Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
[BL] Đại sư, giúp tôi với!

Chương 4: Thủ thuật cái kén

Chương 4: Thủ thuật cái kén

Nửa đêm, căn trọ vang lên tiếng bước chân nặng nề, ‘nó’ càng lúc càng đến gần chỗ hai người nằm. Hữu Thiện đột ngột mở mắt, một cái bóng đen xì không cao lắm đứng dưới chân hai người.

Hữu Thiện uể oải ngồi dậy, chợt cảm giác đầu ngón chân mình hơi ẩm ướt. Cậu bật máy rọi đèn mới biết đấy là máu, chắc chắn từ đầu cô nhỏ xuống. Ánh sáng điện thoại từ từ di chuyển lên cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt cô. 

Mái tóc nâu bù xù dính toán loạn trên mặt cũng không che nổi khuôn mặt bị dập nát bấy. Máu thịt hòa làm một khiến cậu không phân biệt nổi ngũ quan của cô nữa. Hộp sọ bị méo lại thấy rõ. 

Cô gái đờ đẫn nhìn cậu.

Thằng già kia ra tay thật tàn nhẫn.

Hữu Thiện đứng dậy đi vòng qua cô, cậu thò tay vào khe tủ giật đứt sợi dây bùa trong đó, xong cậu nói: “Đi đi.” Còn việc cô đi đâu, làm gì cậu sẽ không quản. 

Thân hình ma nữ khẽ lay động rồi biến mất trong bóng đêm.

Lúc cậu quay lại, thằng bạn đã đứng lù lù sau lưng cậu từ lúc nào. Cậu hơi giật mình gặng hỏi: “Sao ông lại đứng đây?” Hơn nữa đi chẳng phát ra tiếng động nào hết.

Người bạn mếu máo: “Không phải tại ông à? Vừa nãy tôi tỉnh giấc quay sang thấy ông cứ nhìn chằm chằm vào tôi đáng sợ vãi. Đã vậy ông còn tự dưng bật dậy đi đi lại lại trong phòng nữa…” Giọng cậu ta càng về sau càng nhỏ dần.

Cậu ta gặp ảo giác.

Hữu Thiện buồn cười hỏi đùa: “Ông gan nhỉ? Thấy vậy còn dám đi theo à?” 

Có lẽ câu đùa này đã xua tan đi phần nào nỗi sợ của cậu ta, cậu ta bĩu môi: “Tôi sợ muốn nhũn chân ra rồi.”

Hữu Thiện cười vừa trấn an vừa ấn cậu ta về lại chỗ ngủ rồi mới mở cửa ra ngoài. Ngoài đây trời tối tăm và yên tĩnh. Trước khi đi qua phòng của ông chủ trọ, cậu áp tai lên cánh cửa yên lặng lắng nghe. Không ngoài dự đoán, cậu nghe thấy tiếng rên khe khẽ của ông ta, âm khí trong đó cũng nồng đậm hơn trước.

Hữu Thiện bỏ đi, cậu trèo qua cổng lớn. Cậu khoác áo choàng đeo mặt nạ đi thẳng tới đoạn sông ở đối diện cổng trọ. Đoạn sông này thuộc một trong những nhánh nhỏ của hệ thống sông Thập Cửu. Sở dĩ có tên là Thập Cửu vì nó chảy qua mười chín thành phố trước khi đổ ra biển lớn. Người dân địa phương gọi đoạn sông này là Hồi Ức bởi đối với họ cũng như khách du lịch, đoạn sông chứa rất nhiều kỉ niệm đáng nhớ.

Nhìn sức sống quanh bờ, có lẽ đó là chuyện của rất nhiều năm về trước.

Càng đến gần mặt nước càng xao động mạnh. Trong mắt Hữu Thiện, làn khói đen nhẹ nhàng lượn lờ trên đoạn Hồi Ức giống như lũ rắn đang đi săn mồi. Cậu dừng chân gần bờ sông, mấy trùm tóc đen bắt đầu nổi lên, chính bọn chúng đã tạo ra sự xao động này. Một con, hai con rồi ba con, chúng túm tụm lại chậm rãi bơi về phía cậu. Đuôi tóc chúng đung đưa nhìn thoáng qua giống như con cá lớn, mà con cá lớn ấy hiện đang dừng lại ven hồ. 

Rồi đột nhiên, vài cánh tay nhớt nhát bị lở loét nghiêm trọng từ dưới nước vồ tới như muốn kéo cậu xuống, trong số đó có những cánh tay bị cá rỉa mất thịt lộ ra khúc xương bên trong. Hữu Thiện đứng ngoài phạm vi của chúng, chúng vồ hụt. 

Chúng không bỏ cuộc mà cố gắng bò lên bờ, nhưng như bị thứ gì đó giữ lại, chúng chỉ biết dùng móng tay sắc nhọn cào thành những đường thẳng dài dưới mặt đất. Vết lõm rất sâu, nếu cào lên da e rằng phải chạm tới tận khúc xương bên trong.

Hữu Thiện mở máy điện thoại gọi đến một người được lưu là ‘A đẹp trai’ trong danh bạn. Mặc dù đã khuya nhưng bên kia bắt máy rất nhanh, cậu cũng không lãng phí thời gian nói luôn: “Anh đẹp trai vẫn chưa ngủ à? Em gọi là muốn hỏi về mấy vụ án liên quan đến sông Hồi Ức."

Anh Kiệt là cảnh sát của thành phố này, hai người quen nhau qua một vụ nhảy lầu ở chung cư nơi anh Kiệt sinh sống.

Giọng anh Kiệt khàn khàn nhuốm chút mệt mỏi do thức khuya quá độ: “Có vụ án chưa giải quyết xong nên phải tăng ca. Em hỏi về đoạn Hồi Ức hả? Để anh tìm thử, đoạn sông ấy có rất nhiều vụ xảy ra nhưng một nửa trong số ấy đều là truyền tai nhau. Đây rồi, bốn năm trước có một ông chú câu được một cái xác dưới sông, cùng năm đó có hai vụ vứt xác xuống sông được camera ghi lại đến nay vẫn chưa tìm được thi thể.

“Không gọi thầy sao?”

Anh Kiệt khịt mũi: “Có gọi người bên cục chuyên án kì dị giúp đỡ nhưng cũng không làm được gì, có thể hai cái thi thể ấy đã bị cuốn ra biển rồi.”

“Hung thủ đã bị bắt chưa?”

“Bị bắt rồi, người của làng thủ công mỹ nghệ, em chưa xem tin tức à? Mà sao em lại hỏi mấy cái này? Có việc gì sao? Cần anh giúp đỡ không?”

Anh Kiệt vẫn luôn nhiệt tình bất kể hoàn cảnh nào, Hữu Thiện mỉm cười: “Em ấy à, đang nhìn bọn ma da tìm cách kéo em xuống nước đây.”

‘Uỳnh!’

Bên kia vang lên một tiếng rõ to, anh Kiệt suýt xoa đứng dậy dựng ghế lên rồi vội vội vàng vàng nói: “Còn nói nữa à! Tránh xa chỗ đó ra, bị kéo xuống là rách việc.”

Hữu Thiện một bước cũng không lùi nói tiếp: “Nhìn bọn chúng tu vi cũng chẳng cao thâm là mấy thế mà vẫn có thể qua mặt người của cục chuyên án kì dị à? Em đoán dưới lòng sông có gì đó.”

“... Sao em lại tới Hoài Vân?”

“À, em tới giúp bạn hàn gắn tình cảm với bạn cùng phòng thì tình cờ phát hiện ra bí mật của Hồi Ức. Bạn cùng phòng của bạn em đã chết từ năm năm trước. Cô ấy bị ông chủ trọ sát hại rồi bị ông ta ném xác xuống sông. Em muốn vớt xác cô ấy lên.”

Bên kia vang lên tiếng bút viết xoạt xoạt: “Bốn năm trước đội vớt xác đã xuống đó làm việc nhưng chẳng tìm thấy thi thể nào hết, em có chắc ông ta vứt xác xuống sông không?”

Hữu Thiện híp mắt: “Em cảm nhận được mà, mai em sẽ xuống sông cùng đội vớt xác, anh đánh tiếng với bên đó giúp em nhé. À đúng rồi, ta cần phải mời thêm một người để trấn áp trên bờ.” Trong đầu cậu nhanh chóng tua qua một đống thông tin của người có tu vi cao trong giới, cậu đề nghị: “Mời người của gia tộc họ Huỳnh.”

Bên kia hít sâu một hơi: “Em xuống đó liệu có ổn không?”

‘Phựt!’

Có cái gì đó đã bị đứt, mắt Hữu Thiện giật giật, cậu lập tức lùi lại phía sau. Không ngoài dự đoán tụi kia bò lên bờ rồi.

“Em không ổn thì còn ai ổn nữa? Anh đừng lo, cứ quyết vậy nhé.” Nói xong cậu vội vàng tắt mắt.

Hữu Thiện ráo riết nhìn xung quanh, chắc chắn có người khác ở đây tác động vào tụi nó. Nhưng trời quá tối, một bóng đèn đường cũng chẳng có, cậu không thấy ai cả.

‘Bịch… Bịch…’

Bọn chúng đứng dậy bước những bước chân cứng nhắc về phía cậu.

Lòng bàn tay Hữu Thiện giữ chặt bùa, cậu chủ động tấn công bọn chúng. Bùa vừa dính lên cơ thể chúng giây sau đã bùng cháy giữ dội. Cơn đau rát thấm vào tận linh hồn, bọn chúng khò khè những thứ tiếng khó nghe rồi lập tức quay trở lại đoạn Hồi Ức. Nhưng khi mới chạm tới mặt sông, ngọn lửa đã thiêu chúng làm tro. Tro đen sau đó hòa tan vào làn nước lạnh.

_…

Sáng sớm tinh mơ, phòng trọ chật chội của chàng sinh viên kia tiếp đón năm vị khách có thân phận không tầm thường, trong đó có bốn cảnh sát hình sự và một nghệ sĩ top đầu cả nước.

Cục Cưng meo meo chào mọi người.

Chàng sinh viên không làm sai nhưng vẫn run rẩy trước bốn vị cảnh sát: Điên thật rồi.

Hai vị cảnh sát đi sang phòng bên nói chuyện với ông chủ trọ, phòng trọ cách âm không tốt lắm, họ vẫn có thể lờ mờ nghe được cuộc trò chuyện bên kia. Chỉ trong một đêm, họ đã tìm được bằng chứng chứng minh lần cuối cùng cô gái xuất hiện là ở khu trọ này. Ông ta sẽ phải về đồn phối hợp điều tra.

Nhân lúc có cảnh sát, chàng sinh viên tố cáo ông chủ trọ tội cố ý xâm phạm quyền riêng tư của mình. Kết hợp những lời tố cáo của nạn nhân cùng với vài video quay lén lúc họ đang tắm và ‘giải quyết vấn đề sinh lý’ trong điện thoại, ông ta chính thức bị bắt tạm giam.

Chàng sinh viên trầm cảm ngồi che mặt: “Chết mất thôi, tao sẽ không bao giờ thẩm du ở ngoài nữa.”

Hữu Thiện: “...” Cậu không biết nên an ủi cậu ta như thế nào.

Buổi trưa, nắng đã lên cao, cậu quay sang hỏi mấy vị cảnh sát và anh nghệ sĩ vẫn im lặng từ sáng tới giờ: “Mọi người muốn ăn gì?”

“Em mua cơm hộp là được.” Một người đáp.

Vậy là Hữu Thiện rút điện thoại đặt năm xuất cơm hộp, hai người cảnh sát kia đã đưa chủ trọ đi nên không phải đặt cho họ nữa.

Hữu Thiện chống tay mỉm cười nói với người ngồi đối diện: “Em không ngờ gia tộc anh sẽ cử anh đến đó.” Dù sao cũng là nghệ sĩ tuyến đầu, lịch trình anh phải dày đặc không phải sao?

Huỳnh Thanh Tùng uể oải tựa lưng vào tường: “Tính toán riêng cả thôi.”

Sáng hôm nay, Thanh Tùng đang ngồi ở phòng khách chơi với mèo, đột nhiên một nhân viên thuộc lĩnh vực huyền học vội vàng chạy vào nói với anh: “Cậu chủ, bên phía cảnh sát muốn nhờ gia tộc mình giúp đỡ, họ nói vụ việc này rất khó khăn mong bên mình cân nhắc cử người tới.”

Vấn để khiến nhân viên đó phải báo với anh vì dạo mấy nay những người có tu vi cao đều đi làm nhiệm vụ cả rồi, họ không tìm được người thích hợp.

Thanh Tùng khựng lại một lúc rồi đặt đồ chơi xuống bên cạnh mèo trắng: “Tôi đi.”

Sự tổn thương cuối cùng không thắng được cơn nóng, chàng sinh viên vội vàng bê quạt trên gác xuống, chàng ta còn lẩm bẩm: “Sao nóng thế, ông đuổi máy điều hòa của tôi đi rồi à?”

Hữu Thiện mỉa mai: “Nghèo thế cơ à?” Đi bóc lột một con ma cơ đấy.

“Không giấu gì, hôm nay mới được ăn tí cơm.”

“...”

Anh Kiệt mới kiểm tra xong bức tường trên gác, anh ngồi xuống bên cạnh cậu: “Bốn giờ chiều đội vớt xác sẽ tới. Anh trao đổi với họ rồi nhưng họ không đồng ý cho người không có tí kinh nghiệm lặn nào tham gia hết. Họ đã mời một người từ cục chuyên án kì dị tới.”

“Cũng được anh ạ” Hữu Thiện thoải mái đáp lời anh xong lại quay sang Thanh Tùng hỏi: “Chỗ anh còn thiếu thứ gì không?”

“Đủ rồi.” Thanh Tùng lấy từ trong cặp ra năm con người rơm, năm sợi dây thừng sơn đỏ hai đầu, bó nhang, nến,... Đúng là người chuyên nghiệp, làm việc yên tâm hẳn.

Thanh Tùng vừa nghịch nhang vừa nói: “Tôi nhìn qua đoạn sông đấy rồi, thứ dùng để trấn áp không tầm thường. Cậu có chắc muốn lấy nó lên không?”

Qua từng ấy năm mà vật đó không hề bị xê dịch thì chẳng lẽ lại có thể lấy nó lên dễ dàng?

“Đằng nào cũng phải lấy nó lên.” Nói đến đây cậu chợt mỉm cười: “Giả sử, giả sử thôi nhé, lúc xong việc hàng loạt xác chết nổi lên lấp đầy con sông thì sao? Mọi người sẽ giải quyết như thế nào?”

Mấy người trong phòng bị cảnh tượng trong đầu dọa cho toát mồ hôi lạnh, nếu việc đó xảy ra thật thì không chỉ thành phố này, mà toàn cầu sẽ bị chấn động mạnh.

Hữu Thiện không đợi được câu trả lời, cậu quay sang hỏi Thanh Tùng: “Anh nghĩ vật đó ở dưới đáy sông được bao nhiêu năm rồi?”

“Trong khoảng từ mười đến mười lăm năm.” Thanh Tùng dừng động tác cất đồ vào túi, anh nói: “Khả năng cao sẽ như cậu nói đấy.”

Hữu Thiện: “...”

“Mười mấy năm rồi, chả lẽ cái xác vẫn còn nguyên vẹn à?” Anh Kiệt nghe mà toát mồ hôi lạnh.

“Anh à, đừng khinh thường bọn tà giáo.” Hữu Thiện từ trong cặp lôi ra một quyển sách cũ sờn, cậu cẩn thận lật vài trang giấy, Cục Cưng trèo lên gối đầu lên trang sách ấy, cậu xoa đầu mèo nói: “Có thể họ đã dùng thủ thuật cái kén. Rải cát lên xác, vẩy ‘nước bẩn’, đến giờ thầy em vẫn chưa tìm ra công thức của thứ nước ấy. Sau đó người thực hiện sẽ quấn xác lại vào một tấm vải lớn, quấn ba lớp, lớp bên ngoài là vải tạ quan, trên vải tạ quan vẽ hoa văn kỳ lạ. Xác người đàn ông câu được bốn năm trước như này đúng không?”

Cậu hỏi vậy thôi chứ tối hôm qua cậu đã lên mạng tra tấm ảnh năm ấy rồi.

Hai người cảnh sát hít một ngụm khí lạnh, đúng như cậu nói, người đàn ông bốn năm trước câu được một bọc vải kỳ lạ, ông ấy nói bọc vải khi ấy rất nhẹ nên không nghĩ bên trong chứa xác người, ai mà ngờ lúc mở ra lại…

Năm ấy pháp y cho ra kết quả cái xác bị vất xuống nước chưa đến một ngày nên họ không có nghi ngờ gì, xem ra đã có sự can thiệp từ bên ngoài.

Hữu Thiện tiếp tục giải thích: “Người đàn ông đó hợp vía với người đã khuất cộng thêm người ấy mới bị vất xuống nước chưa quá ba ngày nên ông ấy mới có thể câu lên được.” Thử đến ngày thứ tư ngày xem? Cái xác sẽ bị chôn dưới đáy sông mãi mãi.

“Thảo nào hai cái xác bị vứt xuống sông kia vẫn chưa tìm được…” Đồng nghiệp bên cạnh anh Kiệt lẩm bẩm.

Hai cái xác ấy đã ở dưới sông khoảng một tuần rồi, sở dĩ họ biết được đó là xác người vì hình dáng bọc vải ấy y hệt bọc vải mà người đàn ông kia câu được. Họ lập tức tiến hành xác định danh tính người vứt rồi mời hắn về đồn, sau một hồi thẩm vấn lâu dài, hắn đã nhận tội.

Hữu Thiện giơ sách lên, con mèo vui sướng lộn nửa vòng: "Méo!"

‘Xoạt.’

Hữu Thiện lật giấy đọc tiếp, khi đọc đến đoạn ở cuối trang, mặt cậu đanh lại. Thanh Tùng thấy vậy cũng mò tới đọc thử, xong sắc mặt anh cũng chẳng khá khẩm hơn là mấy.

‘Phương pháp này chỉ làm chậm quá trình phân hủy, tích tụ âm khí. Đến khi cái xác bị phân hủy hoàn toàn, âm khí bạo phát.’

Bọn chúng đang muốn làm cái gì vậy?

“Xem ra vật này không lấy không được.” Thanh Tùng nói.

Hữu Thiện hoàn toàn đồng ý với anh.

Anh Kiệt đặt máy mình xuống sàn nhà, trên màn hình là một tấm bản đồ. Mọi người tụ lại xem, anh chỉ vào một nơi trên đó: “Nếu tình hình tệ như hai đứa nói, chúng ta hãy chuyển thi thể tới đây.”

Vị trí này là cánh rừng phía bên kia sông, nơi đây vắng vẻ, sẽ không làm kinh động tới mọi người.

Chàng sinh viên co rúm trong phòng sợ hãi, cậu chàng đang nghĩ tối nay nên đến nhà ai ngủ nhờ đây.

Đây là chuyện cậu ta nên nghe sao?

‘Ting!’

Hữu Thiện nhìn điện thoại nói với chàng sinh viên: “Ê, ra lấy cơm đi.”

_________________

Cà có điều muốn nói:

Cà: Chém gió hết đấy

 

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px