Tôi tỉnh dậy với cảm giác lưng chừng, có vẻ như đêm qua vẫn chưa thực sự khép lại. Không gian trong phòng vẫn đượm một thứ ánh sáng mờ chẳng rõ từ đâu hắt vào, không khí còn vương hơi ẩm sót lại sau một giấc ngủ không trọn.
Trần gỗ phía trên uốn cong thành những đường vân xoắn xuýt, chúng đang thì thầm điều gì đó bằng ngôn ngữ của năm tháng. Tôi đưa tay lên che mắt trong chốc lát rồi thả xuống. Cái cảm giác ấy vẫn còn đó, về một vệt sáng hẹp bên trong cánh cửa hé mở, tiếng bước chân dần xa trong hành lang... và căn phòng tầng áp mái.
Tôi nằm bất động thêm vài phút như chờ một tín hiệu nào đó từ chính mình, trong lòng hiểu rõ rằng bản thân mình muốn quay lại đó. Không phải để xác minh điều gì mà để bước tiếp một phần câu chuyện mà tôi biết chắc rằng nó không chỉ thuộc về tôi.
Tôi rời khỏi phòng. Bậc cầu thang gỗ dưới chân kêu lên những tiếng cọt kẹt nhỏ, một lời than thở khi trời còn chưa sáng hẳn, từng âm thanh cứ thế vang đi rồi vọng lại.
Phòng trà dưới lầu đã sáng đèn, bên trong bếp chiếc lò đất đỏ rực ánh than hồng. Ấm nước đặt ngay ngắn trên bếp, nghi ngút hơi nóng, toả ra mùi trà xanh thoảng nhẹ, thứ hương thơm mang theo cảm giác ấm áp và... kỳ lạ. Tạo cảm giác nơi này vừa mới có ai đó đi ngang qua, để lại dấu vết dịu dàng đến vậy.
Nhưng không một bóng người. Cụ Lan không có ở đó. Mọi thứ đều đã được chuẩn bị sẵn, bàn ăn gọn gàng, bộ tách trà men cũ đã rót sẵn nước, ngay cả bữa sáng cũng được bày biện chỉn chu như ai đó biết chính xác thời điểm tôi bước xuống.
Tâm cũng vừa lù lù xuất hiện, tóc tai tổ quạ, mắt chưa mở hết nhưng miệng đã hoạt động.
- Hôm nay mày lên đồng hay sao mà dậy sớm dữ vậy?
Hắn bước lại gần bàn ăn, vừa ngáp vừa ngó quanh:
- Ủa? Cụ Lan đâu rồi? Mới sáng sớm mà đồ đạc như khách sạn năm sao, có hơi quá tay không?
Tôi đáp hờ hững:
- Tao cũng không thấy cụ. Có khi đang dọn dẹp đâu đó...
Tâm cúi xuống ngửi ly trà rồi nhướn mày, vẻ mặt nửa cảm thán nửa nghi ngờ.
- Cụ Lan đúng không phải người thường mày nhỉ? Sáng sớm tinh mơ, trà rót đúng độ, cháo nóng hổi, khăn thì gấp mép như sách giáo khoa. Hay cụ có một đội quân ninja giấu dưới hầm?
Tâm nói rồi cười toe, vẫn cái kiểu tỉnh queo giữa những điều bất thường. Tôi im lặng. Không biết trả lời ra sao. Câu nói đùa của Tâm nghe ra lại hợp lý đến lạ.
Biệt phủ rộng lớn thế này, từ phòng trà đến bếp, từ hành lang chính đến lối nhỏ dẫn ra hiên, đều không vướng một hạt bụi. Sạch sẽ đến lạ lùng. Giống như mỗi sáng có ai đó lặng lẽ đi qua mọi ngóc ngách, lau từng thanh gỗ, phủi từng góc tường. Nhưng nếu chỉ một mình cụ Lan... thì điều ấy không thể.
Nhưng rồi tất cả những thắc mắc của tôi đều nằm yên trong lòng. Dù mọi thứ có vô lí đến thế nào thì chúng vẫn đang diễn ra, và tôi là người chứng kiến nó.
Cả buổi sáng, tôi gần như chẳng làm được việc gì. Chồng giấy lưu tích vẫn nằm nguyên trên bàn, cạnh cây bút chưa viết nửa chữ. Mỗi lần đặt tay lên giấy, trong đầu tôi lại vang lên tiếng bước chân ấy, khẽ, đều, và lạnh đến mức khiến tôi rút tay lại. Dù trước mắt có bao nhiêu điều cuốn hút, tất cả cũng chẳng níu nổi tôi ra khỏi cơn mơ hồ đang dần kéo mình rời xa thực tại.
Tôi từng bước đi qua khắp căn biệt phủ này, từng dãy hành lang, từng bậc thềm đá dẫn ra vườn, nhưng riêng căn phòng trên tầng áp mái ấy, tôi chưa bao giờ đặt chân tới.
Trong bữa ăn trưa, tôi thử gợi chuyện với cụ Lan:
- Cuối hành lang gian phải tầng hai, cháu thấy có một lối dẫn lên tầng áp mái. Nơi đó là gì vậy ạ?
Cụ ngước mắt lên, tay vẫn thong thả rót trà. Không nhìn tôi, cụ đáp nhỏ:
- Là phòng đọc cũ. Từ thời cô chủ nhỏ còn đi học, hay ngồi viết vẽ linh tinh.
Nói xong, cụ liền chuyển sang nhắc chuyện bánh hạnh nhân mà cô chủ từng thích, làm như câu hỏi của tôi chưa từng tồn tại.
Sau bữa trưa, trời bỗng ửng sáng sau buổi sáng không nắng. Nhưng trong tôi lại có cảm giác một luồng gió lạnh âm thầm thổi qua. Không chờ thêm được nữa, tôi rẽ vào hành lang sau rồi men theo cầu thang phụ hẹp dẫn lên tầng hai.
Ở cuối bậc thang, cánh cửa ấy vẫn ở đó. Màu gỗ cũ sậm lại, bạc đi ở những chỗ tay thường chạm. Cửa hé đúng một khe nhỏ, vừa đủ để khiến người ta tin rằng ai đó mới rời đi chưa lâu.
Tôi đặt tay lên và đẩy nhẹ. Một tiếng rít khẽ vang lên. Cánh cửa mở ra để lộ một khoảng không khí khác hẳn những gian phòng còn lại. Mùi giấy cũ hòa với hương mực khô, xen lẫn một thoáng gì đó rất nhẹ... rất nữ tính... còn vương lại từ một cô gái mà tôi đang muốn tìm hiểu.
Căn phòng áp mái nhỏ, trần nghiêng dốc theo mái nhà. Ánh sáng lọt qua ô cửa nhỏ, những giá sách cao kê sát tường, đầy ắp những cuốn sách dày có gáy bạc phếch.
Một chiếc ghế bành đặt bên cửa sổ, trên bàn gỗ nhỏ là chồng giấy viết tay buộc bằng sợi dây thừng mảnh. Bên cạnh đó là một quyển sổ bìa da cũ, khóa đồng đã mờ xỉn, khép im lìm.
Tôi bước lại gần, trong lòng bất chợt hồi hộp. Cảm giác như quyển sổ ấy đã chờ tôi từ lâu.
Ngón tay lướt nhẹ qua lớp da sần, ẩm mốc lẫn mùi thời gian nhưng vẫn chắc chắn. Khóa đã không còn chốt. Tôi mở ra... Trang đầu tiên với nét chữ mềm hơi nghiêng sang phải. Dòng chữ nhỏ như rướn mình khỏi trang giấy, và rồi không gian căn phòng áp mái bỗng như mờ dần... nhường chỗ cho một ngày rất xa, nhưng chưa từng biến mất.
"Từ khi còn bé, tôi đã được nuôi dạy không giống những đứa trẻ khác. Trong ánh sáng mờ đục của những ngọn nến đêm, bà kể cho tôi nghe về Ngọc Tỉ, về từng đời người canh giữ trước, những con người sống cả đời trong im lặng và cảnh giác, để giữ trọn một lời thề của dòng họ Lê. Từ sâu trong tim, tôi biết sớm muộn gì vận mệnh ấy cũng sẽ tìm đến.
Và hôm nay ngày đó đã đến. Cha trao cho tôi chiếc Ngọc Tỉ. Không còn là câu chuyện trong lời kể, không còn là một hình dung xa xăm... mà là vật thật, lạnh buốt và nặng trĩu trong tay. Nó không đơn thuần là khối bạch ngọc chạm khắc tinh xảo, mà là dấu ấn cuối cùng của hoàng triều, là hơi thở còn sót lại của cả một dòng họ đã trải qua bao biến loạn.
Cha nói dưới đáy Ngọc Tỉ khắc một mật lệnh, chỉ hiện ra khi lời thề máu bị phá vỡ. Mật lệnh ấy, theo lời truyền, dẫn tới nơi cất giữ "Quốc Thư" và "Long Mạch Đồ". Những tấm bản đồ và thư tịch mà các vị tiên triều đã giấu đi, để phòng khi cơ nghiệp đổ nát, vẫn còn một kẻ hậu nhân biết đường dựng lại.
Kho báu mà người đời vẫn đồn đoán không chỉ có vàng bạc, mà là tri thức và quyền lực, thứ có thể làm thay đổi vận nước trong một đêm.
Có lẽ vì vậy mà các dòng tộc lớn khác, nhất là những kẻ từng thề trung thành nhưng đã phản bội, vẫn chưa bao giờ từ bỏ ý định chiếm đoạt nó. Bao thế hệ... lần lượt ngã xuống chỉ để Ngọc Tỉ không lọt vào tay kẻ khác. Giờ thì... chỉ còn tôi.
Tôi không biết mình có đủ sức hay không. Tôi chưa từng đối diện với cạm bẫy giăng trong trong bóng tối, chưa từng nghe tiếng bước chân sát sau lưng mà vẫn phải giả vờ bình thản. Nhưng tôi hiểu, khi đã cầm Ngọc Tỉ, tôi không còn đường lùi. Đây là máu, là lời thề của họ Lê... và giờ là số phận của tôi.
Linh San"
Tôi khép hờ cuốn sổ, mắt vẫn còn dán vào trang giấy. Đây không hẳn là nhật ký... mà là một thông điệp gửi ngược dòng thời gian, một lời thề còn vươn mùi máu, được niêm phong trong từng thớ giấy ố vàng. Bàn tay tôi khẽ run, không biết vì hơi lạnh của căn phòng áp mái hay vì mình vừa vô tình chạm vào một số phận không thuộc về mình.
Cái tên Linh San ấy không hề xa lạ, đã từng len lỏi vào những giấc mơ, ở nơi những khoảng ký ức tôi không dám chạm tới. Giờ nó nằm đây, rõ ràng đến mức tôi tưởng có thể nghe thấy tiếng mực khô nứt ra trên giấy, như một linh hồn đang thì thầm dưới ngón tay mình.
Lý trí tôi ra sức gạt bỏ, không muốn tin vào những điều hoang đường. Nhưng từng dòng chữ và hơi thở còn sót lại trong căn phòng này đang thì thầm vào tai tôi, dồn dập và nhấn nhá rằng những điều phi lý ấy có thể vẫn đang tồn tại... ngay trong căn biệt phủ này.
Tôi hít một hơi thật sâu, định lật tiếp trang sau thì một cảm giác kỳ lạ dâng lên, giống như có một ánh nhìn vô hình đang lặng lẽ trườn theo từng chuyển động của tôi từ phía sau lưng, lông tơ trên gáy chậm rãi dựng lên trong một phản xạ mà tôi không kịp kiểm soát, và bầu không khí vốn im ắng của căn phòng đột nhiên trở nên ngột ngạt, khiến từng nhịp tim tôi vang rõ trong khoảng tối.
Giữa lúc ấy, một âm thanh khe khẽ len vào, mỏng đến mức tưởng chừng là ảo giác nhưng lại đủ ghi vào thính giác, gợi cho tôi liên tưởng đến tiếng bước chân nơi hành lang xa, chậm chạp, kéo dài. Tôi đặt cuốn sổ xuống, đứng dậy và từng bước một tiến về phía cửa. Cánh cửa phòng đang mở hé, vệt sáng ngoài hành lang hắt vào thành một vết cắt mảnh.
- Là mày hả Tâm? - Tôi buột miệng với giọng cố giữ bình tĩnh. Tôi tự nhủ có lẽ là thằng Tâm, hắn đang đùa giỡn như mọi khi, nhưng không có tiếng trả lời.
Tôi đẩy cửa mở rộng hơn. Hành lang dài và tĩnh lặng, không một bóng người mà chỉ có ánh sáng cuối ngày đang rút dần qua ô cửa sổ nhỏ ở cuối hành lang. Trên trần gỗ, bất chợt vang lên một tiếng cọt kẹt khe khẽ, nhẹ đến mức giống như tiếng thở ai đó vừa lướt qua ngay trên đầu.
Tôi nuốt khan, cổ họng có chút khô rát. Không khí mang mùi ẩm của gỗ và trộn lẫn với một thoáng hương kỳ lạ, vừa ngọt vừa lạnh, giống như mùi của thời gian bị bỏ quên trong một góc tối mà không ai dám mở ra.
Tôi quay trở vào phòng, tự thuyết phục mình rằng chỉ là ảo giác. Nhưng khi bàn tay chạm lại vào cuốn nhật ký, tôi lập tức nhận ra có điều gì đã thay đổi. Ánh sáng vốn còn vương trên ô cửa sổ đã biến mất hoàn toàn, không gian xung quanh tối sẫm lại một cách đột ngột, như ai đó vừa kéo phăng bức màn dày phủ lên cả căn phòng. Trước mắt tôi, mọi vật méo mó và văn vẹo, lay động như tấm gương đang bị bóp cong.
Vài âm thanh hỗn loạn tràn đến không rõ từ đâu. Tôi xoay người theo bản năng, và chính khoảnh khắc ấy, một chiếc bóng từ khoảng tối lao thẳng đến, bàn tay lạnh lẽo tóm lấy tôi nhanh đến mức tôi chưa kịp thở. Cả bầu trời sập xuống trong tầm mắt, căn phòng bị nuốt chửng vào một khoảng đen. Tôi giơ tay lên nhưng không còn nhận ra mình đang nắm lấy thứ gì, chỉ thấy tất cả vụn vỡ tan thành những đốm sáng nhỏ... rơi xuống vô tận.
...



Bình luận
Chưa có bình luận