Chương 13: Chuẩn bị
Chương 13: Chuẩn bị
Vừa thoát khỏi dòng kí ức thì đôi mắt Hữu Thiện nhói lên như bị kim châm. Trong chưa đầy hai tháng, cậu đã dùng năng lực đặc biệt ba lần, điều này đã vượt qua giới hạn chịu đựng của cơ thể cậu. Mọi dị năng xuất hiện trên thế giới này đều có tác dụng phụ của nó, điều này giúp được phần nào làm 'cân bằng' thế giới. Mà người không biết điều vượt qua giới hạn sẽ phải trả giá.
Hữu Thiện đứng lên, trong làng vẫn bốc mùi ôi thiu ẩm mốc khó chịu. Cậu tản bộ quanh làng tìm manh mối. Bà Nùng không biến mất, bà đang lết đến từng ngôi nhà để nói gì đó với chủ nhà. Người phụ nữ ấy năm chặt tay bà Nùng, mái tóc xơ rũ xuống che đi nửa khuôn mặt cô.
Bà Nùng đột nhiên quay sang nhìn cậu mỉm cười, bờ môi nứt nẻ mấp máy nói hai chữ, cậu không dịch được.
Thanh Tùng bất ngờ xuất hiện từ đăng sau vỗ lên tấm lưng yếu ớt của cậu một cái. Hữu Thiện giật mình quay lại, cậu càu nhàu: "Đi như ma vậy."
Thủ phạm không cảm thấy mình có lỗi, anh nói: "Có hai tin xấu, cậu muốn nghe tin nào trước?"
Cậu im lặng nhìn anh, anh khoác vai cậu nói nhỏ: "Nhóm kia thử tìm đường ra khỏi làng rồi, nhưng bất ngờ không? Họ đi mãi không thấy cái cổng làng đâu chứ đừng nó đến chuyện thoát ra khỏi đây." Anh ngừng một lúc ngẩng đầu lên quan sát xung quanh như sợ ai nghe thấy, sau đó anh mới cúi xuống nói tiếp tin xấu thứ hai: "Đêm nay tế lễ sẽ diễn ra."
Hữu Thiện cau mày, anh biết cậu cau mày vì điều gì nên anh lôi ra một cái la bàn trong túi. Ngoại trừ mặt la bàn thiết kế âm dương nửa đen nửa trắng thì la bàn này chẳng khác gì la bàn bình thường có đủ E-W-S-N. Hiện tại kim la bàn đang chỉ vào hướng S – hướng sau lưng bọn họ, hướng về cuối con làng.
"Đêm nay họ phải tự cứu lấy mình rồi."
_...
Nghỉ trưa, nhóm chương trình về lại chỗ tạm trú, phát hiện không thoát được khỏi nơi này, mặt ai cũng nặng như đeo chì. Họ hối hận rồi, hối hận vì đã đến đây, hối hận vì đã tham gia. Đạo diễn cũng chả khá khẩm hơn là mấy, vì ông là người chọn nơi này để quay nên dù không ai nói gì ông vẫn không khỏi tự trách bản thân.
Đang lúc tuyệt vọng, Thanh Tùng và Hữu Thiện trở về đưa ra giải pháp, dù chỉ có 50% sống sót nhưng ai cũng vui mừng. Một tia sáng le lói giữa bóng tối, tuy không thể chiếu sáng tất cả nhưng nó vẫn là ánh sáng.
"Tức là, chúng tôi phải chạy ngược lại hướng la bàn chỉ?" Pop hỏi hại. Liên quan đến tính mạng mình, không ai dám nghe qua loa.
"Còn hai người? Hai người sẽ đi đâu?" Giao la bàn vào tay bọn họ tức là hai người này sẽ không đi cùng nhóm, họ bắt đầu sợ hãi.
Hai người không trả lời câu hỏi ấy, Thanh Tùng nói tiếp chuyện còn đang dang dở:
"Nhớ một điều rằng, tách ra đi một mình là việc làm ngu ngốc nhất hiện giờ."
_...
Thanh Tùng và Hữu Thiện một lần nữa rời đi để làm cả đám người đứng ngồi không yên. Anh để lại la bàn cho bọn họ, giờ kim la bàn đang chỉ về hướng đông bắc.
Trai tráng trong làng tám chín phần là đang đi chuẩn bị cho lễ tế đêm nay. Không những chọn ngay ngày chúng tổ chức nghi lễ mà tổ chương trình còn chọn trúng ngày chúng tổ chức lễ tế to nhất trong năm, một lần nữa Thanh Tùng cảm thán độ mát tay của ông đạo diễn.
Thanh Tùng kéo Hữu Thiện ra một góc, góc đứng này rất đẹp, nửa kín nửa hở rất tinh tế. Yên lặng lắng nghe động tĩnh bên ngoài hồi lâu, anh đột nhiên nháy mắt với cậu rồi nhỏ giọng nói: "Cái lũ ngu xuẩn ấy chẳng làm được cái việc gì ra hồn. Đêm qua chúng ta còn suýt chết vì tụi nó."
Hữu Thiện ngẩng đầu nhìn anh, dù đang nói lời trách móc, nhưng vẻ mặt anh vẫn bình lặng như nước. Anh khoanh tay mấp máy môi nói gì đó với cậu, câu hơi nheo mắt cẩn thận dịch thông điệp của anh: Hỏi tôi đi.
Hữu Thiện mở miệng nhưng không phát ra tiếng nào, cuối cùng cậu thử hỏi anh: "Anh ghét bọn họ như vậy à?"
Thanh Tùng phản ứng rất nhanh, anh hờ hững đáp: "Không đáng sao? Trước mặt tỏ vẻ thân thiết, sau lưng thì đặt điều vu khống. Đừng tưởng tôi không biết bọn nó từng người từng người đều góp phần khiến gia đình tôi phá sản."
Anh nhíu mày như đang cố gắng nhớ thêm bi kịch nào đó để gán lên bản thân mình.
Hữu Thiện mím môi nhìn anh diễn trò. Từng lời anh nói đầy cảm cảm xúc, nếu không phải biết rõ dòng dõi nhà anh ra sao chắc cậu cũng chia buồn với anh rồi đó.
"Nếu như..." Thanh Tùng lơ đãng liếc nhìn phía sau, anh chậm rãi nói tiếp, nói một cách đầy tàn bạo: "Tôi chỉ thiếu chút may mắn mà thôi. Nếu như qua được giai đoạn khốn đốn này, tôi sẽ khiến chúng phải trả giá về những chuyện chúng đã làm... Tôi sẽ giết chết bọn họ."
Cậu mở to mắt rồi nhíu mày: "... Hơi quá rồi phải không?"
Thanh Tùng nhếch môi: "Mạng người rẻ lắm, một cục tiền nhỏ cũng đủ để mang bí mật ấy xuống mồ."
"Chúng sẽ bị lãng quên như chưa từng xuất hiện."
Thanh Tùng cảm nhận được có một ngón tay đang chọc nhẹ vào bụng mình, anh bắt lấy bàn tay cậu, cậu mất tự nhiên lập tức rút ra. Không biết sau đó anh lấy từ đâu cọc gỗ sắc nhọn, anh mỉm cười: "Nơi này đã chết rất nhiều người, thêm một mạng nữa chắc hẳn không phải chuyện gì lớn."
Dứt lời, anh lập tức xoay người lao tới một góc khuất trong hẻm nhỏ. Người đang ẩn nấp trong đó giật mình hất văng đồ trước mặt về phía anh. Anh né được, lại nghe người đó gào lên: "Tôi có cách! Tôi có thể giúp anh!"
Cơn đau đớn trong tưởng tượng không xảy ra, gã run rẩy mở mắt lại thấy cọc gỗ chỉ cách hốc mắt mình một centimet. Trước khi gã nhũn chân quỳ xuống, Thanh Tùng túm áo gã quẳng ra đằng sau mình.
Đúng như anh vừa diễn, giết thêm một người nữa ở đây chẳng phải việc gì to tát, vậy nên gã phải tự tìm cách bảo vệ bản thân.
"Ồ, nói nghe xem."
Cậu đi tới bên cạnh anh, lẩm bẩm trong lòng: Cứ diễn đi, diễn mạnh lên.
Tên đàn ông đó nói: "Tôi... Tôi chỉ đi ngang qua chứ không có ý định nghe lén..."
Thanh Tùng mất kiên nhẫn nói: "Vấn đề chính."
"Vâng! Là Chân phụ Chân mẫu! Các ngài rất yêu quý những đứa con của mình. Các ngài chắc chắn sẽ giúp những đứa con của mình." Khi nhắc đến Chân phụ mẫu, dù sợ hãi nhưng ánh mắt gã không giấu nổi vẻ sùng bái từ trong xương tủy.
Ánh mắt Thanh Tùng dao động, anh xoay tròn khúc gỗ không nói gì. Gã bắt được tia dao động thoáng qua ấy vội nói tiếp: "So với việc tự mình làm rồi để lại dấu vết, hãy để Chân phụ mẫu che chở mình."
"Ồ?" Thanh Tùng khoanh tay hất cằm ra vẻ hứng thú.
Tên kia thấy vậy lại dùng bộ dáng mê muội mất cả ý chí để huyên thuyên đủ điều, nếu là người dễ giao động, đang lạc lối hay đang tuyệt vọng với cuộc sống,... thì chắc chẵn họ sẽ tình nguyện đi theo gã ngay. Như gã đã nói, thờ Chân phụ mẫu làm chuyện ác sẽ không để lại dấu vết. Điều đáng sợ ở đây là khi những con người này không bị ràng buộc bởi pháp luật, nhân quả, họ có thể làm ra những chuyện tồi tệ đến đâu?
Thấy làm giá đủ rồi, Thanh Tùng hỏi gã:
"Làm thế nào?"
Gã ta dừng lại mặt đầy vẻ hưng phấn nói:
"Tối nay, hãy đến đây gặp trưởng làng!"
Thanh Tùng dùng tài năng diễn xuất của mình thành công lừa đảo một người. Anh mãn nguyện kéo Hữu Thiện rời đi.
Cậu mở điện thoại lên, trên màn hình khóa hiện rõ không có sóng. Không có gì bất ngờ, từ lúc vào làng họ đã không bắt được tín hiệu nào rồi.
_...
Hai người cố gắng đi sâu vào làng nhưng xung quanh đâu đâu cũng có người. Tên đàn ông vừa bị Thanh Tùng dọa đã chạy tới bên trưởng làng nói gì đó, trưởng làng lớn tiếng quát gã một câu rồi lại đưa cho gã hai bộ quần áo thô sơ.
Đây chỉ là một chi nhánh nhỏ của Thánh Điện Khải Huyền, bọn họ cần một người có quyền có thế để chống đỡ, hiển nhiên họ đã chọn Thanh Tùng.
Họ giúp anh thoát khỏi khủng hoảng hiện tại thì việc anh ra sức chống đỡ cho họ là điều hiển nhiên.
Thật buồn cười, một đám vô đạo đức lại tìm cách trói buộc đạo đức người khác.
Không thể tiến sâu vào làng nữa, hai người quyết định rút lui. Lúc đi qua một căn nhà rách nát, họ nghe thấy tiếng thút thít của lũ con nít. Hai người cùng lúc dừng lại tìm cái lỗ để nhìn vào trong. Đám trẻ con trong làng đang bị trói chặt, trên cơ thể non nớt chúng nó chi chít những vết thương do dây thừng gây ra. Hữu Thiện nhận ra trong đám đó có vài đứa hay chơi với bà Nùng.
Phải rồi, hiến tế người.
Bọn nó quyết định hiến tế con nít, hiến tế những bé gái và vài bé trai khuyết tật.
_________________________
Cà có điều muốn nói:
Huỳnh gia nghe tin mình bị phá sản: ???
Tổ chương trình nghe tin mình đâm sau lưng ai đó: Còn có chuyện kịch tính như vậy sao?
Bình luận
Cà
Oắt, trên web bth sao trên app lạ v
Cà
Bbi nào bị lộn xộn hãy sang web đọc nhe😭
Honeybee