Đọc to (tiếng Việt)
Nhấn phát để bắt đầu
Chưa Nói Lời Yêu Em
Chương 3
Suốt một năm tiếp theo, họ vừa học vừa làm, vất vả trùng trùng nhưng vì có năng lượng tình yêu nên cả hai đã vượt qua tất cả. Khởi nghiệp với người trẻ sao có thể thuận buồm xuôi gió được. Trong một năm đó, cả hai cũng đã thất bại, cũng đã trả giá bằng sức khoẻ, thời gian, và rất nhiều tiền bạc. Nhưng tinh thần phấn đấu không ngừng, luôn nghĩ về nhau đã đưa họ tiến lên.
Sau khi tốt nghiệp, họ chính thức có một công ty nhỏ và từ đó những tháng ngày ngược xuôi, bôn ba, đi tiếp khách, công tác, tìm kiếm khách hàng... cũng ngày một tăng. Họ trân trọng những giây phút bên nhau, luôn chăm sóc nhau và hứa hẹn một tương lai của riêng họ.
Năm sau đó, họ chính thức đưa nhau về ra mắt hai bên gia đình. Cũng trong năm đó, cả hai bị gia đình bỏ rơi. Tất nhiên đây là cái kết họ có thể dự liệu. Nhưng giờ họ chính thức có nhau.
Có điều, ở thời điểm hiện tại thì tình yêu hoá ra chỉ là thứ xa xỉ trong cái xã hội chuộng sự hào nhoáng này mà thôi. Mấy ai đi cùng nhau đến hết cuộc đời này.
Khải Lâm thở dài nhìn căn phòng rộng lớn nhưng vắng lặng. Nội thất xa hoa, cầu kỳ nhưng cũng chỉ là cái vỏ che đậy những nhơ nhuốc bên dưới.
Ba mươi hai tuổi, Khải Lâm phong độ, trưởng thành, dù không còn mang vẻ ngây thơ như ngày xưa mà thay vào đó là sự trải đời, nhưng vẫn giữ nét hiền hoà của một chàng trai luôn tràn đầy năng lượng tích cực.
Chia tay, chia của, ký hợp đồng... cậu đồng ý hết. Vốn dĩ không thể níu kéo trái tim của một người đã muốn rời bỏ mình. Ở bên nhau mà suốt ngày lạnh lùng, nói lời tổn thương nhau thì xa nhau vẫn tốt hơn.
Khải Lâm vẫn còn yêu, nhưng là yêu một Đình Phong của quá khứ, còn với một người đã thay đổi, đã muốn rời đi thì cậu cũng không thể giữ. Dù thế thì công sức bao năm của cậu, giá trị con người và tài sản cậu nhận được quá đỗi nhỏ bé, khiến cậu có chút bùi ngùi. Con tim thì bảo nên giành giật, níu kéo, nhưng lý trí và tự tôn không cho phép cậu làm thế. Chưa kể đời còn dài, cậu vẫn còn có thể tạo dựng cõi riêng của mình.
Khải Lâm ký tên vào hợp đồng, để lại ngay ngắn trên bàn và đứng lên kéo vali ra khỏi phòng. Cậu đóng lại cánh cửa ngôi biệt thự mà cả hai đã sống mấy năm qua, từ đây, thế giới của cậu sẽ không còn người tên là Tiêu Đình Phong.
***
Sau khi rời biệt thự, Khải Lâm cũng viết đơn xin nghỉ ở công ty của Đình Phong. Ngay sau đó, cậu đặt ngày vé máy bay đi du lịch nước ngoài. Mười tỉ đồng này cậu không thiếu, nên cứ thông thả mà chơi. Bao năm qua, tiền của bản thân tích góp cũng không nhỏ. Cha ở nhà không nhận cậu, nhưng người mẹ yêu quý thì vẫn thường liên lạc và cho tiền cậu. Dù đã ngoài ba mươi nhưng Khải Lâm vẫn mãi là đứa con nhỏ của bà Bích Ly.
“Mẹ à, con và Đình Phong chia tay rồi. Hắn ta để lại cho con căn nhà trăm mét vuông và 10 tỉ đồng.” Khải Lâm gọi cho bà Bích Ly khi đang ở sảnh chờ.
“Cái gì, nó dám bỏ rơi con? Quẳng ngay cái căn nhà và 10 tỉ vô mặt nó cho mẹ. Ở đâu có loại người khốn nạn thế kia...”
Khải Lâm mỉm cười khi nghe mẹ mắng Đình Phong. Những lời bà mắng chửi không sai chút nào, cậu cũng chẳng cần phải biện hộ thay hắn ta nữa. Đợi bà mắng xong cậu mới nói tiếp: “Con lấy căn nhà và 10 tỉ rồi, giờ con chuẩn bị lên máy bay ra nước ngoài đây. Mẹ à, mẹ an tâm, con không sao đâu. Con còn trẻ, thời gian sau sẽ tìm được người mới, đúng không mẹ?”
Không rõ bà Bích Ly nói gì, nhưng sau khi tắt điện thoại thì vẻ mặt Khải Lâm rất buồn. Cậu chỉ nói để mẹ yên lòng mà thôi, cậu không nghĩ mình sẽ tìm một ai khác. Thanh xuân là thời điểm tuyệt vời nhất để yêu đương, trải qua khoảng thời gian tuổi trẻ như thế giờ mà để cậu mở lòng với một người khác thì e rằng cậu không làm được. Thôi thì tuỳ duyên vậy, sống ở hiện tại, không nghĩ tương lai, càng không nhìn về quá khứ, thế là đủ rồi.