Chương 1: Chàng họa sĩ và những nét vẽ vô hình
Khi đoàn thuyền đánh cá cập bến, quả cầu lửa đỏ rực bắt đầu lặn dần xuống mặt biển Vạn Giã.
Đứng trên mạn thuyền, tôi dang tay hít căng lồng ngực không khí nóng bỏng của buổi chiều tà. Tôi yêu biển cả mênh mông xanh thăm thẳm, yêu những con sóng bạc đầu đua nhau vỗ mạn thuyền, yêu những cánh mòng biển bay chấp chới trong ánh hoàng hôn, và yêu những người con của biển đang đứng đợi thuyền về trên bến cá.
Quyến luyến ngắm nhìn những áng mây đỏ sậm ở cuối chân trời thêm một lần nữa, tôi mới rời mạn thuyền, bê những sọt cá đầy xếp lên thuyền thúng để các bạn thuyền của tôi lần lượt chèo vào bờ.
Trời chạng vạng tối, bến cá đã giăng đèn và đông đúc bà con thương lái chờ đón thuyền về. Thuyền cập bến cũng là lúc công việc của tôi kết thúc, sau đó là thời gian tự do ngủ nghỉ của tôi cho tới chuyến ra biển tiếp theo. Tôi giao lại chiếc thuyền thúng chất đầy sọt cá mà tôi vừa chèo vào bờ cho người nhà chủ tàu đã đợi sẵn trên bờ rồi chen qua đám đông thương lái, cố gắng rời khỏi bến cá một cách nhanh nhất có thể. Tôi vốn không thích chốn đông người ngột ngạt, càng không thích mùi cá trộn lẫn mùi dầu máy mà ngày nào cũng phải ngửi đến nhức cả mũi. Lúc này, tôi chỉ muốn được tắm rửa cho trôi hết hơi biển mặn chát rồi thả mình lên chiếc giường êm ái, ngủ thẳng một giấc đến tận chiều mai.
Vừa ra khỏi bãi biển đông đúc người mua kẻ bán và tanh nồng mùi cá, sau lưng tôi chợt vang lên một giọng nói nhỏ nhẹ. Giọng nói này nhẹ nhàng và du dương đến mức tôi tưởng mình đang nghe một bản giao hưởng êm đềm hòa trong gió thổi đến từ nơi xa xăm nào đó.
“Anh gì ơi, cho tôi nhờ một chút được không?”
Tôi vội dừng chân, quay lại nhìn người vừa nói. Đó là một cậu thanh niên trắng trẻo, đẹp và trẻ hơn tôi rất nhiều. Dáng người cậu ấy mảnh khảnh, chiếc sơ mi in hình cây dừa cài lệch nút khiến cổ áo mở rộng trông khá cẩu thả nhưng lại vô cùng quyến rũ.
Cậu ấy bước đến trước mặt tôi, nhỏ nhẹ gọi thêm lần nữa khiến tôi giật mình nhận ra tôi đang ngẩn người nhìn cậu ấy không chớp mắt.
“Chào… em!” Tôi bối rối lên tiếng, chân tay cảm giác vô cùng thừa thãi. “Em muốn hỏi gì?”
Cậu ấy cười, rồi chìa bàn tay nhỏ nhắn ra trước mặt tôi.
Tôi luống cuống giấu bàn tay cháy nắng và thô ráp chỉ quen kéo lưới của mình vào vạt áo. Tôi sợ những vết chai sần trong lòng bàn tay tôi sẽ làm đau làn da mịn màng của cậu ấy.
“Tôi… à… em… em tên là…” Cậu ấy đỏ mặt, có lẽ vì ngượng khi không thấy tôi bắt tay lại. “Em là khách du lịch, chúng em cắm trại đằng kia.”
Vẻ ngượng ngùng của cậu ấy đáng yêu đến mức khiến tim tôi đập thình thịch. Tôi cố gắng đều chỉnh lại cảm xúc của mình, nhìn theo hướng cậu ấy chỉ. Ở tít đằng xa, dưới hàng dừa xanh ngắt là mấy chiếc lều bạt trông khá mỏng manh. Tôi hơi ngạc nhiên vì ở bãi biển chỉ dành cho tàu thuyền neo đậu và tanh mùi cá này rất hiếm khi có khách du lịch đến cắm trại.
“Tụi em tìm chỗ khác cắm trại đi, ở đây tàu thuyền không hà, bơi thì nguy hiểm lắm đó.” Tôi buột miệng khuyên cậu ấy.
“Em không đến đây để tắm biển, mà đến để vẽ.” Cậu ấy mỉm cười tươi tắn, nụ cười khiến gương mặt cậu ấy rạng ngời như mặt trời nhỏ. “Xin phép cho em vẽ anh được không ạ?”
Lúc thuyền mới cập bến, tôi đã rất muốn về nhà đánh một giấc thật ngon lành sau mấy ngày dài lao động cật lực trên biển. Nhưng không hiểu vì sao từ khi nhìn thấy cậu trai này, nghe giọng nói nhẹ nhàng như gió xuân của cậu ấy, tôi cảm thấy sức khỏe của mình hồi phục nhanh một cách thần kỳ.
“Khánh Hòa còn nhiều cảnh đẹp để vẽ lắm.” Mái tóc mềm mại, bồng bềnh nhuộm màu nâu nhạt của cậu ấy như một thỏi nam châm hút lấy ánh mắt tôi. “Tháp bà Ponagar, tháp Trầm Hương, hòn Chồng…”
“Em thích vẽ anh hơn!” Cậu ấy lắc đầu, ánh hoàng hôn đỏ rực như tô điểm thêm sắc hồng trên đôi má trắng nõn, mơn mởn của cậu ấy. “Em đã để ý anh từ mấy hôm trước rồi, anh rất hợp với hình tượng chàng trai biển cả mà em đang tìm kiếm.”
“Chàng trai biển cả?” Tôi ngạc nhiên nhìn người bạn mới quen rồi chỉ tay về phía bãi biển đông đúc kẻ mua người bán. “Tất cả người dân ở đây đều là con của biển, sao em chọn tôi?”
“Vì anh hội tụ đầy đủ những gì thuộc về đại dương.” Cậu ấy ngửa mặt lên nhìn tôi, đôi mắt trong veo như hai giọt nước. “Anh mạnh mẽ, rắn rỏi và mặn mòi như biển cả ấy.”
Chưa bao giờ tôi được nghe một lời khen ngọt ngào như lúc này, tôi thấy mình chếnh choáng như ngấm hơi men.
“Tôi… tôi thường đi đánh cá ngoài biển vài ngày mới về, tôi chỉ sợ không giúp được em thôi.”
“Anh có thể thu xếp khoảng một tiếng ngồi làm mẫu giúp em được không ạ?” Có vẻ như sợ tôi từ chối, cậu ấy vội lên tiếng thuyết phục. “Lúc nào anh về bờ thì em chỉ xin đúng một tiếng thôi.”
Trước dáng vẻ mong chờ của một chàng trai đẹp đẽ và dễ thương đến mức tôi không nỡ rời mắt thì tất nhiên, lời từ chối tôi cũng chẳng thể thốt. Ngay sau cái gật đầu của tôi, cậu ấy lập tức vui vẻ nói:
“Bây giờ chúng ta đi tìm chỗ để vẽ nhé!”
Tôi như bị cậu ấy thôi miên, cứ lặng lẽ đi theo sau chàng trai mặc áo hình cây dừa, vai khoác túi họa cụ to kềnh càng. Trước mắt tôi lúc này không còn bãi biển đỏ thẫm dưới ráng chiều mà chỉ có chiếc gáy trắng nõn lấp ló sau lớp tóc mềm như tơ của cậu ấy.
Mặt trời lặn dần xuống mặt biển, không khí bắt đầu lạnh hơn, tôi cố gắng đi nhanh lên phía trước để có thể che bớt những cơn gió lành lạnh thổi vào từ biển cả giúp người bạn mới quen. Tôi cảm giác nếu không cẩn thận, có lẽ cơ thể mỏng manh của cậu ấy sẽ bị gió cuốn bay đi mất.
“Em thấy chỗ này đẹp đấy!” Cậu ấy dừng lại dưới hàng dừa, quay lại mỉm cười nhìn tôi. “Cảm ơn anh đã đồng ý giúp em! À mà anh tên là gì nhỉ?”
“Tôi tên Phước, người ta thường gọi tôi là Tư Phước.” Tôi cũng dừng chân, gắng ép giọng nói vốn đã quen thét gào cùng sóng và gió xuống thật nhẹ. “Nhưng em muốn gọi sao cũng được hết.”
Nơi cậu ấy chọn không quá xa bãi cá và chỉ bị ngăn cách bởi một dải đá thấp, vậy mà ở đây lại như một thế giới hoàn toàn tách biệt. Bãi biển này vẫn còn giữ được vẻ mộc mạc, hoang sơ và quạnh quẽ như thể hàng trăm năm qua chưa từng được khai phá. Ở đây không có người dân địa phương bán buôn và thuyền cá neo đậu. Không có những âm thanh ồn ào náo nhiệt của đám đông và tiếng động cơ tàu thuyền kêu ầm ĩ. Không có mùi cá tanh nồng và mùi mồ hôi của người dân lao động bận rộn với những sọt cá đầy tràn.
Ở đây chỉ có tiếng sóng khẽ khàng xô vào bờ cát, có làn gió nhẹ đưa mùi biển mằn mặn đến từ khơi xa, có ánh hoàng hôn mơn trớn làn da, và có một hương thơm dìu dịu.
Cậu ấy đứng lại hơi đột ngột nên khoảng cách giữa hai chúng tôi gần hơn lúc ở bến cá, nhờ vậy tôi nhận ra nơi xuất phát của mùi hương mát dịu vừa thoảng qua. Tôi cúi đầu, ghé sát lại gần, lén lút hít nhẹ một hơi hương thơm dịu mát ấy.
“Em… muốn vẽ luôn giờ sao?”
“Vâng, em chỉ cần anh ngồi cùng em khoảng một tiếng là được rồi ạ.” Cậu ấy nghiêng đầu đáp. “Lần sau khi anh về bến, chúng ta lại tiếp tục.”
Tôi giơ tay, muốn vén những sợi tóc mềm mại lòa xòa trên trán cậu ấy. May mắn thay, tôi nhận ra hành động vô duyên của mình ngay khi bàn tay chưa kịp chạm vào tóc cậu ấy. Tôi vội hạ tay, bối rối ngẩng đầu nhìn vành trăng khuyết mờ mờ đã xuất hiện trên bầu trời.
“Nhưng… trời sắp tối rồi, sao em vẽ được? Với lại…” Tôi ngập ngừng, xấu hổ gãi đầu. Suốt từ khi gặp cậu ấy, tôi hoàn toàn quên mất dáng vẻ lôi thôi lếch thếch và thô kệch của mình. “Bộ đồ của tôi là đồ lao động, dơ và bốc mùi lắm luôn.”
“Không sao đâu ạ!”
Cậu ấy lắc đầu nhưng vẫn nhìn tôi một lượt từ đầu tới chân. Ánh mắt của cậu ấy chẳng hiểu sao khiến đôi má tôi nóng ran cả lên.
“Em muốn tôi đứng kiểu nào?”
“Anh quỳ một chân xuống cát, nghiêng sang bên phải giúp em nhé.”
Cậu ấy không chỉ nói mà còn bước đến chỉnh dáng cho tôi. Khoảng cách quá gần làm tôi thấy xấu hổ. Tôi không chỉ xấu hổ vì làn da đen nhẻm và bộ đồ bẩn thỉu của mình, mà còn xấu hổ vì mùi mồ hôi, mùi cá tanh và mùi muối biển mặn chát bám trên cơ thể. Tôi lén liếc nhìn cậu ấy rồi thở phào nhẹ nhõm. May quá, cậu ấy không hề nhăn mặt khó chịu. Ngược lại, trên gương mặt dễ thương của cậu ấy còn vương một nụ cười nhẹ nhàng và dịu dàng như cánh hoa rơi.
Chỉnh xong dáng ngồi, cậu ấy lập tức mở túi họa cụ lôi ra giá vẽ, bảng vẽ, cọ, màu… Sau khi sửa soạn xong xuôi, cậu ấy ngồi khoanh chân trước giá vẽ, chấm cọ vào bảng màu, nheo mắt nhìn tôi rồi bắt đầu những nét vẽ đầu tiên trên tấm toan.
Tôi ngồi yên không dám động đậy, đến thở cũng cố gắng nhẹ nhàng hết sức. Lần đầu làm người mẫu vẽ, tôi không biết nếu mình ngồi lệch một tí, hoặc lỡ đập con muỗi nào đó vo ve trước mặt thì có ảnh hưởng đến bức tranh không.
Còn đang mải nghĩ lung tung, bỗng tôi thấy cậu ấy dừng tay, đôi mày nhíu lại, vẻ mặt sửng sốt, hình như có chuyện gì đó xảy ra. Tôi không dám thay đổi dáng ngồi, mà chỉ khẽ hỏi:
“Sao vậy em?”
“Tại… tại sao… em không vẽ được… thế này?”
Cậu ấy hoang mang nhìn tôi, cánh tay cầm cọ buông thõng.
Vẻ hoảng hốt của cậu ấy khiến tôi không còn để ý đến việc tạo dáng nữa. Tôi vội nhổm dậy, bước nhanh đến rồi ngồi xuống bên cạnh cậu ấy.
Cậu ấy quẹt cọ lên tấm toan, sợ hãi nói:
“Anh nhìn này, chẳng hiểu tại sao dù em chấm màu đậm đến mấy thì cũng không vẽ được.”
Tôi kinh ngạc nhìn theo ngòi bút. Rõ ràng nhiều mực đến mức nhỏ xuống từng giọt nhưng trên tấm toan lại không hề có thêm nét cọ mới nào.
Không dám tin vào mắt mình, tôi ghé lại gần hơn, cố gắng nhìn thật kỹ. Tôi nghi ngờ rằng có thể do ánh sáng không đủ để nhìn thấy nét vẽ, hoặc do chất liệu dùng để vẽ tranh không ăn màu nên cậu ấy mới không vẽ được. Nhưng rõ ràng là, tấm toan đặt trên giá vẽ được làm từ sợi vải dệt thô, dù tôi chưa bao giờ vẽ tranh nhưng tôi biết chất liệu này có độ bám màu rất tốt. Vậy thì tại sao không có một nét vẽ nào xuất hiện dưới ngòi bút nhúng đẫm màu?
Nhờ nhìn kỹ, tôi phát hiện thêm một điều đáng ngạc nhiên, những nét vẽ dang dở có sẵn trên bức tranh vậy mà lại là một người rất giống tôi. Không để tôi kịp lên tiếng thắc mắc, cậu ấy vội vàng giải thích:
“Mấy hôm trước em nhìn thấy anh trên bãi biển, em tính thử vẽ xem sao thôi, không ngờ càng vẽ càng thấy anh hợp với hình tượng mà em đang tìm kiếm.”
Tôi không có ý trách cậu ấy, tôi chỉ muốn khen rằng cậu ấy vẽ rất đẹp, nhưng cuối cùng lời thốt ra lại là:
“Cho nên, em tìm gặp tôi nhờ làm mẫu để vẽ nốt bức này à?”
“Vâng!” Cậu ấy quay sang nhìn tôi, đôi mắt đỏ ửng và long lanh nước. “Nhưng… chắc là… em không hoàn thành được bức tranh này nữa rồi…!”
Tôi luống cuống tay chân, đầu óc rối tung rối mù. Tôi chỉ quen đối mặt với sóng, với gió và với những gã ngư dân thô kệch giống mình. Tôi không biết dỗ dành người khác. Nhất là dỗ dành một cậu con trai trắng nõn và xinh xắn như cục bông nhỏ đang rưng rưng nước mắt.
_____
Chú thích: Vạn Giã là một huyện thuộc tỉnh Khánh Hòa, cách thành phố Nha Trang khoảng 60km.
Bình luận
Bông Cải Hoa
Văn tác giả hay quá, cảm giác nhẹ nhàng lại hơi buồn.
Bông Cải Hoa
Tình quá 🤭