Đọc to (tiếng Việt)
Nhấn phát để bắt đầu
Chưa Nói Lời Yêu Em
Chương 2
Mười hai năm trước…
Chàng trai Ông Khải Lâm hai mươi hai tuổi, dáng người cao gầy trong áo sơ mi và quần jean ngồi ở quán cà phê đợi Đình Phong. Họ quen nhau khi cùng học đại học. Năm sau họ sẽ ra trường, khi đó họ sẽ bắt tay khởi nghiệp. Còn bây giờ là thời điểm chuẩn bị mọi thứ.
Thời buổi kinh tế đang phát triển nhưng không phải làm gì cũng có ăn. Cả hai học marketing đều nuôi chí làm ông chủ. Biết sao được, họ không thích đi làm công cho ai cả. Khải Lâm đã về quê một chuyến, bàn bạc với cả nhà và vay mượn tiền của bố mẹ.
Cha mẹ của Khải Lâm rất yêu thương cậu: “Lâm à, con làm gì cha mẹ cũng ủng hộ nhưng nhớ là tính toán kỹ nha con.”
Từ bé, Khải Lâm đã bộc lộ là một người thông minh, giỏi tính toán và rất hiểu chuyện. Phụ huynh của bạn bè rất thích Khải Lâm và thường xem cậu là tấm gương để con của họ học theo. Nhưng về sau, khi biết Khải Lâm yêu đàn ông thì họ dần quay xe, thậm chí là chỉ trích, chê bai cậu. Họ cười vì cậu từng là người ưu tú thì cũng chẳng được gì, cuối cùng vẫn chỉ nằm dưới một thằng đàn ông khác.
Định kiến xã hội, miệng đời, chẳng ai chấp nhận mối quan hệ của Khải Lâm và Đình Phong cả, đến cha của cậu, hai đấng sinh thành đã từng rất yêu thương cậu cũng không thể vượt nổi sóng gió xã hội mà buông tay cậu. Còn mẹ, dù rất yêu thương nhưng chỉ có thể im lặng theo sau chồng mình. Có điều, bà vẫn lén liên lạc với con trai và động viên tinh thần của cậu rất nhiều.
Cậu và Tử Phong quen nhau đã được một năm. Đến giờ họ vẫn chưa dám công khai vì nhiều lý do. Đa phần là vì sợ gia đình hai bên ngăn cản, hơn là sợ xã hội này.
Người trẻ, họ có cái hay chính là tự do, không sợ hãi và luôn thích lao đầu vào thử thách. Vì họ nghĩ mình còn trẻ, mình còn thời gian để sửa chữa. Đình Phong và Khải Lâm cũng thế, họ lao vào nhau, điên cuồng yêu đương, điên cuồng tính toán tương lai, thứ họ sợ cuối cùng cũng chỉ là sẽ làm người thân buồn lòng, còn lại họ không nghĩ nhiều.
Khởi nghiệp với một ngành nghề mới mẻ không phải là việc dễ dàng. Ngoài kiến thức, họ cần kinh nghiệm. Và hiện tại, thứ họ thiếu cũng chính là kinh nghiệm.
Phía xa xa, bóng dáng của Đình Phong dần xuất hiện. Anh đang vội vã chạy về hướng này. Khi đến nơi, anh ngồi vào ghế và thở chứ không mở miệng nói nổi. Khải Lâm biết người yêu đang mệt liền đưa nước đến.
“Anh uống nước đi. Trời nóng mà chạy chi vậy? Đi không được à?”
Đình Phong cười tươi nhận ly nước uống vội. Sau khi hơi thở ổn định anh liền nói: “Thuê được văn phòng giá rẻ rồi. Anh mừng quá chạy đến báo em ngay.”
Khải Lâm liếc mắt nhìn Đình Phong: “Đầu anh bị nước vào rồi à? Anh gọi em ra quán cà phê được mà không thể nói luôn lý do trong điện thoại sao?”
Đình Phong kéo ghế sát lại gần Khải Lâm: “Anh muốn trực tiếp gặp và nói với em để xem vẻ mặt của em thế nào. Sao trông em không có gì là vui mừng vậy?”
Khải Lâm trề môi: “Tôi là lo cho anh hơn đó anh hai. Văn phòng thuê được thì vui nhưng chưa đến mức phải nhảy cẫng lên. Không được nơi này mình tìm nơi khác, quan trọng là anh đừng để bản thân mệt mỏi, hiểu chưa.”
Đình Phong được Khải Lâm quan tâm thì vui mừng lắm. Anh chồm người sang ôm cậu và hôn một cái rõ to. Khải Lâm vội đẩy Đình Phong ra: “Điên rồi à, ở đây là quán cà phê đó.”
Đình Phong nhìn quanh không thấy ai. Anh biết Khải Lâm đã cố tình chọn một chỗ ngồi kín đáo cho họ.
“Anh hôn người yêu mà còn sợ người khác đánh giá sao? Mặc kệ, hôn tiếp.”
Nói rồi anh liền rời khỏi ghế, nhào sang ghế bên cạnh và dè Khải Lâm xuống mà hôn sâu. Khải Lâm thích nhất là uống trà sữa, nên thời điểm này vị ngọt còn đọng ở trên môi của cậu. Đình Phong thích cà phê nhưng không ghét trà sữa, anh luồn lưỡi vào bên trong với mong muốn có thể tìm thêm hương vị ngọt ngào. Đúng thế, hôn người mình yêu thì có việc quái gì phải che giấu. Anh đang muốn hôn Khải Lâm, còn muốn đè Khải Lâm ra làm tại đây nữa kìa.