Chương 2: Thiên đạo
Chương 2: Thiên đạo
Tại trung tâm thương mại, hai người đàn ông vừa mua xong túi hạt giống, hiện họ đang chuẩn bị đi thang cuốn để lên tầng ba.
“Gì đây? Mày tính từ giai kĩ thuật chuyển sang giai trồng trọt hả?” Bốn mắt nhìn túi hạt giống trong tay hỏi. Anh ta có tên cúng cơm là Nguyễn Kim Luân, sinh viên bên lĩnh vực công nghệ sinh học của đại học A.
Còn người đi bên cạnh anh ta là Nhật Anh – sinh viên ngành kỹ thuật cơ khí cũng thuộc đại học A. Hắn đưa mắt nhìn xuống sảnh tùy tiện giải thích thắc mắc của thằng bạn: “Đây gọi là ứng dụng thực tiễn.”
Ở bên mặt phải của hắn có vết sẹo kéo dài từ lông mày đến khóe miệng trông rất đáng sợ. Mấy người đứng trước bọn họ không hẹn cùng nhau dịch ra xa hắn.
Luân còn đang suy nghĩ mấy hạt giống này giúp được gì cho ngành của hắn thì đột nhiên, không biết chuông điện thoại của ai reo lên. Reo chưa được năm giây, người đó bắt máy.
“Alo? Vâng em đi phơi nắng theo lời anh nói đây.” Tú đứng sau bọn họ nghe máy. Người gọi cậu là Việt Anh, anh đang lo lắng vì hôm nay cô chủ nhiệm gửi thông báo nói rằng cậu không đến trường.
“Biết rồi biết rồi, tí em về ngay đây. Anh nhớ đừng có đi lung tung bên ngoài đấy.”
“Em biết rồi mà. Em sẽ cẩn thận.”
Tú cúp máy, cậu bực mình lẩm bẩm:“Không phải cuối tuần mà sao đông thế?”
Cậu đứng ngay sau họ, Luân nghe rõ mồn một câu vừa rồi. Anh ta theo bản năng đứng nép sang một bên để nhường đường cho cậu. Nhưng cậu không có đi lên, giống như câu ấy chỉ là câu nói vu vơ.
Ra khỏi thang cuốn, Tú đến xem bản đồ điện tử đặt ở gần đấy. Cậu lướt rất nhanh, mỗi một cửa hàng cậu chỉ dừng lại vài giây để nhớ rồi lại lướt tiếp. Đột nhiên đằng sau cậu vang lên tiếng hét lớn.
“A! Anh làm cái gì vậy!?”
Mọi người nhìn sang thì thấy một người đàn ông như biến thái đang vồ lấy một người phụ nữ trẻ. Nhưng người phụ nữ này không phải bông gòn, cô lấy túi xách đập thật mạnh mấy phát vào đầu gã, miệng chửi rủa.
“M* m**! Còn chưa cút đi à!? Chờ bà đây cào rách mặt mày hay gì!?”
Người đàn ông ăn đau buộc phải ôm đầu loạng choạng lùi về phía sau. Cổ họng gã phát ra tiếng khò khè rất khó nghe. Người phụ nữ thấy đây là cơ hội nên lập tức tránh xa gã đó.
“Khặc… Tôi… Ư…” Gã thở hổn hển, mạch máu đen ở cổ đập liên hồi. Gã thét một hơi dài rồi đột nhiên quay sang nhìn Tú.
Tú: “...?”
Đôi mắt cậu mở to đầy bất ngờ, bởi gã đàn ông này giống y hệt mấy con quái vật xuất hiện trong ác mộng của cậu!
“Khừ!” Gã nửa mê nửa tỉnh kêu lên rồi lao thẳng về phía cậu. Nhờ tiếng gào này mà Tú lấy lại được tinh thần, cậu bày ra tư thế chuẩn bị tấn công.
Mấy người vừa nãy đi trước cậu đã quay lại từ bao giờ, nhưng không để họ phải ra tay, cậu đã lên cước đá thẳng vào của cổ gã.
Lực đá rất mạnh, người gã văng đi đập cái ‘uỵch’ vào cột lớn bên cạnh. Xương cổ bị trẹo đi thấy rõ. Gã phụt ra một bãi máu đỏ sẫm, cổ họng gã vẫn vang lên tiếng gầm gừ khe khẽ của dã thú.
“Á!!!!!”
“Đánh nhau rồi!”
"Mau gọi bảo an!"
Xung quanh trở nên hỗn loạn, mặc dù sợ là thế họ vẫn đứng tại chỗ xem, thậm chí có người còn lôi điện thoại ra quay chụp.
Người đàn ông đó giống như không biết đau, gã vật vờ bò dậy tính đổi đối tượng khác, một đối tượng "mềm mại" hơn. Nhưng thật may, mấy người đằng sau đã đi lên chế ngự gã.
Nhật Anh thô bạo đè gã xuống sàn nhà đầy máu.
Luân thấy Tú còn đứng đực ra đấy tưởng là cậu bị dọa sợ. Anh ta quên đi cú đá thần chưởng vừa rồi của cậu mà lên tiếng an ủi: “Ờ… Đây là bệnh nhân tâm thần, mắc chứng… Hoang tưởng hoang dã?”
Tú quay sang nhìn anh ta, anh ta trước tiên là bị sốc trước vẻ đẹp này, sau đó chuyển sang sốc vì người đẹp lấy điện thoại tra cái chứng bệnh tào lao anh ta vừa bịa ra.
Ô mai cớt.
Luân thổn thức: “...” Biết vậy anh ta bịa cái tên tây tây khó đọc khó viết rồi.
“Luân, tìm phòng trống.” Rất may Nhật Anh đã giao việc cho anh ta để anh ta có thể tránh mặt Tú. Hắn đổ hạt giống trong túi đi rồi trùm cái túi ấy lên đầu gã. Vì túi hạt giống có màu đen nên mọi người xung quanh không thể nhìn thấy khuôn mặt đáng sợ ấy nữa. Chưa dừng lại ở đó, hắn lấy áo khoác gió của mình thô bạo buộc chặt hai tay gã ra đằng sau, bấy giờ hắn mới xách cổ gã lên kéo đi.
Tú mơ màng nhìn bọn họ áp giải quái vật rồi lại nhìn xuống đống hạt giống dưới đất. Hạt giống nằm trong vũng máu đục. Cậu biết vũng máu này có virus, liệu hạt giống này còn dùng được không? Không lâu sau có hai người mặc quần áo bảo an đi đến thu dọn nơi này.
Người phụ nữ trẻ được dắt đi kiểm tra toàn thân, rất may mắn cô không bị thứ đó gây ra vết thương hở.
Cô xoa cổ tay ngập ngừng khỏi: “Người đó bị sao vậy?”
Luân rút kinh nghiệm từ vài phút trước, không nên nói tào lao, anh ta thành thật trả lời: “Cháu không rõ, có vẻ là mắc bệnh lạ. Nếu lần sau cô còn gặp kiểu người như vậy thì hãy chạy đi đừng để người đó làm mình bị thương, biết đâu bệnh này có thể lây lan.”
Nhật Anh đã xử lý xong gã đàn ông. Hắn đi ra vừa hay nghe thấy Luân nói chuyện với người phụ nữ kia, hắn sửa lời: “Sẽ lây lan.”
Xong, hắn nhìn xung quanh chợt hỏi: “Tóc đỏ đâu?”
Luân Nhận ra ngay Nhật Anh muốn hỏi ai, anh ta lắc đầu: “Bảo an chỉ dẫn cô ấy tới đây thôi.”
Hắn cau mày, anh ta ngập ngừng an ủi: “Tóc đỏ chỉ sút một cú thôi, chắc không bị thương đâu.”
_…
Tú mua được năm túi đồ ăn đầy ắp, chủ yếu toàn là mấy đồ ăn vặt linh tinh, nhìn chẳng khoa học tí nào hết.
Lúc sắp đi ra khỏi trung tâm thương mại, có vài bác bảo an xuất hiện nói: “Phiền cháu phối hợp với bên chú kiểm tra toàn thân. Đừng lo lắng, vừa nãy trung tâm xảy ra chút chuyện, bên chú muốn đảm bảo không ai bị thương cả.”
Tú nhìn xung quanh, thấy vài khách hàng cũng bị dừng lại kiểm tra, cậu không suy nghĩ nhiều nữa liền phối hợp với họ.
Đột nhiên một bảo an khác xuất hiện, anh ta thì thầm gì đó vào tai người đàn ông. Người đàn ông gật đầu, sau đó ông ta nói vào bộ đàm: “Không cần kiểm tra nữa.”
Tại phòng camera.
Nhật Anh tua đi tua lại khoảng thời gian trước khi gã kia đột ngột phát bệnh. Trừ tấn công người phụ nữ kia, gã không có gây thương tích lên ai cả. Hắn giãn mày thả lỏng người dựa vào ghế.
Điện thoại trên bàn rung lên, mất một lúc Nhật Anh mới phản ứng lại. Hắn cầm máy, trên màn hình hiện một chữ "Bố".
Thông tin truyền nhanh thật.
Nhật Anh vừa bắt máy, giọng nói nghiêm nghị vang lên: “Con biết con vừa làm gì không?Tại sao con lại làm vậy?”
Hắn đã dùng quyền lực của bố mình để yêu cầu bảo an cùng quản lý kiểm tra cơ thể của toàn bộ khách hàng bước ra khỏi trung tâm thương mại. Hành động này ít nhiều sẽ dấy lên sự hoang mang và bất bình trong lòng mọi người, đây không phải việc làm thông minh cho lắm.
Hắn lắng nghe bên kia nói rất lâu, đôi mắt hiện lên chút hoài niệm thoáng qua. Cuối cùng hắn chậm rãi nói một câu: “Sắp tới con sẽ về nói một số chuyện cực quan trọng, chủ nhật tuần tới bố có rảnh không?”
Ông im lặng, hồi lâu sau mới đáp: “Được.”
_
Tú vừa về nhà là lập tức lao lên giường muốn làm một giấc. Việt Anh nhìn đống đồ ăn vặt mà không biết nói gì, cuối cùng anh thở dài ngồi vào bàn viết một danh sách đồ ăn thức uống khoa học hơn.
Cậu nhắm mắt lẩm bẩm: “Anh, chúng ta sắp không xong rồi.”
Việt Anh cụp mắt nhẹ đáp: “... Ừm.”
Tú rất mệt mỏi, chẳng mất nhiều thời gian đã vào giấc ngủ sâu.
Giấc mơ bất ngờ thay đổi, không còn cảnh hỗn loạn thường thấy, khắp nơi chỉ toàn là tuyết trắng. Xung quanh chẳng có ai, Tú chẫm rãi thở ra một làn khói mờ ảo, cái lạnh thấu xương thấm vào da thịt khiến cậu có ảo giác như đây chính là hiện thực. Chần chừ một chút, cậu quyết định đi về phía trước. Lớp tuyết rất dày, bước chân cậu nặng trĩu.
_
Thời gian trôi qua rất nhanh, Nhật Anh bắt chuyến xe trở về nhà. Vừa bước vào huyền quan, hắn thấy bố mình đã ngồi sẵn ở sofa phòng khách chờ hắn. Trên bàn là hai ly trà bốc khói nghi ngút.
Nhật Anh chăm chú nhìn ông rồi gọi, cũng là lời chào sau bao năm xa cách: “Bố.”
Ông rõ ràng nhận ra cảm xúc khác thường của cậu con trai nhưng ông chỉ gật đầu nói với hắn: “Ngồi xuống đi.”
Nhật Anh ngồi xuống theo lời ông, hắn chậm rãi cầm ly trà lên uống rồi nói: "Một thảm họa sắp ập đến, liệu bố có thể giúp con chuẩn bị một số thứ không?"
Ấm trà vơi đi hơn phân nửa, Nhật Anh dùng dăm ba câu tóm tắt tương lai địa cầu. Hắn nhìn bố mình đang nhíu chặt mày lại giống như vừa nghe một câu chuyện hoang đường. Hắn nghĩ nếu không phải có máu mủ thì khả năng cao ông sẽ hỏi hắn bị điên à. Hắn cũng không sốt ruột mà bình tĩnh mở điện thoại lên bấm vào một đoạn video rồi đưa cho ông xem: "Đây là bằng chứng."
Là đoạn video ở trung tâm thương mại.
Như vậy chưa đủ, hắn còn cho ông xem vài video tương tự khác mà hắn thu thập được ở nhiều trang báo mạng nước ngoài.
Mấy đoạn video này cũng chỉ mới được tung lên gần đây, nhưng dân mạng chỉ nghĩ đây là video được cắt ghép, đa số là không tin.
“Nếu bố cũng nghĩ đây là video được cắt ghép, con có thể dẫn bố đi gặp ‘hiện vật’, hiện tại nó đang được chuyển đến phòng thí nghiệm X của thành phố.”
_
‘Rầm! Rầm!’
“Ây gu… Hung hăng vậy trời? Thả ra chắc nó cắn mình chết luôn.”
“Nhìn giống mấy xác sống trong phim không cơ chứ?”
“Chúng ta phải nghiên cứu nó thật à?”
Nguyễn Kim Luân nhìn bọn họ bàn luận về con xác sống trong chuồng liền lên tiếng nói: “Theo lời Nhật Anh nói thì nếu bị nó cắn hay cào thì chúng ta sẽ trở nên giống nó.”
Mấy nhân viên lặng lẽ dịch ra xa con xác sống.
Luân đang lật xem sơ yếu lý lịch của gã thì một anh trong phòng thí nghiệm khoác vai anh ta thân thiết hỏi: “Ây da, em khi nào rời đi?”
Luân mỉm cười: “Tầm chiều tối tụi em đi, ngày mai cả em và Nhật Anh đều có tiết.”
_
‘Cạch’
Dương Hoàn Vũ đặt tách trà xuống, vẻ mặt ông nghiêm trọng hỏi: “Giả sử lời con nói là thật thì…”
“Không có giả sử, nó là thật.” Hắn chắc chắn nói.
“... Được rồi, con ‘trở về’ bằng cách nào?”
Nhật Anh mỉm cười nhìn ông: “Khoảng thời gian ấy con tìm được mấy thứ khá hay ho… Nhưng điều đó không quan trọng. Bố đừng quan tâm.”
Tim Vũ đập mạnh, ông biết con mình liều, thích tìm chết, vết sẹo trên mặt hắn chính là bằng chứng. Lúc hắn mười sáu tuổi, hắn bị bắt cóc. Không phải đột nhiên bị bắt cóc mà là lên kế hoạch để tên bắt cóc nhằm vào mình.
Nhân lúc hai tên bắt cóc đang đòi ông tiền chuộc không để ý đến con tin, Nhật Anh đã tự cởi trói đánh úp hai tên đó. Khi cảnh sát đến, một bên mặt hắn bị dao rạch máu chảy đầm đìa, còn hai tên bắt cóc thì bầm giập nằm bất tỉnh trên nền đất.
Điều khiến ông tức điên là sau đó Nhật Anh nhất quyết không nhận đấy là kế hoạch của hắn. Ông biết, ông hiểu nhưng ông không có bằng chứng nên chỉ có thể trách phạt hắn vì tội tự ý hành động liều lĩnh.
Chuyện cũ đóng lại, Vũ hít sâu một hơi, ông hỏi: “Bây giờ con cảm thấy thế nào?”
“Con cảm thấy rất tốt.” Chỉ là Nhật Anh không nói, trên ngực trái hắn xuất hiện một hình xăm, sau khi sống lại mới xuất hiện. Hình xăm đó là một thanh kiếm dài đâm xuyên tim, trên thanh kiếm có một con mắt mở to, đây chính là lời cảnh cáo đầu tiên và cũng là cuối cùng ‘thiên đạo’ dành cho hắn. Không thể quay ngược thời gian lần nữa. Kiếp này, hắn càng phải tính toán cẩn thận hơn.
“Vậy chúng ta từ từ bàn, con đi gặp mẹ đây.”
______________________
Cà có điều muốn nói:
Cà: Lì lợm he.
Dương Nhật Anh: Haha