Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

Chương 6: Thích
 
An có một giấc mơ, trong mơ cậu đi dạo trên tầng thượng rồi không may sẩy chân rơi xuống. Một cú rơi tự do khiến chân tay bủn rủn.
 
‘Bộp!’
 
“Á!”
 
An giật mình trượt tay đập mặt xuống bàn. Cậu nhăn mặt xoa mũi, chán cũng đau không kém, đầu óc thì lơ mơ chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cậu thần người một lát, rồi đột nhiên cậu đứng bật dậy, chân ghế ma sát dưới sàn nhà vang lên âm thanh ồn ào giữa căn phòng tĩnh lặng.
 
Ơ? Con người khi chết sẽ đi về nhà ư?
 
Mắt cậu va phải tờ lịch đặt trên mặt bàn, lại lướt đến trang vở còn chi chít chữ bên cạnh. Mấy con số này… Cách giải này… Là giải tích?
 
Cậu đang ở năm năm trước ư?
 
Não cậu đang tua lại kí ức à?
 
Không phải chứ, đừng tua lại mấy ngày giải toán mà…!
 
An giơ tay véo mạnh mình một cái, véo xong cậu lập tức nhăn mặt, đau quá thể, cũng chân thật quá thể. Cậu khó tin làm ngay vài bài tập thể dục đầu giờ mà mình đã thuộc làu làu khi còn học ở cấp ba. Đến bài thứ năm người cậu bắt đầu nóng dần lên, chân tay linh hoạt, xúc cảm cũng rõ ràng. cậu ngồi phịch xuống ghế, trái tim đập thình thịch mất kiểm soát.
 
Là thật!?
 
Chân của cậu!
 
An kích động lao ra khỏi phòng, mẹ An đang đứng uống nước trong bếp nghe thấy tiếng mở cửa mạnh cũng giật mình. Bà nhẹ nhàng hỏi: “Đêm rồi con chưa ngủ à? Gặp chuyện gì vui thế?”
 
“Mẹ!” An chạy đến ôm bà, bà chẳng hiểu gì cả nhưng vẫn giơ tay vỗ lên lưng cậu dịu dàng nói: “Muộn lắm rồi, đi ngủ thôi con.”
 
“Vâng!” An siết chặt tay rồi thả ra, đi được hai bước cậu lại quay lại ôm bà.
 
“Cái thằng nhóc này…” Mẹ An buồn cười vỗ lên mu bàn tay cậu.
 
Bà về phòng được một lúc mà cậu vẫn chưa mang cái vâng lên giường nằm. Cậu ngồi trong bếp vui vẻ đung đưa chân. Đôi chân bị liệt suốt mấy năm đột nhiên có cảm giác lại khiến cậu sung sướng vô cùng. Sau đó như có cái gì thôi thúc, cậu lập tức đứng lên xỏ dép chạy ra ngoài.
 
“Meo…” 
 
An quay đầu lại nhìn, Đậu Lành đi theo sau cậu từ bao giờ. Nó gằn giọng meo một tiếng như muốn hỏi cậu đi đâu. Cậu phẩy tay: “Xì xì, trẻ con trẻ cái, đi về!”
 
“Meo.” Nó chẳng để tâm lời xua đuổi mà đi đến bên cậu. Cậu suy nghĩ vài giây rồi bế thốc nó lên: “Đi! Cho hai anh em nhà Đậu gặp nhau.”
 
An tưng tưng đi giữa trời đêm. Xung quanh vắng vẻ, chỉ còn ngọn đèn đường soi sáng đường đi cho cậu. Cậu đi một đoạn đường rất dài, rất lâu, nhưng đi đến chỗ Hồi Xuân cậu mới ngớ người nhận ra một điều:
 
Cậu chỉ biết anh ở đường Hồi Xuân thôi. 
 
Tháng mười một năm nay rất lạnh, cậu ủ tay dưới bộ lông cam của mèo béo suy nghĩ cách gặp mặt Bảo.
 
Gặp rồi cậu sẽ nói gì? Làm gì?
 
Cậu cụp mắt, ngón tay khẽ động xoa bụng mèo bự, nó híp mắt tận hưởng.
 
Liệu anh ấy có thích mình không?
 
Năm năm trước anh ấy sẽ trông như thế nào?
 
_…
 
“Anh vẫn chưa ngủ à?” Phát đang đun nước trong bếp thấy anh trai mình xuống nhà thì cất giọng hỏi.
 
Bảo khựng lại, anh không nói gì chỉ nhìn Phát, nhìn rất lâu, lâu tới nỗi Phát nổi hết cả da gà: “Anh… Có chuyện gì à?”
 
Bảo xoa thái dương một lúc lại hạ tay xuống sờ ngực mình. Anh cảm nhận rõ nhịp đập nơi đây, nó chân thực, sinh động và mãnh liệt. Nó đang thôi thúc anh làm gì đó. Anh siết chặt tay nói: “Anh ra ngoài một lát. Ngủ đi.”
 
“... Vâng.” Phát chỉ biết trố mắt nhìn anh ra khỏi nhà.
 
Có chuyện gì vậy nhỉ? 
 
Bảo chẳng biết mình đang đi đâu nữa, trực giác mách bảo anh rằng anh cứ đi về phía trước, vậy nên anh cứ chạy mãi, chạy mãi, chạy đến khi nào con tim bảo anh dừng lại.
 
“Hộc…”
 
Bảo thả chậm bước chân, mỗi lần anh thở ra là mang theo cả làn khói mỏng, làn khói trắng xuất hiện làm mờ đi hình ảnh cậu con trai đứng bên kia đường. 
 
Ánh đèn vàng từ trên hắt xuống khắc họa tỉ mỉ từng đường nét non nớt trên khuôn mặt cậu. Câu vùi nửa khuôn mặt mình vào lớp khăn quàng đỏ chỉ lộ mỗi đôi mắt nâu đen đang run nhẹ nhìn bầu trời. Không biết cậu suy nghĩ điều gì mà không hề phát hiện rằng có người đang tới gần.
 
‘Lạch cạch.’
 
Bảo vô tình đá một cục đá bên đường, An lập tức hoàn hồn rồi ngơ ngác người đàn ông đứng trước mặt mình. Lồng ngực anh phập phồng theo từng nhịp thở, cậu há miệng ra lại khép miệng lại không biết nên nói gì. Cả hai im lặng rất lâu, giống như có một màng ngăn cách vô hình giữa hai người. Cậu nghe thấy rõ tiếng trái tim đập mạch, có thể là của cậu, cũng có thể là của người đàn ông đối diện. Cuối cùng cậu là người lên tiếng xé toạc màng ngăn đó.
 
“Đậu Nành…”
 
Hơi thở Bảo run nhẹ, anh giơ tay tính chạm vào mặt cậu nhưng chợt nhận ra bàn tay mình hiện tại rất lạnh. Vậy nên qua lớp khăn len, anh chậm rãi nâng mặt cậu lên. An mở to mắt, sau đó đôi mắt to tròn ấy cong lên thành một vòng cung. Ánh mắt anh dịu lại, anh nói: “Muộn như này rồi sao lại ở đây một mình?”
 
Thật tốt quá.
 
An luống cuống nói: “Em… Em chỉ… Muốn gặp anh nhưng em không biết đi đâu… Em… Lần sau sẽ không như vậy.”
 
Bảo cởi áo măng tô trên người xuống để khoác lên người An. Anh đột nhiên cong lưng cúi đầu cụng trán với cậu. Anh nghĩ trong một khoảnh khắc, trái tim hai người đã kết nối với nhau.
 
“Thật tốt khi chúng ta cùng trở về, thật tốt.” Anh nhỏ giọng nói. Vì khoảng cách hai người rất ngắn, cậu nghe rõ lời thầm thì của anh. 
 
Trước sau đều được bao bọc bởi hơi ấm của người đàn ông trước mặt. An đỏ mặt ngại ngùng, nhưng chỉ trong chốc lát, cậu đã dịu lại tâm tình cọ chán với anh. Sau đó, cậu nhắm mắt vùi mặt vào hõm vãi của anh.
 
“Meo!” Con mèo béo bị ép trong lòng cậu gằn giọng meo meo. An nhớ ra nó, cậu lập tức tách khỏi Bảo rồi xách nó lên nói: “Anh! Đây là Đậu Lành này em nói này!”
 
“Meo!” Đậu Lành không vui.
 
Bảo chỉnh lại áo khoác cho cậu mới hạ tay xuống trước mặt con mèo béo làm quen. Đậu Lành ngửi ngón tay anh vài cái mới miễn cưỡng cho vuốt hai, ba lần. Vuốt đúng đủ ba lần, anh vuốt tới cái thứ tư thì nó nhe răng khè anh.
 
“Béo thật, em không nói quá.” Bảo nói.
 
Dậu Lành tiếp tục nhe rằng khè anh, loài người to hơn nó chục lần dám chê nó béo!?
 
An nhìn Bảo đang vuốt ve mèo mình mà mặt ửng đỏ. Cậu nhớ lại khoảnh khắc vừa rồi của hai người, mặc dù kiếp trước hai người còn ngủ chung giường với nhau nhưng hành động lúc nãy lại mang đến cảm giác khác.
 
Vì sao nhỉ?
 
Là vì có cơ hội ư?
 
Mặt cậu vui càng sâu vào khăn quàng hơn. Sự chú ý của Bảo không đặt nhiều ở con mèo béo này, anh ngẩng mặt lên cười nói: “Sao mặt em đỏ vậy?”
 
An mím môi nói: "Do trời lạnh nên vậy đó."
 
Bảo chỉnh lại khăn quàng cổ cho cậu, thấy còn thừa phần dài, anh thắt nó thành hình cái nơ. Ngắm nhìn một hồi, đột nhiên anh hỏi: “Lúc ấy, ước muốn cuối cùng của em là gì?”
 
“Em… Em…” An lắp bắp mãi không nói được tròn câu. Giữa trời lạnh, lòng bàn tay cậu đổ lớp mồ hôi mỏng. Bảo cụp mắt nói: “Vậy anh sẽ nói ước nguyện của mình trước nhé?”
 
An nghe vậy bỗng cảm thấy hơi luống cuống. Các ngón chân cậu cuộn tròn lại, có thể vì lạnh, cũng có thể vì căng thẳng. Bảo cười, anh nghĩ cà chua nhỏ này sẽ nổ mất. Anh thở dài, thở ra một làn khói trắng, anh nói: “Anh vẫn luôn ước mình chưa từng bị bệnh, rồi anh gặp em lúc em khỏe mạnh nhất. Sau đó hai ta sẽ nói chuyện yêu đương, anh sẽ chăm sóc cho em cả đời, cũng sẽ bên cạnh em cả đời."

Cả đời nói dài thì không dài, nói ngắn thì không ngắn nhưng đủ để khiến người nghe xao động.

Ngừng một chút, Bảo nói tiếp: "Cho dù em không "quay về" như anh, anh vẫn sẽ chủ động đến bên em như em đã từng."
 
Tình cảm của An như dòng nước rót vào ly, nó lặng lẽ dâng lên rồi tràn ra ngoài mất kiểm soát. Cậu đưa tay nắm chặt lấy góc áo của Bảo, cậu nói, tuy ngại ngùng nhưng cậu không lắp bắp: "Em cũng muốn chăm sóc anh đời, cũng muốn ở bên cạnh anh cả đời. Ước muốn cuối cùng ấy... Em muốn cùng anh xây một căn nhà nhỏ, trong đó có anh, có em còn có những chú chó chú mèo dễ thương nhất."

Bảo dang tay ôm An vào lòng, anh tham lam hít thở mùi hương xa lạ nhưng nhiều hơn là sự quen thuộc trên cơ thể cậu. Bên má lạnh ngắt của anh chạm lên làn da ấm nóng của đối phương. Đến lúc này, anh mới hoàn toàn chấp nhận sự thật hoang đường rằng, mình được làm lại từ đầu.
 
Tốt quá rồi.

An một tay ôm mèo một tay vụng về ôm anh. Cậu đột nhiên nhớ về khoảng thời gian hai người còn vật vã với căn bệnh hiểm nghèo. Họ biết mình sắp chết nên đã dùng cả tấm lòng mình đối đãi với người kia, và họ cũng mở lòng đón nhận mọi sự chân thành của đối phương.
 
Trong vài tháng ngắn ngủi ấy, hai hai bệnh nhân đã cùng chia sẻ nhịp đập con tim.
 
Tưởng như tình mới chớm nở đã kết thúc, hóa ra lại là mở đầu.
 
___________________
 
Cà có điều muốn nói:
 
Cà: Sống lại tôi mang về nhà bạn trai tiền tỉ.
 
(Sẽ tập viết cái tình)
 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px
{
}