1. ĐÊM SINH NHẬT
“Minh? Là em phải không?”
Lãm lẩm bẩm, hoang mang nhìn chàng trai đang cuộn tròn trên giường. Cậu nhíu mày thật chặt, không đáp lại lời nào. Anh thấy có gì không đúng, theo bản năng muốn kiểm tra xem Minh có ổn không.
Tay vội vàng đặt lên trán cậu, Lãm phát hiện Minh đã nóng như lửa. Quần áo vốn cũng chẳng chỉnh tề, từng mảng da thịt nơi bụng cậu lộ ra dưới lớp áo thun, ửng hồng đến chói mắt.
Hình ảnh… sao lại thật quen…
Lãm lùi lại, cố gắng dằn xuống hàng trăm cảm xúc trong lòng. Anh muốn bình tĩnh xử lý những thứ trước mắt.
Qua một lúc, đầu óc từ từ minh mẫn. Dòng ký ức vốn dĩ ngủ sâu dưới bản năng sinh tồn bỗng chốc hiện lên thật rõ. Anh chợt nhớ ra khung cảnh này, căn phòng này.
Nếu đúng như kiếp trước, hôm nay là sinh nhật anh.
Khi đó lúc Lãm tỉnh lại, anh và Minh đang cuốn lấy nhau. Dù chưa đến bước cuối, nhưng cũng là một mảng hỗn độn. Vì chuyện này, mối quan hệ của họ cũng trượt dài, kéo theo sau là những sai lầm không cách nào cứu vãn.
Không được!
Lãm chắc chắn hiện tại họ chưa làm gì. Anh nhìn Minh, trên người cậu nồng nặc mùi rượu, xem ra đã say đến không còn biết gì. Ngoài ra, biểu hiện lại rất bất bình thường, giống như… bị trúng thuốc.
Nhìn Minh vẫn còn đang mê man trên giường, Lãm bần thần.
Vậy ra, cả kiếp người trước anh đã luôn hiểu lầm Minh. Họ chỉ là diễn viên trong một vở kịch mà chính mình cũng không biết kịch bản.
Lãm không biết ai đứng sau, mục đích là gì… Nhưng hiện tại anh lại không có nhiều thời gian để cẩn thận suy nghĩ. Nếu không nhầm, vài tiếng sau, sẽ có một đám người xông vào phòng. Lãm không nhớ rõ là ai, vì lúc đó chính anh cũng không tỉnh táo.
Hiện tại đã khác, Lãm sẽ không để nó xảy ra lần nữa!
Trong phòng khách sạn vẫn vương vấn một mùi ngọt ngào không dứt. Lãm dứt khoát đứng lên, bắt đầu lục lọi xung quanh. Một lúc sau, anh tìm thấy sâu trong hộc tủ của bàn trà có một chai xịt nhỏ màu hồng, đang toả ra thứ hương thơm ngòn ngọt. Lãm đoán khi trước mình cũng bị thứ mùi hương này ảnh hưởng.
Lúc đó anh không hề nhận ra, thậm chí còn nghe lời người ngoài nghi ngờ Minh chuốc thuốc mình. Ánh mắt anh tối lại, mạnh tay ném lọ thuốc kia vào thùng rác.
Sau đấy, Lãm nhanh chóng đi đến mở tất cả cửa sổ để không khí trong phòng thông thoáng. Quả nhiên chỉ một lúc sau, cái mùi hương ngọt lịm kia đã nhạt đi không ít. Hơi lạnh cũng theo đó mà tràn vào.
Làm xong mấy việc đó, tâm trạng Lãm mới hơi ổn định. Anh đi đến kéo chăn cho Minh lên cao một chút. Người cậu vẫn rất nóng, còn có vẻ không dễ chịu.
“Minh, nghe anh nói không?”, Lãm cúi đầu sờ mái tóc cậu.
Minh không đáp lại. Cậu trở người một chút. Bàn tay Lãm vì mới rửa mặt mà có chút lạnh. Minh như tham lam sự mát mẻ đó mà dụi má vào bàn tay anh.
Lãm giật mình rụt lại. Hơi thở nóng hổi vẫn vương trên da thịt. Cảm giác tê dại chạy dọc theo cánh tay, châm chích khiến anh rùng mình. Suy tư vài giây, Lãm quyết định ngồi xa Minh một chút. Nếu cậu có tỉnh lại, tình huống cũng không quá khó xử.
Anh đứng lên tìm điện thoại, nhanh chóng đặt cháo và nước cam, giao hỏa tốc đến khách sạn. Không đến nửa tiếng, những thứ anh gọi đã được mang lên phòng.
“Của cậu đây!”, một người đàn ông trung niên đưa túi thức ăn qua khe cửa, tay còn lại che miệng ngáp một hơi.
Lãm hé cửa, nhận lấy rồi nói cảm ơn.
Như chợt nhớ ra việc gì, anh lại hỏi, “Anh có nhớ ai đưa tụi em đến không?”
Ông chú nhìn Lãm một chút rồi nói không nhớ rõ lắm, hình như cũng là một đám thanh niên hai ba người xưng là bạn của anh. Bọn họ nồng nặc mùi rượu nên ông chỉ qua loa làm thủ tục cho người ở lại, không dây dưa làm gì.
Lãm gật đầu, trong lòng không khỏi lạnh lẽo. Xem ra mấy kẻ này rất vui vẻ xem kịch phía sau. Nén lại sự tức giận đang nhộn nhạo trong lòng, anh lịch sự cảm ơn, còn nhét vào tay ông một tờ giấy bạc màu xanh. Ông chủ gật gù, gương mặt cũng dễ dãi hơn nhiều, hỏi anh con cần gì không rồi mới rời đi.
Lãm đóng cửa phòng, xoay vào trong thì nhìn thấy Minh đã tỉnh lại.
“Anh…”, Minh gọi, mang theo giọng mũi.
“Em thấy sao rồi?”, Lãm gấp gáp hỏi.
“Rất nóng… khát nữa…”, cậu nói có chút mờ mịt.
Đôi mắt nâu hơi ngấn nước, còn có chút mê man chưa tỉnh táo. Cậu rướn người muốn ngồi dậy, áo thun hơi xộc xệch, lộ ra xương quai xanh mềm mại, mảng da nơi cổ và tai vẫn còn rất đỏ. Như nhận ra cơ thể mình có chút kỳ quái, Minh sượng lại một chút, cúi đầu lôi tấm chăn dày qua đắp lên chân mình.
Lãm dời mắt đi như không để ý. Anh đem một cái khăn cho cậu lau mặt, còn mình thì lấy đồ ăn đã mua đến bên giường.
“Uống chút đi rồi ăn.”, Lãm nói, tiện tay cắm ống hút rồi đưa đến trước mặt Minh.
Cậu cầm ly nước cam, từ từ uống.
Ngẩn người một chút như đánh giá, Minh mới cất giọng hỏi, “Sao chúng ta lại ở đây?”
“Em say quá thôi.”, Lãm bình thản nói
“Vậy… sao anh lại ở đây?”, Minh thắc mắc.
“Anh đưa em lên đây nghỉ.”, Lãm nói rất tự nhiên, “Mai mốt đừng uống nhiều quá.”
Minh đờ người ra, sau đó gượng gùng hỏi lại, “Vậy em… có làm gì kỳ cục không?”
Trong đầu Lãm hiện lên mấy hình ảnh ban nãy, rồi rất nhanh anh gạt qua, “Không, em ngủ như chết. Anh gọi hoài không dậy.”
Minh “Oh” một tiếng xem như đã biết. Cậu không hỏi nữa mà cúi đầu ăn cháo. Lãm khẽ thở phào trong lòng.
Hai người không nói chuyện nữa. Anh yên lặng nhìn Minh chậm chạp ăn hết thức ăn. Cậu ăn rất sạch sẽ, rất điềm đạm. Minh vốn dĩ là một đứa trẻ ngoan, còn rất hay cười. Chẳng qua sau khi ba mẹ qua đời, cậu trầm tính hơn một chút.
Kiếp trước anh nghi ngờ cậu, nghe lời người khác xa lánh cậu. Cũng chưa từng một lần nghe cậu giải thích. Tuy không đến mức ghét, nhưng Lãm lại tránh mặt, lạnh nhạt với cậu như người xa lạ. Nếu cậu ghét anh anh cũng không oán trách, vì anh xứng đáng bị như vậy.
Mỉa mai là đến cuối cùng, người đến tìm anh cũng là Minh.
Lãm lại thất thần. Anh chăm chú nhìn dáng người có chút gầy gò của cậu em hàng xóm, lại nhớ đến bóng hình lúc đứng chắn trước mặt mình, cả người toàn là máu, lõi năng lượng vỡ tan vì cạn kiệt, trên môi vẫn là một nụ cười dịu dàng mãn nguyện.
Lãm không hiểu, mình đối xử với cậu tệ như vậy, tại sao cậu luôn tốt với anh như thế…
“Em ăn xong rồi!”, Minh nói.
Lãm bừng tỉnh. Anh gãi gãi mũi rồi đứng lên.
Sau khi cả hai đã quần áo chỉnh tề, Lãm lấy áo khoác của mình choàng qua người Minh.
“Mặc đi! Ban đêm trời lạnh lắm.”, anh nói.
“Em không lạnh…”, Minh nhỏ giọng từ chối, toan muốn cởi ra.
Rất nhanh đã bị tay Lãm chặn lại, anh cưỡng chế mặc lại cho cậu. Anh còn cẩn thận kéo khóa lên đến tận cổ.
“Đang say, gặp gió dễ bị cảm.”, Lãm giải thích.
Minh xoa xoa tai, nhỏ giọng đáp lại, “Nhưng… anh cũng say mà…”
“Anh không say.”, Lãm mỉm cười, lần nữa kéo mũ trùm qua đầu cậu, “Về thôi!”
Minh đành ngoan ngoãn gật đầu. Cậu lẽo đẽo đi theo anh vào thang máy xuống lầu. Lãm đã sớm đặt xe. Hai người chọn một chỗ, ngồi chờ dưới sảnh.
“Lãm!”
Một giọng nam đột ngột vang lên.
Lãm khựng lại, cả người căng cứng. Anh cảm thấy từng cơ bắp kêu gào đến tê dại, một luồng khí nóng nhộn nhạo đang vùng vẫy trong lồng ngực, chực trào muốn thoát ra ngoài.
Giọng nói này, tất nhiên Lãm nhận ra. Nó theo anh qua bao năm tháng, khắc vào xương tuỷ, ăn vào máu thịt. Họ quen nhau nhiều năm, vào sinh ra tử. Cũng chính hắn, trong lúc anh khốn cùng nhất đã góp thêm một tay đẩy Lãm xuống tận cùng đau đớn và bĩ cực.
Bạn thân…
Xem ra chỉ mình anh ngu muội tin vào hai chữ “bạn thân” này mà thôi.
Lãm chớp mắt.
Khung cảnh trở về với đại sảnh ấm áp cùng ánh đèn vàng vọt. Trần Trọng Nghĩa bước đến, gương mặt tràn đầy ý cười. Hắn ta luôn xuất hiện với dáng vẻ đĩnh đạc, sáng sủa, luôn khiến người ta thấy yêu thích.
Trong một phút giây ngắn ngủi, tâm trí Lãm bùng lên ham muốn giết người. Anh nhìn chằm chằm vào mạch máu đang đập bên dưới lớp áo sơ mi màu ngà của Nghĩa, ngón tay vô thức co lại, siết chặt thành nắm đấm.
Nếu giết hắn, có phải mọi thứ sẽ khác đi?
“Anh?”
Lãm giật mình, nhận ra một bàn tay hơi níu lấy vạt áo mình. Những cảm xúc tăm tối đột nhiên an tĩnh lại, rồi chậm rãi biến mất. Anh hít vào rồi thở ra, thả lỏng cơ bắp.
“Ừ?”, Lãm cúi xuống nhìn Minh, tâm tình cũng dịu xuống.
Mặt Minh hơi ghé vào người anh, cậu khẽ thì thầm, “Hình như bạn của anh gọi kìa…”
Lãm cũng không nhìn sang, bình thản trả lời, “Anh thấy.”
Nói xong anh mới ngước lên, những sát ý lạnh lẽo ban nãy được dìm xuống triệt để, trong ánh mắt chỉ còn nụ cười thân thiện, như thể tất cả phẫn nộ và hận thù ban nãy chỉ là ảo giác.
Nghĩa bước tới, bên cạnh còn hai người, đều là những người Lãm quen biết.
“Cậu định về sao?”, Nghĩa cười vui vẻ, sảng khoái ngồi xuống bên cạnh Lãm, “Sinh nhật mà về sớm thế. Đi tăng nữa đi! Còn nhiều trò vui mà.”
Lãm cười nhạt, không đáp lại mà hơi dịch người. Anh xoay vai, kéo lại cổ áo của mình, cố tình lại như vô tình né tránh đụng chạm thân thiết.
“Được thì rủ cả Minh đi!”, một người trong nhóm chỉ chỉ vào Minh phụ hoạ, giọng hắn đầy cợt nhã, “Càng đông càng vui mà!”
“Muộn rồi, em ấy phải về nhà.”, Lãm lịch sự từ chối.
“Hai người thân nhau như thế. Minh không đi anh Lãm cũng không đi đâu!”
Người nói là Trịnh Hoài Vũ. Giọng cậu ta the thé, cũng không hề giấu giếm sự mỉa mai.
Ai đó nghe xong thì vỗ vai Vũ cười giỡn, “Thiệt hả?”
“Ai biết được!”, Vũ nhún vai, vu vơ nói, “Không thấy Minh lúc nào cũng đi theo anh Lãm à?”
Minh nghe xong thì nhíu mày. Cậu vừa định mở miệng thì tay đã bị người khác nắm lấy. Lãm vỗ nhẹ mu bàn tay cậu, khẽ lắc đầu. Minh cau mày, rốt cục cũng xìu xuống. Cậu thả lỏng vai rồi ngả người dựa người vào ghế, xem những người trước mặt như vô hình.
Lãm liếc sang nhìn Vũ. Anh biết người này, nhưng không quá nhiều ấn tượng. Hội sinh viên rất đông người, Lãm cũng không nhớ hết tất cả.
Vũ thấy cả hai không đáp lại thì híp mắt cong môi, nhỏ giọng cười đùa với người bên cạnh, “Thấy không? Ngồi sát rạt luôn kìa!”
“À…”, Lãm hơi nghiêng đầu, chậm rãi hỏi lại, “Cậu cũng để ý tôi quá?”
Vũ thấy thế thì phẩy tay, xuề xoà nói, “Mắt thấy cái gì em thì nói cái đó thôi! Để ý gì đâu!”
“Mắt tốt vậy à?”, Lãm nhếch môi, “Kể ra thử?”
Vũ giật mình, quay sang nhìn Lãm. Ánh mắt anh nhìn thẳng vào cậu ta như một mũi dùi lạnh lẽo, không còn lại bao nhiêu nhiệt độ. Vũ bị ánh mắt đó nhìn đến lạnh cả sống lưng. Hắn chột dạ im bặt, rụt cổ ngồi xuống một cái ghế khác, không dám mở miệng nữa.
“Nói đi!”, Lãm cũng không định bỏ qua, anh tiếp tục, “Tôi muốn nghe xem có gì tôi không biết không?”
“Thôi thôi…”, Nghĩa thấy không khí có chút dị thường, nói một câu hoà hoãn, “Nó say quá rồi! Chỉ nói lung tung, cậu đừng để ý!”
Lãm không đáp lại. Anh ngồi im, trên mặt vẫn treo một nụ cười mỉm lịch thiệp, giống như một gương mặt được đắp lên vậy. Ánh mắt anh xuyên qua từng người từng người, sâu trong đó đã chẳng còn thứ cảm xúc nào tồn tại.
Ban đầu Lãm cũng không hiểu tại sao bọn chúng lại ở đây, nhưng giờ anh chắc chắn đám người này có liên quan đến việc chuốc thuốc ở phòng khách sạn.
Nếu Lãm không tỉnh dậy, nếu anh và Minh không rời đi sớm, đám người này sẽ lên phòng tìm họ…
Giống hệt kiếp trước!
Lãm chẳng còn muốn tìm hiểu sâu thêm. Trong mắt anh, từ kiếp trước tới kiếp này, đám người kia đều là lũ cặn bã. Ai làm cũng không quan trọng nữa. Giải quyết đám người này bây giờ không phải ưu tiên của anh.
Âm báo điện thoại rung lên, tài xế mà Lãm đặt xe đã tới. Anh nắm cổ tay Minh, muốn kéo cậu đứng lên, đến chào hỏi tối thiểu cũng thấy lười biếng.
“Sao về vội thế?”, Trọng Nghĩa vẫn luôn giữ vững vẻ mặt niềm nở, vươn tay níu vai Lãm giữ lại.
Cái động chạm vốn bình thường này lại làm Lãm thấy buồn nôn.
Đúng vậy.
Anh ghê tởm bất cứ tiếp xúc nào với kẻ này.
“Tôi mệt rồi… Các cậu cứ chơi đi, chi phí để tôi thanh toán.”, Lãm hơi nghiêng người như có như không tránh né bàn tay kia.
Như nhớ ra việc gì, Lãm quay lại nhìn Vũ. Gương mặt anh vẫn là nụ cười xã giao, nhưng giọng nói lại khô khốc, “Phòng thoải mái lắm. Cảm ơn!”
Nói xong, không nhìn gương mặt của Vũ đã chuyển xanh tím, anh trực tiếp kéo Minh ra cửa.
Đêm khuya vắng vẻ, tài xế đạp ga lao vun vút trên đường. Những ánh đèn neon lấp lánh trượt qua kính xe thành những dải màu rực rỡ, vẽ ra một đô thị phồn hoa. Chiếc xe rất nhanh dừng lại ở một khu căn hộ cao cấp ở ngoại ô phía Tây thành phố.
Lãm xuống xe thanh toán, thấy Minh vẫn ngồi bên trong không nhúc nhích thì cúi đầu nhìn vào, “Sao chưa xuống nữa?”
“Em… phải về nhà…”, Minh nói.
Anh nhíu mày nhìn cậu một thoáng. Trông Minh vẫn còn hơi chậm chạp, có lẽ tác dụng của thuốc còn chưa tan hết.
“Nhà em ngược hướng. Về tới nhà cũng đến nửa đêm.”
Minh hơi ngẩn ra rồi nghiêm túc suy nghĩ. Giờ mang bộ dạng này về nhà đúng là hơi phiền. Cậu thở ra, đành miễn cưỡng đồng ý theo Lãm xuống xe.
“Gọi về nhà một tiếng.”, Lãm nhắc.
“Điện thoại em hết pin rồi…”, cậu cau mày.
“Chút cho em mượn sạc.”
Minh gật gật đầu. Lãm cũng không vội lên nhà. Chưa đến mười giờ, siêu thị nhỏ trong nội khu vẫn chưa đóng cửa. Anh dắt Minh vào mua ít đồ cá nhân.
Cả hai mua xong thì vào thang máy lên nhà. Căn hộ của Lãm ở tầng hai mươi, là loại căn loft nhỏ hai phòng ngủ. Nội thất màu gỗ ấm áp phối cùng màu đen của kim loại, bày trí cũng tối giản sạch sẽ. Phòng khách có một chiếc sofa bằng da màu cà phê.
Lãm đưa Minh đến ngồi trên sofa rồi đi vào bếp. Cậu ngoan ngoãn ngồi yên, nhìn thành phố qua cửa sổ thật lớn, cảm giác vừa lạ vừa thích thú.
“Thích không?”, Lãm trở lại, đưa cho cậu một ly nước ấm.
Minh cúi mặt cầm lấy ly, gật gật đầu, “Nhìn từ trên cao xuống rất đẹp!”
Lãm mỉm cười, “Ngồi nghỉ xíu rồi đi tắm.”
Anh tìm sạc điện thoại đưa cho Minh rồi đứng lên, đi vào phòng. Cậu ngơ ngẩn ngồi một lúc thì nghe thấy tiếng Lãm gọi đi vào. Minh cứng nhắc làm theo.
Đến cửa, anh đưa quần áo cho cậu.
“Mặc tạm cái này!”
“Dạ…”
“Phòng tắm bên đây.”
Minh lại lẽo đẽo đi theo sau lưng Lãm vào trong.
“Cái này là dầu gội, sữa tắm…”, anh vừa chỉ tay vừa nói, “Nước nóng thì gạt sang phải, chuyển chế độ thì bấm nút này.”
Minh gật gật.
“Tắm xong thì cứ ngủ trước. Anh còn giải quyết chút việc.”
Lãm hướng dẫn xong thì xoay người ra phòng khách. Tiếng nước trong phòng tắm đều đều. Anh ngả người dựa vào sofa, lúc này mới có thời gian để bình tĩnh suy nghĩ.
Lãm mở điện thoại lên xem ngày tháng.
27/10/2025
Cách đại dịch ba tháng.
Lãm chậm rãi nhớ lại.
Kiếp trước, tận thế đột ngột xảy đến không một lời báo trước.
Khởi nguồn chỉ là một dịch cảm cúm bất thường. Chúng khiến nạn nhân rơi vào tình trạng “sốt cảm nhiễm”, kèm theo những triệu chứng mê man mất nhận thức, khó thở, lạnh và khát nước. Thời gian ủ bệnh có thể từ ba ngày đến vài tuần.
Chính phủ các nước ra sức đẩy mạnh những biện pháp bảo vệ. Nhưng dịch bệnh lan nhanh đến không tưởng. Chỉ hơn một tháng ngắn ngủi, dịch bệnh đã lan ra toàn cầu. Số người chết tăng đột biến, trực tiếp biến thành những cái xác biết đi, điên cuồng cắn giết đồng loại. Những nạn nhân bị cắn, bị cào, hoặc tiếp xúc với máu và dịch của thây ma cũng bị nhiễm bệnh.
Nhưng cơn ác mộng vẫn chưa dừng lại ở đó.
Thời tiết đột ngột thay đổi. Băng tuyết kéo tới, mùa đông tưởng chừng không bao giờ kết thúc. Xã hội rơi vào khủng hoảng chưa từng có, loài người đứng trước bờ vực diệt vong.
Lúc này, những Người Thức tỉnh xuất hiện.
Họ là những cá thể may mắn sống sót qua khỏi cơn “sốt cảm nhiễm”, cơ thể cũng thay đổi và sở hữu những năng lực phi thường. Đây là thiên địch duy nhất của lũ quái vật, là lực lượng cuối cùng bảo vệ tồn vong của nhân loại.
Thời gian trôi qua, Người Thức tỉnh mạnh lên, nhưng lũ zombie cũng đã thay đổi, không còn là đám xác sống chậm chạp ngày đầu tận thế nữa. Chúng tiến hóa với sức mạnh và trí tuệ vượt trội, trở thành những cỗ máy giết chóc tàn bạo và đủ thông minh để săn đuổi con người.
Trước kia, Lãm cũng là Người Thức tỉnh. Vì cứu những người sống sót, anh bị thương nặng và không thể tiếp tục gia tăng sức mạnh. Theo thời gian, Lãm bị đào thải trong quá trình tiến cấp. Anh trở thành gánh nặng cho đội ngũ.
Cuối cùng bị vứt bỏ hoàn toàn…
Lãm thở ra nhè nhẹ, kết thúc chuỗi hồi tưởng chẳng mấy tốt đẹp. Anh ngẩng mặt nhìn thành phố ngoài khung cửa đang chìm trong những ánh đèn rực rỡ. Trong kí ức, tưởng như bảy năm kia chỉ là một ảo ảnh xấu xí trong giấc mộng mà thôi.
Lãm nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rồi thử cảm nhận lõi năng lượng sâu trong cơ thể.
Không có phản ứng.
Anh bật cười khẽ, nhận ra bản thân vẫn giống như một người bình thường. Cũng phải, zombie còn chưa xuất hiện, anh còn phải trải qua cơn “sốt cảm nhiễm” nữa.
Ba tháng.
Chỉ cần ba tháng là đủ để thay đổi cả cục diện.
Lãm ngồi thẳng dậy, vươn tay mở macbook. Anh bắt đầu tính toán những việc cần chuẩn bị.
Trước hết là vấn đề dự trữ. Lãm mở điện thoại, nhanh chóng kiểm tra các tài khoản giao dịch, thẻ ngân hàng. Cả năm nay, anh đang làm việc từ xa cho một vài công ty nước ngoài, cộng thêm những khoản đầu tư cổ phiếu xanh, thẻ tín dụng. Gom hết cũng được một khoản kha khá.
Lãm nhanh chóng làm một bảng tính, liệt kê ngắn gọn những thứ cần mua, chia thành từng nhóm rõ ràng: Thực phẩm, y tế, quần áo, lương khô, v.v…
Xem ra tiền mặt trên người vẫn không đủ.
Đã vậy…
Lãm xoay đầu, nhìn khắp một vòng ngôi nhà. Căn hộ của Lãm nằm ở trung tâm phía Tây thành phố S, anh vừa mua không lâu. Đường xá nội thành chật hẹp, phương tiện nhiều, dân cư lại rất đông đúc. Không hợp lắm nếu làm nơi sinh tồn.
Nếu đã không thể ở, anh dứt khoát rao bán căn hộ để lấy tiền mặt. Sau này những thứ như tiền tệ sẽ chẳng còn giá trị. Nhưng Lãm muốn tích trữ nhiều nhất có thể, với anh bây giờ bao nhiêu tiền cũng không đủ.
Nghĩ là làm, Lãm bắt đầu bằng việc rút những khoản tiền đầu tư vào cổ phiếu và chứng khoán, kiểm tra hạn mức của những tấm thẻ tín dụng. Sau đó, anh lên vài trang bất động sản xem qua giá cả căn hộ. Lãm định rao bán căn nhà với giá thấp hơn thị trường để nhanh chóng nhận được tiền mặt.
Sau đó là tìm một phương tiện để di chuyển. Anh vừa xem vừa nghiền ngẫm đến quên mất thời gian…