Chương 3: Câu lạc bộ
Rất nhiều câu lạc bộ ở trường học, bạn có tham gia câu lạc bộ nào không?
Godia lao vào nhà, cửa gỗ nặng nề đóng sầm lại sau lưng, tiếng vang vọng như một tiếng nổ trong không gian yên tĩnh của ngôi nhà kiểu Victorian. Cậu dựa lưng vào cánh cửa, thở hổn hển, mồ hôi lạnh nhễ nhại dọc sống lưng, thấm qua lớp áo sơ mi trắng đồng phục. Tim cậu vẫn đập loạn xạ, như thể đang cố gắng thoát ra khỏi lồng ngực. Bên ngoài, gió vẫn hú qua khe cửa, mang theo lớp sương mù dày đặc, và cậu có thể thề rằng mình vẫn nghe thấy tiếng thì thầm ấy giọng con mèo đen: "Cái gì... ở trong chiếc hộp?" Cậu lắc đầu mạnh, cố xua đi âm thanh ma quái ấy, nhưng nó vẫn bám riết lấy đầu óc.
Không khí trong nhà ấm áp, trái ngược hoàn toàn với sự lạnh lẽo ngoài kia. Từ bếp vọng ra mùi súp nấm kem thơm lừng, kèm theo tiếng xèo xèo của nồi trên bếp lò gas cổ điển. Ánh sáng vàng ấm từ đèn khí treo tường chiếu sáng hành lang hẹp và sàn gỗ bóng loáng phản chiếu hình ảnh cậu, một thiếu niên gầy guộc, mặt tái mét, mắt hoang mang. Mẹ đang ở bếp, bà quay đầu khi nghe tiếng cửa đóng mạnh, khuôn mặt dịu dàng lộ vẻ lo lắng:
- Godia? Con về rồi à? Sao trông con... mệt thế? Có chuyện gì ở trường không?
Bà bước ra, lau tay vào tạp dề kẻ caro, đôi mắt nâu ấm áp quét qua người cậu từ đầu đến chân. Bà nhận ra ngay sự khác lạ: mái tóc rối bù, quần áo dính đầy lá cỏ và sương ướt, và hơi thở dồn dập như vừa chạy maratông. Godia cố gắng nở nụ cười gượng gạo, nhưng miệng cậu run run:
- Con... con ổn, mẹ ạ. Chỉ là... đạp xe nhanh quá thôi. Hôm nay trường vui lắm.
Cậu không muốn kể, bà đã lo đủ một năm qua với những buổi trị liệu và những đêm thức trắng. Bố từ phòng khách bước ra, ly cà phê còn bốc khói trên tay, mái tóc bạc lưa thưa và nụ cười quen thuộc. Ông vỗ vai cậu, nhưng bàn tay thô ráp dừng lại khi cảm nhận được sự run rẩy. Giọng ông trầm ấm, nhưng đôi mắt lộ rõ sự nghi ngờ, ông quá quen với những dấu hiệu bất ổn của con trai:
- Con trai, kể bố mẹ nghe ngày đầu tiên thế nào? Bạn bè chào đón không? Ăn tối thôi, mẹ làm món súp con thích đây.
Godia gật đầu, cố gắng bình tĩnh. Bữa tối trôi qua trong những câu chuyện vụn vặt, bố kể về công việc ở văn phòng thành phố, mẹ hỏi về bài vở, nhưng Godia chỉ gật gù. Khi dọn dẹp, cậu lên phòng mình, đóng cửa lại, và ngồi phịch xuống giường. Cậu tự nhủ, giọng thì thầm:
- Chỉ là ảo giác thôi, mày đã chữa khỏi rồi. Đừng nghĩ nữa.
Sáng hôm sau, Godia thức dậy sớm hơn thường lệ, trước cả khi tiếng gọi của bố vang lên từ dưới tầng. Ánh bình minh yếu ớt len qua rèm cửa sổ ren trắng, chiếu những vệt sáng mờ nhạt lên sàn gỗ bóng loáng, nơi những hạt bụi vẫn lơ lửng như những hạt sao nhỏ bé trong không khí se lạnh. Đêm qua cậu ngủ chập chờn, giấc mơ lặp đi lặp lại hình ảnh chiếc hộp gỗ với mùi hôi thối và giọng nói ma quái của con mèo đen, nhưng giờ đây, dưới ánh sáng ban mai, mọi thứ dường như xa xôi hơn. Cậu tự nhủ đó chỉ là ảo giác, một cơn tái phát nhẹ, và hôm nay sẽ là ngày mới bình thường.
Cậu mặc vội đồng phục rồi lê bước xuống cầu thang gỗ kêu cót két. Bếp vẫn yên tĩnh, mẹ chưa dậy, chỉ có mùi cà phê còn đọng lại từ tối qua. Godia ăn nhanh một lát bánh mì nướng, rồi bước ra cửa, đẩy chiếc xe đạp ra khỏi hiên. Không khí Aetherford buổi sáng sớm vẫn se lạnh, gió thổi qua những con phố lát đá cuội uốn lượn, mang theo mùi than củi từ lò bánh mì xa xăm và sương mù mỏng manh bao phủ như một lớp màn bí ẩn. Thành phố lúc này còn đang ngủ. Godia đạp xe chậm rãi, bánh xe lăn trên mặt đường gồ ghề, tiếng lạch cạch vang vọng trong sự tĩnh mịch, nhưng đầu óc cậu không yên. Cậu quyết định ghé qua công viên Aether Central, nơi mọi chuyện xảy ra tối qua để kiểm chứng. Công viên buổi sáng sớm mang vẻ đẹp yên bình nhưng vẫn huyền bí, với lớp sương mù dày đặc hơn đêm qua, bao phủ hồ nước tĩnh lặng như một tấm gương mờ đục. Những hàng cây sồi cổ thụ đứng sừng sững, lá non xanh mướt rung rinh nhẹ trong gió, và lối đi lát đá cuội vẫn ẩm ướt sương đêm. Không một bóng người, chỉ có tiếng chim sẻ hót vang đầu ngày và tiếng nước hồ vỗ nhẹ vào bờ đá. Godia đẩy xe vào giá sắt cũ kỹ, tiếng kim loại kêu lạch cạch vang vọng, rồi bước nhanh vào khu vực hoang vu gần mép hồ nơi con mèo đen dừng lại tối qua. Tim cậu đập thình thịch khi cậu đẩy lớp cỏ cao quá đầu gối sang một bên, mắt dán chặt vào mặt đất. Bụi cỏ vẫn y nguyên, lá ướt sương và vài vết đất lún, nhưng... không có chiếc hộp. Không một dấu vết, chỉ là đám cỏ hoang và không khí se lạnh.
Godia thở phào nhẹ nhõm, một nụ cười yếu ớt nở trên môi. "Chỉ là ảo giác thôi," cậu lẩm bẩm, cảm giác nhẹ tênh lan tỏa. Vai cậu thả lỏng, và cậu đứng dậy, phủi tay vào quần. Công viên giờ đây trông bình thường hơn bao giờ hết dưới ánh bình minh, hồ nước lấp lánh, sương mù dần tan, và tiếng gió vi vu như lời ru êm ái. Cậu quay về xe đạp, đạp nhanh hơn về phía trường, đầu óc thanh thản hơn. Có lẽ hôm nay sẽ tốt đẹp, và cậu có thể suy nghĩ nghiêm túc về việc tham gia câu lạc bộ của Max nói hôm qua.
Aetherford Academy hiện ra trước mắt sớm hơn thường lệ. Sân trường rộng lớn vẫn còn vắng vẻ, chỉ lác đác vài học sinh đến sớm, tiếng cười nói xa xăm vọng từ căng tin. Sương mù buổi sáng bao phủ sân, khiến những hàng cây sồi trông mờ ảo, và không khí se lạnh khiến hơi thở Godia đọng thành khói trắng. Cậu khóa xe đạp vào giá sắt bên cổng, tiếng lạch cạch quen thuộc, rồi bước vào hành lang dài hun hút, tường ốp panel gỗ tối màu, sàn đá cẩm thạch bóng loáng, và những ngọn đèn khí chiếu ánh sáng vàng ấm áp. Lớp 11A hôm nay khá ít người, chỉ khoảng năm sáu bạn đang ngồi tán gẫu hoặc ôn bài, tiếng ghế kéo ken két và tiếng giấy lật vang vọng trong không gian yên tĩnh.
Thấy Godia bước vào, Gwen, lớp phó học tập ngẩng đầu lên từ bàn đầu tiên. Cô ấy khoảng 16 tuổi, mái tóc đen ngắn gọn gàng, kính gọng vuông và nụ cười nghiêm nghị nhưng thân thiện, luôn là người tổ chức mọi hoạt động lớp với sự nhiệt tình trách nhiệm. Gwen đang ghi chép gì đó vào sổ tay, nhưng cô ấy đứng dậy ngay, vẫy tay gọi cậu tới:
- Ê, Godia! Cậu đến sớm thế? Ngồi đây đi, cậu đã chọn được câu lạc bộ nào chưa? Hôm qua Max có nhờ tớ tư vấn một số câu lạc bộ giúp cậu chọn nhưng thời hạn đăng ký sắp hết rồi đấy.
Gwen vừa nói xong, không khí lớp học yên tĩnh đột ngột trở nên sôi động hơn. Cô bạn ngồi bàn bên cạnh, Rina vốn đang cúi đầu đọc sách, đột nhiên vẫy tai lên nghe ngóng, mái tóc trắng ngắn cọc dựng lên như những chiếc gai nhọn, toát lên vẻ cá tính và năng động. Rina với làn da trắng hồng và đôi mắt đen láy đầy nhiệt huyết, luôn là người khởi xướng những ý tưởng sáng tạo trong lớp. Cô ấy quay phắt sang Godia, nụ cười rộng mở, giọng nhanh nhảu và đầy hào hứng:
- Ồ, Godia! Cậu đang chọn câu lạc bộ à? Vào câu lạc bộ văn học với mình đi! Bọn mình chuyên đọc sách cổ điển, phân tích những truyền thuyết huyền bí, và thậm chí còn viết truyện ngắn nữa. Siêu thú vị luôn, đặc biệt với những ai thích phim như cậu. Đăng ký đi, mình giới thiệu cậu nhé?
Rina nói lia lịa, tay vẫy vẫy cuốn sổ tay đầy ghi chép về sách vở, khiến không khí lớp thêm phần nhộn nhịp. Ánh sáng buổi sáng len qua cửa sổ cao, chiếu những vệt sáng vàng nhạt lên bàn gỗ xếp ngay ngắn và bảng đen lớn phía trước, tạo nên cảm giác ấm áp nhưng đầy năng lượng. Godia chưa kịp đáp, đã cảm thấy một bàn tay vững chãi đặt lên vai trái mình. Cậu quay lại, hơi giật mình, và thấy hai cậu bạn điển trai đứng đó: John và Ethan. John cao lớn với mái tóc nâu cắt ngắn gọn gàng, nụ cười rạng rỡ lộ hàm răng trắng đều, và Ethan hơi gầy hơn nhưng cơ bắp săn chắc, mái tóc vàng rối bù theo kiểu thể thao. Cả hai đều mặc đồng phục trường nhưng thêm chiếc áo khoác thể thao của lạc bộ, toát lên vẻ tự tin và năng động, những thành viên nổi bật của câu lạc bộ bóng đá trường. John vỗ vai Godia thêm cái nữa, giọng trầm ấm và thuyết phục:
- Này Godia, đừng nghe Rina dụ dỗ, văn học gì mà ngồi đọc sách cả ngày? Vào câu lạc bộ bóng đá với tụi tôi đi! Bọn tôi tập luyện hàng tuần, thi đấu với các trường khác, và còn có cả chuyến đi ngoại khóa nữa. Cậu trông non nớt lắm, hãy rèn luyện bản than tốt hơn. Ethan đây là đội trưởng đó!
Ethan gật đầu, chen vào với nụ cười thân thiện nhưng đầy cạnh tranh:
- Đúng rồi! Năm ngoái tụi tớ vô địch khu vực, năm nay muốn mở rộng thêm người nên cần cậu. Đăng ký đi, vui lắm, không khí đồng đội siêu đỉnh. Đừng để Rina kéo cậu vào thế giới sách vở nhàm chán!
Không khí lớp học giờ đây trở nên hỗn loạn nhẹ nhàng, với tiếng cười khúc khích từ vài bạn khác đang theo dõi, và tiếng ghế kéo khi mọi người quay đầu nhìn. Sương mù ngoài cửa sổ vẫn còn đọng lại, khiến căn phòng mang vẻ huyền bí mơ hồ, nhưng sự nhiệt tình của mọi người làm Godia cảm thấy bị bao vây, một cảm giác vừa thú vị vừa choáng ngợp. Cậu mỉm cười gượng, chưa biết đáp sao, thì Gwen đột ngột đứng dậy, dõng dạc cắt ngang với giọng nghiêm nghị nhưng đầy uy quyền:
- Ê mấy cậu, im lặng đi! Việc tư vấn câu lạc bộ cho Godia là việc của tớ, với tư cách lớp phó. Rina, John, Ethan ngồi yên đi, để cậu ấy suy nghĩ chứ! Godia mới quay lại, đừng làm cậu ấy rối thêm. Để tớ liệt kê các lựa chọn trước đã, rồi cậu ấy chọn.
Gwen đẩy kính lên, cầm sổ tay, và không khí lớp trở lại yên tĩnh hơn, với những nụ cười tủm tỉm từ các bạn xung quanh. Godia thở phào, cảm ơn Gwen trong lòng, nhưng đầu óc cậu vẫn quay cuồng với những lựa chọn. Gwen ngồi xuống bên cạnh cậu, giọng trở nên dịu dàng hơn, tay lật sổ tay với những dòng ghi chép chi chít. Ánh sáng buổi sáng chiếu qua cửa sổ, làm lấp lánh kính của cô ấy, và không khí lớp giờ đây mang vẻ tập trung, như một cuộc họp nhỏ giữa những dãy bàn gỗ cũ kỹ.
- Ừm, để mình tư vấn nhé, Godia. Đầu tiên là câu lạc bộ diễn kịch, cái này Max tham gia đấy. Bọn họ biểu diễn vở kịch cổ điển như "The Phantom of Zeta" năm ngoái, và còn viết kịch bản mới nữa. Nếu cậu thích phim ảnh, thì hợp lắm, vì có yếu tố sáng tạo và biểu diễn. Hoạt động hàng tuần, vui vẻ và giúp tự tin hơn.
Cô ấy dừng lại, nhìn cậu chờ phản ứng, rồi tiếp tục lật trang sổ:
- Tiếp theo là câu lạc bộ bơi lội. Họ tập ở hồ bơi trường, thi đấu nội bộ và với trường khác. Không chỉ rèn luyện thể lực mà còn thư giãn, đặc biệt trong thời tiết se lạnh của Aetherford. Nếu cậu muốn gì đó năng động, khỏe mạnh, thì cái này ổn.
Godia gật gù, hình dung cảnh bơi lội trong hồ nước trong xanh, nhưng Gwen đã chuyển sang phần tiếp theo, giọng hào hứng hơn:
- Câu lạc bộ khoa học thì tập trung vào thí nghiệm, nghiên cứu các hiện tượng lạ như sương mù vĩnh cửu hay các định luật vật lý cổ. Họ có lab riêng, và năm ngoái còn thắng giải khoa học khu vực. Nếu cậu thích khám phá, suy nghĩ logic, thì hợp lý.
Rồi cô ấy cười nhẹ, lật sang trang khác:
- Câu lạc bộ thời trang thì sáng tạo hơn, thiết kế trang phục lấy cảm hứng từ lịch sử, tổ chức show thời trang nhỏ. Họ dùng vải cổ điển, may vá, và có cả workshop. Nếu cậu muốn gì đó nghệ thuật, thư giãn, thì thử xem.
Cuối cùng, Gwen dừng lại một chút, giọng hạ thấp hơn, như thể đang kể một bí mật, đôi mắt sau kính lấp lánh sự tò mò:
- Và... câu lạc bộ huyền bí. Cái này đặc biệt chút, họ nghiên cứu truyền thuyết thành phố. Họ tổ chức khám phá đêm khuya, đọc sách cấm, và... ừm, những thứ lạ lùng. Không phải ai cũng tham gia, nhưng nếu cậu thích mạo hiểm, bí ẩn, thì... có thể thử.
Godia lắng nghe, đầu óc quay cuồng với những hình ảnh: sân khấu kịch, hồ bơi lấp lánh, thí nghiệm khoa học, trang phục lộng lẫy, và những truyền thuyết đen tối. Cậu gật đầu, cố nở nụ cười chân thành hơn:
- Cảm ơn Gwen, mình sẽ suy nghĩ về các câu lạc bộ cậu đã giới thiệu. Nghe hay lắm.
Gwen gật đầu hài lòng, đóng sổ tay lại, và không khí lớp dần trở lại bình thường khi các bạn khác bắt đầu đến đông hơn, tiếng chuông sắp reo vang.