Chương 9: Thánh Điện Khải Huyền
Chương 9: Thánh Điện Khải Huyền
Lúc cậu trở lại căn hộ tổ chương trình đã rời đi, sau lưng cậu có thêm bao đàn guitar rất to, nhìn khí thế có vẻ sắp đi xa. Mèo con của cậu đứng trước mặt cậu kêu meo meo vài tiếng, nó đang trách cậu sao về sớm quá.
Hữu Thiện bế nó lên nói: “Thái độ gì thế? Mèo trắng có muốn chơi với con nữa đâu?”
Bong Bóng nằm uể oải trên ghế chẳng buồn động đậy. Chủ của nó thì nhiệt tình hơn nó nhiều, Thanh Tùng nhéo nhẹ tai Cục Cưng nói: “Ngày mai không được gặp nhau rồi.”
Cục Cưng hình như nghe hiểu, mặt nó buồn đi rõ thấy.
Cậu nhét con mèo vào túi áo trước ngực mình. Có vẻ túi áo này được thiết kế riêng cho nó nên nó chui vào vừa khít. Cậu không nán lại ở đây nữa, còn một linh hồn đang chờ cậu tìm về. Cậu chào tạm biệt anh rồi rời đi.
Thanh Tùng nhìn theo bóng lưng cậu, anh cười híp mắt nhỏ giọng nói: “Chúng ta sẽ gặp lại nhau sớm thôi.”
Hữu Thiện nghe thấy nhưng cậu không phản ứng. Việc cần nói cũng đã nói, lựa chọn ra sao nằm ở người nghe.
Vì đoạn sông này nằm ở dưới chân núi Hý Lĩnh nên được người dân lấy tên núi đặt thành tên đoạn sông. Đi đến đoạn Hý Lĩnh mất khoảng một tiếng. Dòng nước chỗ này đục ngầu như chỗ Hồi Ức nhưng không gian xung quanh lại 'dễ thở' hơn. Cậu ngồi xuống chạm tay lên mặt đất lạnh lẽo. Đất ẩm ướt và cứng, âm khí nhẹ như có như không lởn vởn quanh đây.
Cách đây không xa, Cục Cưng đứng trên hòn đá cạnh bờ sông kêu meo một tiếng. Hữu Thiện lập tức đi tới. Cậu nhấc nó lên rồi đưa tay sờ vào hòn đá kiểm tra. Bề mặt đá nhẵn nhụi, chỗ cậu chạm dính âm khí rất nặng, có thể lờ mờ cảm nhận được là hình dạng bàn tay, chắc chắn nó đã bị ma quỷ chạm vào.
Đột nhiên, một bàn tay trắng bệch trồi lên từ mặt nước chạm vào mu bàn tay cậu, nhưng nó cũng chỉ chạm chứ không làm gì khác. Cái lạnh lập tức thấm vào da khiến Hữu Thiện rùng mình.
Cậu hất bàn tay ấy ra, cảm xúc chuyển từ bất ngờ sang bình tĩnh, cậu cẩn thận quan sát bàn tay này. Ngoại trừ việc quá nhợt nhạt và lạnh ngắt ra thì bàn tay rất đẹp. Cậu hơi ngẩng đầu lên quả nhiên chạm mắt với một người phụ nữ, nửa khuôn mặt cô giấu dưới mặt nước, tóc đen búi cao và cài một cây trâm. Cây trâm này nhìn rất quen, cậu mở to mắt, đây chẳng phải là cây trâm mà người đàn ông đấy mua ở cửa hàng Mèo Cổ sao?
Sao có thể?
Căn biệt thự ảm đạm là vì nữ chủ nhân của nó đã mất sao?
Không thể nào, nếu như nhà có người mất thì cậu phải cảm nhận được chứ?
Hàng loạt câu hỏi hiện ra trong đầu, dẫu vậy cậu vẫn chìa tay về phía cô xin phép: “Cháu có thể mượn cây trâm của cô không?”
Người phụ nữ ấy không nói gì chỉ cúi đầu lộ ra cây trâm rõ hơn. Hữu Thiện rút cây trâm khỏi đầu cô, tóc đen đổ như thác trên mặt nước. Lúc cô ngẩng đầu, đôi mắt vô hồn hiện chút dịu dàng.
Cục Cưng: “Meo.”
Nó nằm trên áo choàng đen của cậu nhìn hồn ma dưới sông.
“Ngoài ăn với ngủ ra mày còn biết làm gì không?” Cậu hỏi nhưng Cục Cưng chả thèm trả lời.
Hữu Thiện cũng mặt kệ nó, cậu quan sát cây trâm trong tay một lúc. Nó rất đẹp, hoa văn trên thân được điêu khắc tỉ mỉ. Ở đầu trâm, ẩn sau những cánh hoa còn khắc một khuôn mặt mèo, là logo của cửa hàng Mèo Cổ.
Chuyện trùng hợp không nhiều đến thế, Hữu Thiện nhắm mắt, cậu cảm nhận được cây trâm đang đáp lại thắc mắc của cậu.
“Sao anh lại làm như vậy!? Anh biết tổ chức đó là nơi như thế nào không!? Thành à, trên đời này không có bữa ăn nào là miễn phí, anh là thương nhân anh phải hiểu rõ điều này hơn ai hết chứ!” Người đàn bà bất lực muốn giải thích cho chồng mình hiểu nhưng chồng cô cứ mê muội không chịu tỉnh.
Thành nhìn người vợ ôm đầu trên sofa, ông vô cảm nói: “Em nói đúng, nhưng anh đâu có nhận bữa cơm miễn phí.”
Người vợ đột nhiên rùng mình: “Anh...” Đột nhiên tim cô thắt lại, cô ngã khỏi sofa quỳ rạp dưới mặt đất. Cô đưa tay về phía chồng cầu cứu. Ly trà trên bàn vì động tác này mà đổ ra thảm.
Thành nắm lấy bàn tay cô, tuy hành động dịu dàng nhưng lời nói ra khiến lòng cô lạnh buốt: “Họ nói nếu anh giết em, anh sẽ chứng minh được sự trung thành với họ. Anh xin lỗi, kiếp sau anh nhất định sẽ bù đắp cho em.”
Cô ú ớ vài tiếng rồi gục trên tấm thảm nhung đắt đỏ, chết không nhắm mắt. Thành vuốt mắt cô rồi đứng đó mặc niệm cho người vợ quá cố của mình. Ông quỳ xuống dịu dàng bế cô lên, thủ thỉ những lời thâm tình nhất, sau đó chôn cô dưới gốc cây hòe sau vườn, đến đây cậu không còn nhìn thấy gì nữa.
Hữu Thiện trầm mặc vân vê cây trâm gỗ, điều cậu không muốn nhất cuối cùng vẫn xảy ra. Thành chính là cha của cậu nhóc đang nằm liệt trên giường kia, và cũng chính là chồng của người phụ nữ dưới sông.
Theo quy tắc mà nói thì cô không thể bị mắc kẹt dưới con sông này, chắc chắn vẫn còn đoạn đằng sau.
Cậu không vội nhìn tiếp mà chìa tay ra trước mặt cô: “Cô có biết tổ chức ông ấy tham gia tên là gì không?"
"Hãy chạm vào tay cháu."
Người phụ nữ chạm ngón trỏ vào lòng bàn tay cậu. Nhưng mới viết được vài nét, cánh tay cô bất ngờ run rẩy dữ dội, khí đen trồi lên từ dòng sông cuốn chặt lấy cô định kéo xuống nước, linh hồn vốn mong manh giờ như sắp tan biến.
Hữu Thiện trở tay nắm lấy bàn tay lạnh ngắt ấy, 'vù' một tiếng, cơn gió bất chợt nổi lên cuốn đi mọi sự ràng buộc.
Ánh vàng quét qua đôi mắt, cậu nhẹ nhàng trấn an: "Không sao. Hãy nói cho cháu nghe."
Dòng nước chậm rãi chảy ngược lên bờ, nó xếp thành một từ rất dài: Sanctum Apocalypsis – Thánh Điện Khải Huyền.
Bảo sao người phụ nữ lại phản ứng mạnh vậy. Cái tên này nghe rất kiêu căng, vừa gợi cảm giác thiên liêng vừa gợi cảm giác tà giáo. Dòng nước dần thấm xuống mặt dất ẩm ướt rồi biến mất không một dấu vết.
Hữu Thiện xoay ây trâm gỗ, cậu tiếp tục nhìn kí ức của nó.
Có lẽ vì hận thù hoặc có lẽ thì thương con trai, không yên tâm khi để con sống với tên sát nhân nên vài ngày sau, người đàn bà thành công thoát khỏi gốc cây hòe và âm thầm đi theo con trai của mình.
Thành nói dối con trai là mẹ cậu ta đang đi công tác nên cậu ta vẫn chưa hay biết gì. Có vẻ ông muốn giấu con cho đến khi nó thi xong đại học.
Cậu nhìn về sáng hôm trước, khi cậu con trai định đi đến trường thì đột nhiên cậu ta nhận được tin nhắn từ số của mẹ: [Đến đoạn Hý Lĩnh.]
Cậu trai gãi đầu nhắn lại: [Mẹ ơi, con đang đi học mà?]
[Mẹ xin nghỉ cho con rồi, nhanh lên, mẹ gấp lắm.]
Cô hốt hoảng lao ra muốn can ngăn: “Đừng đi! Mẹ ở đây mà con!” Nhưng dù cô có gào như nào thì con trai cô vẫn không nghe thấy. Được nghỉ học cậu ta sướng lắm, cậu ta đâm xuyên qua kinh hồn cô chạy đến đoạn Hý Lĩnh.
“Đừng mà con ơi! Đạt! Đạt!”
Đạt mất khoảng một tiếng mới đến Hý Lĩnh, cậu ta đi loanh quanh bờ sông gọi mẹ nhưng vẫn chẳng ai ra. Đột nhiên đằng sau tảng đá xuất hiện một người phụ nữ, ả e thẹn gọi cậu: “Em trai à, hình như chị bị chuột rút rồi, em đến giúp chị được không?”
Thấy người phụ nữ chẳng mặt gì mặt Đạt đỏ bừng, dù vậy cậu ta vẫn đến gần toan giúp ả lên bờ. Nhưng khi sắp chạm được vào tay ả thì ả đột ngột trở mặt túm tay cậu kéo xuống sông.
"A!"
“Đạt!” Cô vừa mới chạy tới nhìn thấy cảnh này sợ muốn chết, cô lao đến muốn kéo cậu lại nhưng ở dạng linh hồn làm sao chạm được vào người sống? Không kịp suy nghĩ gì nhiều, cô nắm chặt cánh tay ả muốn làm thế thân cho cậu con trai. Ả ta cũng không từ chối giơ tay còn lại kéo luôn cô xuống nước.
"Ùm." Mặt sông nổi lên những bọt khí.
“Linh Lan, đủ rồi.”
Hữu Thiện lờ mờ nghe được câu ấy, cậu ngẩng đầu nhìn nhưng vì là qua làn nước nên cậu không không thấy rõ mặt hắn, cậu chỉ biết hắn trùm áo choàng trắng có viền vàng.
Một cái tên hiện ra trong đầu cậu: Thánh Điện Khải Huyền.
“Dạ~.” Giọng ả ta điệu đà.
Vạt áo tím lướt qua tầm mắt cậu, bay tới bên cạnh người đàn ông bí ẩn trên bờ.
Cậu chìm dưới sông cùng người phụ nữ xấu số, còn con trai cô dần nổi lên mặt nước và trôi dạt vào bờ.
Hữu Thiện mở mắt, cậu đã biết tất cả đều là kế hoạch của Thành, không, phải nói là tất cả đều là kế hoạch của hội tà giáo đó.
Đoạn hồi ức, đoạn Hý Lĩnh, làng thủ công mỹ nghệ… Hữu Thiện híp mắt, bọn nó muốn trừ khử cậu sao? Vì cậu phá đám kế hoạch của tụi nó? Cậu gõ tay lên đầu gối hình dung về kế hoạch ấy. Rất có thể ông Thành dùng con trai mình làm mồi nhử để dụ cậu ra đây. Cậu nghiêng đầu nhìn về bên phải, hoặc là nói dụ cậu đến làng thủ công mĩ nghệ.
Nhìn cách Thành đối xử với Đạt, cậu chắc chắn ông ta sẽ không đánh đổi mạng sống của con trai mình. Ông ta nhận được lời đảm bảo của người Thánh Điện Khải Huyền, con quỷ tên Linh Lan chính là bằng chứng.
Về phía người phụ nữ này, không phải đột nhiên cô thoát khỏi gốc cây hòe, bọn nó lôi cô ra rồi nhốt cổ dưới đáy sông. Việc người phụ nữ không nói được gì chắc chắn tám, chín phần cũng là do bọn nó làm.
Nhưng mà có điều bọn nó không ngờ tới, cậu có khả năng soi kí ức của đồ vật, cậu có thể giao tiếp với người đã khuất bằng phương tiện phi ngôn ngữ. Vì vậy kế hoạch tưởng như kín kẽ lại vô tình tiết lộ sự hiện diện của bọn chúng.
Hữu Thiện hỏi: "Cô có thể nói được những gì?"
Bờ môi tím tái mấp máy mấy lần mới bật thốt được một địa điểm vừa xa lạ vừa quen thuộc: "Làng thủ công mĩ nghệ."
Hữu Thiện lẩm nhẩm địa điểm đó vài lần rồi gật đầu. Cậu lôi từ bao guitar ra một hình nhân thế mạng, buộc lá bùa ngang mắt con nhìn nhân ấy rồi ném xuống nước. Cậu nhẩm đọc một đoạn chú dài, gió nổi lên lay động mặt nước thành những con sóng nhỏ, các con sóng giao thoa tạo ra các hình thù kì lạ. Người phụ nữ được đẩy lên mặt nước.
“Meo!” Cục Cưng đột nhiên kêu một tiếng chói tai, sau đó hai luồng khí đen từ lòng sông bay lên quấn chặt cô lại toan kéo cô xuống.
Hữu Thiện đã có sự đề phòng, cậu rút kiếm đạp đá phi ra giữa sông rồi vung kiếm chém đứt hai luồng khí đó. Trước khi rơi xuống nước, cậu quát: “ĐI!”
Hai luồng khí đen buông tha cho cô, nó quay sang trói chặt cậu lại rồi kéo cậu xuống nước.
‘Ùm!’
Hữu Thiện không vùng vẫy, cậu nắm chặt thanh kiếm chuẩn bị vung lên lần nữa thì trước mắt cậu xuất hiện hai bóng dáng xa lạ, người nam người nữ dang tay giống như muốn ôm lấy cậu vào lòng. Nhưng bóng dáng mờ ảo ấy bất ngờ bị đánh tan bởi một người đàn ông quen thuộc.
Người ấy bơi rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến bên cậu, là Thanh Tùng! Anh ôm chặt cậu vào lòng, dù dưới nước rất lạnh nhưng cơ thể anh nóng rực. Tay kia của anh giơ ra chuẩn xác nắm lấy một luồng khí đen bóp mạnh. Dòng sông bị rung chuyển mạnh mẽ, luồng khí đen tan tác, nhân lúc này anh lập tức kéo cậu lên bờ.
Hữu Thiện quay lại nhìn, khí đen vừa tan ra giờ bắt đầu tụ lại chuẩn bị tấn công họ tiếp. Cậu nắm chặt đuôi kiếm, lần này tới lượt cậu. Khi chúng nó lao tới, cậu dùng sức vung kiếm. Lực phát ra rất mạnh, nó vừa làm đẩy lùi khí đen, vừa đưa hai người lại gần bờ hơn. Lúc trồi lên mặt nước, Thanh Tùng nhanh tay bám vào rễ cây bên sông thành công đưa hai người lên bờ.
Hai người thở hổn hển, lát sau cậu hỏi: “Sao anh lại ở đây?”
Lồng ngực anh phập phồng mạnh, anh cười đáp: “Có nhiều lí do, nhưng chủ yếu là vì chờ cậu vào làng lâu quá.”
_
Bình luận
Cà
Bạn nào đọc được tên nước ngoài của hội này không, tôi thì chịu rồi💆♀️