Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
[BL] Đại sư, giúp tôi với!

Chương 6: Từ chối đi đầu thai

Chương 6: Từ chối đi đầu thai

Dù có đề phòng nhưng sự việc trên bờ Hồi Ức vẫn bị lọt ra ngoài. Nó đã gây ra một trận sóng to gió lớn trên mạng, hot search và hashtag trending đều bị phủ sóng bằng từ khóa ‘Sông Hồi Ức’.

Kiệt cầm bộ quần áo khô vào phòng khám, người ở đầu dây bên kia nói gì đó khiến anh nhíu mày: "Tra được IP chưa?"

Hữu Thiện đang được y tá rửa qua vết thương, nghe anh nói vậy cậu ngẩng đầu lên nhìn.

"Hiện tại chúng tôi vẫn chưa tra được."

Anh đưa quần áo cho cậu rồi nói tiếp: "Được, mọi người cứ tiếp tục làm việc, tôi sẽ về trụ sở ngay."

Nói xong, anh tắt mắt ngồi xuống ghế nhắm mắt nghỉ ngơi. Vì chốc nữa Hữu Thiện phải lấy lời khai nên anh không rời đi trước. Cậu cầm quần áo anh đưa vào nhà vệ sinh để thay đồ, lát sau cậu ra ngoài tiếp tục cùng y tá sơ cứu vết thương.

Đột nhiên thầy Hữu Thiện gọi tới. Bấy giờ cậu mới vỡ lẽ mọi việc, thì ra có người quay lại quá trình bọn họ vớt xác rồi đăng lên mạng. Theo lời anh Kiệt vừa nói thì vẫn chưa tra được IP người đăng.

Khó hiểu thật, nếu có người quay thì họ phải phát hiện ra chứ? Giống như người áo trắng kia vậy.

Thầy chậm rãi nói: "Thầy vốn không định làm phiền con nhưng trong video bàn tay con chảy rất nhiều máu. Lần sau con không được làm vậy nữa."

Hữu Thiện: "Không phiền đâu ạ." Xong, cậu lại giải thích: "Nếu không làm theo cách đó thì con không rút được thứ đó ra đâu ạ."

Thầy cậu nghe vậy thì tự động dịch thành: 'Lần sau con sẽ làm tiếp', ông hừ một tiếng đầy giận dỗi.

Hữu Thiện cười nhỏ giọng nói: “Thầy đừng giận, con có việc rồi tí con gọi lại nhé.” Xong, cậu tắt máy.

Cậu quay sang nhìn Kiệt, dưới mắt anh có quầng thâm rõ rệt, cậu thầm nghĩ chắc anh phải tiếp tục thức đêm rồi.

Thực hiện xong quy trình xử lý vết thương, lúc này, bác sĩ mới nói: “Xong rồi, về nhà nhớ thay băng một đến hai lần mỗi ngày. Để ý kĩ tránh vết thương tiếp xúc với nước. Quan sát vết thương thường xuyên, nếu có dấu hiệu sưng nóng đỏ mủ sốt phải đến gặp bác sĩ ngay lập tức. Ăn uống…”

Ông nhắc một hơi dài sau đó quay lại viết đơn thuốc. Hữu Thiện nhận lấy giấy từ tay ông rồi đi đánh thức anh Kiệt dậy.

Anh Kiệt xoa thái dương đau nhức, hai người cùng nhau rời khỏi phòng khám đến quầy lấy thuốc. Trên đường đi cậu nói với anh suy nghĩ của mình: "Thứ quay chúng ta có lẽ không phải người."

Bờ sông toàn âm khí, nếu bọn quỷ cố tình ẩn nấp thì người trần mắt thịt hiển nhiên sẽ không phát giác ra. Còn Thanh Tùng... có lẽ anh biết nhưng chủ động bỏ qua vì chuyện Hồi Ức chưa giải quyết xong, anh không muốn rước thêm rắc rối.

Anh Kiệt lại xoa đầu: "Vẫn dính vào tâm linh nhỉ..."

Hữu Thiện để ý đến động tác lặp lại ấy, cậu quan tâm nói: "Đang ở bệnh viện, hay anh cũng khám qua đi?"

Anh cũng không cậy mạnh: "Để cuối tuần anh đi khám."

Lúc này Thanh Tùng đang ngồi trên xe lạnh lùng nhìn nhìn hai dòng tin nhắn vừa được gửi tới.

[A-Hồi Ức]: Thưa ngài, khu rừng đấy không phải địa bàn của nữ quỷ áo tím.

[A-Hồi Ức]: Chúng tôi đi tuần chưa bao giờ đụng mặt ả.

_…

Hữu Thiện tới tổ chuyên án kì dị để lấy lời khai, đồng thời cậu cho họ chụp lại sổ tay "Nghi thức tà môn" mà thầy đã dùng cả đời tìm tòi nghiên cứu. Lúc ra khỏi đồn, cậu thấy mấy chú cảnh sát đang tất bật xử lý vụ án. Án cũ chưa xong nay lại chồng thêm án mới, họ phải tăng ca ít nhất một tháng.

Anh Kiệt với hai quầng thâm mắt nói: "Anh tiễn đến đây thôi, em đi về cẩn thận."

Hữu Thiện cười khẽ: "Vất vả cho anh rồi."

Anh Kiệt xua tay: "Việc nên làm."

Quá trình xác nhận danh tiếng của những nạn nhân này diễn ra rất lâu. Số nhiều là những người có người thân từng đến báo án. Số ít thì không liên lạc được với gia đình hoặc người giám hộ.

Sự việc này nóng hổi trên mạng gần một tháng mới bắt đầu hạ nhiệt. Trong khoảng thời gian đó đó bầu không khí bi thương bao trùm khắp nơi. Giới giải trí xưa nay náo nhiệt giờ cũng kín tiếng lại, nhiều gameshow đồng loạt rời lịch chiếu sang tháng sau.

Trên mạng trôi nổi những video quay lại cảnh người thân khóc lên khóc xuống khi nhận lại thi thể con cháu mình, phần nhiều là kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.

[Thương, mong các con được an nghỉ.]

[Đứa nào gây ra cái này đúng thua con súc vật.]

[Xem video vớt những bọc xác ấy lên mà nổi hết cả da gà. Đấy là qua màn hình thôi nhé chứ không biết người trực tiếp tham gia vớt xác còn cảm thấy cỡ nào nữa.]

[Người của Liên Hoa Pháp hội này, cả cậu con trai vớt xác này nữa. Người của hội kia thì không nói làm gì nhưng cậu con trai này có xuất hiện trên stream của Swan hôm trước. Cậu ta bảo mình có tiếng trong giới huyền học hóa ra không phải bốc phét. Mọi người biết khi gặp chuyện kỳ dị thì nên gọi cho ai rồi đấy. (hình ảnh) (hình ảnh)]

Một tấm ảnh chụp sau lưng Thanh Tùng, một tấm ảnh chụp Hữu Thiện đang cắm con kiếm ghẻ dưới đất. Hiển nhiên bọn họ hiểu lầm Thanh Tùng là người của Liên Hoa Pháp hội.

-> [Máu me be bét sợ quá.]

-> [Thân với người của hội kia chả lẽ lại là người tầm thường?]

[Tôi chắc cũng tính là có mặt ở hiện trường.(Video.)]

Video quay cận cảnh cảnh con rồng lửa hung hãn múa mấy vòng trên không trung.

-> [Cuối cùng cũng có góc nhìn cận cảnh! Vip thật sự.]

-> [Bốn năm trước đội vớt xác có xuống một lần nhưng không thu hoạch được gì. Lần này họ chỉ mất nửa buổi chiều là có thu hoạch lớn, có vẻ đạo hạnh hai người kia cao thâm lắm đấy.]

-> [Có thể là do lần trước không có thầy pháp xuống cùng?]

> [Ai bảo không có? Có người còn mất mạng kia kìa.]

[Sợ thật sự.]

Hữu Thiện nằm trên ghế gọi điện cho anh Kiệt. Cục Cưng biết cậu bị thương nên ít quấy hơn hẳn, nó đang làm ổ trên cổ cậu để ngủ. Cậu bật loa ngoài để điện thoại lên bàn, tay không bị thương nhẹ nhàng xoa đầu mèo đen.

“Pháp y gặp nhiều khó khăn trong việc xác định thời gian tử vong nên chắc còn lâu mới xong vụ này. Thi thể của cô gái tên Hoa kia cũng đã được tìm thấy nhưng người thân cô ấy không đến nhận."

“Đoán được.”

Mất tích năm năm không báo án thì chắc chắn gia đình đã gặp chuyện hoặc bị gia đình bỏ rơi. Dù ở trường hợp nào cũng thật đau lòng cho nạn nhân.

Hữu Thiện: “Ông già kia không liên quan đến bọn nó đâu, có thể lúc ông ta định phi tang xác thì bọn nó đã bỏ tiền mua lại xác của cô ấy.”

“Anh cũng cảm thấy vậy. Giờ em định làm gì?”

"Có lẽ em sẽ đi gặp cô Hoa."

“Được, nhớ cẩn thận đấy. Đừng làm chuyện như trưa nay nữa." Nói đến đây giọng anh nghiêm khắc hơn hẳn.

Hữu Thiện cười: “Em biết rồi mà, tạm biệt.”

Anh dịu giọng: “Tạm biệt.”

Đêm nay trăng vừa tròn vừa sáng rất thích hợp mở đường âm. Hữu Thiện bỏ lại Cục Cưng ở nhà để đi đưa tiễn mấy linh hồn.

‘Leng keng.’

Cậu đứng giữa một con đường vắng lắc chuông đồng. Cậu kiên nhẫn lắc rất lâu, cây lớn ven đường xào xạc trong gió, cuối cùng cô gái tên Hoa cũng chậm rãi xuất hiện. Cô bước từng bước nặng nề, máu nhỏ thành đường dài tựa hồ không bao giờ cạn.

Hữu Thiện hỏi: “Chị không gặp ai khác sao?”

Đôi môi khô khốc khẽ mấp máy: “Có gặp hai người nhưng họ không theo."

Hữu Thiện nhìn cô hồi lâu mới quay lưng bước đi, vừa đi cậu vừa lắc chuông. Đi một hồi sương mù nổi lên, chuông đồng cũng phát sáng như ngọn đèn dầu dẫn đường. Sau lưng cậu, linh hồn nối tiếp linh hồn thành một đoàn người lai vãng.

“Tại sao con đường này thẳng vậy?”

“Sương mù hình như đang tan kìa!"

“Cậu ta có phải người bán ma không thế?”

“Tao chịu, lang thang ở trần gian mấy trăm năm đói lắm rồi, ôm chút may mắn vậy.”

"Thử bán ta xem? Ta có ngoạm đầu cậu ta không!?"

"Đầu mày sắp rơi rồi kìa."

“Âm phủ trước mắt rồi mọi người ơi!"

“Hú hú, tao được đi đầu thai rồi!”

Hữu Thiện dừng lại, mấy linh hồn vui vẻ đi về phía trước, chỉ có chị Hoa vẫn đứng sóng vai với cậu, đột nhiên cậu nói: "Chị còn nguyện vọng gì à?"

Chị Hoa không đáp. Lúc lâu sau chị biến mất, nhưng không phải đi đầu thai, có một thanh âm lạnh lẽo nói  với cậu như vậy.

"Tôi đã ưu tiên cho cô ta vào vòng luân hồi sớm hơn dự kiến rồi nhưng cô ta không xuất hiện. Đây không phải lỗi của tôi đâu đấy, đừng có dựa vào đó nuốt lời."

Hữu Thiện cười bất lực, cậu lôi xấp tiền âm phủ trong túi ra rồi phẩy nhẹ tay một cái. Cả xấp tiền lập tức cháy rụi, chút tro còn lại cũng bị gió cuốn đi.

"Cảm phiền chờ thêm một chút."

"Hí hí hí hí. Được được!" Điệu cười khoái chí vang lên hồi lâu mới biến mất vào hư không. Bóng đen ấy đã rời đi, xung quanh im ắng đến đáng sợ.

Còn bây giờ... Hữu Thiện lạnh lùng đốt cháy sợi dây vàng trên tay. Sợi dây bị cháy rất nhanh, lửa đỏ như sao băng xoẹt qua bầu trời đêm, cuối cùng cháy trên đầu thằng cướp mệnh.

Đến vận may kiếp sau của con gái cũng muốn cướp? Gặp được cậu coi như là nghiệp mà bọn họ phải trả.

"Choang!"

"Con trai! Sao vậy?" Bà mẹ già vội đỡ lấy cậu con trai suýt ngã lên mảnh vỡ dưới chân. Cậu con trai béo lắc đầu vài lần mới nói: "Con ổn, đột nhiên con hơi choáng. Mẹ, con sợ quá, chị có về báo thù không?"

Bà mẹ cau mày, hàng nết nhăn xô vào nhau tỏ ra phiền muộn: "Chẳng biết đứa nào rảnh rỗi vớt xác nó lên, mai mẹ đi tìm thầy cho con."

Hữu Thiện nhìn trăng tròn, cậu rất mong chờ được gặp mặt bọn họ.

______________

Cà có điều muốn nói:

Cà: Heh.

Bình luận đoạn văn

Honeybee

Honeybee

Uiii, lọt hố rồi Cà ơi. Viết bộ nào cũng cuốn thế nàyyyy. Mờ ê mơ

Bình luận

Honeybee

Honeybee

Uiii, lọt hố rồi Cà ơi. Viết bộ nào cũng cuốn thế nàyyyy. Mờ ê mơ

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px