Chương 7: Kết cục
Chương 7: Kết cục
Vài ngày sau, Thanh Tùng tiếp tục livestream giữ chuỗi trên nền tảng "Cá Voi Xanh". Như thường lệ, phòng livestream của anh leo hạng đứng đầu bảng giải trí. Anh thậm chí chỉ ngồi yên không nhúc nhích vẫn có thể giữ được số lượt xem khủng khiếp, độ hot này thật sự khiến khối người phải thèm thuồng.
Thanh Tùng chống cằm bấn ngón tay tính gì đó, thấy idol không để ý đến mình, các fan nhỏ tự tương tác với nhau tìm kiếm niềm vui. Trong khu bình luận xuất hiện muôn vàn chủ đề.
[Còn một slot nữa anh không tính xem à?]
[Chắc ảnh không lỡ rời xa tụi mình đó~]
[Cảm động zậy hỏ~]
[Chị em kiếm được chỗ bán khuyên tai mà ảnh đang đeo chưa?]
-> [Khó, thầy tôi bảo cái đấy là độc nhất vô nhị đó.]
[Swan, anh nghĩ sao về vụ đoạn Hồi Ức?]
[Đêm mấy hôm trước điên vờ lờ các chị em, tôi đi chơi về muộn thấy một đoàn người diễu hành trong sương mù. Huhu, rõ ràng nấp không xa đoàn người nhưng tôi thấy mặt ai cũng đen xì. (Khóc.)]
-> [Chị ơi, đêm rồi đó. (Mỉm cười.)]
-> [Tôi không tin tôi không tin tôi không tin tôi không tin tôi không tin tôi không tin tôi không tin tôi không tin tôi không tin tôi không tin.]
Anti Swan đã gửi bạn một con cá voi xanh: [Bao giờ anh mới chịu gỡ block ba acc của tôi!]
Mặc dù nền tảng livestream tên Cá Voi Xanh nhưng giá trị quà tặng cá voi xanh lại thấp nhất. Chỉ với năm nghìn, bạn đã có thể bắn ra một con cá. Chắc do nền tảng muốn phổ biến biểu tượng này tới nhiều người hơn.
Thanh Tùng ngồi thẳng lưng vào mục danh sách phát quà tìm đến tên "Anti Swan" rồi ghim người ấy lên đầu khung chat. Anh mỉm cười hỏi: "Nói tên acc cũ bạn ra đi, tôi muốn xem bạn đã nói gì. Trước khi block tôi có chụp lại hết đấy."
[??????]
[Vờ lờ, còn trò này nữa?]
[Thua bố.]
[Lạy bố.]
[?????????????????????????????????????????]
[Anti Swan]: Đứng không đổi tên, ngồi không đổi họ!
Thanh Tùng: "Bình luận từ bao giờ."
[Anti Swan]: khoảng tháng 12 năm ngoái!
Thanh Tùng hiểu rồi. Trước một triệu người xem, anh vào một khu vực lưu trữ ảnh có tên gọi là "Lịch sử đen". Nhấp hai cái, hàng loạt ảnh bung ra tưởng chừng như không thể lướt hết. Nhìn qua đều là ảnh chụp màn hình trên mọi tảng, dưới mỗi ảnh còn được anh tỉ mỉ ghi lại ngày tháng năm cho dễ tìm nữa.
Thanh Tùng lướt rất nhanh, tiếng cành cạch nhấp chuột vang lên vô cùng thích tai, nhưng dần dà mọi người cảm thấy hơi đau đầu, cũng may anh đã tìm được ảnh muốn tìm.
Vẫn là Anti Swan nhưng ảnh đại diện khác với ảnh của tài khoản hiện đang bị treo trên livestream bây giờ. Người đó bình luận dưới bài viết rằng: [My eyes my eyes! Cắt quả đầu còn tệ hơn điểm toán của tôi nữa! (Ba điểm toán.)]
Nếu anh nhớ không nhầm thì lần đấy anh chụp ảnh kiểu tóc mới của mình rồi đăng lên trang cá nhân.
Thanh Tùng nhẹ giọng hỏi đàn con thơ: "Có đáng ăn block không?"
Lần này không chỉ Anti Swan mà mọi người đều spam chuỗi "haha" dài dưới bài viết.
[Ấu trĩ, hhhhhh.]
[Há há há, Quê quá nên block người ta hả?]
[Chứ anh thấy kiểu đầu mào gà ấy đẹp hả? Thật đấy?]
[Tôi cũng chê nhưng may không bị đẩy top nên anh ta không thấy há há há.]
Thanh Tùng lạnh lùng nói: "Xin lỗi nha, tôi hơi nhạy cảm."
[Chỉ hơi thôi à?]
[Chồng ơi, anh thấy cái đầu đấy đẹp thật hả? Gu thẩm mỹ anh xuống dốc từ bao giờ thế? (Khóc rấm rứt.)]
Người vợ lắm tiền nhiều của của Swan đã gửi cho bạn một cá voi xanh: [Anh có tính đóng mấy bình luận xà lơ đấy thành một quyển sách để tặng fans không?]
Thanh Tùng thật sự cân nhắc đến 'dự án' này: "Một cách kiếm tiền hay."
[Anti Swan]: Thật luôn đấy?
Tranh thủ lúc còn nóng, đám fans phân thân thành hai nửa, một nửa tiếp tục xem livestream đánh lạc hướng anh, nửa còn lại thì đi đào lại bài viết ấy. Thanh Tùng nhìn HST liên tục gửi thông báo về máy mà mặt không đổi sắc cầm điện thoại lên thao tác vài cái trên màn hình, và rồi...
[Mọi người! Anh ta xóa bài rồi!]
[Có gan anh để nguyên xem nào?]
[Ok, "Tôi hơi nhạy cảm." đã chuyển sang tự ái.]
[Để bao nhiêu ngày tháng như thế anh nghĩ xóa là xong à? Fans lưu lại hết rồi nhé!]
[Anh thấy nó đẹp mà? Sao lại xóa thế? Hả hả hả?]
Thanh Tùng tự giác giả mù với mấy lời này.
Trò chuyện với fans được vài phút thì người mà Thanh Tùng đợi cũng đã tới. Ngay khi người đó gửi lời mời kết nối, anh lập tức ấn đồng ý. Sau đó, một bà cô trung niên hiện lên bên nửa kia màn hình. Bà ta gầy gò xanh xao trông như ma đói, làn da thì lấm tấm tàn nhang đen sạn, đặc biệt, con ngươi bà ta như hóa thành mũi kim đâm thẳng vào người đối diện khiến người xem bất giác khó chịu.
Khu bình luận rất nhanh đã rẽ hướng.
[Ui...]
[Chắc chắn là người lao động ngoài trời.]
[Sao anh đồng ý nhanh thế? Nhắm người ta trước rồi à?]
[Ê thiệt á, đang nói chuyện ngoắt cái đồng ý luôn, chắc chắn có chuyện hay.]
Người phụ nữ trung niên không đọc bình luận, bà ta nói: "Đại sư, cháu có thể giúp bác giải quyết chuyện này một cách "riêng tư" được không?" Bà ta nhấn mạnh hai chữ "riêng tư", có vẻ bà ta cũng nhận thức được "chuyện này" mà tuồn ra sẽ bị cư dân mạng ném đá dữ dội như thế nào.
Thanh Tùng cười, đôi mắt anh cong lại, con ngươi đỏ thẫm khiến người đàn bà trước mặt cảm thấy sợ hãi, giống như mọi chuyện xấu bà ta làm đều bị anh nhìn thấu.
"Bác à, phòng livestream của cháu có quy định mà, không giải quyết riêng."
Thanh Tùng thi thoảng livestream như này chỉ vì muốn kiếm chút tiền mua đồ ăn vặt cho Bong Bóng. Với cả, hợp đồng anh kí với nền tảng vô cùng thoáng, cũng coi như anh rảnh rỗi kiếm việc chơi.
Thanh Tùng dựa vào hiểu biết và tài năng của mình để xem bói cho vài người thông qua hình thức livestream, cách này vừa kiếm được tiền vừa gặp ít rắc rối. Vì sao à? Thứ nhất, nếu khách hàng của anh lỡ xảy ra chuyện gì thì người điều tra chỉ việc tìm lại video cũ của anh để xem xét chứ không cần phải tìm anh đối chất. Thứ hai, hiếm người sẽ tự vạch chuyện nhà mình ra, đặc biệt là chuyện xấu trước mặt bàn dân thiên hạ để người ta chỉ trỏ bàn tán, vậy nên anh sẽ không dính vào yêu hận tình thù của họ. Thứ ba, cũng là cuối cùng, anh thông qua chuyện này để tìm kiếm thông tin.
Bà ta mím môi rồi lấp lửng nói: "Nhà bác hồi trước có mời một thầy pháp về để chiêu tài lộc, nhưng gần đây con trai bác liên tục gặp xui xẻo, bác đang nghi ngờ có người phá đám."
Từ cướp vận của con gái thành chiêu tài lộc, bà ta cũng biết dùng từ đấy. Phải, người phụ nữ trung niên này chính là mẹ của cô Hoa – nạn nhân trong vụ án nhà trọ thành phố Hoài Vân. Anh cố ý chờ bà ta tới, không phải để giúp con trai bà ta mà là để xem kết cục của gia đình này.
Thanh Tùng mỉm cười: "Gia đình bác đụng phải hòn đá cứng rồi."
Gia đạo ly tán.
Phúc lộc hóa tro.
Lỗi định thêm tai.
Thằng nhóc này ra tay cũng ác thật.
Hữu Thiện đột nhiên hắt hơi một cái, câu giơ tay xoa mũi rồi tiếp tục ngồi trước ổ nhỏ của Cục Cưng khâu lại con cá vừa bị nó cắn rách.
"Meo meo!" Cục Cưng thúc giục cậu làm nhanh lên.
Hữu Thiện đẩy nó ra đằng sau: "Biết rồi biết rồi, ra kia chơi đi."
Mèo đen hình như cũng nhìn chán rồi, nó nghe lời đi ra cái ổ khác để chơi. Rồi đột nhiên nó gào lớn, Hữu Thiện cố khâu nốt ba đường chỉ cuối cho xong mới đứng lên ra xem nó bị làm sao.
Tưởng gì, hóa ra nó gào đòi mua thức ăn, bình đồ ăn vặt của nó hết sạch rồi. Cậu nheo mắt nhìn con mèo người bé mồm to này, bỗng cậu nảy ra một ý tưởng.
Mười giờ tối, acc "yyysss" cập nhập một đoạn video ngắn, là quá trình cậu đưa Cục Cưng đi mua đồ ăn vặt. Hình như quán cậu đến là quán ruột, chị chủ quán rất nhiệt tình bê hàng tá túi đồ ăn giới thiệu cho mèo đen. Còn nó thì như ông hoàng chỉ cần meo meo vài tiếng là con sen đằng sau sẽ lập tức chốt đơn cho nó.
Cuối video, cậu còn nói một câu: "Mèo thối, mày bào hết tiền của ba mày rồi."
Đoạn video này vừa đăng lên lập tức hot, tài khoản cậu có thêm vài nghìn người theo dõi. Đúng là, sức hút của loài mèo không đùa được đâu.
[Ỏ ỏ ỏ, cho xoa cái nào bé ơi!]
[Hsiqfvwisbisbwsis c wowbsis s iahe.]
-> [????]
[Ỏ ỏ ỏ ỏ ỏ ỏ ỏ.]
[Dễ thương dị tròi.]
[Siêu cấp cưng chiều là đây chứ đâu.]
[Giọng anh chủ ngọt vờ lờ.(Huhu.)]
Hữu Thiện đọc xong bình luận bỏ điện thoại xuống rồi giơ tay đẩy thợ mỏ này lăn một vòng giường: "Giỏi lắm, không uổng công nuôi nấng."
"Meo!"
'Ting'
'Bạn có một tin nhắn từ người lạ.'
Hữu Thiện mở ra xem, một tài khoản với ảnh đại diện mèo chiêu tài nhắn với cậu ở acc 'sssyyy'.
[Thúy Loan]: Nhà tôi có chuyện lớn cần nhờ thầy giúp. Xin thầy hãy cứu lấy con trai tôi!
Cậu mỉm cười: Được.
_...
Tối hôm sau Hữu Thiện khoác áo choàng đến địa chỉ được gửi. Gia đình Thúy Loan ở trong căn nhà cũ nát dưới quê, đứng ở cửa là thấy ngay cánh đồng lúa chín rộng bao la. Bên cạnh nhà có nuôi một đàn gà, con nào con nấy cũng chẳng được chăm tốt.
'Choang!'
Hữu Thiện nâng mắt, Thúy Loan run rẩy quỳ xuống đất gom bánh trái vào lại khay sắt, bà ta hỏi: "Xin hỏi là thầy phải không?"
"Phải."
Giọng thầy quá non trẻ, bà ta thoáng do dự.
"Mẹ à! Mẹ làm gì mà lề mề thế!" Đứa con trai trong nhà gào lên. Kể từ ngày hôm đó, nó luôn thấy có một bóng đen đứng nép một góc nhìn bọn họ. Nó sợ hãi không dám ở một mình quá lâu, tính tình cũng ngày càng tệ hại hơn.
"Mẹ đây, mẹ đây." Dù đứa con bất lịch sự nhưng bà mẹ cũng không giận, bà ta dẫn cậu vào nhà: "Vào đi, vào đi."
Trong nhà nhìn đỡ hơn bên ngoài nhiều, ở giữa phòng khách đặt cái bàn thờ nhỏ, trên bàn thờ đặt một cái bài vị, chắc là của người chồng, người cha.
Cậu con trai béo thấy khách vào nhà cũng không đổi tử thế. Một chân nó rung đùi, một chân nó gác lên ghế, tay thì cầm trái táo bị cắn nham nhở. Bà mẹ đặt khay đồ ăn xuống bên cạnh, bà ta cầm lấy trái táo từ cậu con trai bắt đầu gọt vỏ.
"Đã bảo đừng ăn cả vỏ rồi mà."
"Mẹ có gọt cho con đâu?"
Hữu Thiện nhìn quần áo cậu ta mặc, nhìn cách cậu ta được hầu hạ mà bật cười, chưa để cậu con trai cằn nhằn cậu đã mỉa mai: "Bé bỏng quá nhỉ? Đúng là con nhà lính tính nhà quan."
Thằng con bị nói vậy vẫn chỉ biết nổi giận mách mẹ: "Mẹ! Sao mẹ lại cho người kì lạ này vào nhà!?"
"Mẹ..."
Hữu Thiện ngắt lời: "Chị Hoa đáng lẽ sẽ có một tương xán lạn, kiếp sau cũng sẽ được đầu thai vào một gia đình tốt. Nhưng bà lại đổi vận của hai đứa, bà tưởng bà làm vậy sẽ khiến thằng phế vật xui xẻo kia đổi đời sao?"
Động tác bà ta khựng lại.
'Loảng xoảng!'
Thằng con trai hất tung đồ xuống đất, nó lao tới túm cổ áo cậu gằn giọng chửi mắng: "Mày là cái đ*o gì mà lên mặt ở đây!? Con đó lấy tư cách gì mà sinh ra vận khí đã tốt hơn tao!? Nó đã hút hết vận khí của tao vậy tao đòi lại có gì sai!?"
Hữu Thiện nắm chặt cổ tay nó bẻ ngược ra sau, nó gào lên đau đớn, cậu mỉm cười: "Nếu không phải chúng mày động tay động chân, mày vĩnh viễn sẽ không so được với chị mày."
"Cậu! Cút ra ngoài! Cút!" Bà mẹ tức giận chạy tới muốn đẩy cậu nhưng cậu nhanh tay hơn hất thằng con về phía bà ta. Hai người ngã sõng soài dưới đất. Cậu khoanh tay nói: "Tất nhiên tôi không đến giúp hai người. Tôi hỏi bà, tại sao năm ấy chị ấy gọi cho bà bà không gọi người tới cứu? Rõ ràng bà đã bắt máy."
'Vù.'
Một cơn gió thoáng qua nhưng không ai để ý.
Bà ta rốt cuộc cũng tháo xuống lớp mặt nạ hiền từ: "Tại sao tao phải cứu nó? Nó tự ý rời khỏi gia đình này thì chuyện của nó không còn liên quan đến tụi tao nữa! Giờ mày lại muốn đến đây trút giận cho nó? Mày với nó có quan hệ gì? Loại lẳng lơ như nó thì chắc không phải mối quan hệ trong sáng gì rồi. Giống y như năm ấy, quyến rũ người ta lại làm ra vẻ trong trắng lắm, đĩ còn biết lập đền thờ trinh tiết cơ à? Cái loại không biết giữ thân như nó chết là đáng đời!"
Bà ta ôm thằng con chửi loạn lên, giống như muốn trút hết giận giữ, muốn áp hết tất cả tội danh bẩn thỉu lên đứa con gái lớn đã chết của mình.
'Choang!'
Đèn trong nhà vỡ nát, một cơn gió lớn quét qua căn nhà này làm đảo lộn mọi thứ. Tượng đất trên ban thờ đứt làm đôi, hai mẹ con ôm nhau la hét trong sợ hãi.
Lũ gà bên ngoài như ăn phải thứ đồ kích thích nổi điên gõ cồng cộc vào mặt kính. Bà ta không còn hung hăng nữa mà tóm ống quần cậu giàn giụa nước mắt van xin: "Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi! Xin hãy giúp chúng tôi! Chúng tôi chưa muốn chết!"
Hữu Thiện hất bà ta ra quay người rời đi: "Hai người sẽ không chết."
'Choang!"
Đàn gà thành công phá được cửa sổ, chúng chạy ùa vào phòng, thằng con hét lên: "Mẹ ơi cứu con!"
"A a a a a!"
__________________
Bình luận
Cà
Arc sau ước lượng siêu dài
Honeybee