Con quỷ em ngược duyên ngược số

Chương 4


- Ủa!? Sao hồi con nghe nó khoe là đậu cả hai nguyện vọng luôn mà?

- Nó nói dóc mày cho đỡ quê thôi chứ nó đâu có đậu trường nào đâu.

- Trời! Làm con tưởng chớ! Nhưng cũng tội nó ghê chứ bộ! Học giỏi vậy mà không đậu trường nào thiệt luôn á hả?

- Hời ơi! Tội cái gì nó! Ngay từ đầu nó đâu có thích học đại học đâu, nó thích học nghề nên nó cố tình thi rớt để dì dượng khỏi trách nó thôi chứ có gì đâu mà tội.

- À. Quỷ này coi bộ lắm trò dữ hen. Ủa mà giờ nó đang học nghề gì hở dì?

Đột nhiên dì cười:

- Nghề ăn bám chứ còn nghề gì nữa.

Nghe cái điệu này thì chắc là dì chỉ đang giỡn chơi thôi nên tôi hỏi lại cho rõ. Ừm, thế là dì nói thiệt, nó đang học đại học ở trường Khoa học Xã hội và Nhân văn đúng như nguyện vọng của nó, cũng đúng với cái năng khiếu văn chương của nó luôn.

- ... ừa, lần đó nó đậu mà nó mừng quá trời quá đất, nó đi khoe từ đầu xóm tới cuối xóm luôn ớ mày biết hông, thậm chí mấy dì bán quán cóc mà nó hay ăn hàng ở ngoài quốc lộ cũng biết nó đậu đại học nữa kìa. Nói hổng ấy chứ nhiều lúc nghĩ đúng sợ với cái mỏ của nó thiệt ớ mày ơi.

- Hờ, con cũng nghĩ giống dì á. Ủa mà nó học có ổn không dì ha?

- Ời, cũng tạm được. Túm lại là nó vẫn ôm thành tích về nhà để lấy số má với con em nó đều đều, nên dì dượng cũng yên tâm. Chỉ có năm đầu cô nàng chưa quen là hơi trầy trật xí, chớ quen rồi thì ổn... À từ từ, có cái này để dì nói mày nghe.

- Dạ?

Lúc đó dì hạ giọng nói nhỏ, còn khều tay tôi như thói quen ngày xưa dì vẫn hay làm vậy mỗi khi muốn chia sẻ với tôi điều gì; nên tôi cũng theo phản xạ đứng xích lại gần hơn và hơi cúi đầu thấp xuống một chút để nghe dì nói:

- Ờ. Mới năm rồi nó được sinh viên loại giỏi nè, xong dượng kêu thưởng cho chiếc xe Lead mới ra hồi đầu năm để đi học mà nó không chịu, cứ đòi để dành tiền đó mai mốt ra Quảng Ninh chơi với anh Rô thôi. Tới tháng 9 nhập học, Honda nó ra tiếp mẫu Vision đẹp lắm, nom kiểu dáng cũng hợp với nữ, làm dì ưng quá trời, cái rồi dì bàn với dượng mua cho nó. Vậy mà nó vẫn không chịu chớ, nhất quyết để dành tiền ra ngoải chơi mấy tháng với mày luôn. Đó, nên có gì mày coi rồi khuyên nó giúp dì dượng với nghe. Chứ cái chân nó hay đi mà suốt ngày mượn xe của bạn, biết là xăng mình đổ, hư mình sửa, nhưng cũng ngại phiền hà người ta chứ đúng hông?

- Dạ, để dịp nào anh em nói chuyện rồi con khuyên nó cho.

- Ời. Học thì cũng được, mà đầu óc toàn lo chuyện đi chơi không à. Nghĩ sao? Bằng đó tiền mình đầu tư vô chiếc xe, mai mốt có cái phương tiện để đi làm, nó là tài sản lâu dài bền vững; chứ ba mươi triệu mà nướng vô chuyến du lịch mấy tháng thì uổng phí quá đi chớ, đúng không con?

- Dạ. Dì nói cũng đúng.

- Chứ chi nữa! Nên dì mới biểu nó lớn cái đầu mà hổng có biết nghĩ xa gì trơn trọi. Y chang một đứa con nít hăm mốt hăm hai tuổi thiệt ớ mày.

Thấy dì có vẻ đang muốn phàn nàn về nó, nghĩ cũng tội; nên tôi lập tức lái sang mặt tích cực của nó để dì vơi đi:

- Chắc tại em nó chỉ lo ăn với học thôi á dì, nên mấy cái đó nó chưa có nghĩ tới, sau này từ từ nó chín chắn lại là nó sẽ hiểu thôi à. Ơi mà tính ra Bống nhà mình cũng giỏi ghê chứ bộ. Hồi tụi con học 12 cũng có nghe tiếng của trường Xã hội Nhân văn này á, được sinh viên loại giỏi đâu có phải xoàng đâu, toàn nhân tài văn chương chữ nghĩa tương lai của đất nước không đó chứ.

Ai dè:

- Nhưng mà mệt lắm con ơi! Giỏi gì hổng giỏi đi giỏi ba cái trò văn thơ đó làm dì nản với nó quá trời quá đất luôn ớ.

- Ủa sao vậy dì? Em nó học giỏi cái đó sau này đi viết báo hay làm biên tập viên với phóng viên cho đài truyền hình quốc gia cũng được lắm á chứ giỡn!

- Thì cũng được, ư mà đó là chuyện của tương lai như nào chưa biết; chứ bây giờ là dì thấy mệt với nó rồi đó. Đây mày thử nghĩ coi, cái mỏ nó đã nói nhiều rồi còn hay cãi nữa, mà nó cãi hổng có phải kiểu ngang ngạnh ngổ ngáo gì đâu nhưng nó toàn lôi văn chương thơ phú ra cãi thâm cãi thúy không hà. Dì nghe mà nhức cái đầu với nó thiệt; nên hầu như lần nào dì cũng phải nhịn nó cho nó bớt nói đi, chớ không tới hồi dì phải nhai Panadol thay cơm vì nó luôn á mày hiểu hông.

À à, hèn chi! Tôi cũng công nhận với dì là... Ây, bất chợt nghe tiếng tằng hắng của nó đằng sau làm cả hai dì cháu tôi phải ngoái đầu lại. Lúc đó cái mặt nó xị xuống nhìn chăm chăm tôi và dì, còn bệu cái mỏ lên hờn dỗi chớ:

- Con nghe hết rồi đó nghen! Hai người nói xấu gì con đó?

Dì tôi đáp lại nó tỉnh queo:

- Ủa? Mày xấu sẵn rồi thì mẹ cần chi phải nói nữa.

Đó, là dì tôi nói ớ nghe, không có phải tôi à. Thế mà tự nhiên nó bước tới nhéo tôi một cái; cũng nhẹ thôi, nhưng đủ làm tôi phải ngoái đầu thắc mắc với nó. Nó không đáp, liền vòng tay ôm tôi từ phía sau, rồi ghé đầu lên vai tôi cười hi hi mới khó hiểu chứ kìa?

- Cái gì nữa đây má?

- Đừng! Im cho em ôm xí coi!

- Nè, mày lại tính giở trò gì với anh đó hả con?

- Dạ có gì đâu. Lâu lắm rồi hổng gặp, con nhớ ảnh quá nên ôm xí cho đỡ nhớ thôi chứ bộ.

Trời! Nó mà cũng bày đặt biết nhớ tôi nữa hả? Nói thiệt là cái vụ ôm tôi từ phía sau thì hồi nhỏ nó hay làm nũng vầy rồi nên tôi không lạ gì nữa, ư mà cái giọng điệu với lời lẽ sến súa như này thì lần đầu tiên nó giở trò với tôi luôn đó.

- Anh ơi! Anh!

- Chi?

- Em chờ anh bảy năm rồi ớ, nhớ anh muốn chết! Nhớ anh lắm luôn ớ ờ ơ!

Gì nữa? Có thiệt không vậy trời?

- Mày ớ nghe, coi chừng làm anh sợ rồi nó trốn mày luôn chứ không phải mày trốn nó nữa đâu á.

- Hí hí! Con ôm chắc lắm, từ giờ ảnh là của con rồi, ảnh muốn trốn cũng hổng trốn được đâu.

Má ơi! Cái giọng của nó nghe đã đủ làm cho tôi hoang mang rồi, đây nó còn hôn lên vai tôi một cái phát ra tiếng mới khiếp chớ.

- Thôi! Tha anh giùm đi! Mày làm như anh là người yêu của mày không bằng á.

- Ê! Hổng có được kêu người yêu bằng “mày” đâu nghe! Kêu lại cho em!

Thiệt chứ! Cái con quỷ này bữa nay cà chớn dữ ta? Giỡn vầy là thấy không vui rồi đó. Tôi đang tính hỏi lại nó cho rõ ràng thì dì đã đánh vô người nó một cái, vừa cười vừa cản như muốn giỡn theo nó luôn:

- Thôi nghen! Mẹ nói là không có được giỡn quá trớn đâu ớ nghen!

- Dạ, thì hông giỡn nữa. Nhưng mà anh ơi! Anh! Em hỏi anh cái này nè.

- Rồi, vụ gì nữa?

- Dạ, trả lời em chân tình nghe. Vậy chứ bảy năm đi biền biệt, anh có nhớ em xí nào hông đó?

Thiệt tình! Nó làm tôi xiên trật con ốc luôn á trời. Tôi nghĩ bụng chớ, trốn nó còn hổng kịp, nếu quên được nó chắc tôi cũng mừng.

- Không.

Ờ, tôi đáp gọn lỏn, xạo nó cho vui, cứ như kiểu từ lâu tôi đã quên mình có một đứa em quỷ sứ là nó rồi vậy.

- Cái gì hở? Không nhớ em thiệt luôn?

- Ủa thì mày có gì đâu để anh nhớ.

Dòm cái mặt chù ụ một đống của nó khi nó ló đầu lên nhìn tôi, tôi có ráng nín cười cũng không được. À, nhân tiện vụ này, đầu tôi nó vừa nhảy số, tôi phải tranh thủ trêu nó trước khi nó kịp bày trò phá tôi tiếp. Thế là tôi quay qua phía dì, tấu hài kể lại chuyện lúc nãy:

- Ơ mà dì biết không? Nãy á, con về gặp nó ở sân, con còn không nhớ nổi cái mặt nó luôn kìa. Con cứ tưởng nhỏ Thắm hay nhỏ nào trong xóm qua chơi, đang tính hỏi tầm này trễ rồi sao chơi hoài vậy, chưa chịu về cho nhà người ta cơm nước nữa, bộ hổng lẽ muốn ở lại ăn chực luôn hay gì, thì nó đã chạy... A! Ui da!

Mèn đét ơi! Lần này nó nhéo đau quá trời quá đất!

- Quá đáng! Đã không nhớ người ta thì thôi, còn không thèm nhận mặt em mình nữa chứ!

Ê, có vậy thôi mà nó đánh vào lưng tôi mấy cái, xong hậm hực quay bước bỏ đi luôn kìa?

- Nè! Giận thiệt hả?

- Hổng thèm!

Ơ!? Con nhỏ này! Bữa nay sao khó tính vậy ta? Nó làm tôi phải buông con ốc ra để đuổi theo coi...

- Kệ nó. Tánh nó con nít xưa giờ mà, mình làm cái này lẹ đi để còn ăn cơm nữa con.

Nghe lời dì, tôi đành kệ nó thiệt. Mà hồi sau món ốc được làm xong, dượng cũng về tới, cơm canh vậy là đủ, cả nhà tập trung lại để ăn, chỉ thiếu mỗi mình nó. Tôi nom cái bộ này là trót làm nó giận thiệt rồi, nên phải xuống nước dỗ dành nó thôi chứ biết sao.

- Bống ơi! Anh giỡn chơi có xíu mà mày làm thấy ghê quá! Vô ăn cơm đi con!

- Ủa nó đi đâu vậy cà?

- Đang ở ngoải á. Gái đứa chi lớn xác rồi mà hở ra cái là giận lẫy không! Thấy mệt!

- Dạ thôi, để con ra đó dỗ em nó. Dì dượng cứ ăn trước đi rồi hai anh em con vô liền.

Dì dượng kêu tôi cứ mặc kệ, mà tôi không có nỡ. Nghĩ lại cũng do tôi làm nó tủi thân, ừm, tôi đoán thế; vì nó nói nó nhớ tôi, trong khi tôi thì tỏ ra không hề coi trọng nó chút xíu nào, tới nỗi gặp lại cũng không nhận ra nó nên nó mới giận.

- Bống ơi! Đâu rồi? Vô ăn cơm đi em!

Tôi mở cửa để ra sân giếng. Nó vẫn đứng đó quay lưng về phía tôi, chẳng hề đả động. Hình như nó đang khóc hay sao mà tôi thấy nó vừa thoáng đưa tay lên mặt để lau vội nước mắt thì phải. Trời, hổng lẽ tôi làm nó tổn thương tới mức này sao chứ?

- Ê bồ-tèo! Nói vậy mà giận anh thiệt luôn hả?

Tôi tiến lại, ngó nghiêng dòm thử, rồi vỗ vỗ nhẹ lên vai nó, hỏi thăm coi sao. Nó lắc mình, ý gạt tay tôi ra. Tôi ráng dày mặt tới gần hơn, cũng tìm lời dỗ ngọt cho nó chịu:

- Thôi, Bống ngoan của anh, không có giận nữa nè, giận là cái mặt xấu lắm đó. Vô nhà với anh, đi, vô ăn cơm kẻo đói, chớ hồi đứng đây muỗi nó hôn cho lại sưng phù mặt lên nữa.

Vậy mà nó hất tay tôi ra, lời nặng tiếng nhẹ:

- Hổng thèm! Anh có coi người ta là cái gì đâu mà giờ còn Bống Bống với Bang Bang ngọt xớt dị!

- Đâu! Sao lại không coi ra gì được? Anh vẫn nhớ Bống của anh mà, nên trước khi về anh còn mua quà cho Bống nữa đó. Nhưng phải vô ăn cơm với cả nhà đi đã, rồi lát anh đưa. Đi!

Không biết cái món quà tôi vừa hứa hẹn với nó liệu có hiệu quả xíu nào không mà nó im một lúc, xong dỗi tiếp:

- Ghét cái mặt anh! Người ta thì mong anh nhớ anh quá chừng, còn quan tâm anh nên mới lặn lội đi bắt ốc về cho anh ăn; vậy mà cái bụng dạ anh chẳng có nhớ gì tới người ta hết, vừa gặp lại còn tưởng chị Thắm qua chơi nữa chứ, có khác nào trong đầu anh suốt bảy năm nay chỉ có chị Thắm mà hổng thèm có người ta hông?

À.

- Thôi, anh giỡn, anh giỡn á, ừm, anh không có nghĩ vậy.

Nhớ hồi nhỏ, tôi hay vuốt tóc xoa đầu để dỗ nó mỗi khi nó giận, giờ lôi ra áp dụng thử coi sao. Thế là nó lại im lặng, hồi sau cũng chịu lên tiếng:

- Giỡn hổng có vui mà cũng đòi giỡn! Nghĩ sao giỡn kiểu đó, làm em rầu gì đâu!

Ầy dà, bắt đầu dịu giọng vầy là hơi nguôi nguôi rồi đây; nên tôi càng làm tới, tích cực dỗ dành. Gì chứ tính nó tôi thừa hiểu, dễ giận mà cũng dễ vui lắm, năm nay tính ra cũng hai mươi mốt tuổi đầu rồi mà còn như con nít á, nhìn thương quá cơ.

- Ừ, anh xin lỗi, nãy anh giỡn thôi mà. Cũng tại hồi nay Bống lớn rồi nom khác quá nên mới đầu anh nhận không ra thiệt. Anh cứ tưởng hoa khôi của huyện tới chơi chứ, có ai dè là con Bống ươn Bống thúi của anh đâu.

Ấy! Má ơi! Rõ ràng tôi vừa nịnh nó xinh như hoa khôi của huyện đó nghe, thế mà nó vẫn quay sang nhéo tôi một cái đau ghê á trời!

- Bống ươn Bống thúi nè! Anh nói ai ươn với thúi? Hả? Hả?

- Ây ây! Thơm! Bống thơm! Ui da! Không phải! Bống của anh thơm mà!

Trời má ơi! Hú hồn! Lần này nó chỉ lườm tôi một cái:

- Anh đó nghe! Coi chừng em á! Hôm nay em ghim anh rồi đó.

- Rồi rồi, anh chừa, anh không dám nữa. Đi! Vô ăn cơm kẻo tới hồi ba không ưng là ba lại la cho.

Tôi ôm vai dỗ dành nó, kéo vô nhà. Giờ nó mới chịu đi theo tôi. Ơi mà không, nó liền nhảy tót lên lưng tôi, đòi tôi phải cõng nó đi mới nản thiệt ấy chớ.

- Trời! Nữa hả?

- Thì ai biểu anh không chịu nhớ em! Từ giờ á, em sẽ làm cho anh phải nhớ em tới già thì thôi!

Thiệt tôi cũng đến thua nó luôn ớ. Hồi nó còn nhỏ thì không nói làm gì, bây giờ nó lớn tướng rồi vẫn còn bắt tôi cõng như cái thời nó mới lên cấp II!?

- Bống ơi! Mẹ cũng bó tay với mày luôn đó! Ba nó coi kìa! Anh nó vừa về tới nhà là nó bày trò ăn hiếp anh rồi thấy không. Chẳng có biết thương anh gì hết trơn vậy?

- Thôi hai đứa lẹ lên. Ăn xong cả nhà mình đi dạo cho mát rồi về ngủ cái nè.

- Dạ!

May có tiếng nói của dượng, nó mới chịu buông tha tôi để mau vô ăn cơm cùng cả nhà. Nhưng mà trời đất, tôi chưa có được nó tha hẳn cho đâu. Tới lúc vô ngồi ăn, nó bắt tôi phải hầu nó chớ; nào là ăn bớt phần cơm cho nó vì nó sợ mập, rồi gắp đồ ăn cho nó, bóc cho nó cái càng ghẹ, còn chấm muối đút cho nó ăn luôn, ủa!? Hồi nhỏ nó nhõng nhẽo làm nư với tôi vầy thì không sao; chứ giờ nó lớn rồi, đâu thể như cái thuở còn xíu xiu đó được. Thiệt lắm lúc tôi nghĩ, không biết cái kiểu của nó như vầy thì liệu có phải nó tính đòi tôi đang từ anh họ ngoại chuyển sang làm người yêu của nó thiệt không đây?

- Trời ơi trời! Mày để cho anh nó còn ăn ngon miệng nữa với nghe Bống!

- Thì ảnh lột cho ảnh với con cùng ăn mà, con có giành hết phần đâu.

- Thôi để ba lột cho Bống của ba nè. Rô ăn đi con, để dượng lột cho em nó.

- Thiệt á! Riết rồi mày biến anh mày thành người yêu của mày luôn đó nghe!

- Xí! Cái mặt ảnh ai mà thèm! Chẳng qua con đang tập làm quen trước cho ảnh để mai mốt ảnh săn sóc chị dâu của con thôi chứ bộ!

Ờ! Chẳng thà vậy đi! Thôi thì mỗi lần nó đòi, tôi đành chiều nó cho nó bớt trái chứng với tôi trong mấy ngày tới cũng được.

0

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này