Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Biển vắng

Chương 4: Ánh sáng vay mượn

Cảnh báo

Có một số chi tiết nhạy cảm, cân nhắc trước khi đọc.

Thời gian ở nhà bà Năm trôi qua như một dòng sông phẳng lặng, nhưng Đan Trinh biết phía dưới mặt nước ấy là những luồng sóng ngầm đang chực chờ nuốt chửng chị em cô. Hai năm sống trong sự bao bọc giả tạo, Đan Trinh từ một cô bé gầy còm, đen nhẻm vì nắng gió gầm cầu, nay đã trổ mã thành một thiếu nữ mười bảy tuổi xinh đẹp đến nao lòng. Vẻ đẹp của cô không rực rỡ như những đóa hồng kiêu sa, mà nó thanh khiết, u uất như đóa nhài nở muộn trong đêm, mang theo chút hương vị của sương sớm và cả nỗi buồn của một kẻ mang ơn.

Hạ Trân lúc này lên mười tuổi. Đứa trẻ suy dinh dưỡng ngày nào giờ đã có đôi má phúng phính hồng hào, đôi mắt sáng ngời và nụ cười rạng rỡ như nắng mùa thu. Hạ Trân học rất giỏi, sự thông minh bẩm sinh cộng với lòng khao khát thoát nghèo khiến cô bé luôn đứng đầu lớp ở trường tiểu học ven đô.

Mỗi chiều, tiếng bước chân sáo của Trân vang lên từ đầu ngõ là lúc lòng Trinh dịu lại. Trân sẽ lao vào lòng chị, hít hà mùi hương xà phòng trên áo Trinh và khoe những điểm mười đỏ chót. 

“Chị Trinh ơi, cô giáo khen em viết chữ đẹp nhất lớp. Cô bảo sau này em có thể làm nhà văn. Nhưng em lại muốn làm bác sĩ, làm bác sĩ em sẽ không bị bệnh vặt nữa, còn có thể kiếm tiền, em sẽ để chị không bao giờ phải thức đêm ủi đồ ở xưởng nữa!”

Trinh xoa đầu em, nụ cười hạnh phúc nhưng phảng phất nỗi lo âu. Cô nhận ra một sự tách biệt ngày càng lớn. Bà Năm bắt đầu hạn chế cho cô gần gũi với em. Bà bảo Trân cần tập trung học, còn Trinh thì phải học cách “làm người lớn”. Trinh bị bắt phải tập đi đứng trên những đôi guốc cao lênh khênh, phải học cách pha trà theo kiểu quý tộc, và hơn hết, phải học cách im lặng khi thấy những cô gái khác ra vào dãy phòng phía sau giàn hoa dâm bụt với gương mặt phờ phạc, phấn son nhòe nhoẹt.

Cái cảm giác không đúng mà Trinh từng cảm thấy hai năm trước nay đã trở thành một nỗi bất an thường trực. Cho đến một đêm định mệnh, khi sự thật phơi bày dưới ánh đèn dầu le lói.

Đêm đó, bà Năm thức muộn để bàn chuyện với một gã đàn ông lạ mặt - gã có giọng nói khàn đặc và đôi mắt đầy thú tính mà Đan Trinh từng nhìn thấy vài lần ở xưởng. Cô mang khay trà lên văn phòng bà Năm, định bụng sẽ hỏi xin cho Trân một bộ đồng phục mới vì bộ cũ đã ngắn cũn. Khi đi tới sát cửa gỗ, cô khựng lại bởi những lời nói lạnh lùng phát ra từ bên trong.

“Con nhỏ đó chín rồi đấy bà Năm. Đẹp mộc mạc thế này, mấy lão đại gia chắc thích lắm. Bà định giá bao nhiêu?”  

Gã đàn ông hỏi, tiếng rít thuốc lá nghe khô khốc.

Tiếng bà Năm cười khanh khách, tiếng cười không còn chút gì vẻ từ bi thường ngày.

“Cứ từ từ. Tôi đầu tư vào nó hai năm nay, từ miếng ăn đến giấc ngủ, còn nuôi cả cái đuôi là con bé em nó nữa. Tiền thuốc thang, tiền học phí, tiền quần áo… tôi tính cả rồi. Tổng cộng không dưới trăm triệu. Nó nợ tôi cả mạng sống, giờ là lúc nó phải vắt sức ra mà trả.”

Đan Trinh rụng rời tay chân. Khay trà trên tay cô run lên bần bật. Trăm triệu? Hai năm qua cô làm việc quần quật không công, mỗi bữa cơm đều tính là tiền nợ sao? Tất cả sự tử tế, bát cháo nóng đêm mưa, lời hứa cho Hạ Trân đi học… hóa ra chỉ là một kịch bản chăn nuôi tàn nhẫn của một kẻ buôn người lão luyện.

Cô không kìm được, xô cửa bước vào, nước mắt giàn giụa. 

“Dì Năm… dì nói thế là sao? Sao dì lại gạt con?”

Bà Năm không hề bất ngờ. Bà ta chậm rãi đặt tách trà xuống, khuôn mặt phúc hậu biến mất, thay vào đó là vẻ mặt sắt đá của một con quỷ già đời. Bà ta lôi từ ngăn kéo ra một cuốn sổ da đen, quăng mạnh xuống bàn.

“Con hỏi đúng lúc lắm. Đây, xem đi. Tiền cơm của hai đứa, tiền học của con Trân, tiền thuốc mỗi khi nó ốm, tiền căn phòng này… Dì đều ghi lại hết. Con tưởng trên đời này có ai cho không ai cái gì sao? Đừng có làm bộ ngây thơ, Trinh ạ. Mười bảy tuổi rồi, con phải hiểu cái giá của việc được sống sạch sẽ là gì chứ.”

Đan Trinh lật từng trang sổ, những con số nhảy múa trước mắt cô như những con giòi bò trên một xác chết. Một con số khổng lồ mà dù có đi nhặt ve chai cả nghìn năm cô cũng không trả nổi.

“Con không làm! Con thà đi bán máu, thà làm thuê làm mướn cả đời để trả dì, chứ con không vào nơi đó!” Trinh hét lên trong tuyệt vọng.

Bà Năm đứng dậy, tiến lại gần Trinh. Bà ta không mắng nhiếc, nhưng lời nói lại sắc lạnh như dao. 

“Bán máu? Con định bán bao nhiêu lít để trả đủ cả trăm triệu? Con nhìn lại mình đi, ngoài cái nhan sắc này ra con có cái gì? Con không làm cũng được, dì không ép. Nhưng còn con Trân thì sao?”

Bà Năm hướng mắt về phía căn buồng nơi Hạ Trân đang ngủ say: 

“Con bé Trân nó xinh xắn, lại thông minh. Nếu con không trả nợ, dì sẽ bán nó đi. Có nhiều nơi họ thích mấy đứa nhỏ như nó lắm, dễ dạy, dễ sai bảo. Con muốn nó tiếp tục đến trường với tương lai rạng rỡ, hay muốn ngày mai dì dắt nó đi thay chỗ của con?”

“Dì… dì không được chạm vào nó!” Trinh gào lên, cô quỳ sụp xuống chân bà Năm, ôm lấy gối bà ta mà van xin.

“Vậy thì chọn đi.” Bà Năm lạnh lùng hất tay Trinh ra. “Sáng mai có một vị khách quan trọng. Nếu con làm dì hài lòng, dì sẽ xóa một phần nợ, con Trân vẫn sẽ được đi học. Bằng không, đừng trách dì ác.”

Đêm đó, Đan Trinh ngồi bất động trong bóng tối. Cô nhìn vào đôi bàn tay mình - đôi bàn tay từng lượm ve chai cực khổ nhưng sạch sẽ, nay sắp phải nhúng vào vũng bùn không lối thoát. Cô đi vào phòng Hạ Trân, nhìn em ngủ ngon lành với nụ cười còn vương trên môi. Đứa trẻ tội nghiệp ấy không hề biết rằng, bầu trời yên bình của nó được xây dựng trên sự mục nát của chị mình.

Trinh đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt Trân, tim cô thắt lại đau đớn. Cô nhớ về cú đánh của Hạ Trân cứu mình năm xưa. Trân đã vì cô mà mang danh kẻ giết người khi mới bảy tuổi. Giờ đây, để giữ cho Trân được làm người, được sống trong ánh sáng, Trinh sẵn sàng bước vào bóng tối vĩnh viễn.

Sáng hôm sau, Đan Trinh xuất hiện ở xưởng may với một diện mạo hoàn toàn khác. Bà Năm đã cho người trang điểm cho cô rất kỹ. Lớp phấn dày che đi sự xanh xao, đôi môi đỏ rực như cánh hoa dâm bụt ngoài sân, và chiếc váy voan mỏng manh ôm sát lấy những đường cong thanh xuân.

Khi Hạ Trân đi học về, thấy chị đứng ở sảnh, con bé sững sờ: 

“Chị Hai… hôm nay chị đẹp quá. Sao chị lại mặc đồ này?”

Trinh cố nuốt nước mắt vào trong, cô gượng cười, giọng khản đặc: 

“Dì Năm bảo hôm nay xưởng có khách lớn, chị phải ăn mặc thế này để giới thiệu vải. Trân vào nhà học bài đi, tối chị về với em.”

Hạ Trân ngây thơ tin lời chị, cô bé chạy vào trong với xấp bài kiểm tra điểm mười, không hề hay biết rằng phía sau giàn hoa dâm bụt đỏ rực kia, Đan Trinh đang dắt tay một người đàn ông lạ mặt bước vào căn phòng kín.

Cánh cửa gỗ khép lại bằng một tiếng "cạch" khô khốc, ngăn cách thế giới của những trang vở thơm mùi mực của Hạ Trân với cái hang quỷ nồng nặc mùi thuốc lá và rượu mạnh. Đan Trinh đứng bất động giữa căn phòng mù mịt khói. Dưới ánh đèn ngủ vàng vọt, những bàn tay lạ lẫm, thô bạo bắt đầu chạm vào vai, vào tóc cô. Cô không chống cự, chỉ đứng đó như một pho tượng đá, mắt nhìn trân trân vào khoảng không vô định trên trần nhà.

Cô cố tách linh hồn mình ra khỏi cái xác thịt đang bị định giá. Cô tưởng tượng mình đang đứng giữa một đồng cỏ xanh, nơi có mẹ, có tiếng cười hồn nhiên của Hạ Trân lúc nhỏ. Nhưng tiếng cười ấy cứ xa dần, bị át đi bởi tiếng thở gấp gáp và những lời đường mật dơ bẩn của gã đàn ông trước mặt. Đan Trinh cắn chặt môi đến bật máu để không bật ra tiếng khóc. Cô cam chịu, một sự cam chịu đến mức tàn nhẫn với chính bản thân mình. Xác thân cô đang ở đây, chịu đựng sự sỉ nhục, nhưng tâm hồn cô đã sớm chết lặng kể từ giây phút cô gật đầu với bà Năm.

...

Quá nửa đêm, khi những cuộc truy hoan tàn tạ đã dứt, Đan Trinh lê từng bước chân nặng nề trở về gian nhà phía sau. Toàn thân cô rã rời, chiếc váy lụa mỏng manh giờ nhăn nhúm, thấm đẫm mùi vị của một thế giới mà cô hận thù tận xương tủy.

Bước vào phòng, đập vào mắt Trinh là bóng dáng nhỏ bé của Hạ Trân đang nằm gục trên bàn học. Đứa trẻ đã ngủ quên từ lúc nào, tay vẫn còn nắm chặt chiếc bút chì màu. Trên bàn là những bài kiểm tra điểm mười đỏ chót được xếp ngay ngắn, như muốn để chị là người đầu tiên nhìn thấy khi đi làm về.

Đan Trinh đứng lặng người nhìn em. Một luồng thương xót trào dâng, cô vô thức đưa bàn tay run rẩy định vuốt ve mái tóc rối của Trân. Nhưng chỉ còn cách vài milimet, ngón tay cô bỗng khựng lại giữa chừng. Trinh nhìn xuống bàn tay mình - bàn tay vừa mới bị những kẻ xa lạ cầm nắm, giày vò. Một cảm giác kinh tởm tột độ trào dâng. Cô thấy mình dơ bẩn, dơ bẩn từ lớp da thịt bên ngoài đến tận sâu thẳm trong huyết quản.

“Làm sao mình có thể chạm vào em? Làm sao cái thân xác nhơ nhuốc này có thể chạm vào thiên thần trong sáng kia nữa?”

Trinh rụt tay lại như thể vừa chạm phải lửa. Cô lùi lại một bước, rồi hai bước. Nước mắt bắt đầu rơi, từng giọt lớn nóng hổi lăn dài trên đôi má còn vương lớp phấn son lem nhem. Cô đưa tay bịt chặt miệng, nén chặt tiếng nấc nghẹn ngào vì sợ làm em thức giấc. Nếu Trân thức dậy lúc này và nhìn thấy chị trong bộ dạng này, ánh sáng trong mắt em sẽ vụt tắt. Trinh không cho phép điều đó xảy ra.

Cô lảo đảo bước vào nhà tắm, vặn vòi nước lạnh hết cỡ. Trinh dùng khăn, dùng xà phòng, cố sức cọ rửa từng tấc da thịt. Cô cọ đến mức làn da trắng ngần đỏ ửng lên, rướm máu, đau rát tê tái nhưng cái cảm giác nhớp nháp ấy vẫn không trôi đi. Nó không nằm ở ngoài da, nó đã ngấm vào tâm hồn cô mất rồi.

Trinh gục xuống sàn đá lạnh ngắt, mặc cho dòng nước dội xối xả lên đầu. Cô ôm lấy hai đầu gối, cuộn tròn người lại như một con thú bị thương đang cố gắng che giấu vết loét. Trong không gian chật hẹp của nhà tắm, chỉ còn nghe thấy tiếng nước chảy và tiếng nấc cụt kịt, đứt quãng của một cô gái mười bảy tuổi vừa mới bán đi linh hồn để đổi lấy những điểm mười cho em gái. Cô thấy mình vô dụng, thấy mình nhỏ bé trước cái ác của bà Năm, và cay đắng nhận ra rằng con đường phía trước của cô đã hoàn toàn chìm vào bóng tối, để đổi lấy một lối đi đầy hoa hồng cho Hạ Trân.

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px
{
}