Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
[BL] Đại sư, giúp tôi với!

Chương 3: Ngôi trọ

Chương 3: Ngôi trọ

‘Cạch cạch.’

Hữu Thiện nhẹ nhàng gõ vào tấm sắt sắt cũ kĩ. Trong nhà lập tức vang lên tiếng bước chân bình bịch, sau đó là tiếng mở chốt cửa.

“Thiện! Mày đến rồi à? Mau vào đi.” Người mở cửa là cậu thanh niên chạp tuổi Hữu Thiện. Cậu ta hiện đang là sinh viên năm hai của trường đại học ‘Nghệ thuật truyền thông’. Mấy hôm trước cậu ta mới rời khỏi ký túc xá trường để thuê trọ nên ngoài tiện cho việc làm đêm. Vì tiếc tiền, cậu ta chấp nhận ở trong căn trọ với giá một triệu rưỡi giữa lòng thủ đô.

Nghe đã thấy bất ổn rồi.

Hữu Thiện đề cao sự dũng cảm của cậu ta.

“Trọ này mát lắm. Cứ tự nhiên như ở nhà.” Không vội vào chuyện chính, cậu ta tiếp tục lải nhải:“Đúng rồi, mày có đồng ý ký hợp đồng với Nhã Tinh không? Tao nghĩ mày nên đồng ý, đãi ngộ ở công ty đó vô cùng tốt, tài nguyên cũng dồi dào. Chỉ cần mày có năng lực thì gà cũng biến thành phượng hoàng mà thôi.”

Hữu Thiện mù mờ nhìn cậu ta: “?”

Thấy thằng bạn mình như người rừng, cậu ta cũng ngớ người: “Ơ mày chưa biết gì à? Mau mau mở điện thoại lên xem đi.”

Hữu Thiện ù ù cạc cạc làm theo, nhưng loay hoay mãi ở giao diện chính vẫn không biết nên xem cái gì. Chàng thanh niên kia ‘ài’ một tiếng thò tay vào thao tác hộ cậu.

Thì ra Thanh Tùng lên bài đính chính về hành động lúc nửa đêm kia.

[Swan v]: Đừng hiểu lầm, tôi không stalk đâu. Sau buổi livestream tôi thấy cậu ấy có tiềm năng nên muốn qua xem thử một chút, biết đâu có thể mời cậu ấy ký hợp đồng với Nhã Tinh. Mọi chuyện chỉ có vậy mà thôi.

P/s: Lúc đặt điện thoại xuống bàn Bong Bóng đã giẫm lên nó nên nhảy cảm ứng. (Hình ảnh.)

Hình ảnh là một bé mèo trắng lông dài kiêu kỳ nhìn thẳng vào camera.

[Aaaaaaaaa Bong Bóng vẫn xinh yêu như ngày nào!!!!!]

[Bài đăng không ‘áp dụng công thức’, chắc chắn là chính chủ viết rồi!]

[Dạ, mặc dù đã là lần thứ ba tái phạm nhưng tụi em tin anh mà.]

[Chả thấy ở phim trường gì chỉ thấy ngồi ôm điện thoại.]

[Dịch: Tôi stalk. Bong Bóng mà không giẫm vào điện thoại đố mấy người phát hiện ra.]

-> [Swan bày tỏ: Cảm ơn bà nha.]

-> [Cẩn thận bà bị block bây giờ.]

-> [Cười chết, chúc bà bình an.]

-> [Đây rồi, điều tôi muốn tin.]

[Tác hại dùng điện thoại lúc nửa đêm:]

… [Vãi shyt, tôi bị block thật rồi!?]

-> [=)))))))))))))))))))]

-> [Trong dự đoán.(Che mặt cười)]

Hữu Thiện chần chừ, cuối cùng cậu tim hai bài viết một cái coi như đáp lại anh rồi tắt điện thoại đi.

“Xử lý truyền thông thôi, họ không thật sự muốn ký đâu.” 

Thanh niên không đồng ý đáp lại: “Cũng coi như là có cơ hội trong giới rồi, mày không muốn thử à?”

Trái với sự hào hứng ấy, Hữu Thiện lại nhún vai đáp: “Nổi tiếng rồi còn đâu thời gian đi trừ tà nữa.”

Thanh niên: “...” Vậy mày vào giới giải trí làm chi dị? Lửa nghề của mày đâu rồi!?

Hữu Thiện mở balo cúi người đặt nó dưới sàn nhà. Cục Cưng chờ mãi mới được ra ngoài. Mèo đen đi lung tung trong trọ bắt đầu khám phá môi trường mới.

Cậu ngồi dậy vào vấn đề chính: “Bạn trọ của ông thường xuất hiện ở đâu thế?” 

Ngọn lửa đang cháy hừng hực của thanh niên lập tức tắt ngúm, lát sau cậu ta mới khó khăn nói: “Đêm nay cho tao liều an thần rồi hai người hẵng giao lưu với nhau nhé?”

Hữu Thiện bật cười thành tiếng. Thật ra lúc đầu thanh niên này cam chịu ở chung phòng với người ta. Cậu ta đưa ra châm ngôn ‘không thấy là không có’. Nhưng nửa đêm khi mà cậu ta đang thiu thiu ngủ lại bị ‘người bạn trọ’ kéo chân một cái khiến cậu ta giật mình tỉnh giấc. Buổi sáng mạnh mẽ bao nhiêu thì buổi tối hèn nhát bấy nhiêu, cậu ta dù tỉnh táo vẫn không dám mở mắt giao lưu với ‘bạn trọ’ trong phòng.

Sau ba ngày bị giày vò tinh thần, cậu ta không chịu nổi nữa liền liên hệ với Hữu Thiện để cậu thương lượng với ‘người bạn trọ’ này một chút, và cậu đồng ý.

Ăn đau cũng nhất quyết không chịu chuyển trọ, đây là nghị lực của sinh viên sao?

Hữu Thiện đứng dậy đi tham quan phòng trọ. Phòng trọ chỉ rộng tầm 16 mét vuông, ẩm thấp, đứng trước cửa đã có thể thấy toàn bộ nội thất bên trong. Đâu đâu cũng có dấu vết của âm khí, có thể suy luận được chủ cũ chưa từng rời đi.

Cậu vào nhà vệ sinh mò mẫm từng ngóc ngách trong đó nhưng không thu hoạch được gì kì lạ. Lại đi lên gác lửng tìm kiếm, trên đây rải một cái chiếu, đặt một cái bàn và kê một cái tủ gỗ cũ. Cậu không chần chừ đi tới nhìn thẳng khe vào tủ. Lần này có thu hoạch lớn rồi.

“Tủ của trọ đúng không?” Đây là một câu hỏi tu từ.

“Ừ, có vấn đề gì sao?” Giọng chàng thanh niên vọng từ dưới lên.

Hữu Thiện loay hoay kéo tủ ra ngoài, tủ khá nặng, cơ tay cậu căng cứng. Cuối cùng tủ gỗ bị xê dịch đi đáng kể, những lá bùa dán chi chít trên tường cũng dần được ánh sáng rọi tới. Cậu vuốt vuốt mấy lá bùa trên tường trầm ngâm suy nghĩ.

“Vãi!”

Chàng thanh niên vừa mới ló đầu lên đây đã gặp phải cảnh tượng chấn động, cậu ta không kìm được mồm thốt ra từ ấy.

Hữu Thiện quay lại hỏi: “Ông chưa từng rà soát căn trọ này à?”

Thanh niên trèo hẳn lên gác đứng song song với cậu rồi nói: “Giá rẻ bèo là biết có bất thường rồi cần gì kiểm tra nữa?”

Lạc quan phát sợ.

Nhưng cũng hơi có lý…?

“Thật ra thì nếu người ấy không muốn đi thì không cần phải đuổi đi đâu. Mày chỉ cần nói với người ấy đừng đến giao lưu với tao là được.” Chàng thanh niên miễn cưỡng nhượng bộ.

“...”

Hữu Thiện xoa thái dương: “Thôi được rồi, để tối tao giải quyết.”

Lúc xuống dưới nhà, Hữu Thiện thấy Cục Cưng đang ngồi trên đống thùng carton nghịch tường, cậu bế nó lên thơm vào cái đầu tròn vo của nó vài cái nói: “Sao thế, muốn đền tiền không?”

“Meo meo!”

‘Bạch bạch.’

“Ai vậy?” Cậu thanh niên ra mở cửa, người gõ là ông chủ trọ, ông ta có dáng người gầy gò, khá cao nhưng lại bị gù lưng. Hốc mắt ông sâu đen đến đáng sợ, lông mày rậm, con ngươi u ám đảo liên tục, cuối cùng dừng lại trên người Hữu Thiện, đúng hơn là trên con mèo đen của cậu.

“Quản lý mèo của cậu cho cẩn thận, đừng để nó làm hỏng đồ đạc ở đây.”

“Ơ? Vâng, vâng ạ.” Thanh niên bừng tỉnh đáp lại ông chủ trọ. Ông ta không phản ứng gì chậm rãi đi vào phòng bên cạnh.

“Này…” Thanh niên đóng cửa lại quay sang tính nói gì đó, Hữu Thiện đã giơ điện thoại lên lắc lắc với cậu ta. Cậu ta luống cuống lấy điện thoại mình ra xem.

[Tôi yêu tiền, tiền đến với tôi]: Ông ta có vấn đề.

[Tôi muốn nổi tiếng!]: QAQ????

Hữu Thiện đặt Cục Cưng lên vai mới nhắn tiếp.

[Tôi yêu tiền, tiền đến với tôi]: Ông ta ở phòng bên cạnh đúng không?

Thanh niên không hiểu vì sao họ lại giao tiếp với nhau bằng phương thức cồng kềnh thế này nhưng cậu ta vẫn thành thật trả lời: Phải, có vấn đề gì sao?

[Tôi yêu tiền, tiền đến với tôi]: Nói này nè, nhất định phải bình tĩnh.

Thanh niên hít một hơi sâu đón chờ cơn chấn động sắp tới, Hữu Thiện cũng không làm cậu ta thất vọng.

[Tôi yêu tiền, tiền đến với tôi]: Ông ta theo dõi ông.

Năm chữ đánh thẳng vào giác quan của người thanh niên, cậu ta run tay suýt nữa đánh rơi điện thoại, may thay Hữu Thiện nhanh tay đỡ lấy ‘nửa sinh mạng’ cậu ta: “Cẩn thận.”

Cậu không mở miệng giải thích vì biết đâu ở bên kia tường, ông ta đang áp tai nghe lén bọn họ nói chuyện.

Ẩm thấp, tối tăm, nhếch nhác và bất an.

Cậu trai sững sờ. Hữu Thiện không nói gì chờ cậu ta tiêu hóa thông tin. Cậu cọ đầu với Cục Cưng khen ngợi nó: “Mèo ngoan.”

“Meo.”

Năm phút lặng lẽ trôi qua.

‘Ting!’

Một tin nhắn được gửi đến, cậu thanh niên không kìm được hỏi cặn kẽ sự việc. Dù sao cậu ta cũng là nhân vật chính trong câu chuyện này mà.

[Tôi muốn nổi tiếng!]: Rốt cuộc là sao vậy?????

[Tôi yêu tiền, tiền đến với tôi]: Tôi thấy lời ông ta nói không đúng lắm nên vừa kiểm tra một chút, lại đây.

Hữu Thiện đứng ở chỗ Cục Cưng vừa nghịch ngoắc tay với chàng sinh viên. Cậu ta nhanh chóng tới gần. Cậu ép sát cậu ta vào bức tường ẩm mốc rồi chỉ xuống một cái lỗ nhỏ trên đó. Chàng thanh niên cúi người nhìn, sợ cậu ta cúi hơi lố nên cậu đưa tay đỡ trán cậu ta. 

Cái lỗ này khá sâu, vì bị những lời nói của Thiện tác động, cậu ta không khỏi suy luận theo chiều hướng xấu nhất: Cái lỗ này thông với phòng bên cạnh.

Cậu chàng tái mặt, lòng bàn tay bắt đầu rịn mồ hôi lạnh.

Nhưng mà lỡ như chỗ đó vốn hỏng từ lâu được chủ trọ qua loa sửa lại thì sao?

Truyện này quá đáng sợ, thanh niên vẫn cố gắng bẻ hướng suy nghĩ của mình. Hữu Thiện quay lưng về phía cậu ta, cả bàn tay cậu áp lên bức tường trắng mốc meo, cậu nói: “Bình tĩnh Thim, từ giờ mọi chuyện ổn rồi.”

Hữu Thiện chớp mắt, hàng mi phất nhẹ như lông vũ. Một dải sáng quét ngang con ngươi cậu tựa phản quang lướt trên mặt kính. Không gian lập tức bị bóp méo, cả căn trọ trở về dáng vẻ khi xưa.

Xung quanh mờ mờ ảo ảo, có nhiều chỗ tối đen chẳng thể nhìn rõ thứ gì. Để hình dung thì giống như một người đang cố gắng nhớ lại một mảnh kí ức trong quá khứ, và khoảng đen ấy chính là những chi tiết nhỏ mà người ấy không thể nhớ nổi. Nhìn đồ đạc bày biện trong căn phòng, rõ ràng người thuê cũ là một cô gái.

“Ông! Thằng già biến thái!” Chủ phòng đột nhiên hét lên, sau đó cô chạy vội khỏi nhà tắm thu xếp đồ đạc của mình rời đi. Lúc ra tới cửa, cô bị chủ trọ chặn lại. Cơn giận vẫn còn sục sôi trong lòng, cô dùng điện thoại đập liên tiếp mấy phát lên đầu ông ta. Ông ta giơ tay chặn được hai phát đánh. Khi bỏ tay xuống, máu đỏ lăn dài trên khuôn mặt già nua ấy.

“A!” Cơn giận xua tan được một nửa. cô gái sợ hãi bỏ chạy. 

Lão già nhìn thì có vẻ bình tĩnh nhưng hai bàn tay khẽ run rẩy đã tố cáo ông ta. Ông ta về phòng của mình lấp lại cái lỗ phòng hờ cảnh sát. Nhưng cuối cùng, cô gái ấy đã không báo. 

Thời điểm sai rồi sao?

Hữu Thiện nghi hoặc tiếp tục lùi thời gian thêm một năm nữa. Xung quanh tối om, nhờ vào đèn ngủ trên gác lửng, cậu thấy một bóng đen lặng lẽ đứng dưới chân cầu thang. Cái bóng ướt át bất động một hồi mới bắt đầu di chuyển từng bước nặng nề.

‘Thịch’ ‘Thịch’ ‘Thịch’...

Sau đó từ phía trên vọng ra tiếng hét của một người phụ nữ.

Sai rồi, lùi xuống một năm nữa…

Lịch sử lặp lại, bóng ma dọa người thuê trọ khiến họ phải lập tức rời đi trong đêm. Nhưng ngoại trừ hù, nó chưa làm ra hành động gì khác. Nó muốn đuổi người? Muốn kêu oan? Hay chỉ thuần túy cảm thấy việc này vui?

Tiếp tục lùi xuống một năm nữa.

Năm năm trước.

Lần này Hữu Thiện nghĩ thời gian đúng rồi vì giá trọ ở đây chưa thấp chạm đáy. Một cô gái trẻ đột ngột mở cửa sắt bước vào, theo sau cô là ông chủ trọ. Hai người trao đổi qua lại rồi chính thức ký hợp đồng thuê trọ.

Hữu Thiện lướt qua cuộc sống thường ngày của cô. Tới một hôm định mệnh, trong lúc đang làm đồ án trên gác, cô vô tình nhìn thấy tia sáng nhỏ lóe lên trên bức tường. Bởi vì cô đóng cửa kéo rèm, phòng trọ không có chút ánh sáng nào ngoại trừ từ cái máy tính cũ kĩ của cô nên cái lóe sáng ấy cô nhìn thấy rất rõ ràng.

Cô run rẩy bật điện kiểm tra khắp căn trọ để rồi phát hiện ra một điều vô cùng ghê tởm. Ông chủ trọ đã đục một lỗ nhỏ thông phòng ngủ của cô với phòng của ông ta, ngoài ra cô còn tìm được hai lỗ khác ở gian chính và phòng tắm. Làm vậy để làm gì thì trong lòng cô đã tự có đáp án.

Cô gọi ông chủ trọ ra chất vấn, hai người lời qua tiếng lại rất lâu nhưng hàng xóm chẳng ai ra xem vì thời điểm này mọi người đều đã đi làm hoặc đi học rồi.

Ông ta thô bạo đẩy cô vào phòng trọ rồi khóa cửa lại. 

“Già dơ! Ông làm vậy là vi phạm pháp luật! Tôi sẽ báo cảnh sát!” Vừa nói cô vừa rút điện thoại ra bấm số gọi.

Mí mắt ông ta giật giật, ông ta cầm cái chảo vung lên đập mạnh vào đầu cô một phát khiến cô lảo đảo ngã khụy xuống đất. Xong việc ông ta kéo cô lê lết lên chỗ ngủ. 

Hữu Thiện nhìn màn hình điện thoại của cô, bất ngờ là trên đó hiển thị người cô gọi là mẹ và cuộc gọi kết nối thành công.

Lão già quẳng cô xuống đất, đang tính thực hiện hành vi đồi trụy thì cô bất ngờ tỉnh lại. Cô giãy giụa kêu cứu, cô gọi bố, gọi mẹ, gọi hàng xóm, chẳng ai đáp lại, chỉ có tiếng chửi rủa không dứt của chủ trọ. Cuối cùng cô bất ngờ lên gối thúc mạnh vào chỗ hiểm của ông ta một cái. Nhân lúc ông ta đau đớn ôm hạ bộ, cô thở hồng hộc bò dậy bỏ chạy. Quần áo cô xộc xệch, trên làn da ngăm hiện rõ dấu vết của cuộc xô xát, mắt cô vằn lên những tia máu đáng sợ.

Chỉ là nếu cô trốn thoát thành công thì sẽ chẳng có ma quỷ nào ở đây rồi. Ông chủ trọ vớ lấy cái máy tính xách tay trên bàn rồi quẳng về phía cô gái. Phần góc nhọn của máy tính nện thẳng vào gáy khiến cô bất tỉnh.

Ông ta nhịn cơn đau ở hạ bộ đứng lên, nhìn cô gái nằm bất động trên đất, trong mắt ông ta lóe lên tia hung ác. Ông ta nắm tóc cô kéo đi rồi dùng sức nện đầu cô lên bức tường để xả giận. Hữu Thiện nhận ra vị trí này chính là chỗ bị dán bùa. 

‘Ầm! ’‘Ầm!’ ‘Ầm!’ 

Một cái, hai cái rồi ba cái, khuôn mặt nát bét, máu đỏ bắn tung tóe khắp nơi, khung cảnh trở nên quá đỗi kinh dị. Cô gái không động đậy nữa, cô đã chết rồi.

Ông chủ trọ sau khi xả giận xong thì hoảng sợ tột cùng, không phải vì cảnh tượng đẫm máu trước mắt, cũng không phải vì hành vi như súc vật của mình mà là vì ông ta sợ sẽ phải vào tù. Ông ta run rẩy lẩm bẩm an ủi với bản thân rằng không sao đâu rồi dùng cái chăn quấn lấy cái xác lại. Chưa cảm thấy an toàn, ông ta tiếp tục dùng dây thừng buộc chặt cái chăn. Xong xuôi, ông ta vác ‘cái chăn’ ra khỏi phòng đi vào hư vô. Hữu Thiện không thể đi theo vì ‘trí nhớ’ của bức tường chỉ giới hạn trong căn phòng này mà thôi, nhưng cậu đoán được đại khái ông ta đi đâu, làm gì rồi.

Thoát khỏi dòng ‘hồi ức’, Hữu Thiện nheo mắt lại nói: “Hôm nay tao ngủ lại đây nhé?”

“Tất nhiên là được…” Cậu thanh niên càng nói càng bé dần vì sắc mặt Hữu Thiện không được tốt lắm.

_____________

Cà có điều muốn nói:

Cà: Mở khóa kĩ năng Hữu Thiện.

 

Bình luận đoạn văn

Honeybee

Honeybee

Trắng - Đen Bong Bóng - Cục Cưng Dễ thương thí

Bình luận

Honeybee

Honeybee

Trắng - Đen Bong Bóng - Cục Cưng Dễ thương thí

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px