Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
[BL] Tận thế cùng sự tái sinh

Chương 1: Giấc mơ và sống lại

Chương 1: Giấc mơ và sống lại

"A!!!! Cứu tôi với! Cứu tôi với!"

"Tránh ra! Tránh ra!"

"Chết hết rồi! Aaa! Chúng ta sẽ chết hết!"

“Mẹ ơi! Á!!!”

"Huhu..."

Bên tai vang lên rất nhiều tiếng gào khóc kêu cứu. Xung quanh hỗn loạn thành một cục. Mọi người hoảng sợ chạy trốn khỏi những con quái vật mang hình hài con người đằng sau. Họ không dám dừng lại nghỉ ngơi một giây nào vì nếu bị thứ đó tóm được, thứ đón chờ họ sẽ là những cơn đau dai dẳng không dứt, là từng mảng da thịt trên người mình bị xé rời khỏi cơ thể.

Hết người này đến người kia lần lượt gục xuống. Đàn quái vật tụ lại dùng hàm răng dính máu của mình xâu xé con mồi. Chẳng bao lâu sau, con mồi "tỉnh giấc" trở thành kẻ đi săn.

"Cái quái gì đang diễn ra thế này?" Lê Anh Tú lẩm bẩm. Đây đã là lần thứ ba cậu mơ thấy giấc mơ này. Vẫn là vị trí đứng cũ, vẫn là địa điểm cũ, vẫn là cảnh tượng cũ, chỉ khác là lần này có thêm một bà cụ xuất hiện bên cạnh cậu. Bà cụ ngồi quỳ rạp xuống vũng máu, bàn tay run rẩy xoay xoay chuỗi hạt gỗ. Miệng bà lẩm bẩm: "Nghiệt... Nghiệt... Không thể tránh khỏi... Phải mau chuẩn bị... Phải mau chuẩn bị..."

Lê Anh Tú hơi cúi người cố gắng nghe thêm vài thông tin hữu ích, nhưng bà chỉ lẩm bẩm đi lẩm bẩm lại mấy câu chữ vô nghĩa, căn bản là chẳng thu hoạch được gì. Cậu chán nản nhìn trời đêm tự hỏi: Làm sao để chấm dứt chuỗi ác mộng này đây?

Khói đen bốc lên từ tòa nhà cao tầng che đi bầu trời đầy sao. Đám đông hỗn loạn đâm xuyên qua người cậu trốn chạy lũ quái vật đáng sợ. Cậu đứng tại chỗ nhìn sự việc xảy ra xung quanh như một vị khán giả đang xem phim 3D, chẳng ai chạm được vào cậu, cậu cũng chẳng chạm được vào ai.

Rồi đột nhiên, tay cậu bị một ai đó nắm hờ, hơi lạnh xộc thẳng lên óc.

"Anh ơi… Tụi mình sẽ chết ư?" Là một cô bé tóc ngắn ngang vai, hốc mắt cô bé đen như mực, hoặc có thể nói vốn dĩ cô chẳng có lòng trắng.

Tú bất ngờ, cậu hỏi lại cô bé câu không liên quan: "Em chạm được vào anh à?" 

Đã trải qua đủ thứ kinh khủng trong giấc mơ giờ đây cậu gặp gì cũng chả thấy đáng sợ, hơn nữa nếu không nhìn vào đôi mắt kia thì đây còn là một cô bé đáng yêu…

"Anh ơi... Tụi mình sẽ chết ư?" Cô bé chậm rãi lặp lại câu hỏi. Cậu không đáp, thấy thế cô bé tiếp tục lặp đi lặp lại câu ấy rất lâu, giống như đang đòi bằng được câu trả lời từ cậu. Đột nhiên giọng cô bé cao vút, miệng cô bé hộc ra một đống máu tươi, cậu nhìn kĩ thì phát hiện bên trong khoang miệng nhỏ của cô bé còn có vài mẩu thịt vụn của ai đó để lại.

‘Bạch… Bạch…’

Từng mẩu thịt tươi trên khuôn mặt bé rơi xuống nền đất lộ ra làn da xấu xí như tụi xác sống. Cô bé run rẩy sờ lên khuôn mặt mình: “Không thể nào… Chưa đủ… Chưa đủ… Anh có nó không? Anh có nó không?”

Kinh tởm.

Bàn tay nhỏ nhắn nhưng nhăn nheo đang từng chút một xé toạc thớ thịt của mình. Cô bé hỏi càng dồn dập hơn.

Đờ mờ, hết đáng yêu rồi!

“Anh có nó không!? Anh có nó không!?” Cô bé lao lên tấn công cậu, may mắn cậu kịp thời tỉnh giấc.

Tú thở gấp, toàn thân cậu ướt đẫm mồ hôi lạnh, vài sợi tóc đỏ dài dính tán loạn lên cổ. Cậu đưa tay vén lọn tóc ra đằng sau rồi quay sang nhìn người bên cạnh. Người bên cạnh vẫn đang thở đều, thấy anh mình có thể nằm ngủ ngon lành như vậy đột nhiên cậu cảm thấy hơi ghen tị. Cậu rất muốn xông vào giấc mơ của anh xem anh đang mơ cái gì mà ngủ ngon thế.

Tú nằm vật ra giường, cậu đè tay lên trán lẩm bẩm: "Có cho người ta nghỉ ngơi không hả?" 

Không thể vào lại giấc nữa, cậu ôm sự bực tức trong lòng suốt cả một đêm.

Tú hiện đang là học sinh cuối cấp ba, bây giờ còn đang trong giai đoạn chạy nước rút, nếu cơn ác mộng cứ tiếp tục như này cậu sẽ sớm chết vì kiệt sức mất.

_

"Choang!"

Dương Nhật Anh quơ tay làm rơi vỡ li nước thủy tinh trên đầu giường. Bạn cùng phòng của hắn giật mình thức giấc. Tên bốn mắt giường đối diện lấy kính đeo vào, nhưng mắt anh ta vẫn cứ dính lại với nhau, chẳng hiểu đeo để làm gì. Anh ta lớ ngớ hỏi: "Xảy ra chuyện gì? Xảy ra chuyện gì?"

Dương Nhật Anh chậm rãi ngồi dậy, chiếc chăn mỏng trên người hắn tuột xuống. Từng lớp cơ bắp hiện ra rõ ràng, trước kia hắn không có thói quen mặc quần áo khi đi ngủ, nhưng chỉ là trước mà kia thôi, đúng hơn là hắn của vài giây trước.

Nhật Anh lạnh lùng xoa cổ, lâu lắm rồi hắn mới thử lại cảm giác trần truồng trên giường. Hắn vừa mặc lại quần vừa nói với bạn cùng phòng: "Không có gì đâu, xin lỗi đã làm ồn."

"Hở? Không sao không sao." Nói xong bốn mắt vất kính đi ngủ tiếp, đoán chắc ngày mai anh ta sẽ phải lật tung căn phòng này lên để tìm nó.

Nhật Anh ngồi dậy bật đèn pin điện thoại dọn đống thủy tinh dưới giường. Xong, hắn ra ngoài ban công hóng gió cho tỉnh táo. Xung quanh tuyệt đối yên tĩnh, nhưng chỉ cần nhìn xa hơn một chút sẽ thấy một khu phố nhộn nhịp hoạt động về đêm. Hắn cụp mắt, ở dưới tòa ký túc xá, phòng bảo vệ vẫn còn sáng đèn, bóng dáng bác trung niên lúi húi ăn mì gói hiện qua lớp kính. 

Cảm giác chân thật này nói cho Nhật Anh biết trận pháp kia đã thành công đưa hắn quay về trước thời điểm tận thế tới. Hắn chạm nhẹ hai cái vào màn hình, màn hình sáng lên hiện rõ ngày tháng năm.

Sớm hơn nửa năm.

Màn hình tắt, toàn thân hắn lại chìm vào trong bóng tối.

Nhật Anh đã sống được sáu năm ở tận thế, chưa có mùi vị mất mát, đau khổ nào hắn chưa trải qua, kể cả mùi vị bị phản bội.

Nhớ lại khuôn mặt trơ trẽn của tên phản bội, hắn cười tự giễu, giễu cợt thằng chó đó, cũng giễu cợt chính bản thân mình vì sự việc rõ rành rành trước mắt nhưng không chịu tin.

Nhưng dù nó có phản bội Nhật Anh hay không thì kế hoạch quay trở về của hắn vẫn sẽ không thay đổi, mọi chuyện vẫn luôn đi theo con đường mà hắn đã vạch ra.

Không phải tự dưng hắn rảnh rỗi đi nghiên cứu trận pháp nghịch thiên cải mệnh tận bốn năm trời.

Nhớ lại lời gã ta nói trước khi trận pháp khởi động, Nhật Anh rất muốn hút điếu thuốc, nhưng hắn nhận ra trên người của hắn lúc hai mươi tuổi này chỉ có sữa để hút thôi.

Nhật Anh vuốt tóc: "Ha, thằng nhóc tự cao tự đại.”

Nó nghĩ nó là trời à?

Cơn gió hè tình cờ đi ngang qua làm dịu cơn nóng trong người hắn. Hắn biết mình không còn bao nhiêu thời gian nữa bởi tận thế tới là vào mùa đông, tầm cuối tháng 12 năm nay, khi trận tuyết kì lạ đồng thời bao phủ khắp hành tinh này. Phải lập tức hành động thôi.

_

"Sao sắc mặc em tệ vậy?" Lê Việt Anh thức dậy thấy sắc mặt của Tú mà hết hồn. Mắt cậu thâm xì, khuôn mặt căng như dây đàn, cảm tưởng như chỉ cần anh chạm nhẹ một cái thôi là cậu sẽ lập tức nổ tung.

Anh Tú cáu kỉnh vất gối đi. Cậu đứng dậy đi đánh răng rửa mặt để chuẩn bị đi học, từng động tác của cậu đều ẩn chứa cơn giận dữ đang kìm nén.

Việt Anh nhận ra dạo gần đây em trai mình khó ở hơn trước. Anh nhặt gối dưới đất đặt lên giường rồi đi theo quan tâm hỏi han cậu con trai trong nhà vệ sinh: "Xảy ra chuyện gì à?"

Tú có mái tóc đỏ tự nhiên được nuôi dài ngang vai, màu tóc ấy là do di truyền từ ông ngoại. Tóc đẹp thì đẹp thật nhưng nó cũng mang lại cho cậu không ít rắc rối ở môi trường học đường. Hai bên thái dương cậu chấm nhẹ hai nốt ruồi. Mũi cao mắt xinh, đây thật sự là một cậu con trai dễ dàng thu hút mọi ánh nhìn. Nhưng đổi lại cậu rất cộc tính, đúng là ông trời sẽ không cho ai tất cả.

Tú đang thô bạo chà răng không tiện mở miệng, cậu chỉ vào quầng thâm mắt của mình.

"Mất ngủ? Trước khi ngủ em thử ngâm chân bằng nước nóng xem?”

Tú lắc tay ý nói không phải. Việt Anh suy nghĩ một lúc rồi đoán: "Gặp ác mộng?"

Lần này Lê Anh Tú giơ ngón cái với anh.

Vậy thì khó rồi...

"Em chịu khó ra ngoài tắm nắng cho tâm hồn thoải mái, có lẽ dạo này áp lực học hành quá nên khiến em sinh ra ác mộng."

Tú súc miệng, cậu vò khăn mặt với nước nói: "Không chắc nữa, trực giác mách bảo em rằng có gì đó nguy hiểm đang đến."

Khăn ướt được đắp lên mặt chậm rãi xoa dịu đi phần nào cơn cáu kỉnh của cậu.

Giọng cậu truyền qua lớp khăn mặt trở nên không rõ ràng: "Có lẽ chúng ta nên làm gì đó." 

"Hả? Làm gì là làm gì?" Việt Anh chẳng hiểu gì hết. Anh nghiêng người nhường đường cho cậu nhóc này.

Tú vội vàng thay quần áo đồng phục rồi chạy ra huyền quan mang giày. Cậu lớn giọng nói: "Để em suy nghĩ thêm." Xong, cậu cẩu thả kẹp mớ tóc lại mới mở cửa chạy đến trường học.

Chưa rời đi được bao lâu, điện thoại của Việt Anh nhận được tin nhắn từ cậu con trai vội vã vừa nãy.

[Anh Túc]: Khoảng thời gian sắp tới anh nhớ cẩn thận đấy.

[Việt Anh]: Rõ rồi rõ rồi, em tập trung học đi.

_

Hiện giờ thần kinh của Tú căng thẳng cực kì, cậu chẳng thể nào tập trung học được. Từng câu nói của thầy cô cứ nối đuôi nhau thành tàu lửa chạy xình xịch xình xịch từ tai này sang tai kia. Cuối cùng, của thiên trả địa, chữ thầy trả thầy, chữ cô trả cô.

Cứ thế này trượt đại học mất thôi...

Tú chịu hết nổi rồi, cậu giơ tay lên nói: "Thưa cô, em xin phép xuống phòng y tế."

"Hả? Ừ, em đi đi. Nhớ chú ý sức khỏe, sắp thi đại học rồi đấy." Cô giáo nói.

"Vâng ạ." Tú rời khỏi lớp.

Lúc xuống phòng y tế, cậu chần chừ một lúc rồi hỏi cô Phương, người quản lí phòng này: "Cô ơi, ở đây có thuốc ngủ không?"

Cô Phương khẽ nhíu mày rồi lại giãn ra, cô nói: "Không có, trường không có mấy thứ thuốc đó."

Cô Phương vẫn chăm chú nhìn vào máy tính, hình như cô đang kiểm kê sổ sách gì đó. Thấy vậy cậu cũng không làm phiền cô nữa mà kéo nịt buộc tóc ra trèo lên giường cố làm một giấc hồi sức.

Nhưng cơn ác mộng rõ ràng lại không muốn buông tha cậu. Chỉ mất một lúc cậu đã vào được giấc, cậu đứng ở vị trí cũ nhìn mọi sự hỗn loạn lặp lại một lần nữa.

Tú mệt mỏi lẩm bẩm: “Chuyện quái gì đang xảy ra với mình vậy?” 

"Đói quá... Đói quá..."

"Cho tôi đồ ăn..."

"Đồ ăn ở đâu...?"

"Đây... Ăn đi... Ăn đi..."

"Chết rồi... Chết rồi... Mau ăn đi..."

"Thơm…"

Tú nhìn sự biến hóa của giấc mơ, là một nhóm người lờ đờ mò tới đống xác dưới đất kiếm ăn. Người họ hóp lại, giống như mấy bộ xương di động biết đi. Nhưng cậu biết đống xác ấy lại ẩn chứa một loại virus nguy hiểm, không ăn được. Quả nhiên, chẳng bao lâu sau đám xương khô ấy co quắp dưới đất, rồi chúng cùng đống xác tỉnh dậy gầm gừ như một đàn thú dữ.

Đột nhiên chúng nhìn sang đây, nhìn thẳng vào mà Tú mà cười… Không, đúng hơn là chúng đang chậm rãi há miệng. Hai má nhăn nheo căng hết cỡ rồi rách toạc đến tận mang tai, điều này vô tình mang lại cảm giác như chúng đang cười với cậu.

Tú rùng mình, chúng bắt đầu nhìn thấy cậu rồi.

‘Ầm!’ 

Sau tiếng nổ lớn mặt đất rung chuyển. Khói đen bốc lên nghi ngút sau tòa nhà đổ nát. Từ trong đám khói đen, một con quái vật dị dạng bước ra, có thể là con nhện hoặc con kiến biến dạng? Cậu không nhìn rõ nhưng cậu có thể cảm nhận được ánh mắt như xiềng xích của nó đang khóa chặt lấy cậu.

Mồ hôi lạnh chảy dọc theo khuôn mặt Tú.

Bọn chúng không báo trước đồng loạt lao lên, rất may cậu kịp thời tỉnh giấc.

Tú thở gấp trên giường trắng. Tim cậu đập thình thịch mất kiểm soát. Lúc sau, trái tim trở về nhịp đập bình thường. Cậu vò đầu bứt tóc.

Chờ đi, cứ thế này thì cậu cũng sẽ tự giác biến thành chúng nó thôi, không cần phải tiêm nhiễm virus gì đâu.

"Em không sao chứ? Em thấy khó chịu ở đâu?" Cô Phương thấy cậu không ổn liền đến kiểm tra tình hình, Tú lắc đầu nói mình cần nghỉ ngơi một chút.

Cô Phương về lại chỗ ngồi, cậu vắt tay lên trán bình tĩnh phân tích mọi thứ. Trực giác cậu rất nhạy, cậu nghĩ trước hết cứ nên thu thập đồ ăn trước đã, nếu trực giác sai thì coi như cậu đang dự trữ đồ cho mùa đông tới.

_____________________

Cà có điều muốn nói:

Cà: Chào mừng chào mừng!

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px