôi; nếu may mắn gặp nhà kinh doanh buôn bán thì đỡ, còn thuần nông là vất vả lắm.

- Thôi được rồi, vậy là quỷ Sa-tăng bữa nay vẫn phải trả đó. Giờ tới lượt con quỷ... Í í! Mém quên!

- Đó nghe! Còn tao với con quỷ này nữa, giờ tụi bây phải im lặng hết, hổng có mướn kêu tên đâu nghe chưa, để ảnh cứ đoán xong đứa nào trước là tới lượt đứa còn lại thôi.

- Ô-kê con dê. Vậy anh Khánh đoán con quỷ này trước đi.

Tôi nhìn sang phía con nhỏ ngồi đối diện. Nhỏ bắt chước nhỏ Sa vừa làm, cũng chùi bớt son môi và để lại kiểu tóc mà nhỏ cho rằng sẽ giúp tôi dễ nhớ ra nhất. À, hay thiệt, lần này thì tôi nhận ra luôn.

- Em là Huyền nè, đúng không?

- Hi hi! Dạ đúng ồi. Nãy anh kêu dòm em thấy quen, em cứ tưởng anh sẽ nhớ ra được con em gái kết nghĩa này chớ, ai dè...

Tôi cười trừ, biết nói làm sao. Trong nhóm thì con nhỏ này rất hay cười và dễ tính nhất, giọng nói cũng nhỏ nhẹ và dễ thương nữa.

Lúc đó nghe nhỏ cùng với quỷ em tôi thay nhau kể lại câu chuyện cũ thì tôi mới nhớ. Có lần nhỏ bị mấy thằng con trai lớp trên giở trò bắt nạt, quỷ em tôi thương bạn nó quá, về nhà mà khóc giùm nhỏ luôn. Thế là bữa sau tôi đi rước quỷ em tôi về, nhưng cố tình đi theo nhỏ để canh chừng đám đó. Và rồi y chang, đúng như dự tính. Tôi chạy tới túm được một thằng, nạt cho quần nó ướt sũng. Nó khóc lóc xin tha tội. Tôi đe nó một chập rồi cũng thả nó. Chắc nó về thuật lại với đám kia nên sau này nhỏ cũng được yên thân. Nhỏ cảm ơn tôi rối rít, từ đó xin nhận tôi làm anh kết nghĩa để tôi bảo kê cho nhỏ, đổi lại nhỏ sẽ giúp hai anh em tôi tha hồ được đọc ké truyện tranh ở cửa hàng cho thuê truyện của người bác trong thị trấn mà không phải mất một xu nào.

Nói thiệt thì thuở ấy tâm hồn con nít của tụi mình chỉ cần nhiêu đó thôi là đủ, truyện tranh với hoạt hình, đứa nào cũng mê tít. Bởi vậy nên cái kho truyện “miễn phí” ở nhà người bác của nhỏ nó giống như thiên đường của hai anh em tôi luôn á mấy ông. Anh em nào sinh cùng lứa với tụi tôi vào thập niên 80 hay nửa đầu 90 của thế kỷ trước chắc cũng biết. Nào Đôrêmon nè, Dũng sĩ Hesman với 7 viên ngọc rồng nữa nè, rồi Dấu ấn rồng thiêng, Vua trò chơi, Cô tiên xanh, Đường dẫn đến khung thành, Subasa, Bác sĩ quái dị, Ninja loạn thị, Siêu quậy Teppi, cả Thám tử lừng danh Conan hay Những cuộc phiêu lưu của Lucky Luke với Một nửa Ranma nữa,... nhiều lắm. Thành thử có thời gian hễ tới Chủ nhật là tôi lại chở quỷ em tới rủ nhỏ đi đọc truyện ké. Ừ thì đôi khi cũng thấy lương tâm hơi cắn rứt vì mình coi cọp; nhưng thôi, tiền quà vặt của hai anh em tôi chỉ đủ cho quỷ em nó ăn hàng mỗi cuối tuần, thêm nữa ở đó có nhiều truyện hay quá nên tôi mặc kệ, coi cọp chút xíu có chết ai đâu.

- ... đó, chuyện nó như vậy đó, mà giờ chắc ảnh quên béng luôn rồi ớ bây.

- Hời ơi! Ngay tới chuyện với con quỷ... Í í! Quên! Quên nữa! Ngay tới chuyện với cái đứa quan trọng nhất ở đây mà ảnh còn không nhớ thì đòi gì ảnh nhớ tới mày!

Nghe mấy đứa tụi nó cứ nhắc hoài làm tôi cũng bắt đầu thấy tò mò ghê chứ bộ. Cuối cùng tôi lại phải dày mặt để gặng hỏi lần nữa nhỏ đó là ai, mà mấy ẻm vẫn không chịu nói.

- Thôi nghen! Cái mặt ba là dễ phụ bạc người ta lắm á! Nhớ hồi ba gặp tai nạn thập tử nhất sinh, ngoài con quỷ Nguyệt này với chị Lương ra còn có nó tới ngủ lại trong viện để trông chừng cho ba luôn đó! Vậy mà lâu nay ba đâu có thèm đoái hoài gì tới nó đâu!

Ủa có nữa hả? Lần tôi gặp tai nạn thập tử nhất sinh? Tôi nhớ vụ đó chứ, cái hố đen trong bước ngoặt cuộc đời tôi luôn mà. Nhưng ngoài nhỏ Bắp nhà chú thím và con quỷ em tôi ra thì đúng là tôi không hề biết lại còn có nhỏ bạn nào của nó cũng tới trông nom săn sóc cho tôi thiệt.

- Nè, là nhỏ nào á, sao hồi đó không ai nói gì cho anh biết hết trơn vậy?

Tôi quay qua hỏi nó; thì nó nhéo hờn tôi một cái, trả lời kiểu đánh đố với tôi vầy:

- Trời! Nghĩ sao? Anh tự hỏi anh đi chứ! Lúc đó cái đầu anh ngoài chỉ ra anh còn biết tới ai nữa đâu mà nói! Ngay tới em là đứa thức đêm thức hôm vì anh nhiều nhất nè; anh còn không thèm một lời cám ơn, vừa ra viện cái là bỏ vô Sài Gòn, được chừng nửa tháng anh liền ra Hà Nội, cũng không thèm về ăn Tết, chỉ gọi điện chúc tào lao mấy câu với mọi người xong từ đó mất dạng luôn thì ai mà kịp nói cái gì nữa!

Vậy hở? Đúng là tôi không biết. Hừm, giờ tự nhiên biết rồi, lòng tôi lại thấy áy náy làm sao; bởi người ta tốt với mình mà mình vô tâm không màng tới, cũng không một lời cảm ơn, giờ thì như thế này. Cho dù tôi không chắc mấy đứa tụi nó nói thiệt hay giỡn, rằng con nhỏ đó nhớ mong tôi trong khi tôi thì ngược lại; nhưng tôi nghĩ mình nên xin lỗi và cảm ơn cho nó tử tế một chút, chứ còn cứ trơ cái mặt ra vậy cũng khó coi.

- Hay như vầy đi. Tụi em gửi lời cám ơn với xin lỗi của anh tới ẻm...

- Không nghe! Cái đó anh tự đi mà giải quyết!

- Đúng ồi! Anh con trai mà chơi gì chơi kỳ dợ? Phải lo mà nhớ tới người ta, rồi đi kiếm người ta, xong cám ơn với xin lỗi đàng hoàng mới đáng mặt chớ.

- Phải đó! Anh làm vậy thì nó mới thành tâm được.

Ừm, mấy nhỏ nói cũng đúng. Nhưng khó cái là giờ tôi có biết nhỏ đó là đứa nào đâu. Tôi hỏi tụi nó mà tụi nó không nói, hỏi tới con quỷ em tôi thì nó cũng im luôn.

- Thôi bây giờ nghe, anh nhớ ra được cái con quỷ kia đi, tự khắc anh nhớ ra được nó á.

0

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này