Bí kíp nhập gia "tùy duyên" thời phong kiến
Chương 5
Một mối hôn sự muốn thành tất phải trải qua tuần tự sáu nghi lễ lớn. Trước là lễ nạp thái, nôm na là lễ chạm ngõ để hai họ đằng trai đằng gái lại mặt nhau. Tiếp là lễ vấn danh xem bát tự đôi bên để tìm ngày lành tháng tốt, kế tới là lễ nạp cát, nạp trưng hao hao với lễ ăn hỏi bây giờ. Cuối cùng là lễ thỉnh kỳ xin cưới và lễ thân nghinh rước dâu - nghi lễ cuối cùng để đằng trai chính thức đưa cô dâu về nhà (1). Mà lúc này, tôi đứng ở mái hiên khu nhà dưới, thấy một hàng những tráp đồ cho lễ nạp trưng xếp đầy ra sân. Hay thật, không biết thầy u tôi đã thưa gửi gì với nhà đằng ấy mà bên kia dẹp hẳn ba bậc lễ đầu tiên mới thực kỳ tài!
Có lẽ vì đã chấp nhận bỏ qua mấy nghi lễ đầu tiên nên thầy u tôi cũng thách cưới sính lễ không tầm thường. Nhìn sơ qua tôi mới thấy hai mâm trầu cau, một mâm xôi gấc đỏ au, một khay trang sức, tiếp tới là hai vò rượu dán chữ Hỷ. Ngoài mấy khay kể trên, xếp ngang sân còn mấy tráp khác phủ vải điều không biết còn chứa kỳ trân dị bảo gì. Mấy gia nô và thị nữ cũng tụ tập quanh sân xì xầm to nhỏ. Nghe đâu đoàn nhà trai đang ở trên từ đường nói chuyện với thầy u, vui vẻ hào hứng lắm, chỉ riêng người trong cuộc là tôi đây thì đang khóc ròng trong lòng. Thế này thì không ổn rồi, tôi bặm môi chau mày, không thể đủng đỉnh dây dưa kéo dài thêm một giây một khắc nào được nữa.
Tôi nghiêng đầu kề sát tai nó, vừa dùng vạt áo che miệng vừa thì thầm:
Con mắm Mai còn muốn hỏi thêm nhưng tôi lắc đầu phẩy tay ý bảo nó đi sớm.
Trời chiều ngả một màu xanh ngắt, tôi ngẩng đầu trông lên mây ngàn nối mây ngàn đang đóng khung nằm trong lớp lớp mái nhà lưu ly (2). Tiếng con cu gáy giữa chiều hoang hoải vang lên đơn độc không lời hồi đáp.
*** Ba ngày sau. Trời còn chưa nắng hẳn tôi đã bật dậy chuẩn bị y phục. Cái Mai đã vào phòng sẵn, mang theo mấy khay đồ để tôi lựa.
Hai mươi, vậy là vẫn kém ba tuổi so với tuổi thật của tôi. Tôi lật xem từng bộ xiêm y mà Mai đã chuẩn bị: Một khay là tấm áo lụa thanh thiên cao cấp dệt từ tơ tằm, một khay là áo đối khâm (5) màu trắng ngà mặc với áo giao lĩnh màu son trông khá già dặn, khay cuối cùng là một chiếc áo tứ thân đen thẫm đơn giản, gần như bà con lối xóm ai cũng có một chiếc.
Chà, tôi nhấc lên chiếc áo tứ thân màu thẫm, chọn cái áo này đi.
Tôi nghe cái Mai an ủi bỗng phì cười.
Tôi khẽ gật đầu lắng nghe. Cuộc thi sẽ diễn ra vào đầu tháng sáu, vậy ra đây là lý do mà nhà bên ấy lại đồng ý mối hôn sự này nhanh đến thế. Có khi chính cậu Hữu Khanh còn chưa biết chuyện cũng nên.
Cái Mai đang chỉnh trang đầu tóc, trang điểm cho tôi nhanh tay đặt lại cái gương sát chỗ tôi ngồi. Tôi vẫn chưa quen nhìn mặt mình, lặng lẽ quay đi.
Cái Mai đáp vâng một tiếng trong khi búi tóc tôi theo dáng chuy kế, kiểu búi thấp gần sát gáy, trông hệt như dáng búi của mấy mệnh phụ phu nhân tôi thường thấy trong phim. Vậy ra cậu Hữu Khanh không phải một tên sở khanh chơi bời lêu lổng, cũng không phải phường háo sắc mà là bậc văn sĩ có tiền đồ lại hiểu nhân nghĩa. Điểm đáng lưu ý nhất trong đống thông tin cái Mai vừa nêu là cậu ta có thanh mai trúc mã. Ít nhiều thì tôi cũng tìm ra dấu hiệu mình có thể rút lui êm đẹp. Tôi đã nghĩ rồi, trước mắt tôi cứ cố từ chối vụ cưới xin này đã. Nếu không chối được mà cậu Hữu Khanh cũng không phải dạng xấu xa gì, thì tôi có thể cân nhắc. Thật lòng, dựa vào cái “đùi ấm” là thầy u tôi, lại thêm danh con dâu nhà Thị lang Bộ Lễ,… Chà, từ giờ tôi cứ yên tâm ấm bụng mà tìm đường trở về nhà thôi. Thay đồ xong xuôi, tôi bước lên sảnh chính thưa chuyện với thầy u. Thầy u đang ngồi thưởng trà trên bộ trường kỷ làm từ gỗ lim, vẫn chưa hay biết con gái mình sắp làm ra chuyện tày đình gì.
U tôi nghe vậy cũng gật đầu đồng ý, còn thầy ngồi kế bên vẫn nhắm mắt im lặng thưởng trà, không hé miệng nói năng câu gì. Tôi biết ý nhún mình vái tạ rồi lui xuống. Cái Mai xuống bếp chuẩn bị làn tre, giỏ trẻ với mấy đồ linh tinh khác rồi cùng tôi bộ hành ra ngoài cổng nhà.
Cái Mai bị đau la oai oái, rồi thấy điệu bộ giận dỗi của tôi thì cũng đành nằn nì đi theo sau xin lỗi rối rít. Con này láo thật, đến có ngày tôi phải dỗi nó một trận cho biết mặt! *** Chú thích: (1) Theo “Nếp cũ tín ngưỡng Việt Nam” Toan Ánh. (2) Lưu ly: Ngói lưu ly (âm dương), kết cầu phần âm phẳng, lớn, nằm dưới và phần dương hình ống ở trên. (3) Đích mẫu: Vợ cả của cha. (4) Thời vua Lý Thần Tông không có ghi chép về các khoa thi. Tuy nhiên theo nhận xét của sử gia Ngô Thì Sĩ: "Bấy giờ phép thi khoa cử chưa có thể thức nhất định, hoặc đương thời, khi cần thì có chiếu nhà vua gọi những sĩ nhân trong nước vào thi ở trong sân điện (gọi là điện thí) mà sử cũ không chép kỹ. Số người lấy đỗ theo công việc ở Quán, Các mà tuyển dụng, số lượng rất thất thường" (Nguồn: Bảo tàng Lịch sử Quốc gia). Tác giả đã sử dụng tư liệu này để phóng tác. (5) Áo đối khâm: Một dạng áo truyền thống, có hai vạt áo trước song song, thường để buông thõng. |
0 |