Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
[BL] Đại sư, giúp tôi với!

Chương 5: Dưới đáy sông

Chương 5: Dưới đáy sông

Ăn cơm trưa xong, mọi người ngồi nghỉ tầm ba mươi phút. Người của cục chuyên án kì dị cũng đã tới, anh ta có chứng chỉ lặn lại còn biết trừ tà, Hữu Thiện khá yên tâm. Bọn họ bàn bạc với nhau thêm một lúc mới bắt đầu xuất phát.

Còn về vật đang trấn áp dưới đáy sông… cậu sẽ tìm cơ hội lấy ra sau.

Mặt trời ban trưa rất gay gắt, Hữu Thiện dùng khăn choàng làm vật che nắng. Thấy vị minh tinh hàng đầu nào đó không để ý tới nhan sắc, lại còn không ý thức được địa vị của của mình trong giới giải trí, cậu cạn lời trùm áo choàng lên đầu anh.

“Anh để ý tí đi.” Giọng điệu pha chút phàn nàn. 

Để fans vây lại thì rất khó hành động đấy?

Đôi mắt Thanh Tùng cong nhẹ: “Anh sơ ý quá.”

Hết sức giả trân, cậu không biết anh đang âm mưu gì nữa.

Thanh Tùng cười tủm tỉm giơ tay cầm góc áo, anh chậm rãi mân mê hình hoa sen được thêu trên vải đen. Đây chính là logo của của ‘Liên Hoa Pháp hội’.

Anh khẽ nói: “Rất vui được làm quen với thân phận này.”

Hữu Thiên nhìn anh rồi lại quay đi: “Hi vọng lần hợp tác đầu tiên của chúng ta sẽ suôn sẻ.”

“Úi chà, trong đây rộng thế, cho anh ké tí nào.” Anh Kiệt bế Cục Cưng chui rúc vào áo choàng cùng hai người.

_…

Vì là buổi trưa nên bờ sông chẳng có mấy ai. Họ giẫm lên cây cầu cũ để sang bờ bên kia. Rìa rừng tạo ra khoảng râm mát rất lớn, Thanh Tùng chọn chỗ khuất người để bày biện đồ, những người khác cũng tất bật chuẩn bị cho vụ lặn sắp tới. Hữu Thiện xoay người nhìn sang bờ bên kia, đứng ở đây có thể thấy rất rõ vị trí đêm qua cậu đứng.

Tên đó đứng ở chỗ này sao?

Thanh Tùng đã bày biện xong đồ đạc, hắn chia cho thợ lặn mỗi người một đoạn dây ngắn màu xanh lục rồi nói: “Mọi người buộc chặt sợi dây xanh này vào ngón giữa, đừng tháo nó ra.” Anh chỉ vào năm con hình nhân sau lưng mình, tụi nó cũng được buộc sợi dây tương tự ở cổ tay: “Nếu dây tuột khỏi tay tụi nó, coi như người tụi nó thế mạng đã gặp chuyện.” 

Nhìn thợ lặn buộc xong dây, anh mới nói tiếp: “Khi năm nén nhang cháy mọi người mới được xuống nước.”

Thanh Tùng rải muối và gạo xung quanh hình nhân rồi lấy mực chu sa điểm mắt cho tụi nó. Những người tình cờ nhìn vào mắt đám hình nhân bất giác rùng mình. May sao sau đó anh đã dán bùa lên đầu chúng che đi ánh mắt đỏ rực ấy.

Thanh Tùng cắm cắm trên đỉnh đầu mỗi con hình nhân một nén nhang và đốt. Nhang cháy, năm người lập tức lặn xuống sông.

‘leng keng.’

Thanh Tùng lắc nhẹ chuông đồng, âm thanh trong trẻo đánh thẳng vào giác quan người nghe, thậm chí năm người dưới sông vẫn có thể nghe được rõ ràng.

Mèo con không thích âm thanh quá lớn, nó cuộn tròn mình lại dưới chân bàn giả chết. Hữu Thiện thương nó liền bế nó lên vỗ về.

Thanh Tùng lắc chuông đồng ba lần rồi nhìn thời gian trên đồng hồ. Anh chậm rãi tới gần bờ sông sau đó quăng muối trắng xuống đó. Bên tai vang lên tiếng xèo xèo mà chỉ ‘người trong ngành’ mới nghe được.

Anh đưa bịch muối trắng cho anh Kiệt rồi dặn dò: “Anh hãy để ý muối trên mặt hồ, chúng nó mà biến mất lập tức rải tiếp.” 

Làm vậy có thể trấn áp bớt âm khí dưới đó.

Thanh Tùng quay lại bàn gỗ, anh nhắm mắt chạm vào gáy một con hình nhân. Lập tức, hình ảnh dưới dòng sông hiện ra trước mắt.

Ở đây tối tăm mù mịt, đèn pin soi chẳng thấy đáy… có cảm giác như đang bơi giữa khoảng không vô hạn không lối thoát. Không biết có phải do đội lặn khuấy động không mà lớp bùn và các chất cặn ở dưới bị đẩy lên trên che khuất tầm nhìn.

Anh nhíu nhẹ mày, không thấy những người khác đâu cả.

Mặt sông yên tĩnh, một sự yên tĩnh rợn người.

Chợt nhận ra gì đó, Hữu Thiện nói: “Anh Kiệt, dừng lại. Không nghe thấy tiếng ấy đâu nữa.” Không còn nghe thấy tiếng xèo xèo đâu nữa.

Anh Kiệt dừng động tác, vẻ mặt nghiêm trọng.

Thanh Tùng đột ngột mở bừng mắt, anh cầm con dao nhỏ phi thẳng về một hướng. Cùng lúc cũng có một con dao phi thẳng tới chỗ họ.

‘Phập!’

Hai con dao đồng thời cắm sâu vào thân cây. Chủ nhân con dao kia lập tức rời đi, họ chỉ kịp nhìn thấy góc áo trắng của người đó.

Anh Kiệt cùng hai đồng đội định đuổi theo nhưng anh bị Hữu Thiện giữ lại: “Đừng đuổi theo, anh không thể rời khỏi chỗ này.”

Vừa dứt lời, Thanh Tùng cầm một con hình nhân lên nói tin dữ: “Đứt dây rồi, người ở Cục chuyên án kì dị gặp chuyện rồi.”

Anh không cho rằng người áo trắng kia cắt đứt đúng dây người ở Cục là ngẫu nhiên.

Những người còn đứng ở đây nghe vậy thì sắc mặt trở nên nặng nề. Nhưng dù sao họ cũng đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống bất ngờ, họ rất nhanh lấy lại bình tĩnh bàn bạc kế sách phụ.

Hữu Thiện chợt nói: “Cháu sẽ xuống đó.”

Ý kiến cậu lập tức bị bác bỏ, cậu không có một chứng chỉ bơi lặn gì hết ai dám cho cậu xuống?

Hữu Thiện đưa logo Liên Hoa Pháp hội ra trước mặt họ: “Xin hãy cho cháu xuống. Nếu cần những giấy tờ cam kết gì xin hãy làm nhanh đi ạ. Cháu từng nhận vụ tương tự thế này rồi vậy nên cháu có kinh nghiệm. Hãy tin tưởng cháu.”

Anh Kiệt cũng cắn răng cùng cậu thương lượng với người bên Cục chuyên án kì dị: “Hãy tin tưởng thằng bé. Nếu xảy ra sai sót gì tôi sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm.”

Hai người của Cục nhìn nhau, họ do dự. Nhưng tính mạng của đồng nghiệp không cho phép họ do dự lâu. Cuối cùng họ đã đồng ý.

“Vì chúng ta đều đồng ý nên có việc gì chúng ta cùng chịu trách nhiệm.” Một người trong hai người họ nói.

Thanh Tùng đưa đoạn dây xanh cho cậu: “Cầm lấy. Bát tự?”

Thì ra từ nãy đến giờ anh đã cầm sẵn đồ chỉ chờ họ đưa ra quyết định.

Hữu Thiện viết bát tự của mình ra giấy trắng, Thanh Tùng gấp giấy lại nhét vào người con hình nhân bằng rơm. Tiếp đó, Anh giúp cậu buộc dây vào ngón giữa. Cậu đưa anh áo choàng của mình rồi chạy đến chỗ để đồ dự phòng của đội lặn lấy bình oxy. Sau đó, không chờ mọi người phản ứng gì thêm cậu đã nhảy xuống nước.

Mọi người: “!!!”

Thanh Tùng: “...” Vội thì cũng không nên làm qua loa chứ?

Chỗ râm bị thu hẹp, anh choàng áo của cậu lên mới nhắm mắt chạm vào hình nhân mới, góc nhìn của cậu hiện ra. Vì thứ mắt cậu nhìn được khác xa với người bình thường nên anh cũng có thể thấy được nhiều thứ vừa nãy bị hạn chế.

Ví dụ như vị trí đội lặn sau ‘bức màn ảo’. Ví dụ như… âm khí đang tụ lại bao vây bọn họ.

Một, hai, ba, bốn, quả nhiên thiếu một người.

Hữu Thiện tiếp cận đám âm khí, chúng nó rung động há miệng nuốt chửng cậu. Tầm nhìn Thanh Tùng cũng bị tối đen theo, anh chần chừ lên tiếng gọi: “Thiện?”

Lúc lâu sau, Thanh Tùng mới nghe thấy Hữu Thiện đáp lại: “Em đây.”

“Thấy rồi.” Cậu nói tiếp.

“Ừm…?” Anh ngân giọng, đột nhiên anh có cảm giác sắp tới sẽ xảy ra chuyện cực kì chấn động.

Không gian tối đen đột nhiên có tia sáng rọi tới. Vậy mà dưới đáy sống lại có ánh sáng!

Hữu Thiện tách lớp bùn ra, ánh sáng xuất hiện ngày càng nhiều, cậu chưa kịp thích ứng với nó nên híp mắt lại. Khi đã làm quen với nó rồi, cậu mới dùng lực đẩy mình tiến vào không gian chưa từng được tìm thấy. 

Đây mới thật sự là cảnh tượng dưới đáy dòng Hồi Ức. Thứ ánh sáng vừa nãy đang dịu dàng ôm ấp một rừng kén, những kén vải bọc xác người.

“...”

Thanh Tùng cảm nhận được tiếng thở nặng nề của Hữu Thiện. Có thể là do cảnh tượng trước mắt, có thể là do áp suất dưới nước, cũng có thể là do cả hai.

Đột nhiên anh nói: “Bên trái.”

Cậu lập tức phản ứng lại bơi sang: “Thấy rồi.”

Người mất tích đang bị con hai quỷ bóp cổ, và con thứ ba chìa tay ra tính cướp bình oxy của anh ta. Cậu lao tới đạp hai con quỷ đi, vì ở dưới nước nên cú đạp này không xi nhê với bọn nó. Đến tận bây giờ anh mới để ý một chuyện, cậu không mang theo vũ khí! 

Bọn quỷ tản ra bơi xung quanh cậu thăm dò, thấy cậu chỉ để ý đến người kia bọn nó lập tức tấn công. Nhưng đúng lúc này…

“Ashh.” Thanh run tay suýt buông con người rơm ra. Cậu dùng ánh sáng kì lạ kia đánh úp bọn nó! May thay anh không bật u nhãn, nếu không thì ăn đủ.

Bọn quỷ ôm mặt chạy trối chết. Cậu lười đuổi theo tiếp tục kiểm tra thể trạng người kia. Ngoại trừ vài vết xước và vệt đen ở cổ thì anh ta không sao, anh ta còn có sức ra dấu ‘ok’ với cậu.

“...” Thanh Tùng mở mắt báo thông tin với đám người đang nôn nóng kia: “Tìm được người rồi, anh ấy vẫn khỏe mạnh.”

Mọi người đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng rõ ràng mục đích của Hữu Thiện chưa đạt được. Cậu cùng người ở Cục bơi giữa rừng kén đang đung đưa tìm kiếm vật trấn áp. Lần theo nguồn gốc của ánh sáng, họ tìm thấy một thanh kiếm cũ. 

Thanh kiếm rất to và dài. Mặc dù để lâu trong môi trường nước nhưng nó chỉ bị rỉ sét vài chỗ. Cậu sờ lên chỗ lồi lõm ở chuôi kiếm hơi cau mày, hình như nó có dạng mặt người.

Hữu Thiện vẫn không thu thứ ánh sáng đó đi. Cũng may Thanh Tùng không bật u nhãn nên không đến nỗi mù tịt, chỉ là mắt anh hơi đau nhức.

Cậu chắc chắn là khắc tinh của anh mà…

Hữu Thiện dùng sức thử rút kiếm ra, không được. Người ở Cục cũng bơi tới giúp cậu rút thanh kiếm ra, vẫn không được, quả nhiên nó rất chắc chắn. Còn một cách cuối, cậu và anh ta đặt chân dưới lớp bùn lầy, cậu chỉ anh ta rồi lại chỉ vào chuôi kiếm. Anh ta gật đầu nắm chắc phần đó.

Hữu Thiện không ngại đây là thanh kiếm bị rỉ sét trực tiếp dùng lưỡi kiếm cứa rách một đường dài ở lòng bàn tay. Hành động này khiến người kia hoảng hốt. Cậu không nhìn anh ta mà áp vết thương hở lên lưỡi kiếm rồi kéo một đường dài xuống dưới. Vết máu đỏ lúc đầu loang lổ, sau đó nó như biến thành một sợi chỉ quấn chặt lấy lưỡi kiếm. Hai người nhìn nhau rồi cùng hợp lực kéo thanh kiếm này lên, lần này thanh kiếm đã di chuyển.

Mặt sông nổi lên trận sóng lớn. Âm khí và lớp bùn ngăn cản đội vớt xác đi tiếp đã tan dần trong nước. Cả một rừng kén dần hiện ra trước mắt bọn họ, con ngươi họ co rút không thể tin được. 

Động tĩnh không nhỏ, có vài người tình cờ đi ngang qua nhìn thấy dị tượng lập tức lôi điện thoại ra quay chụp. Trong mắt Thanh Tùng, anh thấy khí đen bị ánh sáng kì lạ của Hữu Thiện ép phải bay lên. Nó cuồn cuộn, to lớn giống như một con dã thú đang gào thét. Lát sau, con dã thú ấy lao thẳng xuống mặt nước tính đồng quy vô tận với tất cả những người ở dưới con sông.

“Rải tiếp muối đi.” Anh gấp rút nói.

Thanh Tùng cầm cái chuông lắc lắc liên tục, kết hợp với thứ ánh sáng kì lạ của Hữu Thiện, con thú ấy lại bị ép phải lao lên mặt nước gào thét. Bùa vàng đã chuẩn bị sẵn, anh kẹp nó vào giữa hai ngón tay niệm chú, bùa không hơ lửa tự cháy. Ngọn lửa phừng phừng lao ra hóa thành rồng cắn nát con dã thú.

Âm khí bị đốt sạch không còn một mảnh vụn. Chiêu này quá tiêu hao linh lực, trán Thanh Tùng rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.

Một người qua đường không kiềm được thốt lên: “Vãi chưởng!”  

Dã thú có thể không nhìn thấy nhưng rồng lửa thì ai ai cũng thấy được bằng mắt thường.

"Hết muối rồi!" Anh Kiệt gấp gáp.

Thanh Tùng thở nhẹ nói: "Không sao. Đến đây là ổn rồi."

Dưới lòng sông, đội vớt xác đã điều chỉnh tâm trạng của mình. Mọi người không chần chừ mà lặn xuống vớt từng cái kén một lên. Tin tốt, nó không nổi lềnh bềnh như họ tưởng tượng, tin xấu, xếp mấy cái kén này cũng đủ để lấp kín một đoạn sông ngắn.

Hữu Thiện truyền âm cho Thanh Tùng: “Anh bảo với anh Kiệt chuẩn bị nhiều xe để đưa mấy cái kén về.”

Thanh Tùng gọi anh Kiệt lại truyền đạt ý của Hữu Thiện.

Đội vớt xác ôm kén bơi theo hướng dây đã đánh dấu sẵn đến nơi khuất người. Hữu Thiện không vội bơi lên, cậu thu lại ánh sáng ráo riết nhìn xung quanh tìm kiếm hình bóng ba con quỷ kia.

Đột nhiên, Hữu Thiện nhìn thẳng vào một hướng, một thân ảnh đen xì lao đến với tốc độ kinh người. Tóc dài đen tuyền bay tán loạn, cả khuôn mặt tái nhợt tím tái, miệng nó mở to rách cả da, hàm răng vừa dài vừa sắc, đến cả đôi mắt cũng đục ngầu đáng sợ vô cùng.

Hữu Thiện dùng thanh kiếm ghẻ chặn nó lại. Khoang miệng nó há rộng cắn chặt lưỡi kiếm không buông, hai tay nó giơ ra bấu chặt cánh tay cậu. Lực cắn của nó rất mạnh, đáng tiếc cậu đang dựng thanh kiếm lên nên phần miệng của nó lập tức bị cắt đứt kìa. 

Phần đứt lìa bị dòng nước cuốn trôi rồi dần tan biến. Nó buông cậu ra hốt hoảng sờ soạng miệng mình. Sau đó nó hét lên tạo ra chùm bong bóng khí.

Nhân lúc này, Hữu Thiện túm chặt tóc con quỷ rồi không chút nương tình dùng kiếm cưa ngang cổ nó. Đầu còn chưa đứt, nó đã buông xuôi hòa vào dòng nước.

Còn hai con quỷ nữa, đột nhiên người ở Cục xuất hiện vỗ vai cậu rồi chỉ lên trên. Cậu hiểu ý anh ta, anh ta muốn cậu đi xử lý vết thương. Đã làm trong Cục thì chắc chắn phải là người có năng lực, cậu không cậy mạnh lập tức bơi lên bờ.

Hữu Thiện vừa ngoi lên, anh Kiệt đã vội vàng đỡ cậu dậy. Trong mắt anh vừa có sự lo lắng vừa có sự trách móc vì hành động vừa rồi. Cậu không muốn nghe mắng liền giơ vết thương lên ăn vạ.

Anh Kiệt thở dài: “Không sao là tốt rồi.”

Sắc mặt anh rất kém vì nhiều đêm thức trắng, lại thêm bị những chuyện xảy ra hôm nay bào mòn tinh thần. Cậu vỗ lưng anh an ủi mới cắm thanh kiếm trấn áp xuống đất.

Thanh Tùng đến nhìn thử, anh gãi cằm hỏi: “Mặt người à?”

“Đúng không? Em cũng thấy vậy.” Hữu Thiện cầm góc áo choàng anh đang mặc lau chùi bàn tay đầy máu của mình.

“Mau đi bệnh viện, bị uốn ván bây giờ!” Anh Kiệt đi tới vỗ mạnh vào lưng cậu.

“Ao ao ao.” Hữu Thiện xoa lưng vờ vịt kêu đau. Cuối cùng cậu cùng anh đến bệnh viện.

______________________

Cà có điều muốn nói:

Cà: Chém gió nữa đấy

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px