Hoàng hôn đã rút dần sau tán rừng thông tím sẫm, chỉ còn một vệt sáng loang mỏng như dải lụa bị gió kéo qua ban công. Tôi và cô chủ nhỏ vẫn đứng ở đó, lặng lẽ như thể thời gian cũng đang do dự.
Cô tựa khẽ vào lan can gỗ, bàn tay mảnh đặt lên đầu chạm hoa văn đã xỉn màu. Ánh mắt cô phóng về khu vườn xa xa, nơi những chiếc lá khô rụng xuống không gây lấy một tiếng động. Sương chiều dày lên thành lớp, phủ mờ cả rìa hoa cỏ, tạo ra một khung cảnh nửa thực nửa mộng.
Tôi khẽ cất lời, cố giữ sự điềm tĩnh trong giọng nói:
- Cô có biết... lối nào ra khỏi khu rừng không?
Một cơn gió thổi qua, nhẹ chạm vào làn tóc cô. Sợi tóc rối khẽ vắt ngang gò má, nhưng cô không buồn gạt đi. Cô quay sang nhìn tôi, không mỉm cười, cũng không nghiêng đầu. Ánh mắt ấy đậu lên tôi, lặng đến mức tưởng như không hề tồn tại, nhưng chính vì vậy mà tôi càng cảm nhận được nó rõ hơn.
- Nếu tôi nói là không... liệu anh có ở lại đây?
Giọng cô lạnh mà không buốt, nhẹ mà không hờ hững, cảm giác rằng cô đã từng hỏi ai đó điều này.
Tôi thoáng lặng người. Không phải vì sợ. Mà vì câu hỏi ấy làm tôi nhận ra... tôi không biết mình thực sự muốn gì. Một phần tôi nghĩ đến những người thân và bạn bè, có thể đang lo lắng vì không gọi được cho tôi. Một phần khác, vô lý hơn, lại có cảm giác nếu tôi bước đi khỏi nơi này, tôi sẽ đánh mất điều gì đó mà chính tôi cũng chưa kịp nắm bắt. Nhưng cuối cùng, tôi vẫn nói thật.
- Tôi sẽ phải quay về. Có thể... người thân và bạn bè đang tìm tôi. Họ sẽ lo lắng.
Cô gật nhẹ, không có biểu cảm nào rõ ràng. Nhưng rồi, sau một giây rất dài, khoé môi cô khẽ nhếch lên, một nụ cười lửng lơ không ở lại trên gương mặt quá một nhịp thở.
- Đùa thôi. Anh không cần nghiêm trọng như vậy.
Tôi cười gượng, nhưng lòng không hề nhẹ nhõm. Bởi không có gì trong ánh mắt hay giọng nói của cô khiến tôi tin rằng cô vừa đùa. Một lúc sau cô nói, có vẻ như đang hồi tưởng lại lịch trình đã được định sẵn.
- Nếu tính cả hôm nay, thì khoảng bảy ngày nữa sẽ có người từ thành phố chuyển lương thực, vật dụng thiết yếu vào đây. Họ quen đường. Anh có thể đi cùng họ nếu muốn.
Tôi nhẹ thở ra. Cảm giác như vừa được tháo khỏi một sợi dây vô hình vẫn quấn quanh ngực suốt từ sáng. Nhưng niềm an tâm ấy chẳng kéo dài được lâu, vì sâu thẳm trong tôi, vẫn có một điều gì đó chưa muốn rời đi. Một điều mà chính tôi cũng không lý giải được.
- Vậy... nếu được, xin phép cô cho tôi và Tâm ở lại đến lúc đó.
Cô gật đầu. Không một chút ngạc nhiên, điều đó như đã nằm trong dự tính của cô từ trước. Tôi ngập ngừng một lát, rồi bất chợt thấy mình cần nói điều này, nếu không nói ra thì tôi sẽ đánh mất cơ hội.
- Thực ra... tôi học ngành kiến trúc cổ. Nếu được, tôi rất muốn tìm hiểu, quan sát một chút về mọi thứ nơi này. Cô không phiền chứ?
Cô không phản ứng gì trong thoáng chốc. Chỉ nhìn tôi, ánh mắt dài như bóng đổ của ánh đèn sáng dần trên bậc thềm đá. Điều đó làm tôi có chút ân hận khi đưa ra lời đề nghị như vậy. Làm gì có ai thích bị người khác soi mói nơi ở của mình cơ chứ.
- Tôi chỉ là... muốn tìm tòi và học hỏi thêm về những hoa văn cổ. Tôi sẽ cẩn thận, không làm hư hỏng hoặc lấy bất cứ thứ gì... thật đấy...
- Không sao. Anh cứ tự nhiên. - Cô ngắt lời, giọng nhẹ như hương trầm.
Tôi gật đầu, nhẹ nhõm. Nhưng chưa kịp nói gì thêm, cô đã chuyển giọng.
- Chúng ta vào dùng cơm tối thôi, cụ Lan đã chuẩn bị xong rồi.
Cô chủ nhỏ lại mời dùng cơm, tôi hơi bối rối. Chúng tôi vừa mới dùng bữa chiều chưa lâu. Nhưng không hiểu sao, tôi không thể từ chối. Có lẽ vì phép lịch sự hoặc có lẽ vì... ánh mắt cô khi nói ra điều đó không phải là lời mời. Nó giống như một nghi thức. Một phần trong chuỗi những việc phải xảy ra.
Bữa tối được dọn trong phòng ăn quen thuộc. Ánh đèn trầm hắt xuống mặt bàn như một bức tranh thủy mặc cũ kỹ. Thức ăn vẫn là những món thanh nhã, trình bày vừa đủ, không thừa một chút nào. Cô chủ nhỏ đã ngồi sẵn ở đầu bàn. Áo dài nhung xanh thẫm ôm sát, mái tóc buông thẳng, gương mặt dưới ánh đèn như phủ một lớp sương mỏng.
Tôi và Tâm vừa ngồi xuống thì hắn đã rướn người nhìn khắp mặt bàn, mắt sáng như trẻ con được dắt vào nhà hàng tiệc cưới.
- Ây, nay ăn gà hấp táo đỏ hả? Bữa chiều tao mới nghĩ về em nó xong.
Tôi nháy mắt cảnh cáo, nhưng cô chủ nhỏ chỉ hơi nghiêng đầu nhìn Tâm, khóe môi khẽ nhếch lên không rõ là cười hay chỉ là phản ứng máy móc. Tâm lúng túng gắp một miếng, rồi thì thào bên tai tôi:
- Mày biết không, tao chỉ giả vờ nói vậy thôi, chứ món này cũng thường thôi.
Tôi dằn tiếng thở dài, cúi đầu ăn để tránh tiếp tục làm không khí lạ lùng hơn. Nhưng rồi tôi phát hiện một điều khiến tôi nín thở, cô không đụng vào bất cứ thứ gì. Không ăn. Không uống. Không nhìn đồ ăn. Cô chỉ đưa mắt nhìn tôi.
Tôi thử nâng mắt lên, giả vờ như đang tìm đôi đũa, nhưng thực ra là để nhìn lại phía cô chủ nhỏ. Ánh mắt ấy vẫn ở đó, không hề né tránh. Không chớp. Không lảng đi như người ta thường làm khi bị bắt gặp.
Cái nhìn đó không hề lạnh lùng, cũng không thân thiện. Nó như một bản nhạc không lời được chơi bằng âm sắc lặng, đủ khiến người ta nghe rõ cả khoảng trống giữa các nốt. Tôi cúi đầu xuống, cắm cúi ăn. Không phải vì đói. Mà là vì không biết làm gì khác với ánh mắt ấy đặt lên mình suốt bữa.
Tâm thì vẫn ăn ngon lành, không nhận ra không khí lặng như mặt hồ trước giông bão. Hắn vừa nhai vừa lẩm bẩm.
- Không biết bữa sáng mai có món trứng lòng đào không. Tao thích trứng lòng đào...
Tôi đạp nhẹ chân hắn dưới bàn. Hắn trợn mắt, chép miệng.
- Ờ ờ... thì tao ăn ít lại...
Nói rồi hắn bỗng khựng lại. Đôi đũa trên tay hắn ngừng giữa không trung, tôi đoán hắn đã bắt đầu cảm nhận được điều bất thường. Ánh mắt Tâm liếc về phía tôi, rồi nhanh chóng nhìn sang cô chủ nhỏ. Không ai nói gì.
Cô chủ nhỏ vẫn nhìn tôi, vẫn im lặng và tôi chẳng dám ngẩng lên lần nào nữa. Đây không phải là sợ, mà là không biết phải đối diện với điều gì trong ánh mắt đó. Nó như đang chờ tôi nhớ lại một điều gì đó rất cụ thể, rất quan trọng. Nhưng tôi thì hoàn toàn trống rỗng. Tôi chưa từng có một bữa ăn nào căng thẳng đến vậy.
...
Đêm thứ hai tại biệt phủ. Tĩnh lặng hơn, nhưng cũng lạ lẫm hơn. Tâm đã ngủ trước, lăn quay ra như thể cả ngày hôm nay chỉ là chuyến dã ngoại có phần rắc rối. Tôi nhìn hắn, thoáng ghen tị với khả năng trút bỏ thực tại nhanh như gió ấy.
Trong phòng, ánh đèn vàng mờ thả xuống sàn nhà những vệt sáng mềm như hơi thở. Tôi nằm trên giường, mắt mở trừng, không chớp. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường đều đặn vang lên, nhưng mỗi tiếng nghe như xa thêm một chút, có lẽ thời gian cũng đang chùn lại, không dám bước tiếp.
Ngoài hành lang, có tiếng bước chân rất nhẹ, đều đều giống đang lặp lại một hành trình cũ. Tôi không rõ là thật hay ảo giác. Cũng không chắc mình có muốn bước ra ngoài để kiểm chứng hay không.
Cuối cùng, tôi nằm yên. Bởi tôi sợ rằng nếu mở cửa, tôi sẽ không gặp ai cả. Hoặc tệ hơn là thấy điều mà tôi không muốn thấy.
Sương đêm đặc dần bên khung cửa sổ. Tôi kéo chăn lên ngực, mắt vẫn mở, tiếp tục nằm đó, chờ giấc ngủ đến như một chuyến tàu đã trễ giờ. Trong đầu, chỉ lặp đi lặp lại một câu hỏi mơ hồ, không lời giải rõ ràng: Bảy ngày này... sẽ dài đến mức nào? Hay đúng hơn là... liệu tôi sẽ thực sự rời khỏi đây?
...
Tôi không nhớ mình đã thiếp đi từ lúc nào. Chỉ biết rằng khi mở mắt ra, tôi đang bước qua một khuôn viên lát đá.
Dưới chân là những viên đá xám, mát lạnh, hơi ẩm thấm qua đế giày. Trên cao, ánh trăng mỏng rơi lặng lẽ qua từng vòm gỗ phủ đầy dây leo. Những đóa hoa trắng đang nở, đan vào nhau, quyện với ánh trăng bạc, lấp lánh như những câu chuyện chưa kể.
Không gian lặng đến mức tôi nghe rõ cả hơi thở của chính mình, và cả... một thứ âm thanh mơ hồ của hương thơm.
Hương hoa ban đêm không nồng cũng không ngọt. Mà là thứ hương thanh khiết, như tiếng nói của ai đó từng thì thầm rất khẽ vào một đêm xa xưa. Không hiểu vì sao mùi hương ấy khiến tim tôi chùng xuống, có điều gì đó chạm vào ký ức mà tôi không thể nhớ được.
Tôi khẽ đưa tay lướt nhẹ qua một cánh hoa đang rung rinh trong gió.
- Loài hoa này...
Tôi gần như nhớ ra điều gì đó, nhưng rồi cảm giác ấy lại lùi vào sương mờ, chênh vênh.
Một giọng nói dịu dàng vang lên phía trước, như vọng qua tầng hoa:
- Bán Linh Hoa. Loài hoa chỉ nở khi trong lòng còn lưu lại bóng hình một người...
Tôi giật mình. Giọng nói ấy không phải lạ, mà là như đã nghe qua ở một nơi rất xa, trong một đời rất cũ. Tôi đảo mắt nhìn về cuối con đường, có một bóng dáng quen.
Nơi đó, cô đứng nghiêng người khẽ tựa vào lan can gỗ, mái tóc dài thả xuống vai như ánh trăng bị gió chạm nhẹ. Chiếc áo choàng mỏng màu sữa khẽ lay trong gió, không phải thứ gì quá lạ lẫm mà trái lại, thân thuộc đến khó hiểu, như tôi từng thấy nó... trong một khung cảnh nào đó cũng đầy trăng và hương.
Mỗi lần tôi tiến lại gần, cô lại bước thêm một chút. Không vội cũng không tránh. Chỉ là giữ lấy một khoảng cách mơ hồ, như chính cô cũng không chắc liệu mình nên tiến lại gần hay tan vào gió.
Tôi gọi, không biết mình đang gọi ai:
- Đợi đã...
Không có hồi âm.
Tôi đi nhanh hơn. Tay gần như chạm vào vạt áo mỏng kia. Nhưng rồi một cơn gió chợt kéo ngang, cuốn theo vô vàn cánh hoa trắng rơi trên mặt đá. Khi tôi ngẩng lên, bóng dáng ấy đã khuất sau khúc quanh.
Tôi đuổi theo. Bước chân vang lên nhè nhẹ trên mặt đá ướt sương. Tiếng vọng nghe như vọng lại từ một giấc mơ khác, không phải của tôi nhưng có tôi trong đó.
Cuối cùng, tôi dừng lại trước một cánh cửa gỗ mở hé. Ánh trăng đổ dài qua kẽ hở, sáng như một dòng suối lặng.
Tôi đưa tay đến gần, nhưng chưa kịp chạm vào tay nắm cửa. Dưới chân, một cánh hoa vừa rụng, trắng tinh khiết, mỏng như lụa, còn khẽ lay động trong gió. Tôi cúi xuống, nhặt lấy...
Ngay lúc ấy, một làn hương khác dâng lên, không còn là hương hoa mà là hương trầm. Nhẹ, sâu, miên man, không giống đến từ nơi đây, mà từ một ký ức đã ngủ quên trong ngực tôi.
Bầu trời bị xé đôi. Tôi giật mình choàng tỉnh. Hơi thở gấp, tim đập mạnh. Mồ hôi dính trên thái dương như ai vừa chạm vào da bằng một bàn tay lạnh.
Ngoài cửa sổ, trăng vẫn treo yên như chưa từng đổi chỗ. Gió đêm lùa qua rèm, thoảng một mùi rất nhẹ... và rất quen.
Mùi hương của Bán Linh Hoa, loài hoa chỉ nở khi trong lòng vẫn còn nhớ một người, dù đã quên tên.
Tôi nhìn xuống tay mình, không có gì cả. Nhưng trong lòng bàn tay, vẫn còn nguyên cảm giác mềm ẩm của một cánh hoa đã tan biến từ rất lâu.
...




Bình luận
Chưa có bình luận