Chương 5: Giờ Cấm



Một ngày mới bắt đầu trong sự yên tĩnh tuyệt đối. Không còi xe, không tiếng rao, cũng chẳng có âm rung quen thuộc từ chiếc điện thoại. Chỉ còn ánh sáng nhàn nhạt lùa qua khe rèm, đủ khiến tôi biết mình đã thật sự tỉnh giấc.

Tôi mở mắt. Trần gỗ, chiếc đèn treo hoa văn mờ... tất cả quen mà lạ, cảm thấy tôi đã sống ở đây từ rất lâu, chỉ là sáng nay mới thực sự cảm nhận.

Tôi chớp mắt vài lần, cố nhớ lại xem mình đã mơ thấy gì. Có cảm giác đêm qua đã đi đâu đó, rất xa, nhưng cũng rất gần. Một thứ gì đó từng hiện hữu ngay dưới ngưỡng ý thức, giờ đã trôi đi như hạt sương tan mất trước khi tôi kịp chạm vào.

Tôi nhớ khi tỉnh dậy giữa đêm, mọi thứ đều vô cùng rõ ràng. Vậy mà giờ đây, thứ còn đọng lại chỉ là một dư vị nhàn nhạt, như hương hoa thoảng qua lòng bàn tay, đủ để khiến tôi thấy trống rỗng vì không giữ lại được.

Tôi khẽ ngồi dậy, tay vô thức đặt lên ngực áo, như muốn tìm lại chút cảm giác nào đó còn sót lại. Nhưng xung quanh chỉ có tiếng thở đều, tiếng gỗ giãn mình khe khẽ, và ánh sáng đầu ngày đang dần lan lên khung cửa gỗ, đổ bóng chéo lên nền phòng.

Tâm vẫn ngủ say. Hắn nằm xoay nghiêng, tay chân vắt chéo, miệng há nhẹ như đang nói mớ dở dang. Tôi nhìn hắn, bất giác bật cười thầm. Ở thành phố, chẳng bao giờ có giấc ngủ nào được buông thả như thế. Chúng tôi luôn bị cuốn vào vòng xoáy như lịch học, đồ án, deadline, quán cà phê mở thâu đêm. Ở đây, tôi có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ chuyển động, có thể nghe thấy cả... bản thân mình nghĩ gì.

Tôi dậy rửa mặt rồi ra ghế ngồi lấy ba lô. Những vật quen thuộc vẫn còn nguyên vẹn, nằm im như những người bạn thầm lặng. Một sấp giấy A4 đã nhàu nhẹ ở mép, vài cây bút chì, một thước gấp gỗ, chiếc compa và con dao rọc giấy nhỏ. Từng món đồ mang theo ký ức của những ngày miệt mài giữa thư viện và công trường khảo cổ, gợi nhắc rằng tôi vẫn là chính tôi, một sinh viên kiến trúc cổ, đắm chìm trong những đường cong và vết tích, đang sống những ngày kỳ lạ như một giấc mơ... được xây trên nền vật liệu thật.

Còn sáu ngày, sáu ngày để lắng nghe, để nhìn thật sâu vào từng vết nứt, từng hoa văn, và có thể... để chạm tay vào điều gì đó mà tôi chưa thể biết đến.

Tâm lồm cồm bò dậy, tóc tai dựng ngược như vừa vật lộn với gối cả đêm.

- Ê, sáng nay có món gì mà thơm thế mày... Tao thề là biệt phủ này có ma, mà ma chắc cũng biết nấu ăn, hắn vừa ngáp vừa cười toe, tay vẫn còn đang mò khẩu trang đâu đó làm như sắp đi chợ.

Tôi bật cười, lắc đầu. Không khí buổi sáng ở đây khiến cả giọng nói lẫn nỗi nghi ngờ của tôi cũng chậm lại, lắng xuống như bụi mịn đang lơ lửng trong ánh sáng đầu ngày.

Sau bữa ăn đơn giản mà ngon đến lạ thường, chúng tôi giúp cụ Lan dọn dẹp. Sau đó tôi bắt đầu công việc của mình, để mặc Tâm loay hoay với những phát hiện thú vị trong vườn như tìm được tổ ong hay nghe tiếng mèo kêu không rõ từ đâu.

Có vẻ đêm qua cụ Lan đã nghe được tiếng lòng của hắn thật. Sáng nay có món trứng lòng đào đúng như hắn mong ước, khiến hắn có vẻ bắt đầu yêu quý bà cụ hơn, và cũng chủ động lui tới gần gian bếp mỗi khi có thể. Mà cũng có thể là vì... bà cụ hay có món ngon.

Tôi không hiểu thế lực nào đã đẩy hắn vào ngành này. Mỗi lần nhìn hắn hí hửng bưng tô cháo trứng lên, tôi lại thầm nghĩ: Thật là không có một chút tiền đồ nào.

Tôi chọn bắt đầu từ một gian nhà phụ nằm sâu về phía sau bên trái biệt phủ, nối liền qua một hành lang gạch nhỏ. Từ hôm qua, tôi đã để ý đến nó, cánh cửa gỗ xám tro với tay nắm đồng xỉn màu, bảng tên nhỏ treo lệch ghi "Khu lưu tích".

Khu lưu tích mở ra một gian nhà ngang, không đóng kín hoàn toàn mà nối liền với hành lang ngoài bằng các cột gỗ và mái hiên lợp ngói âm dương. Bên trong rộng rãi, đồ đạc được sắp đặt ngay ngắn, bao quanh là vô số cổ vật: hộp gỗ, lư đồng, bình gốm, tranh lụa, quạt giấy, sách cũ... như một đoạn thời gian được giữ nguyên trong lồng kính.

Một vách tường dài là hàng cửa sổ lá sách, dạng xoay trục giữa, gỗ đã bạc màu, bản lề kêu khẽ khi tôi bước tới. Việc đầu tiên tôi làm là xoay mở từng cánh cửa, để ánh sáng len qua, soi vào từng tầng không khí đã ngủ quên từ lâu.

Và rồi... một điều kì dịu xảy ra.

Ánh sáng cắt thành những vệt xiên giữa lớp bụi lơ lửng. Kỳ lạ là mỗi tia như dừng lại đúng chỗ, rọi lên bức bình phong sơn son, hắt sáng nhẹ trên lư trầm đồng khắc long ẩn vân. Mỗi tia nắng đều như đang gọi tên món cổ vật của riêng mình.

Tôi đứng lặng vài giây, rồi mới bước chậm vào không gian ấy, có cảm giác như vừa đi vào một cuộc triển lãm không dành cho số đông, mà chỉ dành cho người biết lắng nghe.

Đang đắm chìm trong không gian nghệ thuật thì một cái đầu thò qua cửa phòng, gọi với:

- Mày chưa bắt đầu nữa hả, hay mày thiếu mẫu, cần tao làm mẫu khỏa thân không?

Tôi đảo mắt nhìn hắn, tay cầm dao rọc giấy đưa lên, bình thản đáp:

- Tao dùng nó nhé.

- Ờ... tao đi pha trà cho mày nha!

Tôi bật cười khẽ, rồi quay lại với thực tại. Nhờ thằng Tâm mà tôi nhớ ra mình đến đây không phải để mộng mơ.

Tôi rút bút chì, bắt đầu phác lại những thứ mắt tôi không thể bỏ qua. Không phải là các hoa văn song long quen thuộc, chúng đã nằm sẵn trong sách xưa mà là những đường chạm tay đã phai, những ký hiệu nhỏ xíu khắc nông ở mặt sau tay nắm cửa, nơi ánh sáng thường không chạm tới.

Khi đang dò từng đường nét trên các mặt gỗ, tôi chợt khựng lại. Trên cột cái, nơi trụ gỗ lớn dựng ở giữa gian có một vết khắc rất mờ. Không phải hoa văn trang trí, cũng chẳng phải dấu vết vô tình, mà là một ký hiệu tròn, viền gãy khúc, ở giữa có hình như đóa hoa đang khép nụ. Tôi rùng mình, ký hiệu ấy quen thuộc đến mức trí nhớ tôi lập tức khẽ rung lên.

Tôi đã từng thấy nó trong một cuốn cổ thư ở thư viện trường, chỉ lướt qua một lần, nhưng đủ để lại một vết hằn trong trí nhớ. Bên dưới hình vẽ ấy khi xưa còn có một ghi chú mơ hồ: "Ấn ký của một nhánh thuộc họ Lê..."

Vậy mà giờ đây, nó đang hiện diện ngay trước mắt tôi, khắc trên cột trụ của gian nhà này, một vết khắc cũ kỹ nhưng rõ ràng, như có ai đó cố ý để lại cho hậu nhân tìm thấy.

Tôi áp tay vào dấu khắc, lòng dâng lên một cảm giác mơ hồ. Vừa như gặp lại một điều gì thân thuộc, vừa như vô tình chạm phải tầng ký ức chưa từng thuộc về mình. Từ bao giờ, những chi tiết tưởng chừng ngẫu nhiên nơi đây lại gợi nhắc về một gia tộc? Một gia tộc mà những ghi chép tôi từng đọc đều rời rạc, đứt đoạn, và chưa ai lý giải trọn vẹn.

- Dòng họ Lê... - Tôi thì thầm. Nhưng ngay cả khi nghĩ đến cái tên ấy, trong tôi vẫn là một khoảng trống lớn không thể lấp đầy.

Tôi tiếp tục vẽ lại ký hiệu cùng những vết chạm khác, và trong lúc bút chì miết lên trang giấy, tôi chợt hình dung ra bàn tay người thợ năm xưa. Họ không khắc để phô trương, mà như muốn gửi gắm một thông điệp cho ai đó ở tương lai. Một người. Một đời. Một kỷ nguyên. Họ đã sống, đã yêu, đã chết, và để lại những dấu vết chờ được thấu hiểu.

Rồi càng ghi chép, tôi càng bị kéo trở lại bởi một câu hỏi dai dẳng: Sáng nay... cô chủ nhỏ không xuất hiện.

Không một tiếng chân, không một lời hỏi han, không cả ánh nhìn kỳ lạ như đêm qua. Tôi ngẩng lên khỏi tờ giấy, nhìn qua hành lang trống rỗng. Cụ Lan nói cô ấy "đang làm việc", trong căn phòng trên tầng hai, cánh cửa đen bóng vẫn đóng kín như bị khóa từ bên trong.

Làm việc? Tôi lặp lại câu ấy trong đầu, rồi bất giác bật cười khẽ. Làm việc gì cơ chứ? Nguyên ngày? Không nghỉ trưa, không rời khỏi phòng dù chỉ vài phút? Không phát ra bất kỳ tiếng động nào, như thể... cô ấy không hề tồn tại vào ban ngày.

"Không tồn tại..."

Ý nghĩ ấy làm tôi chững lại. Một cơn rùng mình nhẹ chạy dọc sống lưng.

Tôi... đang nghĩ cái quái gì vậy? Không khoa học. Không logic. Hoang đường một cách đáng xấu hổ. Tôi lắc đầu, thở hắt ra một hơi thật dài, rồi tự rủa thầm mình trong đầu. Không thể tin mình vừa tưởng tượng ra thứ ngớ ngẩn như thế. Chắc chắn là do thằng Tâm. Kể từ khi quen hắn, tôi đã luôn gán cho hắn là một kẻ "truyền nhiễm". Và giờ, tôi bị nhiễm thật.

Tôi hít sâu, quay lại với bản vẽ, cố dứt khỏi những suy nghĩ mông lung. Nhưng tôi biết, ngay cả khi bàn tay tôi vẽ hoa văn cổ trên giấy, thì trong đầu, mọi chi tiết vẫn xoay quanh ánh mắt đêm qua, và khoảng trống nơi đáng lẽ ra sáng nay cô nên xuất hiện.

Tôi vẫn tiếp tục làm việc, đo đạc, ghi chú. Nhưng nơi này... và cô... đã trở thành một thứ mê cung không thể lý giải. Tôi càng đi sâu, lại càng lạc vào trong.

Chiều dần buông. Nắng nghiêng hắt qua khung cửa sổ, trải dài trên mặt sàn những vệt màu như nước trà loang. Không gian trầm xuống một cách tự nhiên, như một hơi thở được nén lại sau một ngày quá dài. Tôi gác lại mọi thứ, gấp cuốn sổ quay về gian nhà chính. Và rồi, đúng sáu giờ, như một nhịp điệu lặp lại không thể tránh khỏi...

Tôi thấy cô.

Cô đứng ở hành lang tầng hai, nơi ánh hoàng hôn đang lọc qua khung lam gỗ, đổ lên người cô một lớp ánh sáng mơ hồ khói mỏng. Trên nền bóng nắng đang mờ dần, tà áo dài màu kem phủ lấy vóc dáng cô một vẻ mềm mại, thanh thoát giống như cô vừa bước ra từ một bức tranh lụa cổ. Một dải khăn voan mỏng, dài chạm sàn, khẽ lay theo làn gió từ khu vườn sau lùa vào, khiến dáng cô mờ đi giữa ranh giới thực và ảo.

Tóc cô buông dài, đổ nghiêng sang một bên vai. Gương mặt nghiêng về phía cửa sổ, nửa sáng nửa tối, phủ bởi ánh chiều tà một lớp hoài niệm.

Tôi chợt nhận ra mình đã nín thở. Không phải vì ngỡ ngàng, mà vì một thứ gì đó ở cô khiến thời gian chững lại. Sự tồn tại của cô đang làm lệch đi nhịp đập của thế giới xung quanh... và cả trái tim tôi.

Cô quay đầu lại. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Không lời chào, nhưng một nụ cười rất khẽ chạm qua môi cô mong manh như gió thoảng. Ánh nhìn ấy mềm, trầm, và xa xăm đến mức tôi thấy mình nhỏ bé hẳn đi, như một đứa trẻ đứng lạc trong khu vườn lạ.

Tôi bước về phía cô, cố giữ giọng thật bình thản.

- Tôi... định hỏi cô về một chuyện.

Cô không đáp lại. Nhưng ánh mắt không rời khỏi tôi, như vừa lắng nghe, hoặc cô đã biết tôi sẽ nói gì tiếp theo.

Tôi siết nhẹ cuốn sổ ghi chép trong tay. Vì sao cứ đứng trước cô, tôi lại thấy mình vụng về đến vậy?

- Hôm trước, tôi và Tâm có thấy một ngôi mộ trong rừng. Cũng không xa nơi này lắm. Hình dạng hơi khác thường... Tôi nghĩ... có thể nó liên quan đến lịch sử khu này không?

Tôi ngừng lại, chờ phản ứng từ cô. Nhưng gương mặt ấy vẫn không đổi sắc. Chỉ có đôi mắt là chuyển động rất nhẹ như vừa lướt qua một vùng ký ức đã bị phủ bụi. Một thoáng im lặng rồi cô lên tiếng:

- Đó không phải điều anh nên bận tâm lúc này.

Lời cô nhẹ tênh, không hề lạnh lùng, cũng chẳng có gì gay gắt. Nhưng nó khép lại mọi cánh cửa một cách kín đáo, lịch thiệp, không một khe hở để tiếp tục. Không phải từ chối, mà sau câu nói ấy là một thế giới riêng, tĩnh lặng và bất khả xâm nhập.

Cô quay đi, không vội cũng không phải né tránh. Chỉ là bước chậm dọc theo hành lang như đang trôi, không phát ra một tiếng động nào. Tấm khăn choàng chạm sàn, lướt nhẹ trong hơi gió cuối chiều. Bóng cô kéo dài, nhập vào ánh hổ phách giống như thời gian tự đóng lại phía sau.

Tôi vẫn đứng đó, tay vẫn nắm chặt sổ ghi chép. Mắt không rời bóng lưng cô cho đến khi khuất hẳn sau khúc quanh. Có gì đó vừa vụt qua tôi. Hoặc... chính tôi vừa để lỡ điều đó.

Không hẳn là sợ hãi. Không phải bối rối. Mà là một nỗi băn khoăn râm ran dưới đáy lòng. Một niềm khát khao vừa khẽ lay động.

Khát khao được hiểu cô. Và khát khao được biết... điều gì đang âm thầm ngủ yên dưới lớp vỏ bình yên của ngôi biệt phủ này.

...


1

Hãy là người bình luận đầu tiên nhé!

Bình luận

Chưa có bình luận
Preview Settings

Try It Real Time

Layout Type
    • LTR
    • RTL
    • Box
Sidebar Type
Sidebar Icon
Unlimited Color
Light layout
Dark Layout
Mix Layout