Cái gì tôi cũng tính nhưng lại không tính tới thói mê tín của u tôi, đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.

– Thôi cô đừng bận tâm lo nghĩ nữa, hai ngày nay ngày nào con nhìn cô thở dài thườn thượt cũng sốt hết cả ruột. 

– Ai bắt mày nhìn? – Tôi đang sẵn cơn khó chịu trong người, trừng mắt lườm cái Mai đang lau bàn trong phòng.

– Cậu Hữu Khanh chẳng phải hạng công tử nhong nhong chơi bời chỉ biết trêu hoa ghẹo nguyệt, dựa hơi phụ ấm đâu cô ạ. Con đi nghe ngóng cả ngày nay rồi, mấy năm rày cậu đều làm trưởng tràng (1) trong lớp của học sĩ họ Lê trong Quốc Tử Giám, ai cũng nể cũng ngợi ca cậu lắm. Gì nhỉ? Ở mấy tửu quán, người ta gọi cậu là gì nhỉ? À, tri thư đạt lễ. Cũng là một văn nhân tri thư đạt lễ đấy cô ạ. Cô lấy được người như thế, con cũng thấy xứng đôi vừa lứa lắm. 

– Ai bảo mày nói mà nói?

– Ơ? Rõ hôm qua cô bảo con đi nghe ngóng về cậu nhà mà?

– Cậu nhà nào mà cậu nhà? – Tôi đâm cáu mà giận lẫy cái Mai. – Mà tao bảo mày đi nghe ngóng chứ tao có bảo mày kể đâu?

– Ô hay cái cô này! Từ ngày cô mắc cái bệnh lạ kia, mất trí nhớ xong cô đổi tính đổi nết tệ, con chịu thua cô thôi. 

Cái Mai bĩu môi, không thèm nói chuyện với tôi mà quay ra lau dọn nhà cửa. Xong xuôi nó ngúng nguẩy bước ra khỏi phòng, để mặc tôi một mình với đống tơ vò rối nùi trong đầu.

Hầy, thật khốn khổ cái thân tôi. Muốn gỡ đám rối, tất phải kể từ hồi tôi mới lưu lạc tới đây.

Vốn dĩ, trong suốt hai tháng “xuyên không” này, tôi đã cố gắng nhớ lại mọi manh mối, ký ức, chắp vá toàn cảnh để giải thích cho tình trạng hiện tại của mình. Đại khái những gì tôi tổng hợp được là: Vào ngày mười lăm tháng hai âm lịch năm 2025, tôi có làm cái lễ mọn dâng sớ cầu khẩn ông bà xin “mọi sự như ý, mọi điều hanh thông”, cho tôi “thoát khỏi tình trạng” khổ sở của mình khi ấy. Vô tình thế nào mà lời cầu xin của tôi đã ứng nghiệm, tất nhiên, theo một cách không ai lường được. Sau một giấc ngủ vừa ngon vừa dài, tỉnh dậy thì tôi đã lạc trong cơ thể này, còn hồn cô Kim Hương đi hay ở đâu thì thật tôi không sao biết được.

Đến đây, mọi sự kẹt lại bởi một câu hỏi mấu chốt: Cô Kim Hương là người thật, hay chỉ là một nhân vật tưởng tượng?

Giả thuyết nếu cô Kim Hương là người thật, thì hiện tại tôi đã vượt thời không, lưu lạc tới triều đại phong kiến nhà Lý mà theo lời cái Mai là năm Thiên Chương Bảo Tự thứ tư, trị vì bởi vua Lý Thần Tông. 

Nhưng thành thực, vì kiến thức sử của tôi chẳng được bao nhiêu nên thế giới này có chính xác là thời đại nhà Lý hay không, tôi cũng không rõ. Vì thế giả thuyết thứ hai ra đời, rằng tôi đã nhảy sang một vùng không gian khác được lấy cảm hứng từ bối cảnh lịch sử nước nhà – có thể là một cuốn sách, hoặc là một giấc mơ mà cô Kim Hương đây đang đóng vai.

Từ đây lại dẫn ra nhiều vấn đề khác. Ví dụ, nếu cô Kim Hương chỉ là nhân vật, vậy tức là tôi buộc lòng phải hoàn thành dòng truyện có sẵn. Tỉ như gặp đúng người cần gặp, va đúng người cần va, đẩy mọi tình huống đến cái kết cuối cùng rồi mới được phép trở về nhà.

Mà nếu tin vào giả thuyết đầu tiên rằng tôi đang nhập hồn vào một con người bằng xương bằng thịt thời phong kiến, thì lý do gì tôi lại có mặt ở đây? Duyên cớ nào, nhân quả nào? Cơ chế của dòng không gian thời gian nào lại cho phép một sai lệch hoàn toàn phi lý thế này xảy ra ư? Tôi phải tìm cách sửa chữa nó rồi mới có thể trở về đúng không? 

Hay tôi tới đây để tìm ý trung nhân cho riêng mình? 

Xùy xùy xùy, riêng cái này thì nên vứt ra khỏi đầu, tôi không nên bị mấy bộ tiểu thuyết tình cảm với mấy chuyện mê tín làm cho mông muội thế này. 

Quay lại chuyện mối hôn sự, thật lòng tôi vẫn đang hoàn toàn bối rối. Một mặt tôi muốn trốn tránh, một mặt lại không biết trốn tránh có phải là cách hay nhất hay không. Nếu như nhân vật Hữu Khanh lại chính là người “cần va” đó thì sao? Nếu mọi sự đã định sẵn tôi phải trải qua những chuyện thế này thì có cựa quậy cỡ nào cũng không sao giãy nổi ý trời.

Hơn nữa, cú thất bại của kế hoạch vừa rồi đã đập cho tôi một vố nhớ đời. Này thì tính toán, này thì lo nghĩ trước sau!

Tôi thở dài một hơi não nề, rốt cuộc phải làm thế nào đây? Ông trời ơi, cho con về nhà đi mà, con xin rút lại lời cầu khấn khi trước… Từ giờ con hứa con sẽ yêu cuộc sống cũ của con gấp một nghìn lần, à không, gấp mười nghìn lần. 

– Nào nào, cô giãn cái mặt ra cho con xem nào. Đây, con mang cho cô ít chè đậu xanh cô thích, cô ăn đi cho bớt nóng. Nếu cô còn suy tính mãi chuyện cậu Hữu Khanh thì con nói thật, cô chớ có lo. Ông bà nhà mình không bao giờ để cô phải chịu thiệt thòi đâu. 

Cái Mai bước từ ngoài bước vào, bưng theo một bát gốm nhỏ màu xanh ngọc đặt trước mặt tôi. Bát chè trong veo, hơi ngả sang sắc vàng của mấy hạt đỗ lặn bên dưới. Mùi thanh thanh ngọt ngọt dậy lên trên mũi làm cái bụng tôi không đói cũng phải réo một bận. 

– Giao tình nhà ta với Thị lang Bộ Lễ chẳng lẽ cô lại quên rồi sao? Ông bà vẫn thường đem y phục, vải lĩnh (2) thượng hạng gửi không cho Bộ Lễ mỗi dịp đồng văn nhã nhạc biểu diễn cho vua chúa xem. Đến áo mũ, phù hiệu chỉ cần Thị lang ới một tiếng, nhà ta có nề hà gì mà làm việc xuyên đêm phụ trợ cho nội vụ. Nhất là đợt Nguyên tiêu vừa rồi, chính bà nhà với mười hai người thợ đã dốc sức cả tháng may một chiếc áo gấm độc nhất vô nhị, trên thêu hình loan hình phượng, dưới thêu bức Trăm Hoa Đua Nở để dâng lên cho bà Thái Hậu. Bà Thái Hậu đẹp lòng khen vua hiếu tử, vua mừng mà ban thưởng cho Bộ Lễ bao nhiêu vàng bạc châu báu. Nếu nhà bên ấy có ý muốn khinh rẻ cô chỉ phận con nhà thương lái, thì trước tiên cũng phải nhìn mặt ông bà mình rồi hẵng nói chuyện tiếp. 

Tôi thở dài, cầm lấy cái thìa sứ khuấy bát chè trước mặt, trầm ngâm. Mấy hạt đỗ cũng vì lực khuấy mà luân phiên nổi lên chìm xuống không ngừng. 

– Không phải vì chuyện ấy…- Tôi thở hắt ra. – Thôi… Nói mày cũng chẳng hiểu được.

– Thế cô còn băn khoăn bối rối điều gì nữa? Năm nay cô mười sáu trăng tròn, cậu Hữu Khanh mới tròn hăm mươi, giỏi giai tài cán, chắc chắn sẽ làm nên công danh. Xét vai vế, xét gia thế, cô với cậu đúng là một đôi tiên đồng ngọc nữ chứ còn gì nữa. “Trai khôn tìm vợ, gái ngoan tìm chồng”, chưa kể bà đã nói…

– Này… 

Tay vừa khuấy chè tai vừa nghe cái Mai huyên thuyên, tự dưng tôi chợt nhớ ra một chuyện, ngập ngừng hỏi cái Mai. 

– Dạ bẩm cô có chuyện gì ạ?

– Ờm… Tôi chỉ hỏi thôi, cũng tại bệnh xong nhớ nhớ quên quên hết cả. – Tôi khuấy chậm lại, khẽ nuốt nước bọt. – Trước kia… Ờm… Không biết tôi đã… có gì với ai chưa nhỉ? 

– Có gì là có gì ạ? 

Mặt cái Mai lại đực ra, lơ ngơ như bò đội nón. 

– Thì là… – Tôi khẽ nắm chặt cán thìa. – Ý là đã có thư từ qua lại tìm hiểu ai chưa? 

Lúc này đôi lông mày của cái Mai biến đổi không ngừng, từ nhướn lên đến kéo xuống, rồi run run như con sâu róm. Nó ngây người, há mồm rồi cuối cùng bụm miệng cười như nắc nẻ. Ơ kìa, cười cái gì mà cưới cái con mắm này? Đây là tôi đang nghĩ cho cô Kim Hương đấy chứ, nhỡ đâu người ta lại có tình cảm với ai từ trước, tự dưng mình nhảy vào thế này hỏng hết duyên lành thì sao. Tính sao thì cũng phải tính cho trọn đường đi lối lại, chừa đường lui cho cô Kim Hương thật trở về chứ.

– Ôi giời ơi! Cô Kim Hương ơi là cô Kim Hương! – Cái Mai đưa tay quệt nước mắt. – Từ ngày mắc cái bệnh cô bảo, cô như người giời rơi xuống ấy. Cô đã làm gì có ai! Người theo cô thì xếp hàng dài đấy mà cô có mấy khi để ý bao giờ. 

Vậy là chút ký ức mọn trong cơ thể này hầu như không sai, tôi vừa thở phào vừa nghĩ thầm. Cô Kim Hương đây quả là gái ngoan trong truyền thuyết, hiền lương dịu dàng giàu lòng bao dung, một mực kính yêu hiếu thuận với cha mẹ, đã vậy còn biết ít nhiều bốn ngón nghề cầm kỳ thi họa. Mỗi tội với tôi, sống quy củ như cô Kim Hương đây thì tôi ngất. Thôi thì mỗi người mỗi vẻ, cô Kim Hương như thế cũng là điềm may cho tôi, trước nhất nếu buộc phải nhắm mắt đưa chân vào mối hôn sự này thì tôi cũng chưa gánh tội phá duyên ai cả. Hiện giờ, Hữu Khanh là người thế nào tôi vẫn chưa rõ, thế giới này thật hay giả cũng hãy còn mông lung, thôi thì cứ chịu khó xử lý từng chuyện một, chuyện nhỏ đi trước chuyện lớn thông sau. Tôi cứ phải đi gặp mặt “ý trung nhân” kia xem thử người ta thế nào rồi mới có thể bàn tính chuyện tiếp theo được. 

– Mai! – Tôi gọi giật giọng làm con bé giật cả mình.

– Dạ thưa cô, con đây. 

– Đọc theo cô mày nhé! 

Cái Mai còn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì nhưng đã vội vã gật đầu. 

– Biến chông gai thành cơ hội…

Tôi ngừng lại chờ cái Mai đọc theo. 

– Biến… ờm… chông gai… ờm… thành cơ hội…

– Người con gái trưởng thành… – Tôi mớm tiếp cho nó.

– Người con gái… à… ừm… trưởng thành… – Cái Mai vẫn lắp bắp, nhăn mày nhăn mặt nhại theo.

– Mạnh mẽ tiến lên! – Tôi vươn tay ra thành nắm đấm, hô vang y như MC Anh Tuấn vẫn làm mỗi khi hô khẩu hiệu trong chương trình “Anh trai vượt ngàn chông gai”.

– Mạnh mẽ… ừm…tiến… tiến lên! 

– Giỏi! Đúng! Mạnh mẽ tiến lên! Không có gì phải sợ! 

Cái Mai chắc chắn không hiểu tôi hóa điên cái gì nhưng vẫn ủng hộ tinh thần tôi.

– Đúng! Cô của con thế này cơ mà, không có gì phải lo lắng hết!

– Giờ thì đi ngủ trưa đã, cô mày đau đầu mất ngủ mấy nay rồi. 

Nói xong, tôi xoay người đứng dậy vào buồng nghỉ. 

Bữa trưa đó tôi ngủ rất ngon, không mộng mị, quay ngang quay ngửa gì cả chỉ nằm im như những hạt đỗ lặn dưới đáy bát chè. Nhưng nào ngờ giấc ngủ ngon đó hóa ra lại là hoàng hôn cuối cùng trước cơn bão. Ai đó đã khuấy bát chè của tôi lên mất rồi.

– Cô! Cô! Cô! 

Cái Mai gọi tôi thất thanh. Không hiểu sao lần quái nào con nhỏ này cũng làm tôi giật bắn mình lúc đang ngủ. 

– Nhà Thị lang Bộ Lễ… 

Tôi mắt nhắm mắt mở nhìn con bé đang quỳ một bên mép giường. Giọng nói thì ngập ngừng mà mắt cái Mai lại sáng rỡ như hai cái đèn pha ô tô.

– Nhà Thị lang Bộ Lễ đem sính lễ tới rồi đấy ạ!

***

Chú thích:

(1) Trưởng tràng: Người đứng đầu một nhóm học trò, thường sử dụng trong thời phong kiến.

(3) Vải lĩnh: Vải lụa tơ tằm quý hiếm thời xưa.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px