Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
[BL] Đại sư, giúp tôi với!

Chương 2: Cửa hàng mèo cổ

Chương 2: Cửa hàng mèo cổ

Phòng của Thanh Tùng ở vị trí không đẹp, buổi sáng mặt trời chạm không tới, buổi tối lạnh lẽo không ai dám đến gần. Thường thì nếu không cần thiết chẳng người nào dám mon men lại đây.

Tại những nơi vượng âm như này sinh vật sống chẳng có bao nhiêu. Chim chóc không thèm tới, cây cối chết như ngả rạ. Trước sự héo tàn âm u ấy, Ngũ Gia Bì lại xanh mơn mởn ngoài ban công trông rất đặc biệt. Nhưng chỗ đáng sợ ắt còn điểm tốt, ví dụ như anh ít bị làm phiền, lại ví dụ như phòng anh quanh năm mát mẻ, đặc biệt là về đêm…

Thanh Tùng ung dung dựa người vào lan can lướt danh sách quản gia vừa gửi tới. Người nổi tiếng tầm trung trở lên trong giới huyền học không nhiều như giới giải trí. Anh lướt một chút là đến cuối danh sách, lúc này anh mới chầm chậm lướt ngược trở lại.

Đèn trong phòng đã tắt, gió đêm nổi lên lành lạnh, đôi khuyên tai vàng làm từ hai lá bùa khẽ đung đưa theo gió. Để đáp ứng nhu cầu thẩm mĩ của bản thân, anh đã biến hai lá bùa bình an thành đôi khuyên tai hợp với phong thái của mình.

Anti nói anh làm vậy là phô trương, anh không quan tâm. Gia thế của anh chưa đủ phô trương sao?

Gia tộc họ Huỳnh, một gia tộc lừng danh không chỉ vì bao năm đứng đầu các thế gia vọng tộc, mà còn bởi họ luôn phát triển song hành một nhánh khác, một nhánh hệ thống chuyên đi xử lý các sự vụ liên quan đến ma quỷ, tà giáo,...

Ánh sáng điện thoại hắt lên khuôn mặt Thanh Tùng chập chờn theo từng cú lướt, cuối cùng anh dừng lại tại hồ sơ một người. Hồ sơ người này ít chữ đến đáng thương, kèm theo đó là một tấm ảnh chụp chính diện được gắn ở đầu trang.

Dù chụp góc chính diện hay chụp ở góc độ khác thì anh cũng chẳng thể nhìn rõ mặt mũi người này ra sao, vì người này đeo chiếc mặt nạ trắng đơn điệu và khoác lên mình bộ áo choàng đen.

Thường những người bí ẩn như này sẽ không được lòng khách hàng và đồng nghiệp. Nhưng, cố tình gắn ở giữa tấm vải đen lại là logo độc quyền của một môn phái rất nổi tiếng trong giới: Liên Hoa Pháp hội.

Bạn nghi ngờ tôi ư? Trừ khi bạn chứng minh được logo tôi mang theo là giả, còn không, bạn không có tư cách nghi ngờ năng lực của tôi.

Tên: ?

Tuổi: ?

Xuất thân: Liên Hoa Pháp hội.

Liên hệ: HST ‘sssyyy’

Độ tin cậy: ★★★★/★★★★★

*Chú ý: Có tội đừng liên hệ. Người này có tiền sử tống khách hàng vào tù.

Thanh Tùng: “...” Một sao bị trừ kia là vì tống khách hàng vào tù à?

Tự nghĩ lại tự bật cười, Thanh Tùng đổi tay cầm điện thoại quan sát hình ảnh được đính kèm theo hồ sơ.

Anh nhìn chằm chằm vào phần da thịt lộ ra ngoài. Tại đoạn cổ trắng nõn, vị trí hai nốt ruồi giống y đúc của cậu bạn nhỏ vừa nãy. Kết hợp với đôi khuyên tai đỏ rực lấp ló sau lớp áo choàng, Thanh Tùng chắc chắn người bí ẩn này chính là Phan Hữu Thiện vô danh trong giới giải trí.

Ừm… Theo một cách ‘joke’ nhạt thì trường hợp của cậu tạm gọi là ‘âm thịnh dương suy’.

Chờ một chút.

Thanh Tùng lại nhìn chằm chằm vào hồ sơ người ta, nhưng lần này là chỗ liên hệ. Anh cảm thấy dãy chữ này rất quen mắt…

Chẳng phải đây là tài khoản cậu vào phòng phát sóng của anh hay sao?

Anh cảm thấy kì lạ lập tức lên HST tìm kiếm ‘sssyyy’. Nền tảng cho ra tài khoản không ảnh đại diện của một thầy pháp được đông đảo người dùng theo dõi. Như vậy không hợp lý, cậu rất vô hình trong giới giải trí mà? Với số lượng người theo dõi như này thì không thể nói là vô danh được.

Móng tay cái chậm rãi gõ lên màn hình điện thoại mấy nhịp đều đều. Bỗng một ý tưởng lóe sáng trong đầu, anh nhướng mày gõ cụm ‘yyysss’ lên thanh tìm kiếm.

‘Tạch.’

Sau âm thanh này, một tài khoản khác hiện ra. Anh nhấp vào xem thử.

Đây rồi, tài khoản cõi dương. Nó cũng không có ảnh đại diện, hơn ba nghìn lượt theo dõi. Từ lúc tạo tài khoản tới giờ chỉ đăng năm bài viết. Bài viết mới nhất là từ năm ngoái để quảng cáo cho hai bộ phim màn hình dọc.

Thanh Tùng: “...”

Cậu chỉ giấu quỷ chứ không thèm giấu người. Thế mà lúc ở phòng phát trực tiếp, hơn một triệu người xem không ai nhận ra cậu ngay cả khi cậu nói mình có tiếng trong giới huyền học.

_…

Thanh Tùng ngồi xuống chiếc ghế bành đặt ở ban công lướt mấy bài viết của ‘sssyyy’. Tài khoản này chủ yếu toàn đăng tải mấy câu chuyện tâm linh cậu gặp phải và mấy chuyện cậu đã xử lý. Cuối bài viết luôn có hai câu ‘Gặp khó khăn liên hệ cho tôi.’ và ‘Không có việc gì khó chỉ sợ tiền không nhiều.’.

Mùi lừa đảo khẽ bốc lên nhưng với cái xuất thân từ ‘Liên Hoa Pháp Hội’ kia thì anh không thể không tin tưởng cậu được.

Thôi được rồi, thầy pháp cũng cần mưu sinh.

Thanh Tùng lại vào tài khoản ‘yyysss’ xem hai thử hai bộ phim màn hình dọc kia giải trí một chút. Hữu Thiện tận dụng triệt để kinh nghiệm có được nhờ vào hành nghề tay trái để đóng vai một con ma và một thầy pháp phản diện ác độc.

Dễ thấy, cậu không mấy mặn mà với giới giải trí. Đoàn phim yêu cầu cậu đăng poster thì cậu đăng, bảo cậu chia sẻ bài viết thì cậu chia sẻ, ngoài ra không còn hành động dư thừa nào khác, kể cả viết caption.

Xem xong, Thanh Tùng đặt điện thoại xuống bàn thôi không soi cậu nữa. Con mèo trắng chẳng biết từ đâu chui ra bất thình lình nhảy lên bàn meo meo vài tiếng báo danh. Anh không giật mình, dù sao cũng đã quá quen với mấy trò mèo của nó rồi. Đang định nhấp một ngụm rượu thì chợt nhớ ra một điều, anh lập tức nhấc con mèo lên hoảng hốt nói: “Nhảy cảm ứng bây giờ…”

Muộn rồi, lúc đặt điện thoại xuống bàn Thanh Tùng chưa thoát giao diện ứng dụng, con mèo trắng giẫm lên điện thoại đã tiện chân thích bài viết của người ta. Ác hơn nữa là tài khoản ‘Swan’ có tích xanh hẳn hỏi còn bình luận dưới bài viết ấy: [Swan v]: deisoawbodl

“Méo?”

Thanh Tùng nhìn màn hình điện thoại giật giật khóe miệng. Mắng mèo không được mà thu hồi tương tác cũng chẳng xong. Cuối cùng anh bất lực báo cáo với quản lý.

“Swan, bóc lột cũng phải vừa phải thôi! Bây giờ là hai giờ sáng đấy!?”

Thanh Tùng gãi mũi: “Chuyện là thế này, em stalk người ta.”

Giọng quản lý mang chút ngái ngủ: “Ừ? Rồi sao nữa?”

“Em dùng acc chính và lỡ tay tương tác với bài viết được đăng từ hai năm trước.”

“...”

Quản lý tỉnh ngủ: "Swan! Tôi đã nói nửa đêm đi ngủ đi mà! Thật là, để tôi xem xem…”

Quản lý nhìn chằm chằm vào dòng bình luận của anh, cuối cùng hắn nhắm mắt nói: “Đừng thu hồi cái gì cả, ngày mai thành thật hối lỗi đi.” Xong, quản lý còn lẩm bẩm: “Dù sao cũng chẳng phải lần đầu.”

“Được được, chúc anh ngủ ngon.” Thanh Tùng nhẹ giọng chúc.

“...”

_…

Hữu Thiện ngủ dậy thấy tên mình bị treo lên hot search, dù chỉ hạng bảy nhưng cũng đủ khuấy đảo lòng cậu.

No3: Swan sao lại stalk người ta thế?

No7: Swan tương tác bài viết của yyysss

Hữu Thiện: “?”

Cơ chế lên hot search của HST vô cùng đơn giản. Có ba cách, một là lượng tìm kiếm bài viết đông đảo trong khoảng thời gian nhất định, hai là có hashtag trending, ba là mua. Nhưng rất hiếm ai dại mà mua hot search vì nó rất dễ nhận ra.

Trường hợp của cậu là do đính kèm với Swan nên mới lên hot search. Cậu đăm chiêu suy nghĩ một hồi quyết định ké fame người ta một tí.

[yyysss]: Trượt tay là rõ, ở đây không có gì để hóng đâu.

Sau cái hot search kia, tài khoản này của cậu có thêm vài nghìn lượt theo dõi, nhìn là biết tới hóng chuyện rồi. Có khi hóng xong là họ rút lui liền, cộng đồng mạng tuyệt tình như thế đó.

Cậu mới chỉ đăng bài thôi mà ở dưới đã nhảy lên trăm bình luận, lượng tương tác cao nhất từ trước tới giờ.

[To gan! Anh dám đuổi chúng tôi!?]

-> [yyysss]: (Mèo đen tạm biệt.)

Bức ảnh là Cục Cưng ngơ ngơ ngẩn ngẩn giơ tay trước ống kính, bên dưới là chữ ‘bai’ không thể tuyệt tình hơn.

-> [Hãy đăng nhiều ảnh mèo nhà anh lên, anh sẽ giữ chân được chúng tôi. (Quý ông nâng ly.)]

[Biết là ké fame nhưng không ghét được, chắc do đẹp trai. (Mèo con thèm thuồng.)]

-> [yyysss]: Ké cũng có nghệ thuật của ké.

Mắng thì cũng có, nhưng Hữu Thiện thẳng tay xóa bình luận của người ta rồi. Nghịch ngợm với đám cư dân mạng một lúc nữa cậu mới bế mèo con rời khỏi căn hộ của mình.

Mấy hôm trước cậu nhận được lời cầu cứu từ bạn học cũ cấp ba nói rằng trọ cậu ta có ma. Cậu hẹn rằng hôm nay đến xem thử tình hình. Trước khi ra khỏi nhà, cậu kéo phắt bao đàn guitar treo ở huyền quan xuống vai. Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ bên trong đựng đàn nhưng chỉ cậu biết bên trong toàn là đồ nghề của cậu

Hữu Thiện không cần cải trang vì chút bọt sóng trên mạng không đủ để thay đổi cuộc sống thường ngày của cậu. Cậu vẫn chỉ là một người bình thường giữa dòng người đông đúc.

_...

Hữu Thiện bắt taxi đường dài đến Hoài Vân. Bác tài là một người dễ tính, bác đồng ý cho cả người và mèo lên xe. Cục Cưng từ lúc ra khỏi nhà cứ nằm bẹt trong ba lô không nhúc nhích. Cậu gõ lên mặt nhựa hai cái, nó chỉ phẩy nhẹ đuôi báo: ‘Nghe thấy rồi’.

Bác tài nhìn vào bao guitar của cậu qua gương chiếu hậu cười hỏi: “Cháu cũng học đàn hả? Bọn trẻ thời nay năng động sáng tạo nhỉ?”

Hữu Thiện thuần thục trả lời: “Cháu mới học thôi ạ.”

Nhiều tuyến đường trong thành phố khá đông đúc. Chiếc taxi hết dừng lại đi khiến cậu cảm thấy không khỏe trong người.

Sau gần một tiếng chóng mặt trên xe, Hữu Thiện cuối cùng cũng đến được nơi cần đến. Nắng hôm nay không gay gắt lắm, không khí bên ngoài khá thoáng và trong lành. Cậu híp mắt chờ cơn say tan đi mới tiếp tục lên đường.

“Trước khi đến nhà bạn ba mua cho con đồ chơi mới nhé?” Hữu Thiện gõ lên ba lô nói.

Cục Cưng giơ móng vuốt cào chỗ cậu đang chạm, nó meo một tiếng dài đáp lời.

Hữu Thiện bước vào một khu chợ cổ, các sạp hàng chủ yếu bày biện đồ làm bằng gỗ. Nhìn một vòng, cậu híp mắt đi vào cửa hàng có tên ‘Mèo cổ’.

‘Leng keng.’

Chiếc chuông treo trước cửa vang lên báo hiệu có khách vào.

Bà chủ lập tức nói:“Xin chào quý khách.”

Hữu Thiện cười tít mắt, không phải vì bà chủ quán xinh đẹp mà là vì biểu cảm cứng đờ của bà cùng với tiếng hét chói tai đến từ kệ gỗ bên trái cậu.

“Aaa!!!”

Quán không chỉ có người sống, còn có sinh vật đến từ cõi âm.

Mà không phải chỉ riêng quán này, cả khu chợ này đâu đâu cũng có sự xuất hiện của ma quỷ.

Là do đất linh hay có người nuôi?

“Bà chủ, khu chợ này do tổ chức nào quản lý vậy?”

Hữu Thiện vừa hỏi vừa cầm con mèo gỗ lên nghịch, tiếng hét chói tai vừa nãy là phát ra từ nó. Công đức cậu rất ‘sáng’, vầng ánh sáng ấy đã tạo ra lá chắn vô hình đẩy lùi bọn ma quỷ. Do đó con mèo gỗ phản ứng dữ dội như vậy là điều dễ hiểu. Hẳn là khi tiếp xúc gần với cậu nó cảm thấy rát lắm.

“Bà chủ xinh đẹp ơi cứu em!”

Bà chủ giật giật khóe miệng đi tới đáp: “Khu chợ này do gia tộc họ Huỳnh xây dựng lên.” Nói xong bà lấy lại con mèo gỗ trong tay cậu: “Xin lỗi, mèo gỗ này là linh vật của tiệm, không thể bán.”

Hữu Thiện nhìn chằm chằm con mèo gỗ khiến nó đổ mồ hôi hột. Cậu nhanh chóng xác định đây là một con linh miêu chết chưa lâu, đã có chủ, và chủ là bà cô trước mặt cậu. Cậu nhún vai đi xem dàn mèo gỗ khác trên kệ, đoạn cậu nâng ba lô lên hỏi: “Cục Cưng, con muốn cái nào?”

Cục Cưng chỉ về hướng mèo gỗ trên tay bà chủ.

Linh miêu quát: “Chỉ cái gì mà chỉ!”

“Meo!”

Hữu Thiện lẩm bẩm: “Xem ra nó không thích con rồi.”

Linh miêu run rẩy: “!?”

‘Leng keng.’

Lại có thêm một vị khách đến, bà chủ lập tức quay ra tiếp đón. Cậu nhìn vị khách ấy hồi lâu rồi quyết định không vội rời đi.

Hữu Thiện đứng trong góc vờ như đang chọn lựa mèo gỗ nhưng sự chú ý lại đặt trên người đàn ông trung niên kia. Ông ta to con, khuôn mặt nghiêm nghị, trên đầu hói một khoảng. Người mặc vest tay xách cặp chân đi giày da, không cần tính cũng đoán được đây là dân công sở, lại còn có chức vụ khá cao.

“Bà chủ, tính tiền.” Ông đặt lên bàn một hộp gỗ. Bà chủ tiệm mở ra để lộ cây trâm gỗ đính ngọc phỉ thúy bên trong, không rẻ đâu.

Hữu Thiện khá bất ngờ khi nơi này bán mấy sản phẩm đắt đỏ như vậy.

“Dạ, của ngài hết bốn mươi ba triệu, nhưng hôm nay có vẻ là ngày vui của ngày nên bên em giảm còn bốn mươi triệu ạ.”

Ông cười híp mắt rút thẻ tín dụng trong túi áo.

‘Cạch.’

Đột nhiên Hữu Thiện xuất hiện úp một tấm thẻ xuống bàn gỗ. Không để ai kịp phản ứng gì, cậu đã nói trước: “Sắp tới, trong gia đình bác sẽ có một thành viên gặp hạn liên quan đến nước. Vì vậy để an toàn, cả nhà nên cẩn thận tránh những nơi có trũng nước sâu.”

“Cậu nói cái gì…”

Hữu Thiện ngắt lời, cậu nhìn thẳng vào mắt người đàn ông: “Xin gia đình hãy cẩn thận ạ, đừng để mình phải hối hận.” Nói rồi cậu cười: “Còn có, chúc bác một ngày tốt lành.”

Mọi người trong quán đơ ra, đến lúc chuông cửa kêu leng keng họ mới hoàn hồn. Hữu Thiện đã rời đi để lại tấm danh thiếp trơ trọi trên mặt gỗ.

“Cậu ta nhìn thấy em!”

“Cậu ta nghe thấy em!”

“Cậu ta có thể xử lý em!”

Con linh miêu kinh hãi hét lên.

_______________

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px