Cành cây gai góc

Tính nết của một tên khó ở


Đến giữa tháng chín, gần Tết Trung thu. Cây phượng đã úa tàn, những cánh hoa rụng thành từng mảng đỏ thẫm dưới gốc. Các cô lao công lại phải chốc chốc quét dọn cho sạch. Giờ đây, cây chỉ còn quả dài, dẹt, mỏng, bên trong chứa hạt. Ông bà xưa bảo, cứ lấy mấy quả nâu sẫm, tách hạt rồi rang lên, sẽ có vị bùi bùi, thơm lạ. Ấy vậy mà đến tận bây giờ, chẳng mấy ai còn có dịp nếm được mùi vị đó nữa.

Đinh Minh Việt thích ngồi bên cửa sổ. Ngước lên, cậu thấy những đám mây bồng bềnh; nhìn xuống, là khoảng sân trường rộng thênh thang, nơi mọi người bỗng hóa bé nhỏ trong tầm mắt. Lần đầu nhập học, cũng từ khung cửa ấy, Đinh Việt đã nhìn thấy cậu ta. Người đang có chiều cao hơn mình, trong nụ cười tươi tắn. Bản thân còn chẳng ngờ được, người đó lại trùng tên với mình. Nhưng tính cách lại khác biệt đến kỳ lạ. 

Trần Minh Việt luôn thân thiện với người khác. Mặc dù đối với mình vẫn còn có chút miễn cưỡng nói chuyện, nhưng với sự cố vừa qua, bản thân Đinh Việt có thể chắc chắn được một điều rằng: cậu bạn này sẽ chẳng ghét ai nổi, cũng có khi chẳng có ai ghét cậu ta. Cậu còn khá ngưỡng mộ những người bạn như thế này. 

Đinh Việt rất bình thường, vô cùng bình thường và siêu bình thường. Nhưng chẳng biết từ bao giờ, chính cái sự không bất thường đó lại là thứ mà người ta bàn tán về cậu. Bởi lẽ, một trong những tính cách của Đinh Việt chẳng bao giờ giấu. Chính là mình thích đàn ông. 

Thích đàn ông, không phải là một chuyện trái với đạo đức hay lương tâm. Đinh Việt không cần thiết phải giấu hay phủ nhận. Cậu chỉ nghĩ rằng, đều là những kẻ rảnh rỗi để tâm tới chuyện của người khác. Nhưng không phải chỉ riêng Đinh Việt nghĩ như vậy. 

Trần Minh Việt là một kẻ hay cười, cậu ta có thể nói chuyện với bất cứ ai. Có thể chỉ mượn một cục tẩy mà cũng có thể trở thành người bạn cùng ăn trưa. Người này không hề đồng ý những lời bàn tán xung quanh Đinh Việt. Như là một tên gay dơ bẩn, hay là ăn bám đại gia. Minh Việt nghe thôi cũng đã rợn người. Cậu ta đã phải lên tiếng khi lời lẽ đó ngày một quá quắt hơn: 

“Những lời cay độc này mà các cậu còn có thể nói ra sao? Không cảm thấy bản thân mình quá rảnh rỗi à?”

Những lời bàn tán mới bắt đầu im lặng. Họ tách nhau ra, nhưng tiếng xì xầm nhỏ hơn lúc trước. Đinh Việt chỉ thở dài đáp lại họ:

“Tôi có giấu chuyện mình là gay đâu. Các người muốn nói gì thì cứ nói.”

Minh Việt chỉ ngẩn người ra, mọi lời nói bênh vực đều tan biến hết. Lòng tự trọng của cậu bị tổn thương nặng nề. Chỉ quay ngoắt sang cậu rồi nói:

“Tại sao phải công nhận lời đồn khi đó không phải là cậu chứ?”

Đinh Việt lại cau mày:

“Tôi là gay mà, chuyện đó cần phải giấu sao?”

“Cậu…đúng là hết nói nổi.”

Đinh Việt chỉ ngồi một chỗ, ánh mắt chỉ nhìn vào hư vô. Tay phải hạ xuống tiếp tục cầm bút viết, vừa nói;

“Đừng xen vào chuyện của người khác, đó là lời khuyên tôi dành cho cậu ấy.”

Trần Minh Việt dù có tức đến máu dồn lên não, cũng không thể làm gì được người này. Tính cách lại có chút kỳ cục. Cậu không ưa nổi những kẻ như thế này đâu.

Chuyện xảy ra ai nấy đều bàn tán, ánh mắt đều dời về phía bàn cuối cùng. Riêng chỉ hai người bạn bàn bên cạnh, vẫn đang làm việc riêng của mình. Đinh Quyết còn ngáp ngắn ngáp dài, tay còn lại nghịch chiếc bút đang cầm. Cứ thế ung dung tự tại gác chân lên cả mặt bàn. 

Minh Việt cứ thế tức tối cho đến tận giờ ra về. Mãi cho đến khi ra đến cổng trường vẫn không thể nuốt trôi cục tức đang ứ đọng trong người. Ngay cả anh Minh đang đi cùng cậu cũng có thể nhìn thấy được sự tức giận của người em này. Nhưng anh chỉ im lặng mà đi đằng sau. Minh Việt bước đi vài bước là có thể đến trạm xe bus thì hình ảnh của hai người bạn mà cậu chẳng bao giờ nghĩ có thể xuất hiện. Đinh Quyết đứng dựa vào gốc cây, Mai Hoa ở cạnh bên thì cầm chiếc gương chỉnh mái tóc của mình. Khi thấy Minh Việt thì họ đã ngẩng đầu chào hỏi. Minh Việt đến gần, không quên nở nụ cười chào hỏi:

“Hai cậu đứng đây làm gì thế?”

Anh Minh đi ở bên cạnh, vỗ tay một cái vào lưng Minh Việt:

“Anh đi trước nhé.” 

Cả ba đều gật đầu chào, rồi cùng nhau ngồi trên chiếc thanh ghế chờ xe buýt. Mai Hoa mới bắt đầu mở miệng:

“Chuyện lúc nãy, cậu bỏ qua cho Đinh Việt nhé. Tính cách của cậu ấy có phần hơi cứng nhắc, chẳng mảy may để tâm chuyện gì. Nhưng thật ra cậu ấy vẫn là một người tốt.”

Minh Việt chỉ chép miệng rồi trả lời:

“Các cậu là bạn bè. Mà bạn bè với nhau, thì càng bênh vực nhau nhiều hơn còn gì.”

Đinh Quyết tặc lưỡi đáp:

“Khi chúng tôi còn nói chuyện với cậu, tức là vẫn muốn làm bạn với nhau. Đinh Việt có phần không đúng, nhưng cậu cũng có đúng đâu. Tốt nhất là cả hai đều làm hòa là được mà.”

Minh Việt khẽ nhếch nhếch môi, rồi bực mình nói:

“Thế ý cậu là, do tôi quá nhiều chuyện nên mới bị cậu ta chửi cho to đầu đến thế hả?”  

Mai Hoa quơ tay, gương mặt thoáng chốc lo lắng lại bảo:

“Không phải đâu, không phải mà. Ầy thiệt tình.”

Mai Hoa gãi gãi đầu, rồi cố gắng phân bua:

“Đinh Việt là một người không mấy quen với việc có những người xung quanh ở cạnh bên. Chúng tôi phải mất một thời gian rất lâu mới có thể len lỏi một chút vào cuộc sống của cậu ấy. Tôi chỉ muốn nói rằng, cậu đừng hiểu lầm cậu ấy mà thôi.” 

Minh Việt lắc đầu để xua tan đi sự khó ở của bản thân, cậu lại bảo:

“Thôi được rồi, đừng nói gì hết. Tôi chỉ thấy Đinh Việt cực kỳ khó chịu mà thôi. Từ nay, tôi không muốn nhắc đến cậu ta nữa, bực mình chết đi được.”

Minh Việt thở hắt ra, rồi nói lại nói: “Thôi, tôi đi tập đây. Nếu các cậu thực sự lo cho tên đó, thì lúc đó phải ngăn mấy tin đồn thất thiệt đi chứ?”

Khuôn mặt Đinh Quyết hơi nhăn lại. Mà sau đó, lại giãn ra:

“Chúng tôi không lo chuyện bao đồng, chỉ xuất hiện khi người ta cần mà thôi. Chính cậu mới là người như thế còn gì. Cậu còn chẳng phải bạn cậu ta.”

Minh Việt hơi sững người. Gương mặt từ cau có lại giãn ra như vừa bị ai đó đánh vào đầu, ánh mắt lại thất thần. Sau khi quay lại với buổi tập bóng rổ, cậu cứ như người mất hồn, đầu óc lại cứ để trên mây. Đến cả quả bóng rổ đập vào mặt, cậu ấy còn chẳng phản ứng. Những người trong đội lại phản ứng dữ dội, họ cứ lo sốt vó lên vì nghĩ Minh Việt bị sốt tới nơi.

Không đâu, cậu không sốt tý nào. Minh Việt chỉ là đang có thắc mắc lớn trong lòng. Cậu ta đang tự đi tìm đáp án cho chính bản thân, nhưng thật sự, là không được.

Minh Việt trở về nhà, lặng thinh và trên gương mặt lại buồn thiu. Nghe tiếng cửa mở, chị Liên ngóng ra ngoài rồi bảo:

“Hôm nay chúng ta phải tổng vệ sinh dọn nhà đó nha.”

Cứ đến mỗi cuối tuần, hai đứa lại được giao nhiệm vụ dọn dẹp toàn bộ lại căn nhà. Minh Việt hay cau có lắm, vì nó không thể ra ngoài đi chơi nếu như chưa xong phần việc của mình. Nhưng mà nay thằng bé lạ lắm, tay chân lại lóng nga lóng ngóng. Khiến chị Liên cứ chốc chốc nhìn nó cả buổi trời. Ấy vậy mà khi cả hai chị em dọn dẹp cái tủ đựng bát, thằng bé đã làm vỡ luôn cái chén yêu thích của má nó xuống đất. Chị Liên hốt hoảng, đánh cái bốp vào đầu em mình rồi la toáng lên:

“Làm cái gì đó hả, chén yêu thích nhất của má đó. Chết thật rồi.”

Dù cho bản thân đang phải dọn dẹp mớ hỗn độn do thằng em mình bày ra, mà thằng bé ấy vẫn không đứng lên. Chị chỉ thấy bàn tay của thằng bé lượm từng mảnh vỡ, khiến nó cứa vào tay. Nếu là như bình thường, thì thằng nhỏ phải ré lên vì dính máu rồi. Nhưng mà nay, lại ngồi im như phỗng. Những giọt máu cứ thế nhỏ tí tách xuống dưới sàn. 

Chị Liên vội lấy hộp băng cứu thương, rồi ngồi xuống, cầm tay em mình mà băng bó lại. Vừa sơ cứu, vừa nói:

“Em làm sao thế?”

Mặt thằng bé buồn hiu, cậu ngồi xổm, hai chân co lên, cằm thì lại đặt ở đầu gối. Minh Việt mếu máo hỏi chị mình:

“Chị ơi, em hay xía vào chuyện của người khác lắm hả?”

Chị Liên phụt cười, đánh cái bốp vào bàn tay bị thương của nó khiến thằng bé la oai oái rồi nói:

“Em bị ai đó nói thế hả, trông tội nghiệp chưa.” 

Minh Việt bĩu môi nói:

“Đừng có trêu em.”

Chị Liên nhẹ nhàng xoa xoa bàn tay em trai rồi nói:

“Không sao đâu. Người đó là bạn em, nên em mới quan tâm thôi mà. Dù đúng là có tọc mạch một chút.”


“Chị!”

“Nhưng mà…chị lại thích tính cách đó của em. Em còn nhớ lời cha mẹ dạy chứ?”

Minh Việt gật đầu, cả hai cùng đồng thanh:

“Nếu có ai đó cần giúp đỡ, hãy giúp họ với chính khả năng của mình.”

Phải, dù có lo chuyện bao đồng thì sao chứ? Cha mẹ đã dạy, là giúp đỡ bằng chính khả năng của mình. Chẳng phải người tốt bụng gì đâu. Hai chị em họ, dã luôn làm thế từ trước đến giờ rồi. 

Không, đã nói rằng, mình chẳng ưa gì cậu ta rồi. Thì không có lý gì mà phải lo chuyện của cậu ta nữa. Đối phương cũng chẳng phủ nhận, Minh Việt sẽ mặc xác cậu ta. Chắc chắn thế!

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px