Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
[BL] Đại sư, giúp tôi với!

Chương 1: Livestream bói toán

Chương 1: Livestream bói toán

Swan đã mở livestream, mời bạn đến xem~

Huỳnh Thanh Tùng vừa mới bật livestream thì đã có vô số người đã ùa vào xem, số mắt nhảy liên tục cho tới khi chạm mốc một triệu mới có xu hướng chậm lại. Thấy người xem đã ổn định, anh mỉm cười nhìn vào camera rồi nói: “Chào mọi người, hôm nay mình sẽ chọn ba bạn hữu duyên để xem bói nhé.”

Huỳnh Thanh Tùng 24 tuổi - hay còn được biết tới với nghệ danh Swan, là một diễn viên phái thực lực. Anh bước vào con đường diễn xuất năm 18 tuổi. Từ đó đến nay đã được sáu năm, không năm nào anh không nhận được cúp danh dự. Chiếc cúp đầu tiên anh nhận được là cúp ‘Người mới nổi trội nhất’, chiếc thứ hai anh nhận được là ‘Nam phụ xuất sắc nhất’, ba năm sau đó anh được nhận ba chiếc cúp ‘Nam chính xuất sắc nhất’. Năm thứ sáu tức năm nay anh chính thức bị ban tổ chức đá ra khỏi danh sách khen thưởng, thay vào đó anh được họ mời tới tham dự với tư cách là nhà đầu tư của chương trình ‘Trao thưởng cuối năm’. Tất nhiên đó là chuyện của tháng mười hai, bây giờ mới chỉ là tháng tư nên chưa ai biết về chuyện này cả.

Ngoài là minh tinh, Thanh Tùng còn là một thầy pháp có tiếng trong giới huyền học. Khi rảnh rỗi, anh sẽ mở phát trực tiếp bói toán như bây giờ và hữu duyên kết nối với ba bạn khán giả bất kỳ để bói toán cho họ. Ban đầu khi anh phát sóng khán giả gọi anh là kẻ lừa đảo, là đồ bịp bợm vì từ xưa tới giờ có rất nhiều vụ ‘thầy pháp dỏm’ đi lừa tiền của dân, đã vậy còn tai tiếng lên hẳn các trang báo và thời sự nên họ có phản ứng như vậy là điều dễ hiểu. Về sau, dựa vào năng lực của mình, họ đã công nhận anh là một thầy pháp thật sự, hơn nữa lại còn rất giỏi.

“Cảm ơn thầy, tôi sẽ cẩn thận ạ.” Người thứ hai rối rít cảm ơn rồi chuyển tiền vào tài khoản của Thanh Tùng. Anh ngả người ra sau ghế, những lọn tóc trắng rủ lòa xòa xuống mắt anh. Anh giơ tay vén chúng sau tai nhìn thông báo mà ngân hàng gửi tới điện thoại. Anh cười tít mắt đáp lại ông: “Không có gì ạ.”

Người đàn ông đó ngắt kết nối.

[Trông gian thương vờ lờ.]

-> [Trùm sò giới giải trí mà bạn.]

Thanh Tùng chống tay đọc bình luận của người xem. Phòng phát sóng chủ yếu toàn là người hâm mộ của anh đến ngó mặt thần thượng cho bớt nhớ. Anh cười khẩy nhìn họ tung tin đồn thất thiệt dưới mí mắt mình. Cho tới khi tin đồn phát triển thành ‘Swan nắm đầu thế giới ngầm’ anh mới ngồi thẳng dậy nói với khán giả: “Người cuối nhé rồi nghỉ, để xem nào…”

Anh đưa con trỏ chuột lướt nhanh danh sách những người gửi yêu cầu kết nối một vòng rồi quay lại dừng trước một cái tên: “Người này đi, tôi nhìn thấy đây là một người khá thú vị.”

‘Cạch.’

Và đây chính là quyết định hối hận nhất của anh trong ngày hôm nay.

yyysss đã được chấp nhận yêu cầu kết nối.

Khi người con trai ấy xuất hiện trước màn hình, hai mày của Thanh Tùng lập tức kết hôn. Anh đưa tay che chán, mắt hơi híp lại, nhìn biểu cảm này chẳng khác gì lúc anh đối diện với mặt trời, chói đến mức không thể nhìn thẳng.

Khán giả thấy vậy lập tức nhao nhao lên hỏi anh bị làm sao, nửa là lo lắng, nửa là hóng hớt.

[Chồng ơi anh sao vậy?]

[Tự dưng mặt anh nhăn nhúm lại như liếm phải chanh thế?]

[Há há há, tôi chụp lại rồi, tấm meme để đời.]

[Tên thầy bói này chắc đã thấy gì đó kinh khủng ở người ta rồi.]

[Tôi mới tra rồi, người kia là Phan Hữu Thiện 20 tuổi, một nghệ sĩ siêu siêu siêu vô danh mới bị chấm dứt hợp đồng ở công ty Tinh Nhuệ. Kết nối livestream này thì khả lăng khả lăng.]

[Khả năng gì?????]

-> [Mới xem livestream hả, mấy nghệ sĩ hết thời hoặc vô danh thường hay vào phòng livestream của Swan để ké fame lắm. Khả năng người này cũng không phải ngoại lệ.]

Khi biết cậu trai trẻ kia là một người trong giới giải trí, khán giả ở phòng bắt đầu không vui.

Phan Hữu Thiện đang cúi xuống gầm bàn làm gì đó. Cái đầu cậu ngọ nguậy một hồi cuối cùng lôi lên một con mèo đen nhỏ xíu xiu đặt trên mặt bàn. Con mèo đen này rất nghịch, mới đặt chân lên bàn thôi nó đã đi lung tung để phá thối. Cậu trai mỉm cười nhìn vào màn hình, bàn tay trắng trẻo không ngừng di chuyển chặn đứng mọi đường đi của nó.

Hữu Thiện hiếm khi thể hiện sự háo hức lên mặt: “Xin chào, em nghe danh anh ở trong giới đã lâu nay mới có cơ hội được kết nối.”

Thanh Tùng bấm trán lẩm bẩm gì đó mới bỏ tay xuống, bấy giờ anh mới có thể thoải mái nhìn thẳng vào mặt người con trai trước màn hình. Đúng là người trong giới giải trí có khác, nhan sắc không bình thường. Đây là lần đầu tiên anh gặp cậu nhưng ấn tượng cậu để lại vô cùng sâu sắc.

Tóc ngắn đen tuyền, gương mặt tinh xảo, ngũ quan hài hòa. Đặc biệt, hai nốt ruồi son điểm xuyết nơi gò má càng tô điểm cho vẻ lanh lợi của cậu. Thấp xuống một chút, trên cổ cũng chấm hai nốt ruồi nhỏ xinh, nhưng màu đen. Một nốt nằm ở yết hầu và nốt còn lại nằm ở dải cơ chạy dọc cổ.

Cậu có số nổi tiếng, chỉ là chưa gặp thời mà thôi.

Thấy Thanh Tùng mãi không trả lời, Hữu Thiện tưởng anh thấy gì đằng sau mình nên quay đầu lại xem thử. Mấy dải sợi đỏ của đôi khuyên tai phớt nhẹ trên làn da trắng nõn ấy.

Chẳng có gì đằng sau cả. Anh đang nhìn cái gì vậy? Cậu ôm một bụng thắc mắc nhìn anh.

Bấy giờ, anh mới rời mắt khỏi cổ người ta rồi nở nụ cười vô cùng chuẩn mực: “Cậu là người trong giới đúng không?”

Hữu Thiện ngẩn ra một lúc mới hiểu anh hỏi gì, cậu gật đầu cười: “Đúng rồi, em cũng có tiếng trong giới đó.”

[????]

[Điêu, cậu nugu chetme!]

-> [Ngốc nghếch ơi, họ đang nói về giới huyền học.]

[Nhìn cái khuyên tai tua rua đỏ kia là tôi đoán ra rồi.]

-> [Vậy là đeo khuyên kiểu đó là người của huyền học hả, để mai mua một cái đeo thử.]

-> [Vấn đề nằm ở khí chất người đeo, mày thì bỏ đi.]

-> [Khí chất cục cứt, dễ phân biệt thế thì đã không có vô số vụ lừa đảo của bọn thầy pháp dỏm rồi.]

-> [Bọn lừa đảo cũng có khí chất mà, nhìn muốn đấm cho một cái.]

Thanh Tùng nhìn chằm chằm Hữu Thiện hồi lâu rồi anh đúc kết được một điều: Đây là một người vô cùng rắc rối, và rắc rối của cậu anh không muốn dính vào. Chính vì vậy, anh nói: “Có người không cho tôi xem nhưng ‘công đức’ của cậu rất dày vậy nên không cần quá lo lắng về tương lai của mình. Tất nhiên trong điều kiện cậu không tự tìm đường chết.”

Hữu Thiện khá đắc ý đáp lại: “Không uổng công em tích công đức từ bé.”

“Tuy nói là công đức nhưng không đơn giản là vậy, thứ ánh sáng đó khả năng cao là liên quan tới kiếp trước của cậu.” Thanh Tùng đột nhiên nói một câu dài khiến cậu nghẹn họng. Nhớ lại hồi nhỏ thầy hay nhìn cậu rồi thở dài, thì ra ý nghĩa của tiếng thở dài đó là đây sao?

Nói ít sơ hở ít, anh tạm biệt cậu: “Không mất tiền đâu, tạm biệt.”

Hữu Thiện lập tức lấy lại tinh thần: “Ok, nhưng em có một chuyện quan trọng muốn nói với anh.” Nói đến đây mặt cậu trở nên nghiêm túc hơn hẳn: “Sắp tới anh nên tránh xa ngôi làng nếu không muốn vướng phải rắc rối lớn.”

Dừng một lát cậu cười: “Anh cũng không muốn dính vào rắc rối đâu, đúng không?”

Thanh Tùng bật cười theo: “Cậu cũng biết coi bói à?”

Chuyện cũ xuất hiện thoáng qua trong đầu Hữu Thiện, cậu bất lực xua tay: “Bị lừa học cả thôi, tạm biệt anh.” Nói xong cậu ngắt kết nối luôn.

Thấy nay đã đủ ba người anh nói: “Hôm nay kết thúc nhanh hơn dự kiếm, hẹn các bạn buổi live khác nhé.” Dưới sự níu kéo của khán giả, anh dứt khoát tắt phát sóng đi.

Căn phòng chìm vào im lặng, Thanh Tùng rút một tờ giấy vàng trong ngăn kéo ra rồi dùng bút chu sa viết mấy đường kỳ lạ lên đó. Cuối cùng anh đắp tờ bùa ấy lên chán mình.

“Shhh, đau vãi.”

Cái thứ ánh sáng đó mà là công đức à?

Cơn bỏng rát dịu đi phần nào, bấy giờ Thanh Tùng mới ngả người ra sau ghế bấm điện thoại. Anh duỗi đôi chân dài miên man của mình ra vắt chéo lên nhau. Một con mèo trắng đột nhiên xuất hiện men theo đó leo lên rồi thân thiết nhảy vào lòng anh nằm, anh cũng thuận tay vuốt ve nó.

‘Cộc cộc cộc.’

Sau ba tiếng gõ có nhịp điệu, giọng của một người đàn ông trung niên vang lên: “Cậu chủ, ông chủ bà chủ muốn gặp cậu.”

Thanh Tùng nhấc con mèo lên thơm vào đầu nó một cái mới nói: “Bác Hùng bác vào đi, cháu có một số chuyện muốn hỏi.”

Bác Hùng làm việc rất nhanh nhẹn, anh vừa dứt câu bác đã nghiêm chỉnh đứng trước bàn làm việc của anh chờ đợi chỉ thị tiếp theo. Nhưng khi nhìn thấy lá bùa dán lên trán cậu chủ, bác không nhịn được mở lời quan tâm: “Đã xảy ra chuyện gì sao? Có cần bác gọi người tới không?”

Anh lắc đầu rồi giơ điện thoại mình ra trước mặt bác hỏi: “Bác đã gặp cậu trai này trong giới huyền học bao giờ chưa?”

Bác Hùng nhìn rồi trả lời rất chắc nịch: “Chưa thưa cậu chủ.”

“Ồ vậy à…” Thanh Tùng thu điện thoại về, đột nhiên anh nói tiếp: “Tí nữa bác gửi hồ sơ của mấy thầy pháp nổi tiếng từ mức trung bình trở lên cho cháu nhé.”

“Được thưa cậu chủ.”

_…

“Thầy à, thầy không xem cho con thì thầy cũng đừng ngăn cản người khác xem cho con chứ. Con canh mãi mới được anh ấy kết nối mà.” Hữu Thiện sau khi cho mèo đen ăn để nó yên thân thì lập tức gọi điện cho thầy bắt đền. Phải biết rằng cậu đã chầu chực ở phòng phát sóng của anh suốt ba tháng rồi đó!

Hữu Thiện có một thú vui nhỏ là đi xem bói cho bản thân. Ít cũng được, nhiều cũng được, sai cũng được, đúng cũng được miễn là nói về cậu.

Chính vì cái đam mê ấy mà hồi bé cậu hay bám theo thầy nằng nặc đòi ông coi cho mình, ông không chịu. Đã không chịu thì thôi đi, ông còn bảo cậu tự học mấy cái bói toán ấy để xem cho bản thân. Nhưng sau một tuần học tập nhảy cóc, một chị trong môn phái đã vạch trần lời lừa đảo của ông.”

“Không thể tự coi cho bản thân đâu. Ai lừa em ác vậy?”

Hữu Thiện không nhớ khi ấy biểu cảm mình ra sao, cậu chỉ nhớ cậu đã rất tức giận, tức giận tới nỗi bỏ nhà ra đi khiến cho môn phái từ trên xuống dưới loạn cào cào hết cả lên.

Có lẽ người thầy cũng đang hồi tưởng về đoạn kí ức đó nên ông cười một tràng to, cười xong ông mới nói, nghe giọng là biết không còn trẻ nữa: “Thầy có phải không cho xem đâu, người có pháp lực cao chắc chắn vẫn xem được cho con đấy thôi. Thầy đang giúp con tránh gặp phải mấy thầy bói rởm đấy.”

“Rởm á? Không có rởm đâu.” Dáng vẻ ung dung của người đàn ông tóc trắng xuất hiện trong đầu cậu, cậu nhỏ giọng nói tiếp: “Anh ấy là ‘thừa kế giả của Mệnh Luân Đế’ đấy.”

Tóc trắng mắt đỏ, tuy rất nhiều người cho rằng là anh nhuộm trắng đeo lens nhưng cậu biết đấy là đặc trưng của người được Mệnh Luân Đế ấn định. Người được ngài chọn sẽ có khả năng vượt xa người thường, điển hình là sở hữu ‘u nhãn’ nhìn thấu tất cả: tiền kiếp, quá khứ, hiện tại, tương lai,... Miễn sao người ấy đủ mạng để gánh là được.

Oai là vậy, thầy vẫn tỏ rõ sự khinh thường: “Được chọn mà vẫn không xem được cho con thì cũng chỉ là một đứa học hành không đến nơi đến trốn mà thôi.” Dừng lại một quãng dài, giống như hồi tưởng về cố nhân, ông nói tiếp: “Mà thế cũng tốt, lạm dụng mấy cái tà thuật ấy không khéo lại trở nên giống như thằng Tèo.”

‘Thằng Tèo’ trong lời ông là thằng bạn chí cốt của mình. Ông ấy cũng là một thừa kế giả của Mệnh Luân Đế. Nhưng vì lạm dụng u nhãn, ông ấy đã hóa điên và có cái chết không toàn thây trong rừng. Mới đó đã hơn 20 năm rồi.

Hữu Thiện không muốn thầy đắm chìm trong màu bi thương của quá khứ, vậy nên cậu nói: “Thôi không nói chuyện với thầy nữa, con đi chơi với Cục Cưng đây. Tí con gửi thầy vài ảnh của nó nhé.”

Cục Cưng là tên của con mèo đen kia. Lúc cậu mang nó xuống núi thầy rầu tới suýt khóc, thậm chí thầy còn bỏ bữa mấy ngày để phản đối cậu nữa chứ.

Quả nhiên thầy vui mừng nói: “Được được được.”

_____________________

Cà có điều muốn nói:

Cà: Thay đổi thay đổi.

Bình luận đoạn văn

Honeybee

Honeybee

Em qua đọc truyện mới của Cà đây ạaaaaa

Bình luận

Honeybee

Honeybee

Em qua đọc truyện mới của Cà đây ạaaaaa

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px