Đau thì dựa vào vai tao mà khóc
Bố đi làm về. Ông ra xem xét việc xây dựng một chút rồi vào rửa tay chân, kêu Vy dọn cơm lên ăn trước, không đợi Thành về. Công việc của bố rất mệt, làm đến trưa là sẽ đói lả người. Bố ăn xong thì vào phòng ngủ lấy sức, chiều còn đi làm. Bố ngủ trưa được một lúc Vy mới thấy Thành dắt xe về. Vy hỏi: “Sao về muộn thế?” “Xe em bị thủng lốp, phải dắt bộ về.” Thành đáp. Vy xót em: “Không có tiền vá xe à? Sao không vay tạm đứa nào? Thôi, rửa tay ăn cơm đi. Tí chị cho tiền đi mà vá xe.” Thành ừ một tiếng rồi rửa tay ăn cơm. Ăn xong, cậu nói với Vy đang ngồi trên ghế đọc Hoa học trò: “Em ăn xong rồi. Giờ em đi sửa xe. Chị cho em tiền đi.” Vy không rời mắt khỏi quyển báo, lơ đãng hỏi: “Ừ, bao nhiêu?” “Năm nghìn.” Vy đặt tờ báo xuống nhìn em: “Vá xe thôi mà nhiều thế?” Thành thản nhiên: “Thì vá một lỗ một nghìn rồi. Biết đâu bị thủng mấy lỗ. Chị đưa em năm nghìn, không hết em trả lại.” “Ừ, được rồi!” Vy nói rồi đi vào phòng, mở tủ quần áo, lôi ra cái lon sữa bột cô giấu ở góc trong cùng ra. Trong này có chứa vài đồ kỉ niệm linh tinh và tiền cô tiết kiệm được. Vy mở hộp sữa, lấy ra một tờ 5000 đồng rồi đóng nắp, nhét cái hộp lại vào trong tủ quần áo. Thành vừa cầm tiền là vội vàng dắt xe chạy biến đi. “Xong thế nào cũng chạy đi chơi điện tử cho mà xem.” Vy lầm bầm rồi bê mâm bát đi rửa. Rửa bát xong thì bố cũng thức dậy. Bố hỏi: “Thằng Thành chưa về à?” Vy đáp: “Nó về, ăn cơm rồi bố. Xe nó bị thủng lốp nên nó đem đi vá rồi.” Bố im lặng một chút rồi hỏi: “Con cho em tiền vá xe à?” “Vâng, 1-2000 thôi, con có mà.” Bố nhìn Vy. Ánh mắt bố trầm lặng, nhiều cảm xúc thoáng qua, có xót xa, lại có chút tự trách. “Thôi, bố đi làm đây!” Ông nhẹ giọng nói rồi xoay người rời đi. Buổi chiều Vy mò sang nhà Trang chơi. Hai đứa nằm dài nghe nhạc, đọc báo, sung sướng hưởng thụ sự nhàn nhã thoải mái sau thi. Buổi tối, bố về muộn. Cơm nước nấu xong xuôi, dọn lên rồi bố mới về. Bố chẳng nói câu nào, chỉ lẳng lặng đi tắm rửa. Sau đó ông lấy chai rượu, đến ngồi bên mâm cơm rồi rót một chén uống. Vy có dự cảm không tốt. Lâu rồi bố không uống rượu mà hôm nay lại uống. Vy và Thành liếc nhau. Hai chị em hiểu ý, cùng cúi đầu xuống, muốn nhanh nhanh ăn xong bữa cơm này. Mẹ cũng cúi đầu, ăn miếng được miếng không, thi thoảng lại ngước nhìn bố. Sau khi uống liên tiếp năm chén rượu, bố lên tiếng, giọng bắt đầu có chút lè nhè: “Nhà ông Sự không muốn anh làm nữa, thuê người khác rồi.” Mẹ buông đũa xuống hỏi: “Sao thế?” “Ông ý bảo giá anh lấy cao hơn người khác.” Bố trả lời: “Lão già bủn xỉn!” Bố rót thêm một chén rượu uống rồi nói tiếp: “Nhà ông Sự xây tận bốn tầng, giờ không nhận được, mất toi một khoản lớn rồi.” “Thôi anh chịu khó nhận thêm mấy chỗ khác vậy.” Mẹ thở dài nói. Bố bê bát cơm lên định ăn, nghe mẹ nói vậy thì dừng lại, trừng mắt: “Nhà ở đâu ra lắm mà nhận. Với lại, làm vài cái nhà nhỏ còn chẳng bằng làm một cái lớn.” Bố đặt bát cơm xuống: “Ra giêng nhà thờ chắc cũng làm xong phần thô. Đợi lợp ngói với lắp điện xong thì dọn qua đó, bắt đầu sửa lại nhà bên này.” “Tiền nong thế nào?” Mẹ dè dặt hỏi. Bố suy nghĩ chút rồi nói: “Chắc còn dư khoảng 30 triệu.” “30 triệu? 30 triệu thì sao đủ. Nhà mình sửa lại chắc cũng phải cần trăm rưỡi, hai trăm đấy. Biết vay đâu bây giờ?” Mẹ than thở. Bố không nói gì. Cả mâm cơm lâm vào trầm lặng. Im lặng một lúc, mẹ lên tiếng, trong giọng nói có chút oán trách: “Giá bố mẹ đừng bắt nhà mình trả tiền làm nhà thờ thì tốt rồi. Bố mẹ cũng có tiền đền bù ruộng mà. Đất đã lấy của nhà mình vậy mà còn đòi tiền nữa.” “Đất này cũng là của bố mẹ cho, bố mẹ lấy thì có gì sai?” Bố không vui: “Chuyện đã quyết định vậy rồi, nhắc lại thì cũng có thay đổi được cái gì? Hay cô đang trách thằng này vô dụng?” Mẹ không nói gì nữa sợ lại chọc cho bố giận. Thành ăn cơm xong, đặt bát xuống rồi đứng dậy. “Mày đi đâu?” Bố quát. “Con ăn xong rồi. Con vào phòng.” Thành trả lời. “Chiều nay mày lại đi chơi điện tử đúng không? Bà Tí nói mấy ngày hôm nay mày đều chơi ở quán bà ý. Không lo học hành, suốt ngày chơi bời điện tử.” “Con thi xong rồi.” Thành chống chế. “Mày lấy tiền đâu mà chơi?” Bố hỏi. Thành im lặng, không trả lời. “Mày ghi sổ đúng không? Giỏi! Giỏi! Mới tí tuổi đầu đã biết ghi sổ cơ đấy. Mày nợ bao nhiêu rồi?” Thành tiếp tục im lặng không nói. Bố tức giận, đứng lên, quát lớn: “Nói!” “5…50 nghìn.” Thành ấp úng. Vy kinh ngạc nhìn Thành. Cô biết nó mê điện tử bốn nút, ngày nào cũng ra quán bà Tí chơi. Cứ tưởng nó có 1-2000, chơi hết tiền rồi nghỉ. Vậy mà nó dám ghi sổ chơi, nợ những 50 nghìn. “50 nghìn? Mày chơi điện tử hết 50 nghìn?” Giọng bố run run. “Có bao nhiêu đâu?” Thành lẩm bẩm nói. “Mày nói cái gì?” Mắt bố đỏ lên, hằn rõ tia máu. Bố đến góc nhà lấy cái roi tre rồi bắt đầu đánh lên người Thành. “50 nghìn mà mày bảo là có bao nhiêu đâu. Mày làm gì ra 50 nghìn? Mày tưởng tiền dễ kiếm thế à?” Thành đứng im chịu đòn. Mẹ và Vy cũng đã đứng dậy. Mẹ muốn xin bố tha cho Thành nhưng lại sợ chọc giận bố thêm, nên cứ ngập ngừng đưa tay ra rồi lại rụt vào. “Mày không nhìn thấy bố mẹ mày vất vả thế nào à?” Những cái roi của bố vẫn không ngừng rơi trên người Thành: “Không những phải kiếm tiền nuôi chúng mày, bây giờ còn phải kiếm tiền cho chúng mày chơi điện tử nữa à?” “Con không xin tiền bố mẹ.” Thành nãy giờ vẫn im lặng giờ lại lên tiếng. Bố dừng lại: “Mày không xin bố mẹ thì lấy tiền ở đâu ra? Mày đi ăn cướp hay ăn trộm?” “Ăn cướp hay ăn trộm gì chỉ cần có tiền không phải xin bố là được.” Thành gân cổ lên. “Mày nói cái gì?” Bố gầm lên. Vy thấy lớn chuyện rồi. Thành năm nay mới học lớp 8, đang ở cái tuổi dậy thì ngỗ ngược, nói năng không biết suy nghĩ. “Điện tử có cái gì hay mà mày mê mẩn đến nỗi muốn đi ăn trộm, ăn cướp để lấy tiền chơi? Tao vất vả nuôi mày lớn để mày đi làm trộm cướp à?” Bố cầm roi đánh mấy cái vào người Thành rồi chỉ roi vào mặt cậu: “Từ giờ tao cấm mày chơi điện tử. Tao mà còn thấy bà Tí nói là mày đến đấy chơi thì tao đánh cho mày gãy chân.” Thành không phục: “Bố có quyền gì mà cấm con?” Bố trợn mắt: “Tao có quyền gì à? Tao là bố mày. Tao nói thì mày phải nghe.” Thành lắc đầu nguầy nguậy: “Sao bố lại vô lý như vậy? Thằng Tiến nó chơi còn nhiều hơn con mà bố mẹ nó có cấm nó chơi đâu.” Bố điên tiết: “Nhà thằng Tiến với nhà mày giống nhau à? Còn già mồm cãi.” Những cái roi rơi liên tiếp trên người Thành. Cậu ôm đầu, nằm trên mặt đất khóc nức nở. Mẹ xông vào cản bố: “Đừng đánh nữa! Anh đừng đánh con nữa!” Bố đẩy mẹ một cái ngã ra phía sau đập vào cái bàn uống nữa: “Tránh ra! Hôm nay tao phải đánh cho nó sáng mắt ra. Học cái hay không học, lại học ăn chơi đua đòi.” Vy vội đỡ mẹ dậy ngồi trên ghế rồi lao vào ôm lấy Thành: “Bố đừng đánh em nữa. Bố muốn đánh thì đánh con đi!” Bố lại càng điên tiết: “Á à! Chúng mày còn muốn bao che cho nhau. Muốn bị đánh chứ gì? Tao đánh.” Vy ôm Thành thật chặt, thay em đỡ cơn thịnh nộ của bố. Rượu ngấm, ông Trung, bố Vy, dường như đã mất đi toàn bộ lý trí, chỉ còn lại sự phẫn nộ. Mỗi cái roi ông đều dùng hết sức mà đánh xuống. Tối nay trời không quá lạnh nên trước lúc ăn cơm Vy đã cởi áo khoác ra. Trên người cô chỉ mặc một chiếc áo phông. Vy hối hận rồi. Nếu như lúc nãy cô không cởi áo khoác ra thì có lẽ những cái roi của bố sẽ không đau đến như thế này đâu nhỉ? Tiếng vút lại vang lên. Một cơn đau buốt truyền đến từ cánh tay khiến Vy không nhịn được, kêu lên một tiếng. Ngẩng đầu thấy bố lại tiếp tục vung roi lên, Vy vội buông Thành ra rồi ôm chặt lấy chân bố. “Bố ơi! Con đau!” Vy nức nở. Cái roi đang rơi xuống thì ngừng lại giữa không trung. Ông Trung cúi đầu nhìn đứa con gái đang ôm chặt lấy chân mình. Khóe mắt con bé đỏ ửng, khuôn mặt nhăn nhúm lại vì đau đớn. Ông sửng sốt: “Mình đang làm cái gì thế này?” Ông vội buông chiếc roi trong tay mình ra. Cái roi tre rơi trên sàn cạch một tiếng. Vy buông chân bố ra rồi quay người đỡ Thành ngồi dậy. Ông Trung lảo đảo đi về phía cái ghế, ngồi sụp xuống. Trong phút chốc, cả phòng khách chỉ còn tiếng sụt sùi của mẹ, tiếng khóc nghẹn ngào của Thành và tiếng thở nặng nề của bố. “Con chơi điện tử có gì là sai mà bố đánh con?” Thành cất giọng nức nở: “Nếu con chơi quá nhiều, bố có thể bảo con chơi ít lại, nhưng tại sao lại cấm con?” Thành gạt nước mắt: “Thằng Tiến, với thằng Thái mốc mỗi ngày đều được cho hai nghìn chơi điện tử. Còn con một xu cũng không có. Bố chưa từng cho con một đồng tiền tiêu vặt. Xe con hỏng cũng toàn là chị cho tiền sửa.” Dường như sau trận đòn, Thành cũng chẳng còn sợ hãi gì nữa. Cậu quyết tâm nói ra hết những điều mà mình giấu trong lòng bấy lâu nay. “Mỗi lần ở ngoài không vui bố đều về nhà trút giận lên mẹ và bọn con. Bố có biết bố đánh đau lắm không? Bố có thương mẹ, thương hai chị em con không mà tại sao bố lại đánh mạnh đến vậy?” “Bố biết xây nhà thờ sẽ khiến gia đình mình khó khăn hơn, tại sao bố còn đồng ý với ông bà nội? Nếu bố cứ kiên quyết không xây thì ông bà làm được cái gì? Bố sợ ông bà chửi à? Ông bà chửi nhà mình còn ít sao? Bố không đối phó được với ông bà nên trút giận lên đầu mẹ và bọn con à? Mẹ đã làm gì sai? Chị đã làm gì sai? Con đã làm gì sai?” “Đừng nói nữa.” Vy ngắt lời Thành. Mẹ khóc nấc lên thành tiếng. Thành cũng gục đầu xuống nức nở. Bố chỉ thẫn thờ ngồi đó, ánh mắt chất chứa ngàn vạn sự thống khổ. Đêm hôm đó, gió mùa đông bắc tăng cường. Vy nằm trong chăn, mất ngủ. Những vết roi trên người, trên tay đau nhói, buốt đến tận tim. Nếu như bị ông nội đánh chỉ khiến Vy đau đớn về thể xác, thì bị bố đánh lại khiến cô đau đớn cả trong lòng. Bởi vì Vy không yêu thương ông nội. Ông ra tay tàn ác chỉ khiến Vy căm giận chứ một chút đau lòng cô cũng không thấy. Còn bố, Vy rất yêu bố, thương bố. Bởi vì yêu thương nên mới đau lòng. Đau lòng cho bố, cho mẹ, cho bản thân, cho em trai. Mặc dù đã tự động viên cả đêm nhưng tâm trạng của Vy cũng không mấy khá hơn vào sáng ngày hôm sau. Khi mấy người bạn của Vy gặp cô ở trường, họ đã ngay lập tức nhận ra có điều gì đó không bình thường. Nụ cười của Vy không rạng rỡ như mọi ngày mà lại có chút gì đó buồn bã. Cô cũng không hoạt bát, đầy năng lượng, bạy chạy khắp nơi, mà chỉ ngồi một chỗ, chống cằm nhìn xa xăm. Huy im lặng nhìn cô gái ngồi bên cạnh. Ánh mắt cô dán vào chiếc bảng đen, nhưng Huy không nghĩ cô đang thực sự nhìn cái bảng. Xung quanh mắt cô có một quầng thâm nhàn nhạt, vẻ mặt thẫn thờ, có chút mệt mỏi. Huy chưa bao giờ nhìn thấy Vy như thế này cả. Có chuyện gì đã xảy ra với cô? Đến giờ ra chơi, Huy đưa cho Vy một cái kẹo mút me. Cô cầm lấy, cảm ơn cậu rồi lớn tiếng nói mọi người ra ngoài nghe nhạc, sau đó rời đi đến phòng phát thanh. Tới nơi, Đức đã ở đó rồi. Cậu vừa phát bài “All rise” của Blue. Thấy Vy bước vào, cậu vẫy vẫy tay ra hiệu cô đến ngồi cạnh rồi nói: “Mở đầu sôi động tí nhể.” Vy cười. Đức lại nói: “Tí xong bài này, tôi với bà sẽ chào hỏi một chút rồi lại phát nhạc tiếp nhé. Bài tiếp theo phát “Lời ru tình” được không?” Cậu cầm cái đĩa CD “Lời ru tình” của Đan Trường giơ lên. Vy chỉ gật đầu chứ không nói gì. Cô cứ tưởng khi lên phòng phát thanh tâm trạng của mình sẽ phấn chấn lên. Nhưng sao lòng cô vẫn cứ nặng trĩu thế này? Vy không nói gì khiến Đức cảm thấy kì lạ. Bình thường cô có bao giờ im lặng như vậy. Cậu nghiêng đầu nhìn Vy, hỏi: “Hôm nay sao lại kiệm lời thế?” Vy không muốn tâm trạng tồi tệ của mình ảnh hưởng đến việc phát sóng nên nói với Đức: “Tôi thấy không khỏe lắm. Buổi phát sóng này ông làm hết nhé. Cứ phát bài nào ông thích là được.” Nói rồi cô đứng dậy đi ra cửa. Đức gọi với theo: “Bà không sao chứ?” Vy đứng ở cửa, gật đầu rồi mỉm cười với Đức: “Ừ!” Sau đó cô đóng cửa lại, đi về lớp. Lúc này bài “All rise” của Blue cũng vừa kết thúc. Giọng của Đức vang lên: “Good morning Hòa Bình. How are you? Vào một ngày đẹp trời như thế này mà cô nàng Moon của chúng ta lại bị cảm cúm các bạn ạ. Thế nên đồng hành với các bạn ngày hôm nay chỉ có một mình Star tôi nhé. Kì thi học kì I của chúng ta đã kết thúc…” “Cảm cúm à?” Vy thầm nghĩ: “Ừ, mình là bị cảm. Mai sẽ hết thôi!” Nhóm Trang, Ngân, Huy, Tùng, Quân ra hành lang nghe nhạc như lời Vy nói. Nhưng họ cũng chẳng tập trung nghe nhạc mà suy nghĩ về trạng thái bất thường của Vy ngày hôm nay. Tùng hỏi Trang nhưng cô chỉ lắc đầu không nói gì. Ngay từ hồi sáng đi học chung, Trang đã đoán ra là nhà Vy có chuyện. Nhưng Trang không hỏi. Vy không thích người khác hỏi về gia đình mình, vì cô sợ người ta coi thường, hoặc tệ hơn, thương hại cô. Nếu là Trang, Vy sẽ chủ động nói cho cô nghe. Vì thế, Trang đợi. Khi nghe Đức nói Vy bị cảm cúm không tham gia phát thanh hôm nay, Trang biết đến lúc rồi. Cô bỏ lại mấy người bạn, không nói không rằng chạy đi. Mấy người kia còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện Vy bị cảm cúm là thế nào thì Trang đã biến mất ở chỗ rẽ vào cầu thang. Trang vội vàng như vậy chắc là có liên quan đến Vy nên cả bọn cũng đi theo xem có chuyện gì. Trang vừa chạy xuống tới chiếu nghỉ thì Vy cũng xuất hiện ở chân cầu thang. Nhìn thấy Trang, bước chân Vy hơi khựng lại một chút rồi tiếp tục đi lên. Trang dừng lại, đợi Vy. Vy bước đến đứng trước mặt Trang. Khóe mắt cả hai ửng hồng. Hai người nhìn nhau một lúc rồi Trang nắm chặt cánh tay Vy kéo đi: “Đi! Về lớp với tao.” Trang nắm đúng vào vết roi khiến Vy bị đau. Cô nhíu mày kêu “a” một tiếng. Trang lập tức buông ra. Cô cầm lại bàn tay Vy, cẩn thận kéo từng lớp áo lên. Vết thương bị roi đánh, rách cả da, kéo dài từ cổ tay có lẽ đến tận khuỷu tay, có chỗ còn hơi rướm máu. “Chú Trung lại đánh mày hả?” Trang nhẹ giọng hỏi. Ngân và các bạn vừa tới cầu thang thì thấy một màn này. Nước mắt Trang lã chã rơi. “Đau không?” Cô hỏi. Vy nấc lên một tiếng: “Đau! Tao đau lắm Trang ơi!” Rồi cô bật lên, khóc tức tưởi. Trang ôm Vy, giữ đầu Vy đặt trên vai mình: “Đau thì dựa vào vai tao mà khóc.” Hai người ôm nhau khóc ở trên cầu thang, không phát hiện ra còn có bốn người khác ngồi trốn sau lan can, lặng lẽ, trầm mặc. |
3 |