Rặt một lũ choai choai
Một ngày giữa tháng 8, năm 2001. Trường THPT Hòa Bình, Hà Nội. Đi dọc hành lang tầng hai một hồi, Vy và Trang cũng nhìn thấy tấm biển bên cạnh cửa đề tên lớp 10B. Hai người bước vào. Hôm nay là ngày học sinh khối 10 trường THPT Hòa Bình đến nhận lớp. Vy và Trang ngồi xuống một cái bàn, vừa ngậm kẹo mút vừa hào hứng nhìn ngó xung quanh. Học sinh trong lớp vẫn chưa tới hết, còn khá nhiều bàn trống. Vy nhìn thấy hai người bạn cùng học lớp cấp 2 với cô và Trang thì đưa tay vẫy vẫy. Chỉ vẫy tay chứ cũng không làm gì khác. Bọn họ chả phải là thân thiết, cô cũng không thích hai người đó lắm. “Hi, tớ là Ngân. Các cậu tên gì?” Nghe tiếng nói, Vy quay đầu lại, nhìn thấy một gương mặt đang cười toe toét. Xinh quá! Ngoại trừ Trang thì đây là lần đầu tiên Vy gặp một cô gái dễ nhìn như vậy. Bạn gái tên Ngân này có làn da trắng hồng, đôi mắt to tròn, đen nháy, các đường nét trên mặt rất hài hòa, xinh đẹp. Đặc biệt, trên hai cái má hơi bầu bĩnh kia còn có một cặp lúm đồng tiền khiến cho nụ cười của bạn ấy có chút tinh nghịch, cực kì dễ thương. “Chào cậu. Tớ là Trang.” Trang, ngồi bên cạnh Vy chào hỏi với Ngân. “Tớ là Vy.” Vy giơ tay lên chào rồi hạ xuống rất nhanh. Ngân nhìn Trang, hai mắt lấp lánh: “Cậu xinh thật đấy!” Vy đã quá quen với việc thấy người khác khen ngợi Trang như vậy liền quay qua ôm lấy Trang: “Đúng nhỉ? Xin giới thiệu đây là người xinh nhất làng Do chúng tớ, công chúa Trang.” “Công chúa?” Ngân nhướng mày. “Không phải đâu, cậu đừng nghe nó nói vớ vẩn.” Trang đẩy Vy ra. Vy nhìn Trang bằng ánh mắt trìu mến: “Trong lòng tao, mày chính là công chúa. Công chúa, đừng ghét bỏ người ta như vậy mà. Người ta đau lòng.” “Cút!” Trang không nể mặt Vy một tí nào. Ngân cười haha, cảm thấy hai người trước mặt thật là thú vị. Vy lấy kẹo mút trong túi ra, mời người bạn mới quen biết này. Đây là kẹo mút vị me mà cô thích nhất, cô chỉ mời những người mà cô có cảm tình thôi. Ngân cũng không khách sáo, nhận kẹo, bóc vỏ cho vào miệng ăn ngon lành. Có kẹo mút dẫn đường, ba người nhanh chóng trở nên thân thiết. Khi Vy đang khua tay múa chân kể cho Ngân nghe về tuổi thơ dữ dội của cô và Trang thì có hai người bước vào lớp. Vy ngước lên nhìn, nhất thời quên mất mình đang nói cái gì. Này… Diễn viên ở đâu đi lạc hở? Trang và Ngân thấy Vy đột ngột đứng máy, theo ánh mắt của cô, cũng quay ra nhìn hai người mới vào. Cả hai đều khá cao, chắc cũng phải hơn 1m7. Một người trên mặt mang theo nụ cười, người kia trông lại khá lạnh lùng. Ba cô gái nhìn theo đến ngơ ngẩn. Hai cậu bạn mới vào đi đến cuối lớp, cùng ngồi vào một cái bàn trống. Hai người cứ như vậy ngồi nói chuyện với nhau, không bắt chuyện với ai khác, cũng chẳng thèm để ý đến bao nhiêu cặp mắt đang dõi theo. Trong lòng ba cô gái đều có cùng một suy nghĩ: “Được đấy! Các cậu đẹp trai.” Sau khi ngắm trai đẹp đủ, ba người Vy, Ngân, Trang quay đầu lại thì thấy bên cạnh Ngân đã có một người ngồi đó từ bao giờ. Ngân nhìn sang thấy người quen thì lên tiếng: “Ông mới tới à?” “Ờ! Lúc nãy qua nhà bà, thì bà đi rồi.” Người mới tới trả lời, giọng nói rất dễ nghe. “Ừ. Buổi sáng anh Minh chở tôi đi. Tí ông đèo tôi về nhá!” Ngân kéo kéo tay áo cậu bạn ngồi bên ý bảo cậu quay xuống. Đến lúc này Vy và Trang mới nhìn thấy khuôn mặt bạn trai này. Mẹ nó! Trong đầu Vy vang lên một tiếng chửi bậy. Hôm nay là cái ngày hoàng đạo gì mà đâu đâu cũng toàn người đẹp thế này? “Đây là Tùng.” Ngân giới thiệu: “Tớ với Tùng cũng giống như hai cậu, nhà gần nhau, học chung lớp từ bé đến giờ.” “Chào!” Vy, người thấy trai đẹp là mắt sáng, đặc biệt nhanh nhảu: “Tớ là Vy.” Rồi cô chỉ sang Trang: “Còn đây là Trang.” Ánh mắt Tùng nhìn Trang hiện lên một chút xao động nhưng cậu nhanh chóng thu lại. Cậu chào hai người Trang, Vy rồi quay người ngồi ngay ngắn trở lại. Học sinh lục tục đến đủ. Vy quan sát rồi. Hai người ngồi bàn trên, một người ngồi cạnh cô, và hai bạn nam ngồi cuối lớp tuyệt đối là những người có giá trị nhan sắc cao nhất của lớp, có khi là của cả trường cũng nên. Một lúc sau, cô giáo vào lớp. Cô trông khoảng ngoài 40 tuổi, nhìn rất hiền. Cô đứng ở bàn giáo viên, nhìn khắp cả lớp một lượt rồi nở nụ cười thật dịu dàng. “Chào các em, cô tên là Hoàng Thị Thanh, là giáo viên môn Văn, cũng là giáo viên chủ nhiệm trong ba năm cấp 3 này của các em.” Giọng cô rất hay, trầm bổng mà nhẹ nhàng, không hổ là giáo viên dạy Văn. “Cô hi vọng ba năm cấp 3 này sẽ là quãng thời gian tươi sáng và đẹp đẽ nhất trong đời học sinh của các em. Chúng ta hãy đồng hành với nhau để tạo nên những kỉ niệm đáng nhớ nhé.” Cả lớp vỗ tay rần rần. Cô Thanh mỉm cười rồi tiếp tục: “Tiếp theo cô sẽ điểm danh. Bạn nào được gọi tên thì đứng dậy để cho cô và các bạn cùng lớp biết mặt nhé.” Rồi cô bắt đầu điểm danh. Lớp Vy có 52 học sinh, nhưng chỉ có 17 mống con trai, đứa nào đứa nấy đều khá cao to. Vy nghĩ, sau này, trường mà có cuộc thi thể dục nào thì lớp họ chắc chắn không hạng nhất cũng phải hạng nhì. (Sau đó… ừm, Vy sai rồi.) Sau điểm danh là đến tiết mục bầu ban cán sự lớp. Cô Thanh nhìn chăm chú vào danh sách học sinh trên tay, sau đó hỏi cả lớp: “Có bạn nào xung phong đảm nhận vị trí lớp trưởng không?” Cánh tay của Ngân giơ lên cao. Cô Thanh cười hỏi: “Em là… Phan Thảo Ngân nhỉ? Em muốn đảm nhận vị trí lớp trưởng của lớp chúng ta à?” Ngân đứng dậy: “Dạ không, thưa cô. Em xung phong làm lớp phó kỉ luật ạ. Còn về lớp trưởng… Em đề cử bạn Nguyễn Thanh Tùng. Bạn ấy là lớp trưởng lớp em những năm cấp 2.” Cô Thanh nhìn vào tờ danh sách lớp. Tùng là học sinh có điểm đầu vào cao nhất lớp này. Cô lên tiếng: “Vậy Tùng làm lớp trưởng lớp mình nhé?” Tùng đứng dậy dạ một tiếng. Cô Thanh tiếp tục: “Lớp trưởng đã có. Giờ ai xung phong làm bí thư lớp nào?” Ngân lại giơ tay. Cô vừa nói chuyện với Vy, cảm thấy cô bạn này rất lanh lợi nên nhanh miệng đề xuất: “Cô ơi, em thấy bạn Vy rất phù hợp với vị trí này. Để bạn ý làm đi cô.” Vy ngồi bàn dưới: “Hể?” “Vy à?” Cô Thanh tìm tên Vy trong danh sách lớp. Con bé có điểm thi đầu vào cao thứ ba trong lớp. Cô ngẩng đầu lên: “Được rồi. Vậy bạn Lê Hà Vy sẽ làm bí thư của lớp chúng ta.” Một phát quyết định luôn. Vy hoang mang. Sao không ai hỏi ý kiến cô vậy? “Còn vị trí lớp phó học tập? Ai muốn đảm nhiệm?” Cô Thanh hỏi. Hotboy lạnh lùng tên Đỗ Khánh Huy giơ tay xung phong. Cô Thanh rất hài lòng. Huy là người có điểm đầu vào cao thứ hai trong lớp. “Lớp mình ai viết chữ đẹp?” Cô Thanh hỏi. Lần này đến lượt Vy giơ tay: “Bạn Trang, cô ơi.” Cô Thanh đánh nhanh thắng nhanh: “Nguyễn Hoàng Thu Trang hả? Ok, vậy thư kí lớp là bạn Trang.” Hotboy với nụ cười tỏa nắng tên Quân bỗng giơ tay: “Cô ơi, em muốn làm quản ca.” Mắt cô Thanh giật giật: “…Quản ca? Là lớp phó văn thể mỹ. Em tên Đặng Minh Quân đúng không? Rồi ok!” Cô cúi đầu ghi chú vào tờ danh sách: “Sau đây, cô mời ban cán sự mới của lớp chúng ta lên phía trên này để cho các bạn cùng lớp được rõ nhé.” Sáu người lục tục đi lên phía trên xếp thành một hàng ngang. Lúc này, không chỉ có bọn học sinh mà cô Thanh cũng bỗng giật mình nhận ra. Cái đội ngũ cán bộ này hình như… hơi bị đẹp quá rồi thì phải. Còn Vy, cái người bình thường nhất trong đội ngũ hãy còn đang ngơ ngác. Từ hồi học mẫu giáo đến giờ, lần đầu tiên cô được làm cán bộ. Tận bí thư đấy. Chức to thật! Tuần tiếp theo là tuần học quân sự. Trong khoảng thời gian này, đội ngũ cán sự lớp cũng có nói chuyện tiếp xúc qua loa. Thì ra Quân với Huy cũng là bạn học và chơi với nhau từ nhỏ giống như Vy và Trang, Tùng và Ngân vậy. Trong tuần học quân sự, Vy cũng tranh thủ ngắm kĩ hơn ba thanh niên đẹp trai nhất lớp mình. Quân là kiểu hotboy thể thao điển hình, đầu đinh ngắn cũn, da rám nắng, mắt đen láy, lúc nào cũng ánh lên ý cười tinh nghịch. Bạn thân của Quân, Huy, thì khác hẳn, đôi mắt sâu, mũi cao, môi mỏng hay mím lại, khiến cậu toát lên vẻ lạnh lùng, khó gần. Trong ba người, Tùng mang vẻ thư sinh nhất, trắng trẻo, tuấn tú, đôi mắt nâu nhạt khiến cho ánh nhìn của cậu ấy cực kì dịu dàng. Thật ra để mà nói, thì ba người đó cũng chưa hoàn toàn trổ mã hẳn, chỉ đẹp hơn người thường một tí thôi. Nhưng như vậy cũng đủ để thỏa mãn con mắt và tấm lòng yêu cái đẹp của Vy rồi. Sau tuần học quân sự, cả lũ bắt đầu vác cặp đến trường chính thức bắt đầu sự nghiệp học hành. Đầu tiên luôn là tiết mục sắp xếp chỗ ngồi. Cô Thanh cũng chẳng muốn sắp xếp làm gì nhưng mà nếu để cái lũ học sinh này ngồi tự do thì chỉ có loạn. Ngân và Trang được xếp ngồi chung bàn thứ hai từ trên xuống của tổ 1. Tùng và Quân ngồi cùng bàn cuối của tổ 2. Huy và Vy ngồi bàn thứ ba từ dưới lên của tổ 3. Sau khi xếp chỗ xong xuôi, cô Thanh mới nhận ra mình lại vô tình xếp mấy đứa cán bộ lớp ngồi cạnh nhau nhưng cô cũng lười xếp lại. Ở trường Vy, mỗi khối sẽ có hai lớp chọn là lớp A và lớp B. Dường như đã trở thành một truyền thống, khóa nào cũng vậy, giữa hai lớp A và B luôn có một sự ganh đua ngầm. Vy gặp Đức, bí thư lớp 10A, trong buổi họp Đoàn đầu tiên của năm học. Đức, cũng giống như bọn Quân, Huy, Tùng, cao ráo, ưa nhìn, khiến Vy rất chú ý. Vị hotboy đó, thế mà lại chủ động bắt chuyện với cô sau buổi họp Đoàn. Ngay sau đó Vy biết rồi. Không phải ai đẹp cũng đáng yêu hết, đặc biệt là tên thần kinh họ Trịnh, tên Hoài Đức kia. Tiên sư cái thằng điên! Câu đầu tiên mà nó nói với Vy là: “Lớp B mà là lớp chọn cái nỗi gì.” Nghe có tức hộc máu không? Nó bảo lớp A chúng nó mới là những tinh anh được chọn lọc kĩ càng, những nhân tài tương lai của đất nước. Còn lớp B chỉ là cơm thừa, canh cặn, nhà trường vớt vét vừa vặn nhét vào đủ một lớp nữa. Cũng gọi là lớp chọn cho nó oai. Ơ, cái thằng này có bệnh à? Vy nghe nói việc phân học sinh vào hai lớp A và B là hoàn toàn ngẫu nhiên. Nhà trường gom những học sinh có điểm đầu vào cao và học bạ đẹp nhất lại rồi chia đều cho hai lớp. Không phải giáo viên của hai lớp hoàn toàn giống nhau, chỉ khác mỗi giáo viên chủ nhiệm đấy à. Hơn nữa, trường của Vy mặc dù là trường cấp ba đứng đầu huyện, nhưng ở cái đất Hà Nội, thủ đô ngàn năm văn hiến này, thành tích của ngôi trường cấp ba tại một huyện ngoại thành như trường của Vy chắc còn đang ngụp lặn đâu đó ở gần đáy. Thế mà có bọn mặt dày tự nhận mình là tinh anh với chả nhân tài. Bệnh thần kinh! Không biết xấu hổ!!! Vy không hiểu chúng nó vênh váo cái vẹo gì. Vy cũng chả phải dạng người thích hơn thua nhưng nghe thằng Đức nói vậy, cô tự dưng lại muốn ganh đua với cái tên tự nhận mình là nhân tài kia. Cô nói với Đức, bảo nó hãy đợi xem. Đợi lớp B cưỡi lên đầu lớp A như thế nào. Sau một năm học, Vy đã bị câu nói của chính mình vả cho lật mặt. Lớp B không chỉ không cưỡi được lên đầu lớp A mà còn bị đè ra, đập cho thảm hại. Lớp B chưa từng thắng lớp A trong bất kì cuộc thi nào ở trường từ làm báo tường đến cuộc thi hiểu biết về luật an toàn giao thông (mà đại đa số mấy đứa lớp B đều cho là rất nhảm nhí). Về thành tích học tập, năm học vừa rồi, trong top 20 của khối thì có đến mười hai người bên lớp A, còn lớp Vy chỉ đóng góp có năm người. Thôi thì… Mình không bằng người ta, tốt hơn hết là nên ngậm mồm lại. Nhưng mà Vy cũng tức lắm. Tức cái bọn lớp B không có chí tiến thủ này. Để vào được lớp chọn thì dĩ nhiên là chẳng có ai kém cả. Thế mà bọn nó cứ một mực học siêu lệch, thích môn nào thì học tốt môn đó, còn những môn khác thì mặc xác mày bây ơi, không dưới trung bình là được. Đã thế chúng nó lại còn nghịch kinh hồn, không trò phá phách nào không làm khiến cho điểm thi đua của lớp toàn đi lùi. Người làm bí thư như Vy cũng chỉ biết đau thương, lặng lẽ khóc trong lòng. Ê, mà khoan đã. Vụ điểm thi đua, Vy mới là cái đứa khiến cho lớp B dậm chân ở vị trí 45/45 toàn trường, không ngóc đầu lên nổi mà. À thì… Vụ này để nói sau đi. Còn cái đội ngũ cán lớp sự đẹp như hoa ấy à? Cá mè một lứa cả. Quân là cái thằng mà vẻ bề ngoài với tính cách hoàn toàn không liên quan gì đến nhau. Bên ngoài đẹp trai lai láng là thế, ấy vậy mà cậu ta nào là ăn quà vặt, làm việc riêng trong giờ học, trèo cây, thả rắm… Làm chả thiếu cái việc mất mặt nào. Huy thì chả tham gia mấy trò xấu hổ của Quân. Cậu trầm tĩnh, ít nói. Chỉ có Vy mới biết hotboy mặt lạnh này lại là người thường xuyên lôi “Nữ hoàng Ai Cập” với “Dòng sông huyền bí” ra đọc trong tiết Sử của thầy Thông. Đôi khi Vy thật muốn hỏi Huy: “Này cậu có nhớ mình là lớp phó học tập của lớp không vậy?” Tùng thời gian đầu còn đóng vai một lớp trưởng đạo mạo, đầy tinh thần trách nhiệm. Nhưng chắc bị Quân ngồi bên cạnh ảnh hưởng nên cậu ta cũng dần trút bỏ cái lớp ngoài ông cụ non đi, thay vào đó là cái vẻ hi hi, ha ha, tếu táo chả kém thằng bạn cùng bàn. Tùng vẽ đẹp và cũng hay vẽ vời lung tung. Có lần, Vy mượn vở bài tập Toán của cậu ta thì thấy một tờ giấy rơi ra từ bên trong, bên trên là hình vẽ một cô gái chỉ có nửa khuôn mặt, khỏa thân từ đầu đến chân. Vy nhìn khuôn mặt thư sinh non choẹt của Tùng nghi ngờ. Ông là biến thái à? Tùng vội vàng giải thích cái hình này là bài tập trên lớp học vẽ của cậu ta. Vy bĩu môi chả tin lấy nửa lời. Ngân là một lớp phó kỉ luật rất kì lạ. Hứng lên thì nó sẽ cẩm sổ đi bắt lỗi người ta, còn chả hứng thì kệ xác bọn bây, muốn làm gì thì làm, phá gì thì phá. Đã thế, Ngân lại còn đặc biệt thích bao che cho người của mình. Có lần sao đỏ của trường ghi tên một nhóm con trai lớp B mặc đồng phục nhưng không sơ vin. Ba tên Quân, Huy, Tùng cũng có mặt. Ngân cứ thế gạch thẳng tên của ba người kia trong sổ kỉ luật đi, khiến cho mấy đứa khác bị ghi tên kiến nghị ầm ầm. Ngân đáp lại bảo: “Tôi thích bao che ai là quyền của tôi, các ông í éo cái méo gì. Khi quan đã quyết thì đám dân đen như bọn ông không còn quyền lên tiếng. Im mồm hết đê.” Nói thật, nếu Ngân không phải con gái, không có cái khuôn mặt xinh xắn kia, Vy nghi ngờ là nó đã bị đấm cho vỡ mỏ từ lâu rồi. Trang từ trước đến nay vẫn luôn hiền lành, dễ chịu, làm tròn mọi chức trách của mình. Chỉ có mỗi ngày thứ hai, khi tan học về là nó như có tên lửa gắn vào đít, chạy như bay ra hàng báo, chen chân mua hoa học trò số mới nhất, đôi khi còn mua thêm một cuốn cho Vy. Chả là nó thần tượng Đan Trường, với nhóm Westlife. Có ảnh nào mới của thần tượng trên báo là nó cắt bằng hết, dán chi chít trong phòng. Album mới ra của thần tượng, nó mua không sót một cái nào. Mà không phải cái mấy cái CD/VCD lậu bán đầy đường đâu nhá, phải là hàng xịn được đựng trong hộp nhựa, hình bìa nét như Sony mới chịu. Thế nên là có bao nhiêu tiền tiêu vặt, nó đem đi đu thần tượng bằng sạch. Sau một năm học, Vy đã tổng kết ra điều này. Hót boi, hót gơn gì đó hả. Dẹp hết đi! Rặt một lũ choai choai, chưa lớn hẳn thôi. |
6 |