Tập thơ và Tản văn chủ đề Chính Bắc của tôi
(Giải khuyến khích_Thơ) Tôi tìm Chính Bắc trong tôi - Hoàng Kim Huyền
Người hay nói lòng ta kiên định quá! Tựa vào không gian cũng hóa mây trời, Người hay nói nụ cười ta đẹp quá! Tựa vào thời gian bỗng hóa phép màu. Nhưng người lại chẳng biết gì phía sau Mỗi nụ cười là nước mắt thương đau, Mỗi ý niệm là một lần tự vấn Vực ta dậy sau hàng vạn gian nan! Người có biết dòng thời gian vội vã Đã bao lần như bỏ sót chỉ ta? Người có biết lòng người sâu rộng quá Ta tìm hoài vẫn chưa thấy hình ta? Bỗng một ngày Bắc Đẩu ngự xe hoa Ráng xuống lòng ta những chiều ấm áp Ánh nắng vàng dịu dàng trong bão táp Dìu ta qua muôn vạn nẻo cuộc đời. Có một ngày ta bỗng thấy mây trôi Nhẹ nhàng như chưa bao giờ lui tới Ta bỗng thấy lòng mình thôi nghĩ ngợi Buông bỏ buồn phiền, đời bỗng an nhiên. Ta khờ khạo quá, cứ mãi đi tìm Một ánh sáng, niềm tin giữa thế gian Nắng lại lên và rồi hoa lại nở Đời vô thường, sao cứ phải đeo mang? Theo ánh sáng Bắc Đẩu soi đường, Ta trở về tìm chính bắc trong ta Là tâm hồn, là ý nghĩ thiện lương Sống một đời không vô nghĩa, tầm thường. Tâm ta này, sẽ như đóa hướng dương Vươn tới những điều chân-thiện-mỹ Xa những hận thù, nhỏ nhen và ích kỉ Chính bắc này đây, rọi lối ta đi. |
0 |