Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

Trong lúc Lãm đang nghiên cứu vài chiếc xe phù hợp, phía sau chợt có tiếng mở cửa. 

Minh vừa tắm xong, cậu hơi chần chừ đứng ở cửa phòng. Quần áo của anh đều mua vừa người, giờ mặc lên người Minh lại thấy rộng. Tóc cậu vẫn còn hơi ẩm ướt, gương mặt cũng tỉnh táo hơn nhiều.

“Sao chưa đi ngủ?”, Lãm hỏi.

“Em… ra lấy điện thoại…”, Minh chậm chạp nói.

“Ừ. Qua đây.”

Minh đến ngồi cạnh Lãm. Cậu nhìn mấy chiếc xe trên màn hình rồi hỏi, “Anh muốn mua xe hả?”

“Ừ…”, Lãm đáp lại.

Minh cũng không nói gì nữa.

Mãi một lúc sau, cậu mới mở miệng, “Cho anh cái này…”

“?”

Lãm lơ đãng quay sang, thấy Minh đang cầm một chiếc hộp nhỏ màu đen, kiểu dáng tối giản. 

Lãm thắc mắc, “Cái này…”

Minh đưa cho anh, nhẹ giọng nói, “Quà sinh nhật.”

Anh bị bất ngờ. Từ lúc tỉnh dậy tới giờ Lãm không có tâm trạng nhớ tới việc này. Anh hoàn toàn vứt nó ra khỏi đầu.

“Vậy… Anh mở ra được không?”, Lãm gãi mũi, dò hỏi.

Minh gật đầu.

Anh đón lấy cái hộp rồi mở ra. Bên trong là một cái móc chìa khoá của Montblanc. Chất kim loại màu đen, bên trong là ngôi sao sáu cánh màu đỏ.

Lãm hơi nhướng mày nhìn Minh, “Sao lại tặng móc chìa khoá?”

“Em nghe anh hai nói anh muốn mua xe…”

Lãm nhớ lại. Quả thật lúc trước anh muốn mua một chiếc xe để tiện đi làm trong thành phố. Đáng tiếc xe chưa kịp mua thì tận thế đã đến. 

Anh nắm chặt móc chìa khoá trong tay. Thứ này cũng chẳng rẻ, màu sắc cũng chọn màu anh thích. Lãm thấy lòng dạ hơi nhức nhối. Minh vẫn luôn là cậu em trai ngoan ngoãn mà anh từng biết. Chỉ có anh ngu ngốc nên mới nghi ngờ cậu. 

Lãm mỉm cười dịu dàng, thuận tay xoa đầu Minh một cái, “Anh thích cái này lắm. Cám ơn em!”

Nói xong, anh nhanh nhẹn đem chùm chìa khoá nhà của mình ra. Trên đó đang treo móc khoá vải của một nhân vật hoạt hình. Thứ này anh được cô gái kia tặng vào dịp Valentine hồi đầu năm. Lãm ngừng lại vài giây như suy nghĩ, sau đó dứt khoát tháo xuống, vứt sang một bên. 

Anh gắn móc chìa khoá vừa được Minh tặng vào, vừa làm vừa nói, “Hiện giờ chưa có xe, gắn tạm vào đây trước nha.”

Minh ngẩn ra.

Mãi một lúc cậu mới khẽ mỉm cười, ánh mắt màu nâu nhạt cũng sáng lên, “Anh… thích là được…”

“Đã gọi về nhà chưa?”

“Không cần đâu. Để em nhắn anh hai một tiếng.”

Minh nói xong, tay đã nhanh chóng nhấn phím. 

Gần như ngay sau đó, điện thoại của cậu đổ chuông. Minh nghe máy. Bên trong điện thoại là giọng của một người đàn ông trẻ tuổi.

“...”

“Dạ, nãy điện thoại em hết pin”, Minh nhỏ giọng nói vào điện thoại.

“...”

“Vui… Anh Lãm đưa em về nhà ảnh ngủ tạm.”

Đầu bên kia nói thêm vài câu rồi cúp máy.

“Anh Trí hả?”, Lãm hỏi, giống như đang xác nhận hơn.

“Dạ. Bà ngoại ngủ rồi.”, Minh ngoan ngoãn trả lời, “Anh hai nói mai phải về sớm. Đừng có làm phiền anh.”

“Phiền gì trời...”

Lãm buồn cười. Anh gấp macbook lại, đứng lên xoay người muốn đi tắm.

Đi vài bước vẫn thấy Minh còn ngồi im trên ghế không định đi, Lãm quay lại hỏi, “Không đi ngủ còn ngồi đây làm gì?”

“Khách… ngủ sofa…”

“Ai nói?”

“Ngủ chung có hơi...”

Lãm lười đôi co giải thích với cậu. Anh kéo tay lôi Minh vào phòng ngủ.

“Ngủ trước đi. Anh đi tắm.”, Lãm nói với giọng đương nhiên, “Trước giờ ngủ chung có sao đâu.”

“...”

Quả thật bọn họ rất thân. Mỗi khi mẹ anh đi công tác dài ngày, Lãm lại sang nhà Minh ăn nhờ ngủ ké. Lúc đó thực sự anh chẳng thấy có gì không đúng. Hai thằng con trai ngủ cùng nhau thì có gì bất thường. 

Minh cũng đã mệt. Dù miễn cưỡng nhưng cậu không phản đối nữa, ôm điện thoại leo lên giường.

Thấy thế, Lãm mới yên tâm xoay người đi tắm. Sau đó anh đem quần áo bẩn của cả hai cho vào máy giặt, bấm nút. Khi trở vào phòng, anh đã nghe thấy tiếng thở đều đặn, xem ra Minh đã ngủ say.

Lãm nhẹ nhàng kéo chăn lên cho cậu rồi đi qua nằm bên còn lại. Anh nhìn thật lâu vào bóng lưng nằm cạnh. Nhìn thấy cậu ngủ bình yên như vậy, Lãm thở ra một hơi nhẹ nhõm, sự bất an trong lòng mới thôi dày vò.

Thật ra trong lòng anh vẫn còn nỗi sợ, rằng chỉ cần rời mắt khỏi cậu thì cậu sẽ vĩnh viễn biến mất, không bao giờ quay lại. 

Trong lòng Lãm đã hạ xuống một quyết tâm. Nếu ông trời đã cho anh cơ hội, anh phải bù đắp cho cậu, phải bảo vệ cậu, cho cậu mọi thứ tốt nhất. 

.

.

Sáng hôm sau, Lãm thức dậy trước. Anh luồn tay xuống gối muốn tìm vũ khí nhưng không thấy gì. 

Giật mình ngồi dậy, Lãm nhận ra trời vẫn nắng đẹp, và tận thế cũng chưa đến. Hít thở vài lần, anh thơ thẩn nhìn ra cửa sổ, quả thật vẫn chưa quen với sự yên bình này. 

Lãm nhìn sang bên cạnh, Minh vẫn còn đang ngủ. Bị ánh nắng chiếu vào khiến cậu hơi nhíu mày, khẽ rúc vào tấm chăn. Gương mặt cậu vẫn còn mang nét trẻ con của thiếu niên. Mái tóc nâu do ngủ qua một đêm giờ có hơi rối rắm.

Lãm nhớ bọn họ sống cùng một khu phố, chơi với nhau từ nhỏ, vô cùng thân thiết. Anh luôn coi Minh như em trai, bảo bọc chăm sóc cậu. 

Nếu kiếp trước nhận ra sớm hơn, anh và Minh cũng không xa cách. Nếu anh không nghe những lời của Ánh Dương…

Lãm bừng tỉnh, anh chợt nhớ ra hôm nay sẽ có chuyện gì. 

Chút nữa thôi, Ánh Dương sẽ đến, ghé vào tai anh thì thầm những lời độc địa xấu xa.

“Cậu ta thích đàn ông. Và sẵn sàng ngủ với bất cứ ai. Lãm à, anh phải cẩn thận!”

Và Lãm đã tin. 

Bởi lẽ, Ánh Dương là người yêu của anh.

Đúng hơn là, chỉ có Lãm tin cả hai là người yêu, dù chẳng có một lời cam kết nào.

Ánh Dương nhận mọi thứ anh tặng, mọi tình cảm anh trao, mọi sự bảo vệ và hy sinh của anh ở kiếp trước. Nhưng đến phút cuối, cô ta lại biến mất như thể giữa họ chẳng có gì. 

Lãm thấy mình như một trò cười.

Thì ra tình yêu chính là thứ dễ vứt đi nhất!

Là anh ngu ngốc!

Nhưng Lãm không dằn vặt quá lâu. 

Cái anh phải làm bây giờ là ngăn chặn những việc sắp xảy ra. Đây chính là khởi nguồn của mọi hiểu lầm. 

Trước đây, anh bị cái vỏ bọc tốt đẹp của Ánh Dương lừa gạt. Tình cảm che mắt khiến anh như kẻ mù loà, tin tưởng vào mọi điều cô ta nói. Lãm cố sức tránh mặt Minh, cố sức đẩy cậu ra xa.

Giờ đã khác. 

Trải qua bao khổ ải, chính mắt nhìn Minh chết đi, Lãm không muốn mọi thứ lặp lại. Anh nhất định phải bảo vệ cậu khỏi đám người xấu xa kia.

Lãm bật dậy đi vào nhà vệ sinh, sau khi rửa mặt và thay quần áo thì vừa vặn nghe thấy tiếng chuông cửa. Anh hơi nhếch miệng, không giấu được sự trào phúng. 

Bây giờ bình tĩnh ngẫm lại, chuyện này sao lại trùng hợp như thế. Lãm chẳng vội vàng. Anh cẩn thận suy nghĩ, tính toán trước sau rồi mới chậm chạp mở cửa.

Ở hành lang, ngoài Ánh Dương ra còn có hai cô gái khác. 

“Chào anh Lãm.”, Ánh Dương mở miệng, giọng cô vừa nhẹ lại ngọt ngào bẩm sinh.

Lãm ngẩng mặt nhìn. 

Nguyễn Ngọc Ánh Dương là hoa khôi của đại học H. Khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn vừa trắng lại mịn màng. Lớp trang điểm vô cùng tỉ mỉ, từ đuôi mắt đến đôi môi căng mọng màu hồng vỏ đỗ. Suối tóc đen dày đến thắt lưng hơi dợn sóng, được tạo kiểu cầu kỳ, bên trên còn gắn một chiếc kẹp nhỏ nữ tính. Trên người cô mặc một chiếc váy hồng pastel mềm mại, mang chiếc túi xách cùng màu mà anh tặng. Tất cả vẽ ra một hình ảnh xinh đẹp dịu dàng vô cùng chuẩn mực.

Lãm đã từng tin tưởng vào vẻ ngoài dịu dàng thanh khiết của cô gái này vô điều kiện…

Cho đến khi mất cả mạng sống.

Nghĩ đến đây, đáy mắt Lãm thoáng một tia lạnh lẽo và chán ghét, nhưng rất đã nhanh biến mất không tung tích. 

“Mấy em có việc gì sao?”, Lãm mỉm cười hỏi.

“Sự kiện tổng kết có vài đề mục tụi em muốn hỏi anh, mình vào nhà bàn được không ạ?”, Ánh Dương khẽ nghiêng đầu nhìn vào trong nhà.

Nhưng rất nhanh đã bị Lãm đứng dịch qua chặn lại mọi tầm mắt tò mò.

“Nhà hơi bừa. Tối qua say quá, chưa dọn dẹp.”, Lãm cười trừ, nhưng tỏ ý rất rõ không muốn mời khách.

Ánh Dương hơi khựng lại. 

Hai cô gái phía sau như hiểu ý, nhanh chóng lại tìm cớ nài nỉ.

“Cũng không có gì phức tạp đâu ạ. Em nghĩ làm cũng nhanh thôi mà.”

“Đúng đó, toàn mấy chuyện đơn giản. Tụi em cũng mắc công tới rồi…”

Lãm kiên nhẫn nghe hết, giả bộ khó xử, “Nhưng giờ anh phải ra ngoài rồi. Khá gấp.”

“A… thế ạ?”, hai cô gái nhìn nhau có chút lúng túng, “Thế còn đề mục…”

“Gửi email đi.”, anh vờ vịt nhìn đồng hồ trên tay ra chiều áy náy, “Mấy em tự về nha.”

Bầu không khí bỗng trở nên ngại ngùng. Mấy cô gái chần chừ không biết làm sao. Lãm thấy vậy thì dứt khoát đặt một cuốc xe rồi thanh toán, xem như không thấy vẻ mặt nhăn nhó của họ. Anh muốn đưa ba người này về nhanh nhất, cũng chẳng quan tâm các cô sẽ nghĩ gì.

“Anh đặt xe rồi. 52-HXXX.”, Lãm nói nhanh, “Mấy em xuống sảnh đợi chút.”

Nói xong, gã đàn ông lờ đi mấy gương mặt đơ cứng, xoay người vào nhà rồi đóng cửa. 

Lãm thong thả vào bếp pha một tách cà phê đen để uống cho tỉnh táo. Ngồi ở phòng khách, anh mở macbook bắt đầu giải quyết nốt những khoản giao dịch còn lại. Lãm muốn gấp rút làm cho xong những việc này. 

Nhìn những mã cổ phiếu xanh và chứng khoán tăng đều, anh dứt khoát bán hết toàn bộ. Có lẽ đối với người khác đây là tài sản phải tích trữ, nhưng với Lãm lúc này, chúng chỉ là những công cụ để đổi lấy cơ hội sống sót trong tận thế.

Gần mười giờ, cửa phòng ngủ hé mở. Minh bước ra khỏi phòng với mái tóc lộn xộn rối tung, đôi mắt nâu vẫn còn lim dim, trông vẫn còn vẻ ngái ngủ. 

“Rửa mặt đi.”, Lãm đi tới, chỉ tay về phía phòng giặt, “Quần áo sấy xong rồi đó. Thay đồ rồi về.”

Minh ngước mắt lên nhìn Lãm, “Dạ” một tiếng nhỏ xíu, chậm chạp đi vào nhà vệ sinh. 

Hơn mười giờ rưỡi, cả hai mới ra khỏi nhà. Cũng đã trễ, họ quyết định không ăn sáng nữa mà chờ đến bữa trưa.

Chiếc xe mô tô len lỏi qua những con đường đông đúc ở trung tâm thành phố để về khu người Hoa. 

Không khí ở đây luôn náo nhiệt. Mùi dầu mỡ, mùi thảo mộc và thuốc bắc lan tràn. Phố xá sầm uất đầy những giọng rao hàng lẫn vào tiếng còi xe inh ỏi. Lãm đã từng thấy những thứ này quá ồn ào. Nhưng sau khi trải qua mấy năm tận thế, anh mới sâu sắc cảm nhận được sự sống từ những điều nhỏ nhặt.

Nhà của Minh phải quẹo vào một con hẻm rộng rãi. Họ dừng xe trước một cánh cổng xanh đơn giản, bên ngoài trồng mấy cây phát tài và vài bụi hoa sam đang nở bung dưới nắng. Cửa khóa bên trong. Minh nhấn chuông hai lần mới có một người đàn ông ra mở cửa.

Anh ta có vóc người cao ráo, gương mặt giống Minh quá nửa, chỉ khác ở đường nét góc cạnh và già dặn hơn. 

“Anh Trí.”, Lãm gật đầu chào.

Rất lâu rồi, từ khi tận thế ở kiếp trước, Lãm không gặp người đàn ông này bằng xương bằng thịt. Anh không biết lúc đó Gia Trí sống thế nào, có ở cùng với Minh không…

“Về rồi hả?”, Gia Trí cười tươi rói, “Hôm qua sinh nhật vui không?”

Lãm hơi khựng lại. 

Nếu tối qua vẫn diễn ra như kiếp trước…

Anh nhanh chóng giấu nhẹm đi những cảm xúc trong lòng, vui vẻ đáp, “Cũng bình thường thôi anh.”

“Hôm qua phải chở bà ngoại đi thăm bà con, nếu không anh cũng tới uống với mày mấy ly.”, Trí uể oải nói.

“Anh không cần tới, tặng quà là được rồi.”, Lãm đùa cợt.

“Cái thằng!”, Trí bật cười ha hả. 

Anh mở rộng cổng để Lãm dắt xe vào nhà. Khoảng sân nhỏ trồng rất nhiều loại hoa, chúng đều được chăm sóc rất tốt. Lãm nhìn mà không khỏi bồi hồi. Chưa vào tới nơi, anh đã nghe một giọng nói hiền hậu bên trong vọng ra.

“Lãm tới chơi hả con?”, bà Thu Hòa hơi cao giọng.

“Dạ, ngoại còn nhớ con không?”, Lãm gật đầu, lễ phép chào hỏi.

“Mày ăn cơm của ngoại từ nhỏ tới lớn. Vô đây đi!”

Nói xong, bà tất bật ra sau bếp.

Lãm cởi giày theo Minh và anh Trí vào nhà. Một lúc sau, bà Hòa bưng ra một tô mì lớn nghi ngút khói, bên trên còn có hai quả trứng chần.

“Nghe thằng Trí nói hôm qua sinh nhật con. Sáng ngoại nấu cho đó. Ăn đi để nguội.”

“Trời đất…”, Lãm giật mình.

“Mì trường thọ, anh ăn đi!”, Minh ngồi xuống bên cạnh, trông cậu cũng vô cùng vui vẻ, “Không nhiều đâu, phải ăn hết mới khỏe mạnh may mắn!”

“Dạ. Vậy con ăn đây.”

Lãm không dám từ chối. Anh nhìn tô mì thật lâu, cuối cùng gắp một đũa cho vào miệng. Mì trường thọ sợi rất dài, phải cố ăn một lần cho hết. Lãm vừa nuốt, mũi cũng bắt đầu cay cay. 

Ở kiếp trước, những tháng ngày đói khát luôn ám ảnh, hành hạ anh. Chỉ một mẩu bánh vụn, một ngụm nước nhỏ đã là xa xỉ. Mùi vị ngon lành nóng hổi này, đã rất lâu rất lâu, đến nỗi Lãm gần như đã quên mất, thức ăn có thể ngon tới vậy.

Anh ăn thật chậm, trân trọng như thể đây là báu vật, cố nhịn những xúc động đang muốn trào ra ngoài.

“Anh sao thế?”, Minh nhìn Lãm hơi lo lắng.

Cậu chưa thấy ai ăn mì trường thọ mà mặt lại buồn như vậy.

“Hơi cay…”, Lãm ngước lên nhìn Minh, lấp liếm cười, “Dạo này anh không hay ăn ớt đâu.”

“...”

“Trời… Đổi tính hả?”, Gia Trí trợn mắt, “Mày ăn cay còn hơn cả anh!”

“Để ngoại đổi tô khác cho con nha?”, bà Hòa quan tâm nói.

“Dạ không sao đâu.”, Lãm lắc đầu từ chối, “Ngon lắm mà. Con ăn chút là quen.” 

Ăn xong bữa trưa, sau khi dọn dẹp với Minh, anh cùng Trí nói chuyện phiếm thêm một chút rồi xin phép ra về. 

Không cần đi đâu xa, Lãm chỉ chạy qua vài căn nhà, dừng lại trước một căn biệt thự cổng xám. Bên trên là giàn hoa giấy đang ra hoa rực rỡ một góc, những cánh hoa mỏng manh màu hồng nở rộ dưới nắng trưa. Lãm tra chìa khóa mở cửa rồi dắt xe vào.

Căn nhà yên tĩnh đến lạ kỳ. 

Ba Lãm mất sớm, anh cùng mẹ nương tựa vào nhau. 

Mẹ của Lãm, bà Phương, vốn là một người phụ nữ mạnh mẽ. Để lo cho anh, bà luôn bận rộn với công việc và những chuyến công tác xa nhà. Có lẽ giờ này mẹ anh vẫn còn đang làm việc.

Đứng giữa phòng khách, Lãm nhìn lên bức ảnh gia đình treo trên tường, nhịn không được vươn tay miết lên khung ảnh. Anh chợt nhận ra mình đã sai khi chọn sống ở căn hộ chung cư cao cấp ngoài trung tâm. Trở về đây, gần người thân, gần Minh, anh mới có thể bảo vệ tất cả một cách vẹn toàn nhất.

Lãm đi một vòng quanh nhà. Khung cảnh như một thước phim quay chậm, vừa xa lạ vừa thân quen. Như thể anh vừa nhìn thấy hôm qua, lại như đã không thấy một đời. 

Lãm mở cửa vào phòng mình. Mọi thứ vẫn như vậy, từng đồ vật, từng cuốn sách, bày trí đều không hề thay đổi. Nơi này vẫn được mẹ anh giữ gìn sạch sẽ, dù từ lúc ra ở riêng Lãm rất ít khi về. Anh thay ga giường mới, rồi ngả lưng lên giường. 

Anh nhớ mẹ vô cùng. Kiếp trước khi tận thế xảy đến, bà Phương vẫn đang bận công tác ở nước ngoài. Cả đời trước cho tận tới lúc chết đi, anh vẫn không nhìn thấy mẹ mình. Mãi hồi tưởng, anh ngủ thiếp đi lúc nào không hay. 

Đến khi Lãm tỉnh lại đã là buổi chiều. Anh rửa mặt rồi xuống bếp mở tủ lạnh tìm gì đó nấu cơm. Ở một mình từ nhỏ, Lãm nấu nướng cũng không tệ. Bà Phương rất bận, việc nấu nướng trong nhà đa phần là anh làm. Rất nhanh, anh nấu xong hai món mặn một món canh đơn giản. 

“Về rồi đó hả?”, từ phía sau, giọng một người phụ nữ bất chợt vang lên, chất chứa sự mềm mại và dịu dàng của người mẹ. 

Lãm giật mình quay lại.

Trước mắt anh là một người phụ nữ trung niên, mái tóc hoa râm búi cao gọn gàng. Bộ vest công sở trên người bà vẫn phẳng phiu dù vừa trải qua một ngày dài. Gương mặt bà trông trẻ hơn tuổi, chỉ có một chút nếp nhăn. Đôi mắt và khuôn miệng của Lãm thừa hưởng từ bà.

Như không nhận ra sự bất thường của con trai, bà Phương vẫn thong thả bước tới nhìn mấy món ăn trên bàn.

Lãm vẫn đứng nguyên từ nãy, sững ra bất động như pho tượng. Anh nhìn hình bóng ấy thật lâu, trong lòng cũng ngổn ngang muôn vàn cảm xúc. 

“Làm sao vậy con?”, như nhận ra điều gì, bà Phương đi đến vỗ vỗ vào vai Lãm, “Sao tự nhiên đứng sững ra vậy?”

“Mẹ… mẹ… con xin lỗi…”, Lãm đột ngột ôm chầm lấy bà, nức nở nói.

Vòng tay Lãm siết thật chặt, như để xác nhận rằng mẹ anh vẫn ở đây, vẫn còn sống, bằng xương bằng thịt. Khóe mắt anh cay xè. Dòng nước mắt cuối cùng cũng không nhịn được nữa, lặng lẽ rơi xuống vai áo của bà. Những năm tháng một mình chiến đấu trong tận thế, nỗi nhớ nhung và đau khổ vì không thể gặp mẹ luôn là thứ ám ảnh anh mỗi đêm.

Giờ đây, Lãm sẽ không để nó lặp lại.

“Có chuyện gì? Nói mẹ nghe.”, bà Phương dù chưa hiểu chuyện gì nhưng vỗ về lưng anh, giọng đầy lo lắng, “Công việc không thuận lợi hả con?”

“Không… Không có gì… Con sợ mẹ giận…”, Lãm quệt nước mắt, cố nở một nụ cười.

“Cuối cùng là chuyện gì?”, mẹ anh vẫn không yên tâm, sốt sắng hỏi lại.

“À… con… làm vỡ hai cái chén mẹ mua ở nước ngoài…”, Lãm bịa đại ra một lý do ấu trĩ. 

“Cái thằng này… Chuyện bé tí mà làm mẹ giật mình!”, mẹ Lãm tưởng anh đùa giỡn, xuỳ một tiếng đánh nhẹ vào tay anh.

Lãm giả bộ gãi đầu cười hì hì. Bà Phương nhìn anh một lượt, cảm thấy không có chuyện gì mới buông con trai ra, xoay người muốn lên lầu.

“Mẹ tắm đi, con nấu sắp xong rồi.”, Lãm gọi với theo.

Bà Phương “Ừ” một tiếng.

Bữa cơm giản dị diễn ra trong sự ấm áp khó tả. Lãm ăn rất ngon miệng. Sự khổ cực đói khát ở kiếp trước khiến anh luôn trân trọng mọi bữa ăn. Hai mẹ con nói chuyện qua lại vô cùng vui vẻ. 

“Mẹ à, sắp tới con muốn dọn về nhà.”, lúc gần kết thúc bữa cơm, Lãm chậm rãi nói. 

“Sao thế? Căn hộ của con thì sao?”, bà Phương ngạc nhiên. 

Đứa con trai này năm ngoái còn nhất quyết dọn ra riêng cơ mà. Chưa đến một năm đã muốn quay về.

“Con sẽ đăng bán.”, Lãm thành thật trả lời.

Bà Phương nhìn Lãm đăm chiêu. Bà thấy hôm nay con trai mình cư xử thật lạ, khiến bà không lý giải được. Đôi mắt nó chứa đựng điều gì đó già dặn và thâm trầm hơn hẳn bình thường. Nhưng mà, từ nhỏ tới lớn Lãm luôn là một đứa trẻ tự lập, bà chưa bao giờ phải lo lắng. Có thể, nó có ý định của riêng mình.

“Không ở thì cứ giữ đấy. Thời buổi khó khăn muốn mua nhà không dễ…”, cuối cùng mẹ anh chỉ đành khuyên một câu.

“Không cần đâu, bạn con nói hiện giờ thị trường nhà đất biến động lắm, vừa lúc giá lại đang tốt. Qua vài năm nữa không biết thế nào.”, Lãm vừa gắp thức ăn vừa trấn an mẹ mình, “Mẹ à, không sao đâu. Con sẽ mua căn khác lớn hơn, đưa mẹ tới ở chung.”

“Mẹ không thèm ở với con!”, bà Phương bật cười xua tay.

Cuối cùng, hai mẹ con cũng không nói chuyện này nữa. 

Sau bữa cơm, bà Phương đi làm cả ngày mệt mỏi muốn nghỉ sớm. Lãm không muốn phiền mẹ nên ra về. Anh chỉ nhờ mẹ mình khi rảnh dọn dẹp phòng một chút, còn chuyện chuyển nhà Lãm sẽ tự giải quyết.

Lúc anh về đến căn hộ của mình đã gần chín giờ tối. Ánh đèn thành phố hắt qua cửa kính sát đất, lung linh nhưng lại lạnh lẽo cô độc.

Lãm từ tốn ngồi xuống sofa, liên hệ với bên môi giới bất động sản, đăng bán căn nhà với giá rẻ hơn 20% so với thị trường. Nhân viên môi giới rất ngạc nhiên. Anh chỉ nói qua loa mình kẹt tiền cần bán gấp cho qua chuyện.

Xong hết, Lãm mới bắt đầu nghiên cứu những khu vực thích hợp làm nơi trú ẩn, cuối cùng chấm một dự án mới bàn giao gần đây.

Đây là khu kinh tế mới phía Đông Bắc thành phố S, tuy hạ tầng giao thông chỉn chu, nhưng lại xa trung tâm và những tụ điểm giải trí. Xung quanh không có tiện ích nên còn khá vắng dân cư sinh sống. Quan trọng nhất là khu căn hộ này là một gò đất độc lập giữ sông, chỉ có một lối duy nhất nối với trục đường chính. Chỉ cần phòng thủ con đường đó, mọi thứ bên trong sẽ an toàn. 

Lãm suy tính, quyết định sẽ trực tiếp đến xem xét.

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px