Chương 7: Âm Thanh Dẫn Lối



Tôi tỉnh giấc trong âm thanh rả rích của mưa. Không phải tiếng gió thì thầm giữa rừng thông hay tiếng chim gọi bạn nơi thẳm sâu, mà là tiếng mưa gõ nhẹ lên mái ngói hòa cùng mùi gỗ thấm ướt. Ánh trăng lẫn bóng vườn phủ mờ đêm qua đã biến mất, chỉ còn sót lại một lớp không khí màu xám nhạt lơ lửng, giống như buổi sớm còn chưa kịp tỉnh.

Mùi mưa sớm len vào qua khe cửa sổ khép hờ, mang theo hơi ẩm dịu nhẹ và mùi đất ướt nồng nàn. Ánh sáng trong phòng mờ nhòe giữa xanh và xám khiến mọi thứ vô cùng hư ảo.

Tôi nằm yên hồi lâu, cố tách mình ra khỏi giấc mơ vừa rồi... nhưng dư âm vẫn bám chặt lấy tôi. Nó không trượt đi như thường lệ mà còn lưu lại trên da, trong lồng ngực hoặc một phần tôi vẫn còn mắc kẹt ở nơi nào đó chưa rõ.

Tôi nhìn sang bên thấy Tâm vẫn còn ngủ. Gương mặt hắn chìm trong bóng râm, hơi thở đều đặn. Tất cả như chưa từng có gì xảy ra trong đêm. Nhưng tôi thì biết bản thân vừa đi qua một điều gì đó không thể giải thích bằng những ghi chú khảo cổ hay lý thuyết về giấc mơ.

Một điều gì đó vượt khỏi giới hạn thời gian. Tôi ngồi dậy, lặng lẽ bước lại gần cửa sổ nhìn ra ngoài. Những giọt mưa quấn quýt trên những mái ngói phủ rêu. Cảm giác ấy vẫn còn, có thứ gì đó đã chạm qua và để lại dấu vết trên thân thể tôi. Mơ hồ nhưng thật hơn bất kỳ điều gì tôi từng trải qua.

Tôi tự hỏi đó liệu chỉ là một giấc mơ hay là một ký ức? Một ký ức không thuộc về hiện tại... mà thuộc về một đời khác?

Tôi trở lại bàn, kéo cuốn sổ nghiên cứu của mình lại gần và mở ra một trang trắng. Tay tôi cầm bút mà tâm trí vẫn còn đắm chìm trong dư chấn của giấc mơ.

"Có những giấc mơ không phải là mộng. Mà là đoạn đời của một ai đó từng sống qua..."

Tôi dừng bút. Mọi câu chữ tiếp theo bỗng trở nên vô nghĩa. Trong đầu chỉ còn lại một cái tên.

"Linh San..."

- Ô hô...

Giọng Tâm vang lên, ngái ngủ nhưng vẫn đủ sức trêu.

- Tỉnh dậy là cầm bút triết lý rồi. Đêm qua mơ thấy ai dắt đi ngắm trăng đấy? Lại là cô chủ nhỏ à?

Tôi khép sổ lại sau đó quay sang nhìn Tâm. Hắn đang vươn vai, lười nhác như con mèo con vừa tỉnh ngủ. Gương mặt vẫn vô tư với nụ cười nhàn tản. Tôi cũng khá bất ngờ với thái độ của hắn.

- Qua nay thấy mày thoải mái ghê ha. Không còn sợ cái "phủ ma" này nữa hả? - Tôi buột miệng hỏi.

Tâm bật cười, ngáp một cái rõ dài, giọng thì vẫn còn ngái ngủ.

- Thì cũng phải sống cho đàng hoàng chứ sao. Ở đây nệm ấm, chăn thơm, buổi sáng có trà, buổi tối có người đẹp thoắt ẩn thoắt hiện... Tao mà còn than phiền nữa chắc tổ nghiệp đánh.

Tôi nhìn hắn thêm một lúc. Khuôn mặt vừa sáng sủa vừa vô tư, lại không vướng bận chút gì. Làm như mọi điều xảy ra trong những ngày vừa qua đều chỉ là một chuyến đi chơi dài ngày, không để lại dấu vết. Có lẽ Tâm vô tri nên dễ an.

- Mày thích nghi nhanh thật. - Tôi lẩm bẩm.

- Không nhanh thì sao mà sống? - Nó nhún vai đáp lại tỉnh rụi.

- Chỉ còn năm ngày, với đồ ăn ngon và cảnh đẹp miễn chê. Chưa kể có khi bị đuổi lúc nào không hay, nên tận hưởng được chút nào hay chút đó.

Tôi khẽ gật đầu, cảm thấy mọi việc nhẹ nhàng hơn qua góc nhìn của hắn, có lẽ tôi cũng nên như hắn, không nên quá bận tâm đến những chuyện chỉ nằm trong giấc mơ.

....

Mưa vẫn rả rích, thời gian cũng lười nhác không muốn trôi. Không gian bị bao phủ bởi thứ âm thanh đều đều ấy, khiến mọi chuyển động trong phủ chậm lại giữa lưng chừng tỉnh và mê.

Tôi trở lại phòng lưu tích, tiếp tục phần công việc còn dang dở từ hôm qua. Những trang ghi chép, vài món đồ cũ phủ bụi thời gian, những vết tích mơ hồ nằm rải rác trong căn phòng cất giữ ký ức... tất cả mở ra một cánh cổng kì bí, vừa lôi cuốn, vừa khiến tôi bối rối.

Dù cố lý giải bằng kiến thức khảo cổ, vẫn có những khoảng trống không thể chạm tới bằng lý trí.

Tâm thì loanh quanh đâu đó ngoài hành lang rồi biến mất một lúc lâu. Tôi không để ý. Tiếng mưa ngoài kia đang nhỏ dần nhưng chưa dứt, phủ lên thực tại khiến tôi chìm sâu vào công việc mà chẳng nhận ra ngày đang dần trôi hết.

Mãi đến khi trời khẽ chuyển sáng, tiếng mưa cũng ngưng hẳn. Tôi gấp sổ lại, đứng dậy và duỗi người. Một làn gió mát lướt ngang khe cửa hé mở, mang theo mùi của đất vừa tạnh lẫn với hương cỏ non vừa bừng tỉnh.

Tôi bước ra hiên. Ánh sáng rửa sạch khoảng sân bằng một thứ trong trẻo và nhẹ. Có lẽ là ánh nắng hoặc là một đoạn cầu vồng mong manh vắt nơi chân trời. Tôi nhìn ra khuôn viên. Những khóm Bán Linh Hoa sau mưa trỗi dậy. Chúng vươn cao, trắng muốt, không rực rỡ nhưng có sức hút khó giải thích.

Tôi men theo lối đá dẫn ra vườn. Gió lùa qua tay áo, cổ áo lạnh âm ẩm. Một cái lạnh không rõ đến từ thời tiết hay từ chính những điều đang ngấm ngầm thức giấc.

Bán Linh Hoa vẫn nở rải rác dọc giàn cổ. Những giàn gỗ phủ rêu xanh, có thể đã ở đây từ rất xa xưa, nâng đỡ những dây leo mong manh. Vài cánh hoa rơi vương trên nền đất ướt, nhẹ đến mức tôi có cảm giác... đêm qua chưa hề khép lại.

Tôi dừng lại,ngẩng đầu lên. Trên tầng hai, nơi căn phòng của cô chủ nhỏ, ô cửa sổ khép hờ. Nhưng... tôi bỗng thấy tim mình khựng lại một nhịp.

Chỉ trong khoảnh khắc đó thôi, tôi chắc chắn mình vừa thấy bóng ai đó đứng sau tấm rèm. Một dáng người mảnh mai, yên lặng, đã ở đó từ lâu dõi theo tôi qua khe cửa mờ tối. Dưới ánh sáng nhòe của cơn mưa vừa tạnh, hình bóng ấy hiện ra mờ ảo nhưng quen thuộc.

Tôi nhìn chăm chú không chớp mắt, đến khi lấy lại nhịp thở và muốn nhìn rõ hơn, thì nơi ấy chỉ còn lại cánh cửa đóng im lìm. Không bóng dáng lẫn chuyển động.

Nhưng tôi biết... đã có người đứng đó.

...

Tôi đứng thật lâu dưới giàn hoa, mắt vẫn không rời ô cửa trên tầng hai, dù biết rõ... mọi dấu vết đã lặng lẽ khép lại. Chỉ có gió sau mưa lướt qua vai, mang theo hơi lạnh chạm khẽ vào sống lưng. Tôi quay bước theo lối cũ trở lại gian nhà chính. Tâm đang ngồi ở hiên, nhấm nháp ly trà nóng do cụ Lan pha, tay cầm quyển sách gì đó lật chơi cho qua giờ. Hắn liếc nhìn tôi, hỏi bâng quơ.

- Thời gian ở đây trôi chậm một cách kỳ lạ mày nhỉ?

Tôi gật đầu không đáp. Đầu óc vẫn còn mải quanh quẩn bên khung cửa tầng hai. Một khoảng trống không định hình, nhưng lại nắm giữ tâm trí tôi và chờ đợi... một điều gì đang dần hé lộ.

Trời bắt đầu xuống sắc, mây xám đổ dài xuống khu rừng xa. Sương từ tán cây tràn xuống bãi cỏ, khiến căn biệt phủ lạc giữa một miền nào đó không còn thuộc về thời gian thường nhật.

Và rồi, đúng như hôm trước, khi kim đồng hồ điểm sáu giờ, cánh cửa sau lầu hai lại mở. Tiếng bước chân khẽ vang nhẹ trên cầu thang gỗ, mỗi nhịp lại gõ vào bầu không khí bao quanh lại khiến cả ngôi nhà rung lên một nốt trầm gần như thinh lặng.

Tôi đứng lên. Dù đã chuẩn bị nhưng tim vẫn khẽ nảy một nhịp khi thấy cô từ cuối hành lang.

Cô xuất hiện trong bộ áo dài lụa màu khói chiều, tan vào ánh sáng đang lịm dần sau rặng thông. Mái tóc buông mềm theo vai. Ánh sáng yếu ớt làm nổi bật đôi mắt, thứ duy nhất trên gương mặt ấy khiến tôi không bao giờ rời được ánh nhìn. Nơi đó sâu thẳm, tĩnh lặng, và sáng đến mức có thể soi được một tầng khác của thế giới.

Tôi đứng yên như bị giữ lại bởi một sức hút vô hình. Trong lòng những cảm giác kỳ lạ lại dâng lên, không phải bối rối cũng không hẳn say mê, chỉ biết rằng tôi vừa bước vào một mê lộ không lối thoát, nhưng lại bằng lòng tiến sâu, vì tôi tin... ở tận cùng nơi đó, có một câu trả lời mà tôi đã tìm kiếm từ rất lâu.

...

Buổi tối trôi qua yên tĩnh đến lạ. Không có tiếng động nào mà chỉ còn gió nhẹ lướt qua mái ngói. Cả biệt phủ chìm trong một sự tĩnh lặng ngỡ như không có thật, quá hoàn hảo để là yên bình, quá lặng để không khiến người cảnh giác.

Tâm vẫn pha trò như thường lệ, buông vài câu lảm nhảm rồi ngáy đều đặn sau đó chưa đầy mười phút. Tôi cố đọc lại vài trang ghi chép khảo cổ, nhưng mắt cứ trôi dần, ý thức nhòe đi trong lớp sương mỏng đang len vào qua song cửa, cuộn quanh những hàng cột gỗ ngoài ban công.

Không có gì lạ xảy ra mà chỉ là... tôi không ngủ được.

Đã quá nửa đêm. Tâm ngáy nhẹ bên cạnh, tiếng thở lúc gần sát bên tai, có lúc lại giống như đến từ phòng bên cạnh. Tôi nằm trân trân nhìn lên trần. Những vân gỗ trên đó như đang chuyển động, uốn lượn và đan vào nhau thành vô số hình thù hỗn loạn.

Có một lúc, tôi nhận ra trong mớ hình thù hỗn loạn ấy... một khuôn mặt của ai đó. Không rõ là ảo giác hay chỉ là trò chơi của bóng tối. Tôi nhắm mắt lại rồi mở ra lần nữa... mọi thứ vẫn còn đó. Không khí trong phòng đông đặc. Tạo cho tôi một áp lực vô hình đè nén nơi lồng ngực.  Những thứ tồn tại mơ hồ đang dần tụ lại, hiện hình qua làn không khí ẩm và đậm hương gỗ cũ.

Và tôi... nghe thấy tiếng bước chân.

Rất khẽ bên ngoài hành lang. Lúc gần, lúc xa. Như ai đó đang lần dò từng nhịp chân theo trí nhớ, không phải để đi đến đâu mà chỉ để quay lại điều gì đó đã từng.

Lần này tôi không nằm im nữa, không hiểu can đảm từ đâu mà tôi bật dậy, sau đó lặng lẽ bước về phía cửa. Bàn tay tôi đặt lên tay nắm. Tim đập nhanh đến mức tôi cảm thấy từng mạch máu trong tai... rồi tôi xoay nhẹ.

Cửa mở ra. Lạnh. Không một âm thanh, hành lang trống trơn.

Nhưng tôi biết mình không tưởng tượng. Tôi đã nghe thấy bước chân ấy. Đã nghe thấy nó những đêm hôm trước. Lúc mơ hồ, lúc rõ ràng, nhưng đêm nay nó đến gần hơn bao giờ hết.

Ánh đèn lồng đỏ nơi đầu hành lang vẫn cháy leo lét. Thứ ánh sáng nửa sống nửa tàn, chẳng đủ soi đường, chỉ như một đoạn ký ức cố chấp chưa chịu lịm tắt.

Tôi bước ra, làn gió lạnh luồn qua những khung cửa, phả vào da thịt hơi thở từ một căn phòng bị bỏ quên. Cây cối trong vườn đen sẫm, bóng cây trơ trọi. Mây che đi trăng, bầu trời mờ mịt. Chỉ có mùi đất sau mưa vẫn còn thoảng trong không khí.

Rồi lần nữa, tiếng bước chân vang lên phía trước. Rõ ràng hơn. Tôi không suy nghĩ và cứ thế bước theo. Mỗi bước chân không còn thuộc về tôi nữa, như bị kéo đi bằng một sợi dây vô hình, vừa dịu dàng lại vừa không thể kháng cự.

Cuối hành lang, tôi rẽ phải... không có ai mà chỉ có một cánh cửa. Cánh cửa tầng áp mái... hé mở.

Một vệt sáng mỏng manh lạc lõng tràn qua khe cửa, rọi xuống sàn như đang cố thoát ra khỏi một nơi quá sâu hoặc quá xa để gọi là hiện thực.

Tôi đứng im. Nhìn chằm chằm vào khe sáng ấy. Tim vẫn đập dồn dập như ai đó thúc ép. Cơ thể bị giữ lại bởi chính cảm giác đang thôi thúc tôi bước đến.

Tôi đứng đó. Lâu đến mức thời gian ngừng thở.

Rồi tôi quay đi, bước thật nhẹ trở lại phòng. Không đánh thức Tâm. Không kiểm tra gì thêm. Không phải vì tôi sợ.

Mà là vì... tôi muốn ngày mai. Tôi muốn tiếp tục thuộc về nơi này thêm một ngày nữa.
...


0

Hãy là người bình luận đầu tiên nhé!

Bình luận

Chưa có bình luận
Preview Settings

Try It Real Time

Layout Type
    • LTR
    • RTL
    • Box
Sidebar Type
Sidebar Icon
Unlimited Color
Light layout
Dark Layout
Mix Layout