Chương 1: Phi Yến
Trong một con ngõ nhỏ sâu hút không thấy lối.
Phi Yến bị ba cô nữ sinh cao ráo lần lượt chặn đường, rồi họ dồn cô vào trong cho đến cuối con ngõ. Cô vừa nhìn đã biết bọn chúng muốn làm gì, có ý định ra sao, vì thế cũng chẳng còn sợ sệt hay khóc lóc. Có lẽ, khi một người đã đi đến nỗi sợ hãi tột cùng, bản thân đã chẳng còn cảm giác gì nữa. Cảm xúc của họ sẽ bị tê liệt, nỗi đau cũng bị tê liệt, mỗi tế bào trong cơ thể đều sẽ bị tê liệt. Mất đi giác cảm cũng là một cách đối phó.
Mười năm rồi, cả mười năm đi học, cô đều không tránh khỏi tình trạng bị bạo lực học đường. Bạo lực học đường đem đến cho nạn nhân những nỗi đau về thể xác lẫn tinh thần. Khi ở trong môi trường giáo dục, mỗi người học trò đều sẽ là người sang đò đầy triển vọng – như người ta vẫn thường hay nói, mà để xảy ra những vấn đề về bạo lực, có phải những thi sĩ ấy sẽ bị lùi lại, chậm hơn so với các đối thủ khác, thậm chí sẽ lật thuyền, đắm chìm hay sao? Bạo lực hệt những bóng ma, khi thì hiện hình hành hạ người khác, khi lại vô hình mặc sức quấy phá tinh thần, đem lại nỗi sợ sệt, sự ám ảnh hay đẩy nạn nhân xuống cái hố đen không thấy điểm dừng.
Vào những năm tiểu học, khi những quy định của nhà trường còn chưa được thực hiện nghiêm khắc, lúc đó Phi Yến cũng mới chỉ là một cô gái ngây thơ bé nhỏ, nên cũng chỉ nghĩ thoáng rằng đây là những hành động đùa giỡn giữa những người bạn bè thân thiết với nhau. Thế nhưng sau tất cả cô mới ngẫm ra, chẳng có mấy ai thật lòng muốn làm bạn với cô cả. Đừng nói chi là đến sự thân thiết. Họ chỉ toàn là những con người tăm tối, dùng tổn thương của mình để che lấp đi tội lỗi, dùng sự thiếu sót để chèn ép người khác. Là những con người chăm chút cho vẻ bề ngoài của mình nhưng bên trong nội tâm lại mục nát và trống rỗng hoàn toàn.
Đương nhiên điều kiện tiên quyết của bọn bắt nạt khi nhắm vào Phi Yến chính là sự rụt rè và sợ hãi của cô. Cô sống trong một môi trường đầy sự khắc nghiệt và thiếu tình thương yêu, điều đó làm cô sợ hãi, ám ảnh và tạo ra vô vàn bóng đen tâm lí. Chúng là những hồn ma không thấy hình dạng, không bị hù doạ bởi lời nói hay ngoại hình đáng sợ nhưng chúng vẫn mang lại biết bao nhiêu thương tổn như một cái hố sâu hoắm và tối tăm. Cho dù sau này những điều hạnh phúc sẽ đến với cô, khiến cho cô sống trong hạnh phúc ngập tràn thì ở một nơi nào đó trong trái tim vẫn sẽ có một vết thương mãi mãi không thể chữa lành và quên lãng.
Thế nhưng, Khalil Gibran đã từng nói: “Out of suffering have emerged the strongest souls.” (Tạm dịch: Từ đau khổ sinh ra những tâm hồn mạnh mẽ nhất.) Để cho thấy những vết thương qua thời gian mài dũa sẽ không còn rỉ máu, chúng sẽ khô lại và thành một chiếc khiên chống đỡ trong tâm hồn.
Càng lớn, cô bắt đầu nhận ra đây không phải là những hành động của bạn bè bình thường. Cô được đi học, cô có kiến thức, cô được biết, đó gọi là bạo lực học đường.
Có những lúc, cô phải đi về nhà cùng với bộ đồng phục lấm lem in những vết giày đạp, hay thậm chí là những lần má đỏ in đầy dấu bàn tay. Đồ ăn của cô bị cướp mất, sách vở cũng bị xé nát, sau đó còn bị sỉ nhục và hành hạ.
Họ nói cô thấp kém, không đủ tư cách chơi với những nữ sinh xinh đẹp, giàu có như họ. Nói rằng cô kém sang, quê mùa, không sài cả điện thoại, không biết trời trăng mây sao gì về thế giới bên ngoài.
Họ nói cô không xinh đẹp, một chút nhan sắc phủi bụi cũng không có, cũng không có đầu óc thông minh, học hành cho lắm cũng chỉ có thể lên giường rên rỉ, hầu hạ đàn ông.
Họ nói cô không biết điều, mỗi lần bọn họ đứng trước mặt cô, cô đều nhìn bọn họ với vẻ mặt bất cần, khiêu khích cùng với ánh mắt lơ đãng nên họ mới tụ tập lại hội đồng hành hạ thể xác cô.
Có những lúc, khi không có việc gì làm, Phi Yến thường hay ngồi ngẩn ngơ nhìn trời nhìn đất. Nhưng cô chỉ nhìn thôi, không làm gì khác. Cô mặc cho những người qua đường dè bỉu, dừng lại khinh khi với thái độ xem trò vui, cô mặc cho côn trùng, bùn đất bám cả vào người, cô mặc cho trời đang dần tối đi, cô vẫn ngẩn ngơ. Để tâm hồn cô trống rỗng, để nỗi đau không có lấy một nơi mà tồn tại. Để một ngày trôi qua mau đi, để những điều tồi tệ theo đó mà tiếp tục kéo đến. Để tất cả đều xảy ra hết, và cô nghĩ bản thân sẽ chết đi.