Con quỷ em ngược duyên ngược số
Chương 2
- Ờ, anh xin miếng. - Cha ơi! Lâu lắm hổng thấy anh về, tưởng anh thương cô nào ở ngoải rồi tính làm rể Hà Nội luôn chớ. - Có đâu mày ơi! Ra ngoải anh chỉ lo học với lo làm thôi, yêu đương gì nổi. Mà mày có học đại học không hay đi nghĩa vụ rồi ở nhà kiếm việc làm luôn đó? - Dạ, em tốt nghiệp 12 xong đi nghĩa vụ luôn anh, giờ thì ở nhà phụ ba mẹ buôn bán rồi. Còn anh về chơi hay làm gì, có lâu không? Cuối năm em cưới vợ á. - Ơ ngon! Nhưng sợ anh không kịp ăn cưới mày quá, anh về được có mấy bữa... ờ... để làm giỗ mẹ với anh hai thôi à. Quên, mém nữa nói hớ là tôi về để đi khám bệnh. - Tiếc ghê! Thôi không sao, mai mốt có dịp về, em mời anh bữa cơm thân mật bù lại hen! - Được luôn mày! Vì đã trễ nên tôi uống vội cho hết ly nước chanh dây rồi đội nón bảo hiểm để hai anh em đi luôn, cũng không quên gửi quà Quảng Ninh kèm lời chào trước tới cả nhà nó. Nó cười xòa, đánh tay tôi, kêu tôi quà cáp khách sáo quá, rồi phụ tôi đưa va-li lên xe. Mà nom cái kiểu này... - Có ổn không hay để anh kêu bác tài quay lại? Chứ anh sợ cái va-li nó cồng kềnh quá làm mày... - Yên tâm, ba cái này với em dễ không mà. Lên đi anh, mình đi lẹ cho anh tới nơi còn tắm rửa ăn uống xong nghỉ ngơi nữa hén. Ừm, thì tin tưởng nó một chuyến vậy. Rồi, đi thôi. Lúc hai anh em ra ngoài đường, tôi dòm lại trong xóm thấy bóng người lác đác, nếu không muốn nói là vắng hoe mặc dù các nhà vẫn có ánh sáng đèn. So với ngày xưa thì tôi cảm giác mấy đứa trang lứa tôi và thằng em này hình như đã không còn ở quê mấy nữa. Vậy mà đúng thiệt. - Xóm mình giờ đi hết rồi anh. Người đi học, người đi làm xa, không mấy ai ở nhà làm ruộng. Đất ruộng với đất vườn giờ cho mướn nhiều lắm. Toàn người miền ngoài vô mướn hợp đồng dài hạn không à, còn người quê mình thì bỏ đi xuất khẩu lao động hoặc làm trong thành phố, nghĩ cũng ngộ ghê. - Vậy chị Lựu với út Lan nhà mày thì sao? - Chị hai em đi lấy chồng trong nội thành rồi, bé út nó cũng đang học cao đẳng ở trỏng, nhà còn có mình em thôi. Mà không, nguyên cái xóm mình giờ còn đúng mỗi mình em thôi á. Mới Tết vừa rồi nè, thằng Huân bên nhà chú tư Hiệp là đứa cuối cùng ở lại lâu nhất, nó rủ em đi chơi lần cuối để ra Giêng nó qua Nhật ớ anh. Tụi thằng Hậu thằng Tín thì đi lâu lắc rồi, anh thì khỏi nói, đám anh Trung anh Hải với mấy anh nữa cũng làm trong nội thành, tụi con Hòa với mấy đứa đầu xóm thì lấy chồng bên xã khác. Túm lại giờ còn em bơ vơ một mình, trên thì toàn cô dì chú bác cậu mợ, dưới có mấy đứa nhóc loi nhoi. Hên cái cũng có con vợ sắp cưới để hai đứa còn đi chơi với nhau, chứ không là buồn tẻ lắm. - Vậy hả? Ủa mà vợ mày là đứa nào? Nghe cái điệu này chắc hổng phải con nhỏ... nhỏ gì... nhỏ Thúy! Nhớ rồi, bên xóm bên. Chắc hổng phải nó đâu đúng không? Nó cười giòn: - Vợ em người bên Bình Chánh á; chớ con nhỏ đó nó dữ như bà chằn, ai dám rước nó đâu anh. Hồi nhỏ chơi với nhau vui vậy thôi chứ em hổng thích nó. Em là em thích cái chị... ủa không phải, lộn, ý là em thích kiểu con gái giống như cái chị gì bồ anh hồi xưa á. Chu cha! Chỉ hiền dễ sợ, lúc nào cũng dịu dàng nhỏ nhẹ hết trơn, còn chịu thương chịu khó chứ không phải dạng tiểu thư làm biếng như vẻ ngoài của chỉ. À mà có cái này em hơi thắc mắc xíu. Sao hồi đó hai người chia tay uổng vậy? Thiệt tình cái thằng, giờ lại tới lượt nó nổi hứng đi lôi chuyện này ra chi không biết. - Thôi, chuyện xưa rồi, bảy năm rồi đó, hỏi chi? - Tại em thấy tiếc cho anh chị quá. Dòm hai người đẹp đôi lắm luôn. Với lại ớ, hồi anh đi Hà Nội chừng mấy bữa, chỉ có qua đây kiếm anh nè. Nghe mọi người kêu là chỉ chờ để gặp anh tận hai ngày lận, chỉ khóc quá trời. Ai dòm cũng thấy tội chỉ dữ lắm, mà hỏi cái gì chỉ cũng không chịu nói, chỉ nói là muốn gặp anh thôi. Muốn gặp tôi? - Ủa thiệt hở mày? - Dạ, em nói thiệt mà. Chỉ cứ năn nỉ ỉ ôi mọi người để hỏi anh ở đâu. Cái mọi người kêu là nghe nói anh ra Hà Nội học rồi mà chỉ không tin chứ. Tới khi ba em chạy lên chùa kêu bác ba Hưng về, bác nói chuyện nửa ngày với chỉ thì chỉ mới vô nội thành lại. Từ sau không còn thấy chỉ tới đây nữa. Hừ, lẽ ra ngay từ đầu đừng nên tới làm cái gì hết. Tôi không ngờ trên đời lại có người mặt dày vô liêm sỉ tới mức như vậy. - Hồi đó mọi người không biết, cứ nghĩ là anh hết thương chỉ hay quen người khác rồi nên bỏ chỉ đi; sau nghe bác ba Hưng nói do hoàn cảnh anh chị không phù hợp để tới với nhau nên phải chia tay thôi. Mà dòm chỉ khóc, mẹ với chị hai em thương lắm luôn kìa. Nghe nó kể, tôi lại thấy thương cho mẹ và chị hai nó hơn, vì mẹ và chị hai nó thương không có đúng người. - “Nước mắt cá sấu” đó mày ơi! Đáng thương với tội nghiệp cái con khỉ khô gì mà mẹ với chị hai mày phải mủi lòng vậy! - Ủa!? Bộ hai người có mâu thuẫn xích mích gì ghê gớm lắm hả? Thoạt đầu tôi định nói; nhưng nghĩ lại, tôi thấy không nên. - Không phải anh không tin tưởng mày hay như nào, mà tại mày sắp cưới vợ, anh không muốn để mày ác cảm với mất niềm tin vô tụi con gái nên thôi, tốt nhất là mày đừng nghe chuyện của anh làm gì. - À! Chậc! Em hiểu rồi, chắc vì vậy mà anh mới bỏ ra Hà Nội đúng không? - Ừ, không cần nghĩ ngợi đâu. Đó là do anh kém phước nên mới vậy, chứ đầy người họ tới với nhau êm thắm mà. Anh cũng mong hai đứa bây hạnh phúc bền vững lắm đó, nghen! - Hì! Em cám ơn! Tiếc ghê! Giá mà anh dự đám cưới tụi em được thì hay quá trời quá đất! - Ờ thì... Cuối năm bây cưới hả? Nếu sắp xếp được thì anh về, còn không cũng đừng giận anh nghe. - Dạ! Được luôn anh! Ây mà giờ đi đâu tiếp nữa? Nãy giờ nói chuyện em quên hỏi anh đi đường nào luôn mới hài chớ. - Đây, thẳng ra Quốc lộ đi rồi anh chỉ cho. - Ô-kê con dê. Trời bắt đầu nhá nhem tối, đường ở quê tuy không rộng rãi nhưng được cái khá vắng vẻ, hai anh em tôi vừa đi vừa trò chuyện, cứ thế chạy một lèo ra quốc lộ 22 rồi quẹo phải hướng về phía trung tâm huyện. Ban đầu tôi tính đi đường nhỏ trong kia cho gần, mắc cái ở trỏng đã tối lại vắng quá. Hồi nhỏ, tôi hay đạp xe đi đi về về giữa nhà dì dượng với nhà ba tôi, trỏng chỉ toàn đường đất hẹp chạy dọc theo bờ kênh và băng qua những cánh đồng vừa dài vừa rộng, nhiều đoạn gồ ghề lởm chởm, giờ chẳng biết người ta đã nâng cấp lên chưa; nhưng quan trọng là tôi sợ xa quê lâu ngày, cảnh vật ít nhiều thay đổi, tôi không còn nhớ rõ đường đi lối lại, gặp thêm trời tối, lỡ đâu chỉ bậy cho thằng em nó đi lòng vòng thì vừa mất công vừa mất thời gian nên thôi, cứ quốc lộ đi cho dễ. Chỉ hơi khó khăn một chút là từ quốc lộ 22 quẹo vô đường Dương Công Khi, tôi không tìm thấy chỗ quẹo tiếp theo ở ngay quãng đường vắng có sân banh mà tụi tôi hay chơi hồi nhỏ. Bảy năm rồi, chắc người ta đã cắt đất dựng nhà nên tôi không nhận ra được nữa. Phải sau khi tôi nhắc tới cái dấu mốc đó qua lời than thì thằng Hoàng nó mới vòng xe lại và báo một tin cho tôi biết, ờ, là nó biết hai thằng đã đi qua từ lúc nãy mà vì hai anh em mải mê bàn chuyện ma cỏ về ba cái nghĩa địa nằm quanh miễu Bà Linh Sơn Thánh Mẫu nên tôi không có để ý. - Nè! Anh thấy chưa? Nó vẫn ở đây mà. - Trời mẹ! Làm anh tưởng chớ! Giờ mày cứ chạy thẳng vô đó xong anh chỉ tiếp cho. Nghĩ cũng nản ghê. Ban ngày đi còn đỡ, đây lại buổi tối, trong khi quê tôi giờ ít nhiều đã có thay đổi nên quả thực hơi khó để cho tôi tìm đường. May mắn là xóm này vẫn giữ nguyên phần lớn nhà cửa và cây cối, kể từ khúc này tôi vẫn có thể nhận ra con hẻm chạy vô nhà dì dượng. Đó! Kia rồi! Vẫn hàng cau xen mấy gốc dừa chạy dọc một quãng ngắn hai bên con đường nhỏ, hên quá trời quá đất! Cuối cùng cũng tới nơi! - Ây ây! Dừng được rồi, để anh xuống. - Dạ rồi, vậy anh vô đi nghen. Chắc em về luôn kẻo ba mẹ chờ cơm. - Ừm, anh cám ơn nhiều hén. A! Quên! Nón nè! Tôi đưa lại nón bảo hiểm, hẹn gặp nó vào hôm tôi về phụ ba làm giỗ cho mẹ và anh hai. Sau tiếng chào cùng với tiếng xe của nó vừa đi khỏi, tôi mang theo hành lý vô nhà dì dượng, vẫn giữ im lặng cho tới khi đứng ở trước sân và thận trọng quan sát coi dì đang ở đâu mà sao... - Ủa!??? - Ủa!??? Ây da! Ai đây ta? - Trờ... trờ... trời ơi! Mèn đét ơi! Anh... anh là anh Rô nè? - Ờ... anh... đúng rồi... Ủa chứ em là... - Ui trời ơi! Đúng anh Rô rồi! Anh Rô về thiệt rồi trời ơi! Ế! Tôi còn chưa kịp hỏi con nhỏ đó là ai thì nó đã chạy gấp vô nhà, tới nỗi quăng bừa cả dép ở đó mới hài chớ. - Ba mẹ ơơơi!!! Anh Rô vừa mới về nè ba mẹ ơơơi!!! Cái gì? Ủa té ra nhỏ đó là con quỷ em nhà dì dượng tôi năm xưa đây sao trời đất ơi? Giờ nó lớn rồi trông khác quá, tôi nhận không ra được luôn! - Ủa ủa!? Đâu? Đâu? - Dạ ảnh đang ở trước sân á! - Rô ơơơi! Rôôô! Trời ơi thằng Rô của dì đâu rồi? Là tiếng gọi đầy mến thương tha thiết của dì tôi vọng ra từ nhà trong, có lẽ dì cũng bất ngờ và vui mừng lắm, tôi biết mà. Bởi tôi cũng vậy, không bất ngờ nhưng tôi rất mừng khi được gặp lại dì tôi. Tôi đứng chờ sẵn trước cửa, tay buông khỏi va-li, cười hớn hở và chào thiệt lớn với dì. Đột nhiên dì dừng bước ở đó, ánh mắt như đau đáu nỗi nhớ mong, cứ đứng yên nhìn tôi một chập, rồi lấy mu bàn tay che miệng có lẽ để kìm tiếng khóc đang chực phát ra. Hẳn là dì rất xúc động. Lúc tôi vừa kịp nhìn thấy ngấn nước trên khóe mắt của dì dưới ánh đèn thì dì đã bước tới thiệt lẹ ôm chầm lấy tôi, nghẹn ngào từng tiếng: - Đúng thằng Rô của dì đây rồi! Dì lại được thấy thằng Rô của dì đây rồi! Trời ơi Rô ơi! Tôi cũng vòng tay ôm lại dì, nghe mà thương ghê! Chắc dì đã nhớ tôi dữ lắm, cũng thương và lo cho tôi nhiều lắm. Tôi biết lâu nay dì vẫn luôn quan tâm lo lắng cho tôi trong suốt thời gian tôi không còn ở với cô dượng để học đại học ngoài Hà Nội. Bây giờ, sau bao tháng ngày xa cách, dì vẫn vậy, vẫn yêu thương tôi hệt như đứa con ruột của dì. Chỉ bằng cái ôm thật chặt, thật lâu, lại đầy ấm áp cùng với tiếng khóc rấm rứt như muốn giải tỏa hết nỗi nhớ day dứt của dì thôi, tôi đã thấy được hình dung của tôi hơn bảy năm qua trong tâm trí của dì. - Dì ơi, đừng khóc nữa. Con vẫn lành lặn với khỏe mạnh để về thăm mọi người mà, có bị cái gì đâu. Dì đẩy tôi ra, thúc nắm tay vào ngực tôi mấy cái, trách móc: - Thiệt tình cái thằng khỉ! Mày á! Đi chi mà đi biền biệt chẳng có chịu về thăm ba, thăm cậu mợ chú thím với dì dượng rồi mấy chị mấy em gì hết! Có biết lâu nay mọi người nhớ mày lắm hông? Dì trách xong, chắc lại thấy không nỡ hay vì cái ôm ban nãy chưa đủ làm cho dì thỏa niềm mong nhớ, nên dì lại ôm chặt lấy tôi, khóc tiếp. Thương dì, tôi không cản nữa, chỉ đứng yên cho dì vừa ôm vừa thăm người tôi mập ốm thế nào, giống như ngày xưa dì vẫn thường làm mỗi khi tôi từ trong Sài Gòn về quê lại, còn không ngừng than với tôi rằng tôi đã khiến cho dì phải lo lắng và nhớ thằng cháu dễ thương này của dì xiết bao. Tôi cười hì, còn chưa kịp giải thích lý do không thể liên lạc hay về quê ăn Tết và thăm mọi người thường xuyên thì dì đã giữ lấy hai tay tôi, bắt tôi đứng thẳng lưng cho dì ngắm nghía: - Im cho dì coi! Chu cha ơi! Thằng Rô của dì giờ nom chững chạc quá đi chớ! Mà bữa nay ốm hơn xí lại ra nét đàn ông thiệt ớ nghen! - Hì. Bảy năm đi xa trải đời nó phải khác chứ dì ha? - Ờ thiệt á! Dòm phong trần dữ bây! Mà đi đường có mệt không đó? - Dạ, con bình thường à. - Ừa! Thôi vô nhà nghỉ ngơi lúc rồi sửa soạn tắm rửa để ăn cơm luôn đi. Nay mày về mà không báo trước làm dì chẳng biết để chuẩn bị chi hết, giờ có cái gì thì ăn tạm cái đó rồi mai dì mua đồ ăn về nấu cho ăn tha hồ nghe! - Không sao đâu dì, đó giờ con vẫn dễ ăn mà. Rồi dì lau vội nước mắt, cứ ôm riết lấy tay tôi, cười cười nói nói, kéo tôi vô nhà. Trông dì vui mừng khi gặp lại tôi mà tôi cũng thấy lòng ấm áp dữ. Nói thiệt là tôi cảm động với dì tôi quá. - Đi! Vô đây! Cha ơi cái thằng! Mà sao tự nhiên làm dì bất ngờ ghê á chớ! Hôm bữa nghe cô út mày nói chuyện, cả nhà cứ nghĩ mày lại không được về ăn Tết, ai cũng rầu hết trơn. Vậy mà giờ... - Thì con muốn chơi ú òa cho mọi người bất ngờ mà, nên mới lựa dịp giỗ mẹ với anh hai để về quê thăm mọi người nè. - Thằng khỉ! Mày ớ nghe! Làm dì mừng tới nỗi muốn xỉu luôn chứ ở đó mà chơi ú òa với dì! Ủa mà Bống đâu rồi? Bống ơi! Lên phụ anh cất đồ đi con! Tôi nghe nó “Dạạạ!”, nhưng nào có thấy cái mặt nó đâu. Nhớ lại lúc nãy nhìn nó lạ lạ, có trắng trẻo hơn nhiều so với trước, còn để tóc dài và uốn đuôi gợn sóng nữa; làm tôi cũng tò mò nên theo chân dì xuống nhà bếp tìm nó, thì nó trốn đâu mất tiêu rồi. - Bống ơi! Trời đất cái con nhỏ này! Hổng lẽ anh về thăm mày mà còn bày đặt mắc cỡ nữa hả? Rồi, nom cái bộ này chắc nó tính trốn để bày trò quỷ trêu tôi đây thôi chứ mắc cỡ cái gì nó. Lớn lên cùng nó từ nhỏ tôi biết nó quá mà. - Rô mới về đó hả con? Đi đường có mệt không? - A, con chào dượng! Dạ, con bình thường á. - Ờ, cứ ngồi chơi đã. Cái phòng tắm trên lầu bị hư vòi sen rồi mà dượng chưa có kịp thay, nên chờ dượng xíu rồi vô tắm để lát ăn cơm cho khỏe nghe. - Dạ. Dì dượng cứ bảo tôi nghỉ ngơi vậy chứ, làm sao mà tôi ngồi không rồi chờ dì làm cơm cho tôi ăn sẵn được; nên trước tiên tôi phải cất va-li và ba-lô hành lý lên phòng cái đã, lẹ lẹ để còn xuống phụ dì đứng bếp. - Dì ơi, con cất đồ lên phòng được không? - Thì được mà! Dì dượng vẫn để dành phòng đó cho mày về chơi đó; chứ bé Chép nó còn nhỏ xíu à, chưa có dám ở riêng một phòng đâu. Bé Chép? - Ây! Đúng rồi, quên chớ! Dì nhắc làm con mới nhớ tới nó á. Ủa chứ nó đâu dì? |
0 |