Chương 14: Hành động
Chương 14: Hành động
Để tăng tính chân thật của câu chuyện, mỗi khi mấy người trong làng đi ngang qua, Thanh Tùng như cố ý lại như vô tình nhìn đám người tổ chương trình bằng ánh mắt lạnh lùng. Hữu Thiện chỉ biết bấu chặt áo anh nhịn cười, anh bất đắc dĩ huých nhẹ vào người cậu một cái.
“Khụ…” Hữu Thiện sặc nước bọt ho khù khụ mấy cái.
Người tổ chương trình không rời nhà nghỉ quá lâu, họ cũng không đi một mình ra ngoài. Mặt trời dần lặn xuống trước sự lo âu của đoàn người.
Bầu trời âm u chậm rãi nhuốm màu máu và cuối cùng bóng tối bao phủ toàn bộ nơi đây. Không ai bật đèn, không ai thắp nến, khắp ngóc ngách của ngôi làng đều chìm trong sự im lặng. Không biết có phải do tâm lý không mà mọi người cảm thấy cái im lặng này rất rợn người.
‘Éc!... Éc!...’
Đàn lợn tru tréo ồn ã. Trước cổng nhà, một đám nhóc mặt mày xám ngoét tụ tập lại, đứa nào đứa nấy cũng cười lộ ra bộ hàm lởm chởm: “Anh chị ơi! Cho bọn em ở nhờ một đêm được không?”
'Tách... Tách...'
Giọt nước nhỏ tí tách xuống đất tạo nên vũng nước đục trước cửa nhà.
Không ai đáp lại, tụi nó liền nói tiếp.
“Anh chị ơi!”
“Anh chị ơi!!”
“Vậy tụi em đi vào nhé!!!”
Ở một góc nào đó, đợi tụi nhỏ đi vào hết, chỗ cầu muối bị phá hỏng nhanh chóng được sửa lại. Mà người làm việc đó tay vẫn còn run run sợ hãi. Đằng sau anh ta là một đám người khác cũng đang run sợ không kém.
Thanh Tùng: “Hãy biến căn nhà này thành lồng giam, chỉ có thế mấy người mới giảm bớt kẻ thù.”
Thanh Tùng: “Yên tâm, tôi tính cho mọi người rồi, sẽ ổn thôi.”
Lời của anh vẫn còn văng vẳng bên tai mọi người. Nó giống như một liều thuốc an thần trấn an trái tim đang đập rộn ràng của họ.
‘Ầm!’
“Á!” Một người giật mình ngã uỵch ra đằng sau.
Mấy khuôn mặt non nớt ép sát lên không khí, chúng nó hào hứng nói: "Thì ra anh chị ở đây! Sao anh chị không vào!? Sao lại ở ngoài!? Mau vào đây!!!”
Vòng muối khép kín đã tạo ra một một bức tường vô hình ngăn chặn tụi nó ra ngoài. Tụi nó chỉ biết bất lực đập ầm ầm vào bức tường ấy. Càng đập càng tức giận, giọng tụi nó trở nên méo mó không còn ngọt ngào như lúc ban đầu nữa.
“Cho tụi em ra ngoài! Cho tụi em ra ngoài! CHO TỤI TAO RA NGOÀI!!! CHÚNG MÀY SẼ PHẢI CHẾT!!!”
“Éc!... Éc!... ÉC!!!”
Tiếng lợn tru tréo chưa bao giờ dứt, nhưng lần này…
“Hình như… Tiếng ấy đang càng lúc càng gần…” Một người run giọng nói.
Đạo diễn hô: “Chạy!”
_…
Thanh Tùng và Hữu Thiện dù có trà trộn thành công vào đám tín đồ cuồng tín này đi nữa vẫn không thể tiếp xúc gần với trung tâm buổi lễ. Nhưng có điều Hữu Thiện đã xác thực được một chuyện, nơi đây không phải nơi mà bọn Thánh Điện quan tâm lắm vì trong buổi lễ này không ai mặc ‘đồng phục’ của Thánh Điện cả.
Nói sao nhỉ, cậu gặp bọn người Thánh Điện trong kí ức của đồ vật hai lần. Dù hai lần ấy không lần nào thấy rõ nhưng ít nhất cậu vẫn nhận ra tụi nó mặc áo choàng trắng viền vàng. Đi hại người và đi lôi kéo người khác còn mặc ‘đồng phục’ thì không lý nào lúc thực hiện nghi lễ lớn lại không có ‘đồng phục’ được. Chỉ có khả năng là bọn nó không quan tâm tới chỗ nhỏ bé này thôi.
Để chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới, cậu có mang theo kiếm gỗ đào. Vũ khí treo trên lưng và bị lớp áo choàng che phủ nên không ai phát hiện ra.
Một trai trẻ trong làng đi tới cầm theo hai tờ giấy: “Hãy đọc nó khi trưởng làng niệm chú.”
Niệm chú?
Vẫn còn đang thắc mấy mấy chữ trên giấy đọc như nào để không bị líu lưỡi thì từ xa văng vẳng cái giọng ồm ồm của ông trưởng làng.
“Hmm… ta ra dọt si ro mi…”
Hữu Thiện giật giật mí mắt, nghe không bùi tai chút nào. Thanh Tùng thì nghĩ khác, anh cúi xuống nhìn tờ giấy, chắc là không đọc nên anh mới rảnh rang buôn chuyện với cậu: “Nghe hợp tai đấy chứ.”
“...”
Có điều phải khen ông trưởng làng đọc chú mượt mà, nhanh nhưng không bị líu lưỡi.
Hữu Thiện không để ý đến anh nữa mà nhìn xuống tờ giấy đọc thử, có lẽ đây là một đoạn trú cổ xưa được phiên âm ra tiếng hiện tại. Người viết trú còn rất tận tụy khoanh tròn mấy chỗ ý nói nên đọc nối âm hai chữ đó lại.
Đột nhiên một trận gió thổi tới, lúc đầu rất nhẹ nhưng càng về sau càng dữ dội. Hữu Thiện theo bản năng nhìn sang Thanh Tùng, nhưng người có tiền án tiền sự lại vô tội xòe tay hai với cậu.
Vậy tức là…
Như để kiểm chứng cho suy nghĩ hai người, ông trưởng làng hét lên.
“Đến rồi! Các ngài thật sự đến đây rồi!”
Người trong làng lập tức quỳ rạp xuống bái lạy, có người chú ý đến hai con người không biết điều vẫn còn đứng sừng sững ở kia nên bò tới kéo hai người lại, ý muốn nói họ quỳ xuống. Nhưng kéo mãi hai người họ vẫn như hai pho tượng chẳng thèm nhúc nhích nấy một li.
Một người không chịu nổi nữa quát: “Quỳ xuống!”
‘Vút!’
Tiếng xé gió vang lên, một đám khói đen cuồn cuộn bay tới, đám khói dần kết thành hình bóng của hai người. Dưới ánh lửa bập bùng, Hữu Thiện nhận ra đấy là khuôn mặt của đôi phụ mẫu kia. Và đôi phụ mẫu đang nhắm tới cậu!
Bàn tay sắc nhọn đưa tới như muốn cào rách mặt người ta. Thanh Tùng lạnh lùng rút một lá bùa định phòng thủ nhưng chưa kịp làm gì thì một bóng đen nhỏ bé ở sau lưng Hữu Thiện đã lao tới vồ đám khói đen đó. Mèo con há miệng, ánh vàng bùng nổ đẩy lùi đám khói đen.
Cục Cưng tiếp đất an toàn. Nó cứng chưa được bao lâu đã cụp tai chui tọt vào người Hữu Thiện để trốn nạn. Can đảm cả đời của nó chắc chắn đã dồn hết vào cú cào lúc nãy rồi.
“Con mèo này được đấy chứ?” Thanh Tùng không tiếc lời khen ngợi. Hành động vừa rồi của nó đã củng cố một suy đoán của anh.
“Meo.” Cục Cưng trong lớp quần áo yếu ớt đáp lại.
Hữu Thiện thì nhỏ giọng nói: “Nguy hiểm quá…” Mèo phản xạ rất nhanh, đến lúc cậu phản ứng lại tình hình thì nó đã đáp đất rồi.
Tà thần bị con mèo đánh bay vào một đám người đang quỳ ở gần đấy. Đám người ấy lập tức bị họ hút sạch hồn phách rồi ngã sõng soài trên nền đất, chắc chắn là không thể cứu được nữa rồi.
“Hỗn láo!” Trưởng làng nhìn thấy tất cả, ông ta quát lớn nhưng không dám làm ra hành động gì. Người có thể đánh bay vị thần của họ thì họ có khả năng đánh lại sao?
Đám người trước nay toàn ỷ đông hiếp yếu đến khi gặp người mạnh thật sự họ lại khúm núm một cách hèn hạ.
“Ngươi! Chính là ngươi!” Hai chất giọng của đôi phụ mẫu chồng chéo lên nhau vừa to vừa chói tai. Khói đen bùng lên dữ dội hơn nữa giống như biến thành một con quái vật khổng lồ đang chuẩn bị nuốt chửng tất cả. Trên thực tế, đám khói đen đi đến đâu, chạm vào ai thì hồn phách của người đó sẽ bị rút đi không thương tiếc. Thấy thế, đám dân làng hoảng loạn chạy trốn khỏi vị thần của họ.
“Chính là ngươi!”
Mặt đất bị nứt toác, hàng cây không chống đỡ nổi đổ rạp xuống thành hàng.
Không rõ là họ đang kích động hay tức giận, chỉ biết là chắc chắn đêm nay trôi qua không dễ dàng rồi.
Hữu Thiện lạnh lùng rút kiếm. Thanh Tùng nắm chặt xấp bùa trong tay.
________________