Bông hoa màu trắng

Một cái gâu không đủ dùng


Một ngày gần cuối tháng 9, năm 2002.

Vy rời khỏi phòng y tế, rồi bắt đầu chạy như bay qua sân trường. Sắp đến giờ rồi, trận đấu đầu tiên của lớp 11B trong giải bóng đá trường. Đối thủ là lớp 11A.

Sau khi lớp B bị lớp A đè cho không ngóc đầu lên nổi năm học vừa rồi, Vy vẫn cảm thấy không cam tâm. Vào đầu năm lớp 11, khi trường thông báo về giải bóng đá, mắt Vy sáng quắc. Cơ hội để lớp B phục thù tới rồi. Thua về học tập thì thôi vậy, nhưng thể thao thì không thể thua.

Vì vậy, Vy đã ra tối hậu thư cho 17 tên con trai trong lớp, nhất định phải cho bọn lớp A hít khói.

Duyên nợ thế nào, hai lớp A và B lại gặp nhau ngay tại trận đấu mở màn.

Thú thật thì Vy chả biết cái gì về bóng đá cả. Nhưng sau khi ngồi nửa ngày nghe Quân huyên thuyên về chiến thuật, cộng với khoe khoang cậu ta và Huy chơi xịn thế nào, Vy đã có niềm tin mãnh liệt: lần này bọn lớp A chết chắc.

THPT Hòa Bình bao gồm hai khu dạy học A và B nằm song song, cùng với khu giáo viên tạo thành một hình chữ U bao quanh sân trường. Sân bóng nằm ngay phía sau của tòa giáo viên. Phòng y tế và canteen thì nằm ngay bên cạnh cổng trường. Từ phòng y tế muốn ra sân bóng phải đi qua khoảng sân trường rộng lớn.

Đón đầu Vy ở giữa sân trường, Ngân hớn ha hớn hở: “Thế nào? Xin được không?”

“Được.” Vy vừa thở hồng hộc như chó vừa trả lời.

“Ồ, mày giỏi đấy. Xin được những cái gì?”

“Một cái gâu*.”

*Gâu: urgo, băng dán cá nhân.

“Một cái gâu?” Ngân trợn tròn mắt không tin nổi.

Vy thở dài: “Ờ. Tao xin một hộp gâu, một gói bông băng với một chai ôxy già nhưng cô y tế chỉ cho tao đúng một cái gâu, rồi bảo tao biến.”

Ngân chẹp chẹp lắc đầu: “Tao đã nói là bà đấy xấu tính mà.”

“Ai bảo mày để quên!!!” Vy trừng mắt nói lại.

Ngoài lớp phó kỉ luật, Ngân còn kiêm thêm chức thủ quỹ nên được giao nhiệm vụ mua bông băng thuốc đỏ mang đến, đề phòng lúc thi đấu có ai bị ngã trầy xước. Và rồi, khi nó tung tẩy xuất hiện ở sân bóng, ngoại trừ mồm ngậm cái kẹo mút, thì trên tay cái gì cũng không có.

“Bông băng đâu?” Vy hỏi khi Ngân đang vui vẻ mút kẹo chụt chụt.

Ngân ngớ người ra rồi vỗ cái ót: “Chết mẹ! Tao để quên ở cửa hàng tạp hóa lúc mua kẹo rồi!”

Vy: “…”

Ngân hơi luống cuống: “Giờ làm thế nào? Hay là… Mày chạy qua phòng y tế trường xin đê.”

Vy tức muốn hộc máu: “Sao tao phải đi?”

“Tao có thù với bà già phụ trách ở đấy.” Ngân phồng má, rồi tiếp tục: “Mà thôi! Mày không phải đi đâu. Ngã trầy da chảy máu tí, bọn kia cũng chả chết được.”

Nó nhún vai ra điều chả sao cả. Vô trách nhiệm đến thế là cùng!

Thế nên mới có một chuyến viếng thăm phòng y tế trường của Vy.

“Mà mày với cô y tế là làm sao?” Vy hỏi Ngân khi hai đứa rảo bước đi tới sân bóng.

Ngân cau mày nhớ lại: “Mày nhớ kì II năm ngoái, có lần tao bị đau bụng kinh rồi xin xuống phòng y tế nằm không?”

Vy gật đầu: “Ờ! Sao?”

Ngân mút kẹo chụt một cái: “Có kinh nguyệt là thật, đau bụng là giả. Tao chỉ muốn xuống đấy nằm ngủ tí.”

Vy: “…”

“Tao đang ngủ ngon thì bị bà già kia dựng dậy. Bà ý bảo phòng y tế không phải là chỗ để ngủ rồi đuổi tao về lớp. Tao nói, tao đang bị đau bụng kinh. Bà ý lại bảo tao trông chả có tí đau đớn nào, trăm phần trăm là trốn học xuống đây ngủ.”

Vy cười: “Cô ý nói đúng quá còn gì.”

Ngân nhún vai: “Ờ! Nhưng tao vẫn muốn nằm ngủ tiếp nên mới bảo bà ý là: Cô có tuổi rồi nên mới đa nghi như vậy. Cháu nghĩ cô nên bổ sung nội tiết tố đi, không lại mãn kinh sớm thì khổ.”

Vy trợn mắt: “Hả?”

Ngân thản nhiên nói: “Thì mặt bà ý già đét. Tao nghĩ bà ý cũng phải gần 50 tuổi, sắp mãn kinh rồi.”

Vy: “… Hình như cô ý mới có 40 tuổi thôi mẹ.”

Ngân: “Thế hở? Bảo sao mà lúc đấy bà ý giận lắm, thẳng tay tống cổ tao ra khỏi phòng y tế. Nhưng mà tao có biết đâu. Tao chỉ có lòng tốt, muốn khuyên bà ý vài câu, giúp bà ý trông trẻ trung hơn thôi mà.”

Vy: “…” Cô hoàn toàn không muốn bình luận gì về lòng tốt của Ngân cả.

Hai đứa đi xuyên qua hành lang nối giữa tòa dạy học A và tòa giáo viên để vào sân bóng. Một màu xanh mát rượi ngay lập tức đập vào mắt.

Sân bóng bắt đầu từ tòa dạy học A kéo dài hết chiều dài của tòa giáo viên, được bao quanh bởi những cây là cây, chủ yếu là bạch đàn và phượng. Vy nghe nói những cây bạch đàn và phượng này có tuổi gần gấp đôi bọn họ, được trồng từ những ngày đầu tiên khi THPT Hòa Bình vẫn còn là những viên gạch.

Các cầu thủ của hai lớp A và B đang khởi động ở mỗi đầu sân bóng. Hồi chiều, Vy và Trang đến trường từ sớm, xí cho lớp B phần đầu sân bóng gần với nhà thể chất trường. Bên này có nhiều cây hơn, mát mẻ hơn.

Ngó thấy Quân, Huy với Tùng đang ngồi dưới gốc cây bàn tán gì đó, Vy bỏ Ngân lại với Trang, đi tới chỗ mấy người kia, trên mặt là cười tươi roi rói: “Mấy ông khởi động xong rồi à? Không có vấn đề gì chứ?”

“Tốt! Cả tâm trạng lẫn thể trạng đều rất tốt.” Quân gật gù.

Vy ngồi xuống giữa bọn con trai, hỏi han: “Tí nữa những ai ra sân thế? Hôm trước ông bảo đá theo đội hình nào? 1-2-3-4-5 à?”

Quân hết hồn: “1-2-3-4-5? Bà định xây kim tự tháp à?”

Huy và Tùng ngồi bên cạnh cùng bật cười.

Vy mờ mịt nhìn sang: “Hả?”

“Mỗi lớp có bảy người đá thôi.” Tùng nhìn Vy nhẹ nhàng giải thích: “Lớp mình có ba đứa bọn tôi, Thái, Cường, Kiên đá chính. Nam làm thủ môn”.

“À!”

Vy nuốt nước bọt. Lúc nãy chạy nên giờ cô thấy hơi khát nước. Tùng đưa cốc nước cậu đang cầm trên tay cho Vy. Cô nhận lấy, không chút suy nghĩ, đưa lên miệng uống.

Khóe miệng Tùng cong lên, ánh mắt nhìn Vy đầy dịu dàng.

Huy gom hết thảy hành động của hai người này vào trong mắt. Không hiểu sao, cậu có chút khó chịu. Ngay khi Vy vừa uống xong, cậu đưa tay lấy lại cái cốc rồi quẳng nó vào thùng đựng nước đá bên cạnh.

Vy nhìn Huy một cái, rồi lại như không có gì, hỏi tiếp: “Thế mấy người khác không đá à?”

“Có thể thay người.” Lần này là Huy trả lời: “Mệt quá hoặc là bị đau thì có thể thay người.”

“À! Thế…”

Một giọng nói sang sảng phía sau cắt ngang lời dặn dò của Vy: “Ê! Vy!”

Là Đức, tên bí thư thiếu đòn của lớp A.

Vy đứng dậy: “Gì?”

Đức tới nơi, cười toe toét: “Tí nữa sau trận đấu, bà đợi tôi nhé. Có việc.”

“Viêc gì?” Lúc này Tùng, Quân và Huy cũng đã đứng dậy, cùng lên tiếng.

“Liên quan gì đến chúng mày?” Đức khinh khỉnh.

Ngân với Trang cũng vừa đi tới chỗ bọn họ. Ngân quăng ngay: “Ông sang đây làm gì? Kiếm chuyện à? Có bị thần kinh không?”

“Bà mới thần kinh.” Đức đốp chát lại, đanh đá chả kém ai.

Cậu ta quay sang nói với Vy: “Thầy Mạnh dặn tôi với bà tí nữa lên phòng Đoàn trường có việc.”

“Việc gì?” Huy, Tùng, Quân lại cùng lên tiếng.

Khí thế hùng hổ của ba người kia khiến Đức bị giật mình, theo bản năng lùi một bước về phía sau: “Ai biết. Chắc là hoạt động Đoàn gì đấy”.

Nhận ra mình thế mà lại bị dọa, giọng nói còn hơi thỏ thẻ, Đức bỗng dưng thấy mặt nóng phừng phừng. Liếc thấy Trang còn đang tủm tỉm cười, cậu thẹn quá hóa giận, ném lại cho Vy một câu “Nhớ đấy!” rồi vùng vằng bỏ đi.

Cả lũ nhìn theo cái bóng lưng đang chạy chối chết của Đức có chút cạn lời.

Cuối cùng Quân lên tiếng: “Hoạt động gì mà lại chỉ có bà với thằng đó?”

Vy cúi đầu suy nghĩ. Cô cũng không rõ. Hôm qua, cô gặp thầy Mạnh, cũng không nghe thầy nói gì.

Thầy Mạnh là giáo viên thể dục, kiêm giáo viên kỉ luật và bí thư Đoàn trường. Các hoạt động Đoàn đều do thầy phụ trách.

Ngẩng lên đối diện với năm cặp mắt đầy vẻ chất vấn, Vy giật hết cả mình: “Tôi không biết. Chắc là hoạt động mới. Để tí gặp thầy Mạnh tôi hỏi.”

Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền tới. Thầy Mạnh trong bộ đồ trọng tài màu đen, ung dung bước vào sân bóng. Đến giữa sân, thầy thổi một hồi còi rồi lớn tiếng cất giọng: “Hai đội! Tập hợp!”

Quân, Huy, Tùng gật đầu với Vy rồi cùng bốn bạn nam khác đi vào trong sân.

Vy gọi với theo: “Cố lên! Nhất định phải thắng nhé!”

Đáp lại Vy là nụ cười tự tin của chúng nam sinh.

Cầu thủ hai lớp dàn thành một hàng ngang đứng hai bên thầy Mạnh. Áo thi đấu của lớp 11B màu xanh biển, còn của lớp 11A là màu đỏ nổi bật.

“Đây là trận đấu đầu tiên trong giải bóng đá trường THPT Hòa Bình, năm học 2002-2003. Trận đấu giữa hai lớp 11A và 11B.”

Giọng của thầy Mạnh vang vọng khắp sân bóng. Cô Thanh, cô Phương, giáo viên chủ nhiệm của lớp A, và cả thầy hiệu trưởng đều đang có mặt ở đây.

“Đây là lần đầu tiên trường chúng ta tổ chức giải bóng đá dành cho học sinh. Thông qua giải đấu, nhà trường mong các em không những được rèn luyện về thể chất mà còn được rèn luyện về tinh thần đồng đội, tính kỉ luật, và tinh thần thể thao thượng võ.

Hi vọng hai lớp sẽ mang tới cho chúng ta một cuộc cạnh tranh thật công bằng và đẹp mắt.”

Tiếng huýt sáo, cùng tiếng vỗ tay như sấm khắp mọi nơi. Vy thấy máu trong người mình như đang sôi sục. Bìa các tông cổ vũ với đủ các kích thước lớn nhỏ, đủ các câu khẩu hiệu được giơ lên cao.

“11B VÔ ĐỊCH!”

“11B CHIẾN THẮNG!”

“LỚP B VÔ ĐỐI!”

“ĐÈ CHẾT BÈ LŨ 11A!”

“QUÂN ĐẸP TRAI THỨ HAI KHÔNG AI THỨ NHẤT!”

Vy không chút nghi ngờ cái bìa cổ vũ kia do chính tay Quân viết. Ừ! Có đứa dám viết thì cũng có đứa dám giơ. Mà Vy cũng phải công nhận là tên đó đẹp trai thật.

Cầu thủ hai bên bắt tay nhau rồi đi về phía phần sân của đội mình. Khu vực thi đấu được kẻ bằng vạch vôi, nằm ở giữa sân bóng. Những tán cây xung quanh chẳng thể vươn bóng râm tới nơi, các cầu thủ và trọng tài đều phơi mình dưới cái nắng chói chang của tháng 9.

Đúng 3h chiều, trận đấu bắt đầu. Lớp A cầm bóng trước. Các cầu thủ chuyền bóng cho nhau, phối hợp khá nhịp nhàng. Bóng từ giữa sân dần được đưa về phía gần cầu môn của lớp B.

Phía bên này, Quân và các đồng đội xông vào truy cản nhưng vẫn không giành được bóng. Bóng được chuyền đến chân của Đức. Cậu nhắm thẳng khung thành lớp B tung một cú sút trái phá. Nam, thủ môn lớp B bay người hết sức, đẩy được trái bóng ra ngoài trong gang tấc.

Một trận gào rú phát ra từ phía các cổ động viên lớp A. Bàn tay Vy bấu chặt vào cánh tay Trang bên cạnh khiến cô nhíu mày rên nhẹ. Vy rút tay về vuốt vuốt ngực để ổn định lại trái tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực của mình. Nguy hiểm quá!

Lớp A được hưởng quả phạt góc. Người đá là một bạn nam khá cao to. Cậu ta sút thẳng trái bóng vào khung thành của lớp B chứ không chuyền cho đồng đội. Nam bật lên cao, bắt gọn trái bóng.

Bóng ngay lập tức được đưa vào cuộc. Nam đưa bóng cho Kiên. Kiên chuyền cho Tùng. Tùng dắt bóng qua một cầu thủ lớp A rồi chuyền cho Huy. Huy gặp phải sự truy cản gắt gao từ Đức và một cầu thủ lớp A khác.

Không tiến lên được, Huy đẩy bóng lại cho Cường. Cường treo bóng vào cho Quân đang đứng gần khung thành lớp A. Quân dùng ngực đỡ bóng, rồi tung một cú sút mạnh về phía khung thành lớp A. Bóng đập vào xà ngang, bay ra ngoài.

Lần này đến lượt cổ động viên lớp B được một phen gào thét.

Hai lớp chơi ăn miếng trả miếng liên tục. Cầu thủ hai bên đều là những người khá cao to nên cạnh tranh rất ác liệt. Có khá nhiều người bị ngã xuống sân, nhưng các cậu luôn đứng dậy ngay lập tức, rồi lại lao vào tranh bóng.

Đã gần hết hiệp một nhưng vẫn chưa có bàn thắng nào được ghi.

Lúc này, Quân đang cầm bóng ở giữa sân. Cậu liếc nhìn Huy ra hiệu. Hiểu ý đồ của Quân, Huy chạy lên phía trước. Quân chuyền bóng cho Huy rồi chạy lên.

Huy tâng bóng vượt qua cầu thủ truy cản rồi đá bóng vòng ra đằng sau hàng phòng ngự của lớp A. Quân đã ở đó từ lúc nào. Cậu nhận bóng rồi tung một cú sút thật mạnh. Bóng bay thẳng vào góc cao khung thành lớp A. Thủ môn đội bạn chỉ biết đứng chôn chân.

“VÀO!!!”

Khu vực cổ vũ bên lớp B gần như nổ tung. Vy, Trang, Ngân ôm nhau nhảy như điên. Ngay cả cô Thanh chủ nhiệm cũng vứt hết cả hình tượng, ôm các bạn nữ khác, nhảy tưng tưng.

Quân chạy một mạch từ khung thành lớp A về phía lớp mình. Cậu khoanh tay trước ngực, vô cùng đắc ý: “Đẹp trai không?”

Ba cô gái gào lên: “Đẹp! Đẹp! Đẹp! Ông đẹp trai nhất!”

Các cầu thủ khác của lớp B cũng chạy ùa về, đập tay, ôm vai Quân để ăn mừng.

Lớp A muốn tìm kiếm bàn gỡ. Nhưng có vẻ họ quá nóng ruột nên các cú sút rất thiếu chính xác. Kết thúc hiệp một, lớp 11B dẫn với tỉ số 1-0.

Trong giờ nghỉ, Vy tận tụy múc từng cốc nước đá đưa cho mỗi cầu thủ. Bọn con trai chả mấy khi được bí thư phục vụ như vậy nên hết sức tận hưởng.

“Hiệp hai ghi thêm mấy bàn nữa cho lớp A hết gỡ nhá!” Vy bắt đầu bàn giao nhiệm vụ: “Ít nhất là phải giữ vững tỉ số. Không được thua!”

“Có tôi thì làm sao mà thua được. Bà không thấy bàn thắng tôi ghi sao? Đấy gọi là đẳng cấp.”

Về khoản huênh hoang thì không ai giỏi bằng Quân.

Vy bĩu môi lẩm bẩm: “Chỉ được cái giỏi bốc phét!”

Huy quay sang nhìn Vy, mỉm cười: “Yên tâm đi!”

Không hiểu sao nụ cười này của Huy lại đem lại cho Vy niềm tin lớn hơn hẳn so với mấy lời ba hoa tự sướng của vừa rồi của Quân. 

Hiệp hai bắt đầu. Lớp A vì tìm kiếm bàn gỡ nên dồn lên tấn công. Họ tranh chấp quyết liệt hơn, các pha vào bóng trở nên thô bạo hơn.

Tùng bị đẩy từ phía sau khi đang đưa bóng lên tấn công. Cậu ngã xuống, đầu gối va vào nền sân. Cú va mạnh khiến cậu nhíu mày, da đầu gối bị trầy một mảng, chảy máu.

Thầy Mạnh tuýt còi. Lớp B được hưởng một cú đá phạt trực tiếp.

Người đá phạt là Quân. Cú đá vào chính giữa khung thành nhưng đáng tiếc là hơi nhẹ nên bị thủ môn của lớp A bắt gọn.

Lớp A phát bóng lên. Lần này họ không vội vàng nữa. Bóng được đưa đến gần khung thành của lớp B. Mặc dù đã hết sức cố gắng bay người nhưng Nam vẫn không cản được cú sút của Đức. Lớp A gỡ hòa 1-1.

Tinh thần của lớp A lên rất cao sau bàn thắng gỡ hòa. Họ nhanh chóng cướp được bóng rồi lao lên tấn công. Cú sút cuối cùng của lớp A đập vào người Kiên rồi đổi hướng bay vào khung thành trong sự bất lực của Nam.

Cả sân bóng lại một lần nữa nổ tung vì tiếng hò hét của lớp A.

Quân và đồng đội đứng thất thần nhìn lớp A ăn mừng. Cậu có chút tự trách. Giá như lúc nãy sút phạt, cậu đá mạnh hơn thì chắc là lớp B đã ghi bàn rồi. Họ sẽ không rơi vào tình cảnh bị dẫn trước như này. Phía sau bỗng vang lên những tiếng gọi lớn.

“KHÔNG SAO!”

“LẠI GHI BÀN LÀ ĐƯỢC!”

“LỚP B TẤT THẮNG!”.

Là tiếng của Vy, và các bạn nữ trong lớp. Các cầu thủ lớp B hoàn hồn, tỉnh lại. Phải rồi! Chỉ cần lại ghi bàn là được.

Giống như được tiêm một liều máu gà, các cầu thủ lớp B tiến lên như vũ bão. Họ phối hợp, qua người rồi sút bóng nhưng đáng tiếc trái bóng khi thì bị cản lại, khi thì bay ra ngoài.

Chỉ còn hơn 3’ nữa là trận đấu kết thúc. Lớp B hiện đang rất gấp. Họ không muốn thua, cũng không thể thua. Nếu thua, họ sẽ bị vị bí thư nào đó xé xác.

Tùng đang cầm bóng. Cậu nhìn Huy và Quân. Cả hai đang chạy lên phía trước. Cậu tung một đường chuyền. Quân nhận được bóng, chuẩn không cần chỉnh.

Huy đã chạy đến gần cầu môn lớp A. Mấy cầu thủ lớp A mặt mũi bặm trợn đang chạy tới, hòng đoạt bóng. Quân tung một cú đá thật mạnh. Phía kia, Huy cũng bật cao để đón bóng.

“BỘP!”

Một tiếng trầm đục vang lên. Trái bóng rơi xuống sân, lăn vài vòng rồi dừng lại. Cùng rơi với trái bóng còn có thân hình của Huy. Cậu ôm lấy đũng quần rồi nằm vật ra sân, có vẻ rất đau đớn.

Cả sân bóng đang ồn ào bỗng trở nên yên lặng không một tiếng động. Mọi người cùng đứng hình. Một giây, hai giây, rồi ba giây. Thầy Mạnh tỉnh táo lại đầu tiên. Thầy tuýt còi: “Mấy đứa mau đưa bạn ra ngoài.”

Quân và Tùng mặt mày hốt hoảng chạy tới khiêng Huy ra ngoài. Vy lập tức chạy đến bên cạnh. Theo sau Vy còn có cô Thanh và vài bạn nữ khác.

Thầy Mạnh ngồi xổm bên cạnh Huy xem xét. Huy dù đang khá đau nhưng cũng không chịu nổi bị nhiều người như vậy vây quanh. Cậu nhìn thầy Mạnh nói: “Em không sao. Em nằm đây chút. Lớp em thay người. Thầy cho trận đấu tiếp tục đi.”

Thầy Mạnh vỗ vỗ vai cậu rồi đứng dậy nói với những người khác: “Vào sân! Tiếp tục trận đấu.”

Tùng, Quân và bọn con trai nhìn Huy một cái rồi quay lại sân đấu. Mọi người cũng lục tục quay về chỗ cũ chỉ còn cô Thanh, Vy, Ngân, và Trang ở lại bên cạnh Huy.

Cô Thanh cúi xuống nhẹ nhàng hỏi: “Em không sao chứ?”

Lúc này cơn đau đã dịu đi một chút, Huy ngồi dậy trả lời: “Em không sao. Cô yên tâm!”.

Cô Thanh thở phào: “Ừ! Không sao là tốt rồi!”.

Vy ngồi bên cạnh Huy. Nãy giờ cô không nói một tiếng nào nhưng Huy biết cô đang rất lo lắng. Câu quay sang, định trấn an cô gái nhỏ thì lại nghe tiếng thì thầm của Ngân bên cạnh: “Cũng may mà không vỡ đạn! Chứ nếu mà vỡ thật, thì một cái gâu của mày chả thấm vào đâu, Vy ạ.”

Vy quay sang lườm Ngân, còn Huy thì chỉ muốn bốc hơi khỏi chỗ này.

Vốn định ghi một bàn thắng thật đẹp, sao lại biến thành “cậu nhỏ” bị thương? Vì cớ do đâu?

Tại cậu bật cao quá? Hay tại Quân đá thấp quá? Chắc chắn là tại thằng chó kia rồi. Đá mạnh như vậy để làm gì?

Ai da, đau chết cậu rồi! Không biết có bị gãy không nữa.

Huy âm thầm rơi lệ trong lòng nhưng vẫn phải trưng ra vẻ mặt vô cảm. Để tí nữa cậu chỉnh chết thằng trời đánh kia.

Trận đấu được tiếp tục. Thời gian còn lại quá ít ỏi. Quân cùng các đồng đội dù có cố gắng thế nào cũng không thể ghi được bàn thắng gỡ hòa. Lớp A giành chiến thắng chung cuộc với tỉ số 2-1.

Các cầu thủ lớp B mặt xám mày tro quay trở lại chỗ Huy tập hợp.

Cả bọn lẳng lặng lấy nước uống, ai một câu cũng không nói. Không khí âm u đối lập một trời một vực với sự vui vẻ náo nhiệt phía bên lớp A.

Cô Thanh nhìn mấy đứa học trò buồn bã thì thở dài một cái, rồi nở một nụ cười: “Không sao! Các em đã chơi rất hay. Cô tự hào về các em!”.

“Cô ơi!” Mấy đứa càng trưng ra vẻ mặt đưa đám.

“Đừng buồn! Thua keo này ta bày keo khác. Chúng ta còn nhiều cơ hội để phục thù. Các em vất vả rồi! Về nghỉ ngơi thật tốt nhé! Mai gặp lại các em.”

Cô nói rồi quay người rời khỏi sân bóng. Các bạn nữ cũng lần lượt rời đi.

Mấy đứa con trai lấm lét nhìn Vy. Cô thất thần nãy giờ.

“À thì… Bọn tôi về nhé!” Nam chịu hết nổi, dẫn theo bọn con trai lục tục ra về.

Cả lớp B giờ chỉ còn lại Vy, Trang, Ngân cùng Huy, Tùng, Quân ở sân bóng.

3

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này